Chương 1034: Bao vây Uyển Thành.

Chương 1034: Bao vây Uyển Thành.

- Điện hạ, Vu Trạch nói, y chỉ hi vọng có thể tiếp tục giữ chức Giáo Úy, không còn yêu cầu nào khác.

Pháp Chính đưa một phong thư cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh xem thư, mỉm cười nói: - Xem ra người này rất biết tự lượng sức mình, cũng không đòi hỏi gì nhiều, quân sư thay ta nói với y, ta có thể đáp ứng yêu cầu của Vu Trạch nhưng y phải lập tức hiến thành đầu hàng.

Pháp Chính do dự một chút nói: - Y chẳng qua cũng chỉ là một nhân vật nhỏ, điện hạ tự mình viết thư cho y, mục tiêu của điện hạ là Vu Cấm sao?

Lưu Cảnh cười cười nói: - Cũng có thể nói như vậy, suy cho cùng thì Vu Cấm cũng là một nhân chứng sống của chúng ta, nếu như y đầu hàng, coi như cuộc hành trình này của ta kết thúc mỹ mãn.

Pháp Chính tuy rằng không hiểu rõ thâm ý của Lưu Cảnh, nhưng y có một diệu kế, y nói nhỏ vào lỗ tai Lưu Cảnh vài câu, Lưu Cảnh cười gật đầu nói: - Quân sư quả nhiên mưu trí hơn người, ta thật không thể nghĩ đến Vu Trạch có giá trị lợi dụng lớn như vậy.

Pháp Chính thi lễ quay người nhanh chóng bước đi, Lưu Cảnh nhìn bóng dáng y, ánh mắt lộ ra một ý cười thản nhiên. Pháp Chính tuy rằng đưa ra diệu kế lợi dụng để Vu Trạch làm gián điệp, nhưng y không thể hiểu một tầng thâm ý khác của chính mình. Nếu không có Vu Cấm, Lưu Cảnh không thể gặp được Triệu Vân, cũng sẽ không có được thành tựu ngày hôm nay.

Hắn muốn vẽ một dấu chấm tròn viên mãn trên đường đời nhiều màu sắc này, Vu Cấm không thể nghi ngờ chính là một nhân chứng tuyệt vời. Nếu không có Vu Cấm là nhân chứng, nhân sinh chẳng phải sẽ mất đi sự thú vị hay sao? Tin rằng Vu Trạch chính là cầu nối thích hợp nhất.

Nửa canh giờ sau, trời dần dần sáng, giờ mẹo một khắc ước định đã đến, cửa thành huyện Nam Hương mở ra, năm nghìn quân Tào do Vu Trạch thống lĩnh, tất cả đều ra khỏi thành đầu hàng trước quân Hán. Lưu Cảnh lập tức phong Vu Trạch làm Đình Hầu Nam Hương, tiếp tục đảm nhiệm chức Giáo Úy, nghe lệnh của Văn Sính. Giá trị lợi dụng của Vu Trạch đối với Lưu Cảnh mà nói tuyệt đối không đơn giản chỉ vì Vu Cấm.

Việc lục soát Uyển Thành đã ngưng lại trước khi trời sáng, quân Tào giằng co đến hơn nửa đêm, vẫn không thể tìm thấy được 40 quân Hán lẻn vào thành, tuy nhiên quân Tào lại thu hoạch được rất phong phú, hầu như ai cũng được phát cho một số tiền không chính đáng. Toàn bộ quân Tào ngoại trừ chủ tướng Tào Hồng không tham gia tìm kiếm quân Hán mà tức tối ra thì quân sĩ ai cũng vui vẻ, sĩ khí tăng vùn vụt.

Còn về phần sự khốn khổ và phẫn nộ của dân chúng Nam Dương, đấy là một chuyện khác, Tào Hồng không để trong lòng, cho dù không tìm được quân tình báo của quân Hán, nhưng sĩ khí của binh lính tăng lên, cũng làm cho y cảm thấy vui mừng.

Tuy nhiên sau khi hỏi thăm thương thế của Giả Quỳ, tâm tình lại có chút không vui, một mặt là Giả Quỳ thương thế trầm trọng khiến y không thể ăn nói với Ngụy công. Mặt khác Giả Quỳ không hề nể tình trách cứ y, y hại dân chúng như vậy, làm gì có ai bán mạng thủ thành cho y?

Tào Hồng lúc này mới ý thức được y phạm phải một sai lầm lớn, y quên rằng binh lực của mình không đủ, cần phải chiêu mộ dân binh giúp đỡ thủ thành. Mà binh lính của y giết người cướp của khắp nơi, làm tổn thương dân chúng Uyển Thành, sẽ còn có dân phu giúp y thủ thành sao?

Rơi vào đường cùng, Tào Hồng chỉ còn cách bắt hơn một trăm tên lính mắc tội giết người cướp của gian dâm công khai xử chém, đem đầu người đi thị chúng, mong muốn xoay chuyển lòng dân. Nhưng kết quả khiến y vô cùng thất vọng, không có một ai mở cửa cho y, thậm chí còn công khai trách mắng y, trừ phi mang đầu Tào Hồng ra thị chúng để tạ tội thì may ra còn chấp nhận được.

Trên thành, Tào Hồng sắc mặt âm trầm nhìn ra xa, tính ra quân đội của các nơi hẳn đã đến Uyển Thành, nhưng bây giờ lại không thấy bóng dáng một đội quân nào, chỉ có Diệp huyện là cách nơi này hơi xa, có lẽ không thể đến nhanh như vậy, mà quân đội của huyện Nam Hương và huyện Dục Dương hẳn là phải đến nơi rồi chứ.

Chẳng nhẽ bọn họ đều bị quân Hán chặn lại sao? Tào Hồng tâm phiền ý loạn, nếu viện quân không tới, dựa vào 10 nghìn quân rất khó để có thể giữ được Uyển Thành. Mà y lại đắc tội với dân chúng Nam Dương, cũng không thể trông cậy vào dân phu giúp đỡ thủ thành, phải làm sao bây giờ?

Đúng lúc này, một tên lính chỉ về phía tây hô to: - Tướng quân mau nhìn.

Tào Hồng đứng lên nhìn kĩ, chỉ thấy một đội hơn trăm tên lính vây quanh một tướng quân cưỡi ngựa, chật vật chạy từ hướng tây tới, đợi người tới gần, Tào Hồng bỗng nhiên nhận ra là ai, đúng là Vu Trạch tướng quân trấn thủ huyện Nam Hương, y vội vàng ra lệnh nói: - Mở cửa thành.

Cầu treo từ từ được hạ xuống, cửa thành mở rộng ra, Vu Trạch dẫn tàn binh rất nhanh chạy vào trong thành.

Một lúc sau có binh lính dẫn Vu Trạch lên thành, Tào Hồng lúc này mới phát hiện Vu Trạch cực kì chật vật, cả người đều là máu, mũ giáp cũng bị rơi mất, tóc tai bù xù, hình như còn bị thương.

- Vu tướng quân, có việc gì xảy ra vậy? Tào Hồng vội hỏi.

Vu Trạch thở dài một tiếng, không kìm được giận dữ nói: - Ta bị trúng mai phục của quân Hán, toàn quân bị tiêu diệt, ta còn suýt bị mất mạng, thật thẹn với tướng quân quá.

- Vu tướng quân cứ ngồi xuống từ từ nói.

Tào Hồng sai người mang trà lên, Vu Trạch uống mấy ngụm trà, lúc này mới bắt đầu kể chuyện gã vừa gặp phải: - Ta nhận được mệnh lệnh khẩn cấp của tướng quân, lập tức xuất binh, nhưng ở Long cốc cách thành 30 dặm, quân ta bị rơi vào phục kích của quân Hán, ước hơn hai mươi vạn quân, ngựa của ta bị trúng tên, may có đám thân binh trợ giúp, liều mạng chạy trốn mới có thể giữ được một mạng này, các huynh đệ khác đều bị chặn ở Long cốc, không biết sống chết thế nào.

Nói xong Vu Trạch khóc rống lên, Tào Hồng nghe xong trợn mắt há mồm, một lúc lâu sau mới hỏi: - Chủ tướng của quân địch là ai?

- Hình như là Lưu Cảnh tự mình lãnh đạo bởi vì ta nhìn thấy Xích long kim kỳ, nhưng ta không thấy Lưu Cảnh, đêm quá tối ta không nhìn rõ lắm, không thể xác định chính xác.

Tào Hồng nghe thấy có xích long kim kì, đó là Vương kì của Lưu Cảnh, nếu như hắn không ở đó ai, dám mang theo kim kì, Tào Hồng chỉ cảm thấy trong lòng buồn bực, giống như rơi vào hầm băng sâu trăm trượng, sao lại là Lưu Cảnh tự mình xuất binh.

Quân Hán sau khi chiếm được huyện Nam Hương, lập tức xuất quân tiến về Uyển Thành, mấy vạn đại quân hăng hái tiến về hướng Uyển Thành. Tình hình Uyển Thành lúc này đã vô cùng nguy hiểm, ba đường viện quân đều bị quân Hán chặn lại khiến cho Uyển Thành chỉ còn có 10 nghìn quân cố thủ, mà quân Hán từ Trường An và Tương Dương đánh tới có 7 vạn người.

Buổi chiều ngày hôm sau, Lưu Cảnh dựng doanh trại trước bốn cửa của thành, bao vây Uyển Thành lại, hắn không vội công thành, quân đội giương cung mà không bắn.

Lúc xế chiều, một đội kị binh ở nam thành hăng hái chạy tới doanh trại chủ lực ở bắc thành. Là đại tướng quân Văn Sính và hơn trăm thân binh của ông. Văn Sính chiều hôm qua xuất binh từ Nam Dương, hai vạn quân đội hành quân thần tốc, canh một đến huyện Dục Dương, lúc canh ba bao vây năm nghìn quân coi giữ huyện Dục Dương, tập trung lại binh lính vừa tiêu diệt được.

Văn Sính chờ ngày này đã lâu, từ năm Kiến An thứ năm, Văn Sính liền đảm nhiệm chủ tướng Tương Phàn, đến nay đã 16 năm, kì vọng lớn nhất của ông là chiếm lĩnh được quận Nam Dương. Mặc dù nhiều lần tiến đánh quận Nam Dương, nhưng cuối cùng đều thất bại trở về.

Còn lần này bọn họ có khả năng rất lớn sẽ chiếm được quận Nam Dương, ông chờ mong ngày này đã lâu.

Văn Sinh đến trước của doanh trại thì xoay người xuống ngựa, chắp tay nói với quân lính canh phòng: - Xin thông báo lên điện hạ, Văn Sính đã đến đại doanh.

Binh lính đang trực chạy ra cửa doanh cười nói: - Văn đô đốc mời vào, Điện hạ đã dặn dò nếu Văn đô đốc đã đến không cần thông báo, ngài có thể trực tiếp đi về lều.

Văn Sính gật gật đầu, quay đầu lại nói với thân binh vài câu, lúc này mới theo quan binh đi đến lều trung tâm.

Trong lều trung tâm, Lưu Cảnh đang cùng Pháp Chính thảo luận phương án tấn công Uyển Thành. Ở trên bàn lớn bày một cái mô hình Uyển Thành, dài khoảng 1 trượng, đây là mô hình quân Hán chuẩn bị. Đây là do Bàng Thống khi bắc chinh Tây Thành đã phát minh ra, biện pháp công thành này được quân Hán tiếp tục sử dụng đến bây giờ, lần mà lợi dụng mô hình thành trì thành công nhất chính là chiến dịch tấn công Thành Đô.

Trải qua nhiều năm không ngừng hoàn thiện, mô hình này càng ngày càng tinh xảo, tình hình bố trí quân coi giữ do thám báo ẩn trong thành tìm hiểu được cũng được thể hiện trên mô hình.

Tuy nhiên lúc này Lưu Cảnh vẫn chưa nhận được tin tình báo của Nhậm Bình ở trong thành, bởi vì Tào Hồng đã phong tỏa thành trì, truyền tin tình báo trở nên vô cùng khó khăn. Chỉ duy nhất biết được một điều là trong thành chỉ có 10 nghìn quân coi giữ.

Lưu Cảnh chỉ vào mô hình tường thành chậm rãi nói với Pháp Chính: - Uyển Thành dài khoảng 30 dặm nhưng chỉ có 10 nghìn quân coi giữ, thật sự là có chút giật gấu vá vai, nhưng sông bảo vệ thành của Uyển Thành rộng khoảng 10 trượng, chúng ta không tìm ra tấm gỗ nào dài như vậy. Nếu dùng thuyền ta lo sẽ gặp sự phản công bằng dầu hỏa của quân Tào, vượt qua sông bảo vệ thành là vấn đề khó khăn đầu tiên.

Pháp Chính tiếp lời nói: - Thật ra vi thần cho rằng so với sông bảo vệ thành thì tường thành cao 4 trượng càng khó khăn hơn, cứ 50 bước lại có một cái tòa mã diện tường, điều này cực kì bất lợi cho chúng ta.

- Đúng vậy.

Lưu Cảnh cảm khái nói: - Năm đó Tào Tháo tấn công thành vào ban đêm, lại bị Giả Hủ nhìn thấu, số người quân Tào chết và bị thương rất nhiều, mà khi đó sông bảo vệ thành chỉ rộng có 5 trượng, tường thành cũng chỉ cao có 3 trượng, hiện tại rộng và cao hơn rất nhiều.

Pháp Chính khẽ mỉm cười: - Điện hạ không phải lợi dụng Vu Trạch đó ư, còn lo lắng điều gì nữa?

- Ta chỉ sợ Tào Hồng đa nghi, không để cho Vu Trạch giữ binh quyền thực tế, Vu Trạch nằm vùng cũng không giúp ích được điều gì. Kì thật ta coi trọng Nhậm Bình hơn, ta tin tưởng y sẽ không làm ta thất vọng.

Đang nói thì có thị vệ bẩm báo: - Khởi bẩm điện hạ, Văn đô đốc đến rồi.

Lưu Cảnh mừng rỡ, vội vàng ra lệnh: - Mau cho y vào.

Một lát sau, Văn Sính nhanh chóng đi vào trong lều, quì gối hành lễ: - Ty chức Văn Sính tham kiến điện hạ.

Lưu Cảnh vội vàng dìu ông đứng dậy cười nói:

- Mấy năm nay Trọng Nghiệp thủ vững Tương Phàn khiến cho ta không lo phía sau lưng, công lao của Trọng Nghiệp, trong lòng Lưu Cảnh ta hiểu được.

- Điện hạ quá khen, mấy năm nay Trọng Nghiệp không có chí tiến thủ, lại không tham dự chinh chiến phía bắc, cũng không tấn công Quan Trung, cũng chưa lập được chiến công gì trong đại chiến Hán Hung nhưng lại nhiều lần được phong thưởng, trong lòng Văn Sính thấy cực kì hổ thẹn.

- Đừng khiêm tốn, Trọng Nghiệp mời ngồi.

Lưu Cảnh vỗ vỗ cánh tay Văn Sính, mời Văn Sính ngồi xuống, Văn Sính gật đầu với Pháp Chính. Ông đang định ngồi xuống lại nhìn thấy mô hình thành trì, lòng hiếu kì nổi lên bước nhanh lên nhìn, liếc mắt một cái ông liền nhận ra tòa thành này cười nói:

- Điện hạ, đây là Uyển Thành.

- Đúng vậy Lưu Cảnh cười đi lên phía trước: - Trọng Nghiệp không ngại thì nhìn xem có sai ở chỗ nào không?

Văn Sính nắm rõ Uyển Thành như lòng bàn tay, ông nhìn kĩ mấy lần, mày không khỏi nhíu lại: - Sông đào bảo vệ thành có chút không đúng.

Lưu Cảnh vội vàng hỏi: - Không đúng chỗ nào?

Văn Sính chỉ vào mấy cái cửa thành nói:

- Đây là bản vẽ hồi mùa xuân, nhưng mùa thu năm trước, Uyển Thành làm lại cầu treo, chiều dài cầu treo từ 3 trượng thành 4 trượng 5 thước. Bởi vì chỗ cửa thành sông đào thành rộng ra 1 trượng năm thước khiến cho một lỗ hổng đã được bổ sung rồi.

Trên mặt Lưu Cảnh lộ vẻ thất vọng, hắn vốn đã phát hiện ra chỗ sông bảo vệ thành rộng không đến ba trượng có thể tiến công từ chỗ cửa thành. Không ngờ rằng quân Tào lại mở rộng thêm sông ở đoạn này khiến cho hi vọng của hắn bị dập tắt.

Lúc này Văn Sính khẽ cười nói: - Điện hạ nếu muốn vượt qua sông đào bảo vệ thành thật ra cũng không khó, thần biết nhược điểm của nó ở chỗ nào.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Hải Dư Tẫn (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN