Chương 1035: Nhân quả tuần hoàn.

Chương 1035: Nhân quả tuần hoàn.

Văn Sính đi đến bên cạnh bàn, dùng cây gỗ chỉ nhánh sông phía đông Uyển Thành: - Đây là Dục Thủy, cũng là đầu nguồn của sông bảo vệ thành, địa hình của hào nước so với Dục Thủy thấp hơn nhưng sông đào bảo vệ thành cũng không phải là nơi thấp nhất, thấp nhất là ở chỗ này.

Văn Sính một cái trấn nhỏ ở hướng bắc: - Trấn nhỏ này tên là Tịch Dương Tụ, cách Uyển Thành 10 dặm, địa hình nơi này thấp nhất, đầu tiên có thể ngăn nước ở thượng nguồn, cắt đứt nguồn nước của sông đào bảo vệ thành, sau đó đào mở sông đào bảo vệ thành dẫn nước đến nơi này, tạo thành một cái đầm nước. Công việc này làm phải mất 3 đến 4 ngày, như vậy có thể làm sông đào bảo vệ thành cạn nước rồi.

Lưu Cảnh lắc đầu: - Chỉ sợ ta không đợi được lâu như vậy, đêm nay ta sẽ phá thành.

Văn Sính ngẩn ra: - Sao Điện hạ phải vội vã như vậy.

Pháp Chính đứng bên cạnh giải thích nói: - Quan trọng là ở chỗ viện quân của Hứa Xương, chúng ta vừa nhận được tin tức, Hạ Hầu Đôn đã biết mục đích thực sự của chúng ta, tự mình dẫn 3 vạn quân đến Nam Dương. Ước chừng đêm nay có thể đến Diệp huyện, nếu trong vòng hai ngày chúng ta không chiếm được Uyển Thành, tình thế sẽ cực kì bất lợi với chúng ta, chiến dịch Nam Dương có thể thất bại trong gang tấc.

Văn Sính trầm mặc, một lúc lâu sau nói:

- Nếu không dùng cách dẫn nước đi vậy chỉ có thể sử dụng biện pháp dùng thuyền làm cầu nổi. Nhưng trong Uyển Thành dự trữ một lượng lớn dầu hỏa, chúng ta sẽ gặp phải sự uy hiếp vô cùng lớn.

Lưu Cảnh cười cười: - Có lẽ Vượn Lửa sẽ không làm chúng ta thất vọng.

- Vượn Lửa? Văn Sính ngây ngẩn cả người, Vượn Lửa là ai?

Cuộc điều tra suốt đêm ở Uyển Thành tạm thời dừng lại, quân Tào không thu hoạch được gì. Tào Hồng vẫn truy vấn quan quân phụ trách điều tra nhà quyền quí, rốt cuộc là đã điều tra kĩ chưa, quan quân đều cam đoan đã điều tra kĩ càng. Về phần có đáng tin cậy không thì chỉ có bản thân họ biết.

Mới đầu y nghĩ rất đơn giản, toàn bộ thành nhất định có thể tìm ra hơn 40 người này. Nhưng thực tế điều tra mãi y mới phát hiện ra sự tình không đơn giản như vậy. Nơi có thể ẩn nấp thật sự quá nhiều, làm cho y không thể tìm ra. Quan trọng hơn là, Tào Hồng nhận ra để mặc binh lính lục soát thành sẽ gây ra mất lòng dân, dẫn đến mất sự trợ giúp của dân phu, y cũng không thể không hạ lệnh ngừng truy lùng.

Hiện tại y chỉ có thể đặt hi vọng vào việc treo thưởng tróc nã, y tăng tiền thưởng lên 5 trăm lượng hoàng kim. Nếu cung cấp manh mối để quân Tào có thể bắt được quân do thám của địch trọng thưởng 5 trăm lượng hoàng kim.

Trong kho hàng đằng sau Hoàng phủ, đám người Nhậm Bình vẫn kiên nhẫn chờ đợi tin tức, quân Tào đã giới nghiêm toàn thành, khắp nơi đều là quân lính tuần tra. Bây giờ mà đi ra đường rất dễ bị phát hiện, y cần Hoàng gia cung cấp tin tức cần thiết.

Lúc này có người gõ cửa kho hàng, binh lính giơ nỏ lên phòng bị, Nhậm Bình ra lệnh, bảo thủ hạ đi mở cửa, chỉ thấy bóng chợt lóe, có một người đã đi vào kho hàng: - Tướng quân là ta.

Đây là giọng của Hoàng Dự.

Tất cả mọi người bỏ cung nỏ xuống, Hoàng Dự lấy từ trong ngực ra một tờ giấy dầu, đưa cho Nhậm Bình: - Đây là bản đồ mà tướng quân yêu cầu.

Nhậm Bình mừng rỡ, vội vàng nhận lấy bản đồ, trải tấm bản đồ ra trên một cái thùng gỗ, quả nhiên là bản đồ bố phòng quân sự mà y muốn. Nhậm Bình rất ngạc nhiên, bản đồ trọng yếu như vậy Hoàng Dự lấy ở đâu ra?

Hoàng Dự dường như hiểu được tâm tư của Nhậm Bình, cười nói: - Đây thực ra là bản đồ bố phòng quân sự từ hồi Trương Tú còn ở đây, quân Tào vẫn tiếp tục sử dụng. Trương phủ cũng có bản đồ như vậy, vừa rồi ta phái quản gia đi Trương phủ lấy rồi.

- Bên ngoài không phải giới nghiêm sao? Nhậm Bình khó hiểu hỏi.

Hoàng Dự thở dài: - Hiện tại quân Tào đến từng nhà bắt lính, trên đường rất loạn, giới nghiêm hay không đều không có ý nghĩa gì nữa rồi.

Mắt Nhậm Bình sáng lên, y phát hiện ra một cơ hội, tuy nhiên phải tìm thấy kho dầu hỏa đã, đây là nhiệm vụ lần này của y, đốt cháy kho dầu hỏa của quận Nam Dương.

Nhậm Bình cẩn thận kiểm tra bản đồ quân sự trước mặt, tất cả lớn bé có vài chục cái kho hàng phân bố ở trong quân doanh của Đông Thành và Tây Thành, thời Trương Tú không có dầu hỏa nên trên bản đồ không có kho chuyên chứa dầu hỏa nhưng trên bản đồ có nơi cất giữ sợi bông và vật nhóm lửa.

Nhậm Bình rất nhanh xác định được mục tiêu, chắc là trong quân doanh ở Đông Thành. Quân doanh Tây Thành chủ yếu là kho lương thảo và binh khí, mà quân doanh ở Đông Thành thì để lều trại, áo giáp chiêng trống, cờ xí lẫn lộn các vật dụng, như vậy dầu hỏa hẳn đặt ở đại doanh Đông Thành.

Nhậm Bình trầm tư một lát, nói với mọi người: - Đi làm nhiệm vụ không cần nhiều người, ta và tiểu Lục đi là được, mọi người có thể bị quân Tào bắt lại xung quân, tham dự vào thủ thành.

Mọi người gật gật đầu, lúc này Hoàng Dự nói: - Quân Tào muốn Hoàng gia chúng ta giao ra năm mươi tráng đinh, bên trong phủ chúng ta chỉ có hơn hai mươi người, các vị nếu không chê có thể lấy danh nghĩa gia đinh Hoàng gia hưởng ứng lệnh triệu tập.

Nhậm Bình lập tức đáp ứng, y dặn dò một trợ thủ mấy câu liền dẫn một người rời khỏi Hoàng phủ. Trợ thủ của Nhậm Bình là một binh lính vô cùng nhỏ gầy, họ Triệu người Ba quận, tên hiệu là Tiểu Lục Lang, leo núi leo cây như đi trên mặt đất, nhanh nhẹn như khỉ, thân thủ không thua gì thủ lĩnh Ưng Kích Quân - Lưu Chính.

Thân hình của Nhậm Bình cũng thuộc dạng nhỏ gầy, cực kì nhanh nhẹn linh hoạt. Hai người thoạt nhìn chỉ giống như thiếu niên mười một mười hai tuổi, như thế nào cũng không thể tin rằng bọn họ là những quân Hán cường tráng.

Trên đường lúc này đã loạn hết cả lên, lệnh giới nghiêm đã không còn ý nghĩa. Khắp nơi đều là tiếng la khóc, rất nhiều người liều mạng chạy trốn, lại bịnh binh lính chặn đường đánh mang đi.

Lúc này quân Tào không hề cướp bóc của cải, cưỡng hiếp con gái nhà lành mà đi bắt giữ thanh niên khỏe mạnh, chỉ cần không phải là người quá già hoặc quá trẻ. đều bị cưỡng ép mang đi, Tào Hồng phát hiện dân chúng không chịu giúp đỡ nên y chỉ còn cách cưỡng ép bắt người.

Hai người Nhậm Bình không đi đường cái mà đi ngõ nhỏ, gặp đường cụt thì trèo tường qua. Không đến nửa canh giờ bọn họ đã đến được doanh trại ở phía đông. Bao quanh doanh trại là một bức tường đất cao khoảng một trượng, bên ngoài đều là những bụi cây rậm rạp, có hơn trăm cây đại thụ nằm dọc theo tường.

Hai người nhanh chóng leo lên một cây đại thụ tươi tốt nhất. Trước mắt họ hiện lên một thao trường rộng lớn, xa xa là từng dãy quân doanh, bên phải bọn họ là hơn hai mươi đống gạch đá phòng hộ lớn, đây chính là nhà kho quân tư rồi.

Hai người nhảy xuống cây, chạy hơn trăm bước lại trèo lên trên một cây đại thụ, hiện tại bọn họ đã ở sau kho hàng: - Tướng quân, mấy chục kho hàng chúng ta sao tìm được? Tiểu Lục Lang thấp giọng nói.

Nhậm Bình khoát tay, y cẩn thận quan sát các kho hàng phát hiện có ba kho hàng độc lập, ở trong cùng phía tây, dựa theo việc phòng cháy, kho dầu hỏa phải tách biệt hoàn toàn với các kho khác.

Quan trọng hơn là các kho hàng khác chỉ có hai ba người canh gác nhưng ba kho hàng này lại có hơn ba mươi người canh gác, canh phòng cẩn mật. Từ đó cho thấy đồ vật bên trong vô cùng quan trọng, theo trực giác của Nhậm Bình dầu hỏa được cất ở đây.

Quân Hán đã từng có kinh nghiệm nhiều lần đốt cháy kho dầu hỏa của quân địch, trong đó có Nhậm Bình, y đã từng thiêu hủy kho dầu hỏa của quân Tào khi ở Tây Thành. Bởi vậy mới có cái danh hiệu Vượn Lửa này, nhưng khi đó là thiêu hủy kho hàng bằng lều còn lần này là kho hàng bằng gạch đá.

Nhưng mà Lưu Chính lúc thiêu hủy kho dầu hỏa của Giang Đông khi tiến đánh Sài Tang, kho hàng ở đấy và ở đây rất giống nhau. Nhậm Bình nhớ rõ Lưu Chính từng nói, bất cứ kho hàng dầu hỏa nào đều phải có cửa sổ thông gió, dễ dàng tỏa ra khí đốt.

Ánh mắt Nhậm Bình lại chuyển về phía mấy kho hàng, y cẩn thận tìm kiếm, quả nhiên ở mặt trái mái hiên thấy có cửa sổ thông gió. Điều này làm cho tinh thần của Nhậm Bình hưng phấn hơn, điều này có nghĩa là y đã tiến gần thêm một bước đến đáp án.

Hai người leo xuống, cẩn thận trèo lên cây đại thụ phía ngoài kho hàng, tường bao vây ở phía dưới cây có 5 tên lính tuần tra canh gác đi đi lại lại, Nhậm Bình nhìn xuyên qua tán cây quan sát một lúc. Y phát hiện gần như không có cơ hội, năm tên lính không hề rời đi.

Làm sao bây giờ? Hoặc là bắn chết 5 tên lính hoặc là tiếp tục chờ? Bắn chết 5 tên lính hiển nhiên không thực hiện được, nơi này chính là quân doanh, xung quanh kho hàng có mấy chục tên lính tuần tra, một khi kinh động đến quân địch, không biết sẽ có mấy trăm hay mấy nghìn người chạy đến.

Nhậm Bình nhìn sắc trời một chút, bây giờ mới là giữa trưa, còn lâu mới đến đêm. Càng quan trọng hơn là một khí quân Tào bắt đầu vận chuyển dầu hỏa, đoán chừng tất cả đống dầu hỏa sẽ được mang lên thành, như vậy bọn họ càng không có cơ hội.

Nhậm Bình cắn răng một cái, y chỉ có thể mạo hiểm thử một lần. Đúng lúc này, Tiểu Lục Lang huých y một cái, chỉ về phía cửa lớn của quân doanh, chỗ cửa lớn của quân doanh có rất nhiều binh lính quân Tào dũng mãnh đi vào, rất nhiều người đẩy xe ngựa xem ra định đến chuyển vật tư.

Trong đầu Nhậm Bình ông một tiếng, chuyện y lo lắng rốt cục đã xảy ra, quân Tào nhất định là đến chuyển dầu hỏa.

Tình huống nguy cấp như mành chỉ treo chuông, Nhậm Bình cũng không thể tiếp tục do dự nữa, lấy ra trường cung, mũi tên thật ra là hình hoa mai có móc sắt, đuôi tên gắn dây thừng, loại cung này tác dụng mạnh, có thể bắn đi xa năm mươi bước.

Nhậm Bình nhắm ngay cửa thông gió bóp cò, tên bắn ra chuẩn xác đúng cửa thông gió. Nhưng âm thanh đã kinh động đến binh lính bên dưới, mấy người đồng loạt ngẩng đầu lên phát hiện dây thừng trên đỉnh đầu, binh lính quân Tào lập tức hô to lên.

- Có gian tế! Có gian tế!

Nhậm Bình kéo mạnh dây thừng, một cái móc sắt lập tức mắc lại ở cửa thông gió, Nhậm Bình lập tức ra lệnh: - Ngươi yểm hộ cho ta, ta đi phóng hỏa.

Y vừa dứt lời, Tiểu Lục Lang đã nhảy ra, víu vào dây thừng, cực kì nhanh nhẹn bò về phía cửa thông gió, phía dưới chạy tới hơn mười tên lính, cùng nhau bắn tên lên, tên bắn về phía quân Hán ở trên không trung dày đặc nhưng Tiểu Lục Lang ở phía sau lưng dùng một tấm chắn bảo vệ thân thể. Bảy tám mũi tên đều trúng vào tấm chắn nhưng ngay khi gã nhảy vào cửa thông gió lại bị một mũi tên bắn trúng bắp đùi, gã đau đến mức cả người run rẩy, suýt nữa ngã xuống.

Nhậm Bình mắt đỏ hoe, cầm dây buộc chặt trên đại thụ, giơ nỏ lên bắn về phía binh lính quân Tào, một tên lính kêu thảm một tiếng, bị bắn chết trên mặt đất, lúc này binh lính quân Tào mới phát hiện ra trên cây đại thụ ở phía ngoài tường còn có một người nữa. Bọn họ đều hướng cung tên bắn về phía Nhậm Bình.

Lúc này toàn bộ quân doanh đều nhốn nháo, hơn một nghìn quân lính theo hướng doanh phòng chạy đi, tiến đến cùng nhau vận chuyển dầu hỏa đi, chạy như điên về phía kho hàng cách đã không đến một trăm bước.

Tiểu Lục Lang thân thể tuy rằng nhỏ bé nhưng không chui lọt cửa thông gió, nhưng gã thấy rõ trong kho chứa rất nhiều thùng dầu hỏa chất cao như núi. Gã cố nén đau đớn ở trên đùi bất chấp tất cả rút tên ra, một chân ôm lấy cây sắt ổn định thân thể co hết vào trong tấm chắn.

Gã rút mũi gai nhọn bằng thép ném về phía thùng dầu hỏa gần nhất, tạch một tiếng ba mũi nhọn lần lượt bắn trúng ba thùng dầu hỏa, bắt đầu có dầu hỏa trào ra.

Gã nhanh chóng lấy dao đánh lửa nhưng đúng lúc này có hai mũi tên một trước một sau bắn trúng ngực Tiểu Lục Lang.

Đề xuất Ngôn Tình: Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN