Chương 1036: Nước ngầm chảy xiết.
Chương 1036: Nước ngầm chảy xiết.
Tiểu Lục Lang kêu thảm một tiếng, tấm chắn rơi xuống, trước sau kho hàng đã tụ tập gần trăm tên lính, bọn họ đều giương cung hơn mười mũi tên đồng loạt bay về phía gã, nháy mắt bắn Tiểu Lục Lang giống như con nhím, từ cửa thông gió cao mấy trượng rơi xuống đất.
Nhậm Bình mắt trừng trừng như muốn nứt ra, nhưng lúc này y đã không còn thời gian để bi thương, mấy mũi tên bắn sượt qua đỉnh đầu y, binh lính quân Tào đã giết chết Tiểu Lục Lang. Bây giờ tất cả tên đều bắn về hướng gã, hơn một nghìn binh lính quân Tàovọt tới chỗ cách kho hàng hơn mười bước, bọn họ đã sắp thất bại trong gang tấc.
Nhậm Bình tựa vào cây đại thụ, lấy trong túi ra một nắm cặn dầu, không chút do dự đốt cặn dầu trong tay lên. Lập tức một ngọn lửa màu lam bao vây tay y, đây là cơ hội cuối cùng, khi Tiểu Lục Lang rơi xuống đất trong tay cầm dao đánh lửa chứng minh gã đã bắn mũi nhọn rồi.
Nhậm Bình không có lựa chọn, chỉ có thể đánh cuộc vào lúc này, y nhịn xuống đau đớn khi bàn tay bị đốt, ra sức ném cặn dầu, một ngọn lửa màu lam bay trên không trung tạo thành một đường cong rất đẹp, xuyên qua lưới sắt phía trên của cửa thông gió, ngọn lửa chuẩn xác rơi vào trong kho hàng.
Ngay sau khi ném hỏa bùn đi, Nhậm Bình cũng nhảy xuống khỏi đại thụ, nặng nề rơi xuống vũng bùn ở dưới tang cây, hai tay nhúng xuống nước bùn, ngọn lửa lập tức được dập tắt.
Y mặc kệ bàn tay đau đớn, nhảy từ trong vũng ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy đi. Khi y chạy không đến năm mươi bước, trong kho dầu hỏa liền cuồn cuộn bay lên một đám khói đen, ngọn lửa rừng rực từ cửa thông gió phun ra, tiếng quát tháo vang vọng, quân coi giữ rơi vào hỗn loạn, không có binh lính trèo tường truy kích y.
Nhậm Bình hưng phấn vung mạnh cánh tay lên, xoay người chạy về phía rừng cây, một lúc sau liền không thấy bóng dáng.
Cho dù cửa chính kho hàng đã được mở ra nhưng bên trong kho hàng lửa cháy hừng hực khiến cho bọn lính không dám đi vào, trơ mắt đứng nhìn gần vạn thùng dầu hỏa bị lửa nuốt lấy.
Tào Hồng khi nghe nói vội vàng chạy tới, cảnh tượng trước mắt khiến y trợn mắt há mồm, khói đen cuồn cuộn bốc lên cao chừng hơn 10 trượng. Kho hàng lớn bị toàn bộ ngọn lửa nuốt hết, mấy kho hàng không ở xung quanh cũng bị lửa lan đến, mấy nghìn binh lính đều chạy ra ngoài quân doanh, mờ mịt nhìn ngọn lửa cao ngút trời kia.
- Kẻ nào? Kẻ nào làm?
Tào Hồng nổi trận lôi đình, một đám thủ vệ ở bên cạnh kêu to, mười mấy tên lính quỳ trên mặt đất, ai cũng không dám hé răng nửa lời, tên quân hầu cầm đầu nói: - Khởi bẩm tướng quân, bọn phóng hỏa có hai tên, một trong số đó đã bị tên bắn chết, người còn lại đã chạy mất nhưng bàn tay của y đã bị bỏng.
- Khốn kiếp!
Tào Hồng hung hăng quất vào mặt y, quay đầu lại ra lệnh: - Tra xét nam giới toàn thành, phàm là người bị bỏng ở trên tay thì lập tức bắt giữ.
Y vừa dứt lời, xa xa truyền đến tiếng trống nặng nề, Tùng tùng tùng. Tiếng trống vang vọng khắp nơi dường như đập vào trong lòng từng binh sĩ.
Tào Hồng ngây ngốc một chút xoay người hỏi: - Ở đây có tiếng trống?
Một tên lính nơm nớp lo sợ nói: - Giống như tiếng trống ở bên ngoài thành truyền đến.
Tào Hồng kinh hãi, chẳng lẽ quân Hán công thành sao? Y lập tức hét lớn với binh lính xung quanh: - Quân địch công thành, nhanh chóng lên thành phòng ngự.
Trong quân doanh lập tức loạn cả lên, bọn lính cũng không thể tiếp tục để ý đến ngọn lửa ở trong kho hàng, xoay người chạy lên thành.
Trên cánh đồng bát ngát ngoài Uyển Thành, mấy vạn quân Hán xếp thành hàng chỉnh tề, quân đội đồng nghìn nghịt ùn ùn kéo đến, áo giáp sáng chói, mũi thương và chiến đao nhiều như rừng lóe ra hàn quang sắc bén.
Nhưng quân Hán cũng không hề tiến công mà đặt một trăm cái trống nhỏ ở trước quân. Bên này dùng trống để đẩy cao sĩ khí quân lính và áp chế quân địch. Mỗi trống đều có hai thanh niên khỏe mạnh vung dùi, gõ ra từng đợt trống vang dội khắp nơi.
Phía trên Uyển Thành, một đám khói đặc cao tầm hơn mười trượng bay thẳng về phía chân trời. Khói đặc, tiếng trống, tất cả đều đè nặng ở trong lòng mỗi binh lính Tào quân khiến sĩ khí hạ thấp, lòng quân dao động.
Trên thành, mấy nghìn quân Tào ngơ ngác đứng nhìn đại trận của quân Hán, nội tâm bị tiếng trống trận và đại trận mấy vạn quân của quân Hán lay động.
Lúc này trong lòng binh lính đều không thể nào hăng hái mà phản kích được, mà nghĩ như thế nào để bảo vệ tính mạng của bản thân, bảo vệ tài sản của mình. Tào Hồng bởi vì phóng túng để mặc cho binh lính đánh cướp mà có được sĩ khí ngắn ngủi, nhưng dưới áp lực của quân Hán đã nhanh chóng biến mất rồi.
Sau lưng Tào Hồng cũng cảm thấy từng đợt lạnh lẽo, quân Hán dường như nắm rõ tình hình của quân đội y như lòng bàn tay, đả kích rất mạnh, trực tiếp đánh vào sĩ khí của quân Tào, chẳng nhẽ có người tiết lộ tin tình báo bên trong thành cho quân Hán sao?
Không có khả năng thám báo quân Hán ẩn nấp trong thành báo ra bên ngoài, chỉ có thể ở trong quân đội có người ngấm ngầm thông đồng với quân Hán, nghĩ vậy, hai nắm tay Tào Hồng xiết chặt.
Trong tiếng trống, Nhậm Bình đã đổi một bộ quần áo khác, trà trộn vào mấy nghìn dân phu vào bắc thành, y tìm kiếm thủ hạ của mình, mọi người ngồi cùng đám dân phu, Nhậm Bình kể lại đơn giản chuyện Tiểu Lục Lang chết như thế nào.
Lúc này vài tên thủ hạ nói: - Vừa rồi quân Tào mang người xuống điều tra, giống như tìm kiếm người có bàn tay bị thương, chẳng nhẽ là tìm tướng quân sao? Nhậm Bình nhìn bàn tay mình, trên tay bôi một tầng dày thuốc mỡ, bàn tay y chỉ bị bỏng nhẹ, y gật đầu: - Quân Tào chắc là truy tìm ta
Nhậm Bình vừa dứt lời, xa xa truyền đến một tiếng gào khóc, chỉ thấy vài tên binh lính kéo một gã dân phu ra, dân phu hô to: - Ta không làm gì cả, tay của ta do khi đốt bếp bị thương.
Binh lính không nghe y giải thích, như hung thần ác sát kéo y đi, một ông già ở bên cạnh thở dài: - Đã có đến hai mươi mấy người bị bắt đi, nghiệp chướng a!
Lúc này, một đội binh lính quân Tào bước nhanh tới hô to: - Tất cả mọi người đứng lên, đi lấy đá phòng thủ.
Mười mấy tên lính Tào dùng côn gỗ xua đuổi đám dân phu, hơn nghìn dân phu bị bắt đứng lên, đi vào trong thành. Ông già bên cạnh Nhậm Bình động tác chậm chạp, bị quân Tào đánh nằm trên mặt đất, Nhậm Bình vội vàng nâng lão dậy:
- Ông lão không sao chứ.
Ông lão bỗng nhiên nhìn thấy tay phải của Nhậm Bình, ngây ngốc một chút lập tức lấy áo che tay y lại, đi về bên trong đội ngũ. Binh lính quân Tào không nhìn thấy tiếp tục rống to đi về phía trước.
- Đa tạ.
Ông già thấp giọng nói cảm ơn với Nhậm Bình, lại không kìm nổi căm hận chửi bới: - Quân Hán vào thành nhất định phải giết chết hết bọn này!
Nhậm Bình vỗ vỗ bờ vai của lão, tăng tốc đi về hướng thủ hạ của y, ông già nhìn theo bóng lưng của y, cúi đầu thở dài.
Ngay đồng thời lúc tiếng trống của quân Hán vang lên, ở trong nội đường của Hoàng gia, hơn mười danh gia vọng tộc ở Uyển Thành đều tập trung ở đây, kể cả em trai của Đặng Nghĩa - Đặng Nhân. Mọi người vẻ mặt nghiêm túc, đã đến thời điểm cuối cùng phải chọn lựa.
Hoàng Thừa Ngạn chậm rãi nói với mọi người: - Tào Hồng mặc kệ binh lính đánh cướp Uyển Thành, Tào Hồng rõ ràng đã làm mất lòng tin với Uyển Thành, nếu không y sẽ không làm như vậy. Tối hôm qua cướp sạch, ngay cả Trương gia cũng bị cướp thê thảm, mọi người đang ngồi ở đây ai cũng gặp phải tai họa xin đừng ngại mà giơ tay lên.
Ước chừng có bảy tám người giơ tay lên, Hoàng Thừa Ngạn gật gật đầu: - Như vậy có một nửa số người ở đây đã bị cướp, Hoàng gia mặc dù không bị cướp nhưng đã nộp xong 5 vạn phí bảo vệ tòa thành. Ta cảm thấy chúng ta không thể tiếp tục đứng nhìn, nhất định phải hành động.
Lúc này, Đặng Nhân cũng đứng lên nói: - Lão gia chủ Hoàng gia nói rất đúng, ta sáng nay đi thăm huynh trưởng ở trong ngục, chân huynh trưởng có tật nhưng lại bị mấy tên lính coi ngục ngược đãi đã bị gãy một cái xương sườn. Người của Đặng gia không thể nhịn được nữa, quyết tâm ủng hộ Hoàng tiên sinh, chúng ta phải có hành động để cho quân Hán vào thành.
Mọi người đều tỏ thái độ, nhất là 7 gia tộc bị đánh cướp càng phản ứng kịch liệt hơn. Quyết không thể dễ dàng tha thứ cho quân Tào chiếm cứ Uyển Thành, phải giúp quân Hán vào thành.
Hoàng Thừa Ngạn khoát tay, mọi người an tĩnh lại, ông nói với mọi người: - Cách của ta là lợi dụng dân phu phát động đấu tranh, ta nhận được tin tức, từ xế chiều quân Tào đã trang bị vũ khí cho 8 nghìn dân phu. Đây là một cơ hội, Hoàng gia có thể điều khiển 80 dân phu, mọi người có thể sử dụng người của mình.
Đặng Nhân tiếp lời nói: - Đặng gia đã có 70 gia đinh gia nhập dân phu, cộng thêm tá điền và tiểu nhị, đoán chừng có thể khống chế 300 dân phu.
- Chúng ta có 53 người.
- Triệu gia ở thành bắc có 65 người.
Các gia chủ lần lượt nói, Hoàng Tiến ở bên cạnh nhanh chóng ghi lại, cuối cùng thống kê một chút, nói với phụ thân: - Phụ thân, ước chừng có 1 nghìn người.
- Tốt.
Hoàng Thừa Ngạn gật đầu, nói với mọi người: - Mọi người trở về liên hệ với dân phu của mình, canh một đêm nay là thời gian khởi sự, cướp lấy cửa Đông.
Quân Hán không hề công thành, lúc hoàng hôn chỉ dừng lại, rút về bản doanh, Uyển Thành lại an tĩnh lại.
Đêm đến, ngọn lửa hừng hừng cháy đã tắt, tất cả vật tư đều dọn đến doanh trại phía tây, doanh trại phía đông trở thành nơi tá túc tạm thời của 8 nghìn dân phu võ trang.
Canh một đã tới, trong doanh trại phía tây lại xuất hiện rối loạn, đuốc chiếu rọi, Tào Hồng đang mặc giáp mang theo hơn mười tướng lĩnh nhanh chóng đi về phía doanh trại phía tây.
Cảnh tượng trong chuồng ngựa khiến cho Tào Hồng tức đến mức muốn hôn mê, hơn một nghìn con ngựa trong chuồng, miệng sùi bọt mép, toàn bộ bị đầu độc chết. Hơn mười người chăn ngựa bỏ trốn mất, mấy người còn lại bị binh lính bắt được trói quỳ trên mặt đất.
Tào Hồng biết được trong quân của y có nội gian, đả kích sĩ khí quân Tào hôm nay cũng chính là y. Tào Hồng rút kiếm ra, chỉ vào một tên chăn ngựa nghiến răng hỏi: - Mau nói ai sai khiến ngươi hạ độc?
- Tướng quân, tiểu nhân không hạ độc, tiểu nhân không biết. A!
Không đợi gã nói xong, Tào Hồng đã một kiếm chém chết gã, trường kiếm hướng về một tên chăn ngựa khác: - Ai sai khiến ngươi hạ độc?
Tào Hồng mù quáng, liên tiếp giết chết hơn mười người chăn ngựa, y bỗng nhiên xoay người, hung tợn nhìn chằm chằm thuộc hạ ở phía sau, ánh mắt dừng lại ở trên người Vu Trạch, lạnh lùng hỏi: - Vu tướng quân, huyện Nam Hương rốt cuộc bị công phá như thế nào.
- Tướng quân hoài nghi ta sao? Vu Trạch bình tĩnh hỏi lại.
- Ta chưa từng nghi ngờ ngươi, ta muốn từng bước truy xét, Vu tướng quân chính là người đầu tiên, huyện Nam Hương rốt cuộc bị quân Hán công phá như thế nào?
Tào Hồng hoài nghi không phải không có đạo lí, Vu Trạch giữa đường bị quân Hán phục kích, như vậy binh lính quân Tào chạy đến Uyển Thành sẽ không chỉ có Vu Trạch và hơn mười thân binh của y, hẳn cũng nên có bại binh mới đúng. Nhưng bại quân vẫn không xuất hiện, Tào Hồng hoài nghi Vu Trạch nói dối.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên có binh lính chạy đến bẩm báo: - Tướng quân, không hay rồi, dân phu dân phu tạo phản.
Đề xuất Voz: Tiếng Chuông Gió