Chương 1037: Bị cô lập hoàn toàn.
Chương 1037: Bị cô lập hoàn toàn.
Tào Hồng mù quáng, liên tiếp giết chết hơn mười người chăn ngựa, y bỗng nhiên xoay người, hung tợn nhìn chằm chằm thuộc hạ ở phía sau, ánh mắt dừng lại ở trên người Vu Trạch, lạnh lùng hỏi:
- Vu tướng quân, huyện Nam Hương rốt cuộc bị công phá như thế nào.
- Tướng quân hoài nghi ta sao?
Vu Trạch bình tĩnh hỏi lại.
- Ta chưa từng nghi ngờ ngươi, ta muốn từng bước truy xét, Vu tướng quân chính là người đầu tiên, huyện Nam Hương rốt cuộc bị quân Hán công phá như thế nào?
Tào Hồng hoài nghi không phải không có đạo lí, Vu Trạch giữa đường bị quân Hán phục kích, như vậy binh lính quân Tào chạy đến Uyển Thành sẽ không chỉ có Vu Trạch và hơn mười thân binh của y, hẳn cũng nên có bại binh mới đúng. Nhưng bại quân vẫn không xuất hiện, Tào Hồng hoài nghi Vu Trạch nói dối.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên có binh lính chạy đến bẩm báo:
- Tướng quân, không hay rồi, dân phu… dân phu tạo phản.
- Cái gì?
Tào Hồng chấn động, nắm lấy cổ áo tên lính quát:
- Binh lính trông coi dân phu đều là người chết hay sao?
- Tướng quân, binh lính trông coi dân phu quá ít, đều bị… giết chết rồi.
- Một lũ khốn kiếp.
Tào Hồng mắng to, thả tên lính ra, quay đầu lại hạ lệnh nói:
- Nhanh chóng tập hợp ba nghìn quân theo ta đi trấn áp dân phu, nhanh, những người khác đang nhìn đấy.
Mấy Nha tướng của quân Tào chạy nhanh, một khắc sau đã tập hợp xong 3 nghìn binh lính.
Có thể nói có nhân tất có quả, Tào Hồng phóng túng binh lính quân Tào để binh lính cướp bóc ở Uyển Thành, lại cưỡng ép bắt 3 nghìn dân phu, sớm đã khơi dậy lòng oán giận của nhân dân Uyển Thành. Tào Hồng tuy hiểu được nhân dân Uyển Thành bất mãn với mình nhưng y không còn cách nào, dựa vào mười nghìn quân đội không thể giữ được Uyển Thành, ít nhất cần 2 vạn quân coi giữ.
Y không có nguồn lương thực dồi dào, lại không có nơi để chiêu mộ binh lính, ngoại trừ võ trang cho dân phu, Tào Hồng không còn lựa chọn nào khác. Trong ba vạn dân phu y chọn ra tám nghìn tráng binh, phát vũ khí và khôi giáp cho bọn chúng, hôm nay mới là ngày đầu tiên mà đã xảy ra chuyện ngay.
Tào Hồng nghiến răng kêu ken két, y phái năm trăm binh lính trông coi đám dân phu có võ trang này, chẳng lẽ toàn bộ năm trăm binh lính đều bị giết sao?
Đám dân phu đó từ lúc nào có bản lĩnh lớn như vậy? Tào Hồng đã hiểu nhất định có quân do thám của quân Hán trà trộn ở bên trong, kích thích bọn họ tạo phản. Nếu không y cũng không thể nào tin rằng, đám dân phu này lại có lực sát thương lớn như vậy.
Thù trong giặc ngoài, Tào Hồng sứt đầu mẻ trán, nhưng y lúc này không có sự lựa chọn nào khác, lập tức thống lĩnh ba nghìn quân đội chạy về hướng doanh trại phía đông, cần phải dùng máu tanh để trấn áp đám dân phản loạn này.
Trong đại doanh của quân Hán ở ngoài thành, lính do thám do Lưu Cảnh phái ra liên tiếp nhận được ba phong thư, đều dùng mũi tên không đầu từ trên thành bắn xuống. Ngoài phong thư Vu Trạch phái thân tín của mình bắn ra, hai phong thư còn lại là do thuộc hạ thân tín của Tào Hồng là Trương Thịnh và Dương Tốn bắn ra, tỏ ý muốn nội ứng ngoại hợp, giúp đỡ quân Hán chiếm lấy Uyển Thành.
Trong đại trướng trung quân, Pháp Chính tỉ mỉ đem hai bức thư kia đọc ba lần, cười nói với Lưu Cảnh:
- Điện hạ, hai người y đầu hàng là sự thực.
Lưu Cảnh biết hai người này là tâm phúc của Tào Hồng, lo lắng Tào Hồng lừa gạt, Pháp Chính nói rằng thư đầu hàng là thực, Lưu Cảnh chấn động nói:
- Hai bức thư quả thực không có vấn đề gì sao?
Pháp Chính gật gật đầu:
- Nếu là do Tào Hồng chỉ đạo, giữa hai phong thư nhất định có mối liên hệ nào đó, nhất định phải phối hợp hai quân mới có thể giáng một đòn nghiêm trọng lên đầu chúng ta. Nhưng hai bức thư này đều tự thuật chuyện của mình, thần không nhìn ra giữa hai bức thư có liên hệ gì, chỉ có thể là hai người bọn họ giấu diếm những người khác mới thành như này.
Lưu Cảnh khẽ cau mày:
- Nếu Tào Hồng ra lệnh cho từng người trá hàng riêng biệt thì sao?
Pháp Chính mỉm cười:
- Điện hạ, nếu Tào Hồng cơ trí như vậy, cũng sẽ không bị động như ngày hôm nay.
Trong lòng Lưu Cảnh thoải mái hơn, Pháp Chính nói rất đúng, Tào Hồng quả thực rất kém trong việc vạch kế hoạch, đây chính là nguyên nhân cơ bản mà y trước nay không thể bằng Tào Nhân, Lưu Cảnh cũng cười nói:
- Một khi đã như vậy, đêm nay sẽ là lúc công thành.
Vừa nói đến đây, một tên lính chạy vội tới, ở ngoài cửa lều bẩm báo:
- Khởi bẩm điện hạ, Hoàng gia phái người khẩn cấp cầu kiến.
Lưu Cảnh và Pháp Chính nhìn nhau, trong lòng có chút ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, sao Hoàng gia lại phái người đến? Lưu Cảnh ra lệnh:
- Đưa người vào.
Một lát sau, binh lính dẫn đến một người đàn ông chừng ba lăm ba sáu tuổi, người đàn ông quỳ xuống hành lễ:
- Tiểu nhân Hoàng Tiến tham kiến Hán Vương điện hạ.
- Ngươi là nhị công tử của Hoàng lão tiên sinh?
Lưu Cảnh cảm thấy người này rất quen mắt, hẳn là đã gặp qua. Nhưng Hoàng Tiến đích thị là con thứ của Hoàng Thừa Ngạn, huynh trưởng của Hoàng Nguyệt Anh.
- Đúng như vậy.
- Miễn lễ.
Hoàng Tiến đứng dậy, Lưu Cảnh nhìn kĩ y một chút, không khỏi mỉm cười:
- Chúng ta đã từng gặp nhau ở hôn lễ của lệnh muội và Khổng Minh.
Hoàng Tiến ngượng ngùng cười nói:
- Hóa ra điện hạ vẫn còn nhớ rõ tiểu nhân.
- Nhoáng một cái đã qua 15 16 năm rồi, ta cũng chỉ còn ấn tượng mơ hồ, lệnh tôn thân thể tốt chứ?
- Đa tạ điện hạ quan tâm, gia phụ cũng coi như thân thể khỏe mạnh, phụ nhân muốn gửi một bức thư cho điện hạ.
Hoàng Tiến lấy ra một gói lụa từ trong người trình lên, Lưu Cảnh mở gói lụa ra, nội dung thư làm cho hắn bất ngờ vui mừng. Hóa ra Nhậm Bình ẩn nấp trong phủ Hoàng Thừa Ngạn, điều này nằm ngoài dự liệu của hắn, hơn nữa mười danh gia vọng tộc trong thành chuẩn bị khởi binh đấu tranh, ước chừng có hơn một nghìn quân do đám người Nhậm Bình làm thủ lĩnh.
Lưu Cảnh gật gật đầu, lập tức hỏi binh lính:
- Bây giờ còn cách canh một bao nhiêu lâu?
- Khởi bẩm điện hạ, ước chừng còn nửa canh giờ nữa.
Thời gian vẫn còn kịp, lúc này Pháp Chính cười hỏi Hoàng Tiến:
- Hoàng công tử ra khỏi thành kiểu gì?
Những lời này nhắc nhở Lưu Cảnh, quân Tào canh phòng cẩn mật như vậy, Hoàng Tiến ra khỏi thành kiểu gì? Hắn cũng nhìn Hoàng Tiến bằng ánh mắt nghi ngờ.
Hoàng Tiến khom người nói:
- Khởi bẩm điện hạ, tiểu dân và Trương Thịnh có giao tình, tiểu dân lấy cớ muốn đi ra trang viên ngoài thành, tiểu dân xuống thành từ phòng ngự ở chỗ y.
Lưu Cảnh âm thầm lắc đầu, Hoàng Tiến dù sao cũng là thư sinh, nghĩ vấn đề này quá đơn giản. Nếu không phải Trương Thịnh đã đầu hàng quân Hán thì cho dù có giao tình đến mức nào đi chăng nữa cũng đừng mơ Trương Thịnh để y ra khỏi thành. Huống chi trên người còn có thư của Hoàng Thừa Ngạn đây chỉ có thể nói là Hoàng Tiến quá may mắn.
Lưu Cảnh không nói ra chỉ thản nhiên cười nói:
- Đêm nay trong thành sẽ rất hỗn loạn. Để đảm bảo an toàn Hoàng công tử cứ ở lại quân doanh đi, ngày mai hi vọng rằng công tử sẽ dẫn ta đi gặp lệnh tôn.
Hoàng Tiến vui vẻ đáp ứng, theo thân binh đi xuống, Lưu Cảnh đưa thư của Hoàng Thừa Ngạn cho Pháp Chính, Pháp Chính nhìn một lần, không khỏi cười lạnh nói:
- Tào Hồng đã bị cô lập, Uyển Thành còn giữ được mới là lạ.
Lưu Cảnh đứng dậy cười nói:
- Bây giờ đã không còn sớm nữa, chúng ta nên xuất binh rồi.
Binh lính quân Hán đều mặc giáp nghỉ ngơi, ra lệnh một tiếng, ba vạn quân Hán đồng loạt đứng dậy xếp thành hàng, gần một khắc sau, ba vạn quân đã xếp thành đội, cửa doanh mở ra, quân Hán chia thành ba đường. Vương Bình và Ngụy Diên đem quân đến hai cửa bắc và nam, mà Lưu Cảnh tự mình mang mười nghìn quân dựa vào bóng đêm đi về phía cửa đông của Uyển Thành.
Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ