Chương 1038: Bị cô lập hoàn toàn.

Chương 1038: Bị cô lập hoàn toàn.

Dân phu ở doanh trại phía đông tạo phản, Tào Hồng trong tình thế cấp bách đã dẫn ba nghìn quân đi về hướng đại doanh phía đông. Nhưng điều y sơ sót nhất là thời gian sai lệch, binh lính ở đại doanh phía đông bẩm báo, khoảng thời gian chạy đến đại doanh phía đông mất 15 phút, nhưng mà đi đi lại lại đã mất nửa canh giờ. Lúc này Tào Hồng mới chạy hướng đại doanh phía đông, đây không khác gì mò trăng đáy nước.

Khi Tào Hồng mang quân đội đuổi tới đại doanh phía đông, trong đại doanh phía đông đã thi thể khắp nơi, phần lớn là thi thể của dân phu, năm trăm binh lính trông coi dân phu hầu như bị giết chết hết, mũ giáp đều bị lấy đi, trong đại doanh đã sớm không còn một bóng người.

Tào Hồng lúc đang ngạc nhiên thì cách thành Đông một dặm truyền đến tiếng hò hét kịch liệt, một tên lính cả người đẫm máu nghiêng ngả lảo đảo chạy tới bẩm báo:

- Tướng quân, mấy nghìn dân phu đang phát động tiến công về phía đông thành, tình thế vô cùng nguy cấp.

Tào Hồng kinh hãi, vội vàng ra lệnh:

- Nhanh đến cửa đông, không được nương tay, giết chết hết toàn bộ dân phu.

Ba nghìn binh lính như lang như hổ tiến về phía đông thành. Nhưng vào lúc này có binh lính bỗng chỉ về hướng thành bắc hô to:

- Tướng quân, bắc thành bốc cháy rồi.

Tào Hồng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy ở bắc thành khói lửa ngút trời, toàn bộ thành đều bị thiêu cháy, bỗng nhiên có binh lính hô to:

- Thành nam cũng bốc cháy rồi.

Thành nam và thành bắc do tâm phúc của Tào Hồng là đại tướng quân Trương Thịnh và Dương Tốn đem hai nghìn quân trấn thủ. Lúc này cả thành nam và bắc đều bốc cháy có nghĩa hai nơi này đã thất thủ, mồ hôi liên tục lăn xuống từ trên trán Tào Hồng, y chỉ cảm thấy bị công kích nặng nề, nhưng lúc này y bất chấp thành nam và thành bắc hô lớn:

- Trước tiên hãy trấn áp quân phản loạn.

Tào Hồng mang ba nghìn binh lính đánh về phía cửa thành Đông, nhưng khi còn cách cửa thành Đông tầm hai trăm bước lại thấy ở phía xa cửa thành Đông đang bị dân phu phá, cửa thành mở rộng ra, hơn một vạn quân Hán như lũ tràn vào thành, trong ánh lửa cháy hừng hực, đại tướng dẫn đầu chính là Hán Vương Lưu Cảnh.

Tào Hồng sợ đến mức hồn bay phách lạc, trong lòng biết đại thế đã mất, quay lại lớn tiếng ra lệnh:

- Lãnh đạo quân giặc chính là Hán Vương Lưu Cảnh, bên cạnh chỉ có vài chục người bảo vệ, lấy được đầu hắn thưởng vạn lượng hoàng kim, phong Vạn Hộ Hầu, các huynh đệ xung phong!

Y lừa gạt binh lính tiến lên chém giết, chính mình lại quay đầu ngựa lại, chạy trốn về phía cửa thành phía Tây. Tào Hồng hiểu rõ bây giờ Lưu Cảnh đã vào được trong thành có nghĩa là Uyển Thành đã mất, mà cửa thành phía nam và phía bắc đều bốc cháy, hiện tại y chỉ có thể chạy về phía thành tây, chậm một bước sẽ không còn kịp.

Tào Hồng thúc ngựa chạy nhanh, cách Tây Môn còn mấy trăm bước, lại phát hiện phía trước đang đánh nhau kịch liệt, mấy nghìn quân Hán không biết từ đâu giết ra đang bao vây trăm binh lính quân Tào.

Trong lòng Tào Hồng cảm thấy ớn lạnh, điều này chỉ có thể giải thích đội quân Hán này vào bằng cửa Tây, nếu vào bằng ba cửa khác không có khả năng nhanh như vậy đã đánh tới đây. Y ghìm chặt ngựa, đang rơi vào tình thế khó xử, một mũi tên bắn tới bên cạnh, y co rụt cổ lại. Mũi tên bắn trúng mũ của y, mũ giáp rơi xuống.

Tào Hồng vừa quay đầu lại, chỉ thấy hơn nghìn quân Hán từ phía bắc đánh tới, mũi tên này là do một đại tướng bắn tới, người này chính là Vương Bình, y không biết Tào Hồng, nghĩ đến đối phương chỉ là một tướng lĩnh bình thường của quân Tào, Vương Bình ra lệnh:

- Bắt lấy y.

Tào Hồng quay đầu ngựa lại chạy về phía nam, sau lưng có mấy trăm binh lính đuổi theo. Lúc này quân Hán đã vào Uyển Thành, trước có binh lính chặn đường, sau có truy binh. Tào Hồng lẻ loi một mình, đã không có đường lui, khi y trốn vào được một ngõ nhỏ xoay người xuống ngựa, vung dao chém con ngựa một nhát, con ngựa bị đau, hung hăng chạy về phía trước, Tào Hồng nấp sau vào trong ngõ nhỏ.

Âm thanh truy binh dần biến mất, truy binh đã đi xa, trường thương của Tào Hồng vẫn còn ở trên người con ngựa, bên cạnh chỉ đeo kiếm. Y rút kiếm ra, nhanh chóng chạy trốn vào trong hẻm nhỏ, chạy được trăm bước, lại thấy hết đường, hóa ra đây là ngõ cụt.

Thấy một căn nhà, Tào Hồng đá văng cửa chính cầm kiếm đi vào trong viện. Chủ nhà sớm có phòng bị, thấy một tên lính Tào vào nhà liền dẫn hai đứa con trai mang gậy ra đánh. Tào Hồng trong lòng khiếp đảm, vung kiếm lung tung, giết chết hết ba cha con họ, y vọt vào phòng trong, giết chết hết tất cả nữ nhân và trẻ con, nữ chủ nhân hô to, đánh về phía Tào Hồng lại bị Tào Hồng một kiếm đâm xuyên ngực.

Giết cả nhà xong Tào Hồng mới thở ra, ít nhất y có thể trốn một thời gian trong nhà này, đợi qua một thời gian mới tìm cách trốn ra khỏi thành.

Tào Hồng đóng cửa sân lại, lại tìm được một giếng nước ở góc sân, đem thi thể ném vào trong giếng, nhưng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, nghe có người hô to:

- Ở chỗ này.

Phanh một tiếng, cửa sân bị phá, ánh lửa hừng hừng, chỉ thấy trăm tên dân phu tay cầm đuốc, cuốc và côn bổng vọt vào, Tào Hồng không kịp trốn, bị người phát hiện, có người chỉ vào y hô to:

- Ở kia! Ở đây có kẻ giết chết cả nhà a Phúc.

Đám người tức giận vọt lên, Tào Hồng tìm trường kiếm, lúc này mới nhớ tới trường kiếm còn ở trong phòng. Y xoay người chạy vào trong phòng, lại bị hơn mười người bao vây, gậy gộc cuốc xẻng hướng y đánh tới.

Trời dần sáng, Uyển thành đã dần hết hỗn loạn, quân Hán đã khống chế Uyển Thành, cũng đã thực hiện lệnh giới nghiêm, bắt đầu đi lục soát tàn binh quân Tào ẩn nấp. Khác với quân Tào, quân Hán quân kỉ nghiêm minh, tuyệt không hề đánh cướp của dân chúng, chỉ cần phát hiện chủ nhà không bị hiếp bức thì lập tức rời đi. Đến giữa trưa quân Hán đã bắt giữ được hơn hai nghìn binh lính quân Tào trốn trong hộ dân.

Lưu Cảnh được mấy tên thị vệ dẫn đường đi vào một ngõ nhỏ, đi thẳng vào trong căn nhà ở cuối ngõ, khi lùng bắt binh lính phát hiện một tướng quân của quân Tào bị đánh chết ở đây, trên thẻ có khắc hai chữ Tử Liêm, đây là tự của Tào Hồng.

Trong sân đứng đầy binh lính, Lưu Cảnh đi vào sân, một tên hầu tiến lên bẩm báo:

- Người này mặt bị đánh nát, đã không thể nhận ra được tướng mạo, nhưng trên người mặc tơ lụa thượng hạng, cũng không phải người tầm thường, còn có chuôi kiếm này nữa.

Quân hầu dâng bảo kiếm lên, Lưu Cảnh tiếp nhận bảo kiếm, bảo kiếm kiểu dáng mang phong cách cổ xưa, vô cùng sắc bén, hắn nhận ra đây là danh kiếm “Xạ điện”. Thanh kiếm này vốn là của Đổng Trác, sau do Tào Tháo thu được, Tào Hồng đã hiến ngựa “Bạch Hộc” cho Tào Tháo, để báo đáp lại, Tào Tháo liền đem kiếm này ban cho Tào Hồng.

Lưu Cảnh đi đến trước thi thể, hắn biết người này là chủ tướng của Nam Dương - Tào Hồng. Tung hoành một đời cuối cùng lại chết dưới gậy gộc của dân chúng Uyển Thành, có thể nói đây chính là nhân quả tuần hoàn, báo ứng khó tránh.

Lưu Cảnh lắc đầu, quay lại ra lệnh cho Lý Thanh:

- Xử lí tốt đầu của y, cho vào trong hộp cho người chuyển đến Hợp Phì.

Nói xong Lưu Cảnh xoay người rời đi, đi tới cửa hắn quay đầu lại ra lệnh:

- Tìm cho y một cái quan tài tốt đưa đi mai táng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Toái Tinh Hà
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN