Chương 1039: Ngô quận phá cục.

Chương 1039: Ngô quận phá cục.

Trên đại đường Quận nha, Trưởng sử quân Tào bị bắt Trương Ký thi lễ với Lưu Cảnh:

- Vi thần Trương Ký bái kiến Hán Vương Điện hạ.

Trương Ký khoảng chừng ngoài năm mươi tuổi, là người Phùng Dực làm quan ở Quan Trung, giữ chức Trưởng sử phụ tá Chung Diêu, phụ giúp Chung Diêu cai quản Quan Trung, trấn áp Mã Đằng, vì khôi phục kinh tế cho nhân dân Quan Trung đã cống hiến rất lớn.

Khi quân Hán phá được Quan Trung, Trương Ký và Chung Diêu cùng nhau rút khỏi Quan Trung, lại được Tào Tháo bổ nhiệm làm Trưởng sử của Tào Hồng, giúp Tào Hồng trong coi việc quân…

Sau khi Giả Quỳ ngăn cản quân Tào cướp thành bị thương liền do Trương Ký tạm thời đảm nhiệm chức Thái Thú. Quân Hán chiếm được Uyển Thành, Trương Ký cũng không có chỗ nào để trốn, đã trở thành tù binh của quân Hán.

Lưu Cảnh vội vàng tiến đến nâng Trương Ký dậy, chân thành nói:

- Trương công không cần đa lễ, ta từng phái người đi Thái Nguyên tìm kiếm tung tích của Trương công. Nhưng không nghĩ tới Trương công lại ở Nam Dương, Lưu Cảnh không biết, tiếp đón Trương công không được chu đáo.

Trương Ký ngẩn ra, khó hiểu sao Lưu Cảnh lại coi trọng mình như vậy, Lưu Cảnh thở dài nói:

- Quan Trung có thể hồi phục từ trong hoàn cảnh tàn lụi, toàn bộ dựa vào Chung Giáo Úy và Trương Trưởng sử. Mỗi lần ta đi qua Quan Trung, thấy một con sông hẹp dài được khơi thông tưới ruộng đồng, nhìn những cánh đồng tươi tốt, ta tường nói với tả hữu, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, công lao của Chung Diêu và Chương Kí ta ghi tạc trong lòng.

Trương Kĩ không nghĩ rằng Lưu Cảnh lại coi trọng y như vậy, trong lòng y vô cùng cảm động, bái lại lần nữa:

- Nếu Điện hạ không chê, Trương Ký nguyện làm trâu làm ngựa cho Điện hạ.

Lưu Cảnh nâng y dậy cười nói:

- Ta biết rằng Trương công không nỡ rời xa Quan Trung, Trương công có bằng lòng đảm nhiệm chức Kinh Triệu doãn không?

Trương Ký mừng rỡ, y ở đây cai quản Quan Trung ba mươi năm, vì thời đại hoàng kim của Đại Hán y cố gắng khôi phục Quan Trung, đây là giấc mộng suốt đời y, y sao có thê không muốn. Trong lòng Trương Ký vạn phần kích động:

- Vi thần nguyện ý!

- Tốt. Trương công mau thu thập hành lí, ngày mai liền xuất phát đi Quan Trung đảm nhiệm chức Kinh Triệu doãn.

Lúc này Trương Ký lại nghĩ đến một chuyện, vội vàng nói:

- Khởi bẩm Điện hạ, Giả Quỳ vì ngăn binh lính cướp bóc mà bị thương nặng, mong Điện hạ có thể rộng lượng bỏ qua cho y.

Lưu Cảnh cười nói:

- Ta đã lệnh cho quân y chữa thương cho y, bệnh tình không nghiêm trọng, nghỉ ngơi hai tháng là có thể khỏi hẳn, đến lúc ta sẽ cho y tự lựa chọn đi hay ở là tùy.

- Đa tạ Điện hạ khoan dung.

Lúc này, hai cha con Đặng thị đã đi ra từ trong ngục giam, thân thể khá suy yếu. Lưu Cảnh tới thăm bọn họ, để cho bọn họ điều dưỡng thật tốt, lập tức đi tới Hoàng phú, không bởi vì Hoàng gia lập công trong lần chiếm Uyển Thành này mà vì Hoàng Thừa Ngạn là nhạc phụ của Gia Cát Lượng, đối với Lưu Cảnh rất có giá trị lợi dụng.

Nội đường truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, nhớ đến chuyện năm đó, Lưu Cảnh và Hoàng Thừa Ngạn không nhịn được cười to.

- Năm đó Điện hạ giả dạng thành Khổng Minh đến dụ dỗ ta, đồng ý cưới tiểu nữ, ta còn thực sự tin tưởng.sau khi xảy ra chuyện Khoái công nói với ta việc này ta mới biết chân tướng sự việc, chỉ biết khi đó ván đã đóng thuyền hối hận cũng đã muộn, Khổng Minh đã trở thành con rể của ta, vài ngày trước con gái Nguyệt Anh viết thư đến còn nhắc đến Vương phi.

Hoàng Nguyệt Anh năm đó có quan hệ rất tốt với Đào Trạm, nhưng bởi vì lập trường bất đồng với trượng phu nên cuối cùng đường ai nấy đi, Lưu Cảnh cũng gật đầu hỏi:

- Vương phi cũng thường nhắc tới Nguyệt Anh, không biết dạo này tình hình nàng thế nào?

Hoàng Thừa Ngạn cười khổ một tiếng:

- Nó chỉ sinh một đứa con gái, cũng không tiếp tục sinh nữa, hai năm trước nhận con trai của huynh trưởng Khổng Minh - Gia Cát Kiều làm con thừa tự. Năm trước Khổng Minh nạp thiếp, sinh hạ một đứa con trai, tên gọi là Chiêm, mặc dù không phải do mình sinh ra nhưng nó rất vui mừng, trong thư ta có thể nhìn ra được.

Nói đến đây, Hoàng Thừa Ngạn thở dài nói:

- Tiểu nữ gả cho Khổng Minh, bây giờ nhớ tới dường như mới chỉ là chuyện ngày hôm qua, tất cả vẫn rõ mồn một trước mắt, nhưng thời gian đã qua mười lăm năm rồi.

- Quả thật như thế, ta cũng phát hiện nếu cứ nhớ nhung một người sẽ có cảm giác thời gian cực nhanh. Nhưng nhớ lại sự việc xảy ra mười mấy năm trước, cảm giác không giống nữa rồi, đã xảy ra nhiều chuyện, thời gian trôi qua rất chậm, có thể thấy cảm giác đối với người và với cảnh vật xung quanh đã không còn như xưa.

- Năm đó ta mới có ngoài năm mươi nhưng bây giờ ta đã gần bảy mươi rồi, không biết Khoái công thì sao?

Lưu Cảnh biết rằng Hoàng Thừa Ngạn muốn nói đến Khoái Việt. Khoái Lương năm năm trước đột ngột qua đời vì bị bệnh, Khoái Việt vẫn còn trên đời, Lưu Cảnh khẽ cười nói:

- Khoái công đã bảy mươi tuổi, hiện đang ẩn cư tổ địa cầu đạo, không hỏi thế sự, tuy nhiên Khoái gia cũng không hề xuống dốc, Khoái Kỳ đảm nhiệm Quang Lộc khanh, Khoái Diệp đảm nhiệm Thượng Thái Thú Thượng Dung. Ta còn nhớ mấy con cháu Khoái gia có người còn làm Huyện lệnh, Huyện thừa v.v.. Ngược lại Hoàng gia, không thể chỉ có một Hoàng lão tướng quân thôi!

Lưu Cảnh rất kín đáo, ám chỉ Hoàng Thừa Ngạn phải nắm rõ tình thế hiện giờ, Hoàng Thừa Ngạn sao có thể không rõ, ông mặc dù là người thanh cao nhưng ông phải suy xét vì gia tộc. Lưu Cảnh đồng ý như vậy, cho mình cơ hội, nếu Hoàng Thừa Ngạn còn không nhận ra xu thế vậy quá bảo thủ rồi.

Hoàng Thừa Ngạn thở dài một tiếng nói:

- Ta nghe con thứ nói, Điện hạ cai quản Quan Trung đã gần hai năm, tu sửa sông ngòi kênh rãnh, khai khẩn đất đai, dần khôi phục lại sức sống. Đây chính là điềm báo Đại Hán phục hưng, có thể nhìn thấy Đại Hán phục hưng lúc sinh thời, dù chết cũng mãn nguyện.

Lưu Cảnh khẽ cười nói:

- Nhưng mà vẫn chưa được, nếu Hoàng công không phản đối, thì cho lệnh lang làm một thư tá dưới trướng của ta.

Hoàng Thừa Ngạn mừng rỡ, liền vội vàng hành lễ:

- Tạ ơn Điện hạ ưu ái

Từ Hoàng phủ về quân doanh, Lưu Cảnh sai người cho gọi đám người Nhậm Bình đến, trọng thưởng bọn họ, ghi lại công lao, lại gặp vài tên bại tướng của quân Tào đầu hàng, trấn an bọn họ một chút….

Nhưng mà Lưu Cảnh không hề khoan dung với quân Tào, hắn biết rằng quân Tào cướp bóc khắp Uyển Thành, giết người cướp của không gì không làm, gây ra tội ác tày trời với Uyển Thành. Nếu không cho dân chúng Uyển Thành một cái công đạo, hắn sẽ rất khó được lòng nhân dân Nam Dương. Đây đồng thời cũng là một cơ hội của hắn, quân Tào tự mình hủy hoại thanh danh, lại cho Lưu Cảnh hắn cơ hội thu phục lòng dân.

Lưu Cảnh hạ lệnh tịch thu của cải mà binh lính Tào quân cướp được, tiền của ai thì trả về cho người đấy, vật nào mà không tìm được chủ thì mang đi bồi thường cho gia đình bị binh lính quân Tào giết hại.

Đồng thời Lưu Cảnh hạ lệnh cho binh lính của quân Tào tự tố giác nhau, bắt lấy tên đã từng giết người trong hơn ba nghìn, áp giải bọn chúng ra đường cho người bị hại nhận diện.

Trong lúc nhất thời, trên dưới Uyển Thành sôi trào, mấy vạn dân chúng đều ra đường, tìm kiếm kẻ giết hại nhà mình, binh linh quân Tào bị dân chúng phẫn nộ đánh chết tại chỗ mấy trăm người. Nhóm người bắt đầu kích động, tiếng khóc rung trời, rất nhiều người không kiềm chế được, tình huống cực kì hỗn loạn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Long Cổ Đế (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN