Chương 1040: Ngô quận phá cục.
Chương 1040: Ngô quận phá cục.
Lưu Cảnh phải dừng lại việc nhận dạng, đem ba nghìn binh lính toàn bộ chặt đầu để tế điện dân chúng bị hại. Lưu Cảnh chỉ dùng một hành động này mà đã chiếm được lòng của nhân dân Uyển Thành cũng như nhân dân toàn Nam Dương. Người dân Uyển Thành hầu như nhà nào cũng treo bức vẽ về Lưu Cảnh, nhân dân Uyển Thành hăng hái báo danh nhập ngũ. Gần ba ngày mà đã vượt qua vạn người. Lưu Cảnh ra lệnh chọn ra năm nghìn thanh niên cường tráng sắp xếp ở trong quân Kinh Châu. Lúc này, quận Nam Dương chính thức trở thành quận nằm ở phía cực bắc của Kinh Châu.
Nhưng quân Hán vẫn chưa chiếm lĩnh được toàn bộ quận Nam Dương, phía tây bắc Diệp huyện vẫn ở trong tay quânTào, đại tướng quân Lý Điển dẫn mười nghìn quân giữ được Diệp huyện. Năm ngày sau, Hạ Hầu Đôn tự mình dẫn hai vạn đại quân tới cứu viện. Mà lúc này quận Nam Dương đã bị quân Hán chiếm, Hạ Hầu Đôn không dám hành động thiếu suy nghĩ, đóng quân ở Diệp huyện án binh bất động chờ động tĩnh của quân Hán.
Cho dù quân Tào không buông tha Nam Dương thì đối với Lưu Cảnh mà nói, khai thông ải phía nam chỉ là một bộ phận của chiến dịch Hợp Phì, hắn không thể đem quá nhiều sức lực đặt ở Nam Dương.
Lưu Cảnh lập tực hạ lệnh cho Trương Dực dẫn mười nghìn quân tiếp viện Nghĩa Dương, tăng cường phòng ngự ba quan Nghĩa Dương, đồng thời ra lệnh ba vạn quân đóng tại Uyển Thành giằng co với quân Tào ở Diệp huyện.
An bài xong phòng ngự phía tây tuyến, Lưu Cảnh lập tức mang theo 5 vạn đại quân rời khỏi Uyển Thành, xuôi về Tương Dương, đẩy mạnh đánh về Hợp Phì.
Theo thế cục tây tuyến Nam Dương, đông tuyến Giang Đông cũng đang dần chiến thắng, lực lượng phá cục Giang Đông chủ yếu đến từ quân Tào. Trương Liêu phụng mệnh Tào Tháo, dẫn ba vạn đại quân từ Lật Thủy tiến về Ngô Quận, ở Dương Tiện một đòn đánh bại mười nghìn quân Đông Ngô do đại tướng Chu Hằng nắm giữ.
Chu Hằng dẫn mấy nghìn tàn quân chạy về phía Lăng quận, vừa lúc gặp đại quân của Tôn Quyền, Chu Hằng liền đầu hàng Tôn Quyền.
Giữa tháng năm, Tôn Quyền mang ba vạn quân hội hợp với ba vạn quân của quân Tào ở Ngô Quận, 6 vạn liên quân Tôn - Tào liền bao vây Ngô huyện. Lúc này trong Ngô huyện chỉ còn chưa đến hai vạn quân do Đại Tư Mã Tôn Du chỉ huy.
Ngô huyện trăm năm nay chưa có chiến tranh. Khi liên quân Tôn Tào bao vây, trong thành liền rơi vào hỗn loạn, nhà nhà bắt đầu chuẩn bị gạo, đào hầm làm chỗ ẩn thân, giá hàng tăng vọt, một đấu gạo đã tăng lên đến nghìn tiền, hoàng kim, vàng ròng không thấy tăm hơi. Trong thành lòng người hoang mang, luôn luôn lo sợ, Trương Tam đại thế gia cũng trầm mặc.
Lúc này một chiếc xe ngựa lao tới, dừng lại trước đại môn Cố phủ, Trương Ôn xuống xe, người gác cổng Cố phủ vội vàng vào bẩm báo. Một lúc sau con thứ ba của Cố Ung là Cố Tế nhanh chóng ra đón, thi lễ:
- Để Thế thúc đợi lâu.
Trương Ôn khoát tay:
- Lúc này cũng không cần đa lễ, hiền chất, phụ thân ngươi có nhà không?
- Có nhà, mời Thế thúc đi theo ta.
Trương Ôn không nói nhiều, vội vàng đi theo Cố Trí vào trong phủ. Trong nội đường, Cố Ung đang bàn bạc về thế cục với anh trai Cố Huy, đối với thế cục hỗn loạn ở trong thành, huynh đệ Cố gia lại hết sức bình tĩnh. Trên thực tế y cũng không lo lắng có điều gì bất trắc xảy ra, bất kể Tôn Quyền, Tào Tháo hay Lưu Cảnh nếu muốn chiếm cứ Ngô Quận thì phải được sự ủng hộ của thế gia ở Ngô Quận.
Ngô Quận lại là trung tâm Giang Đông, thế gia ở Ngô Quận ở một mức độ nào đó cũng đại biểu cho thế gia ở Giang Đông. Nhưng mấy năm nay bởi vì dời đô, các gia tộc Tạ Thị, Bộ thị từ quận Đan Dương đến ở quan trường Giang Đông giữ nhiều chức vụ, khiến thế gia ở Ngô Quận bị kém cạnh. Cũng vì duyên cớ này, Tam đại thế gia Ngô Quận là Lục, Cố, Trương mới không chùn bước mà ủng hộ con trai Tôn Sách là Tôn Thiệu.
Tuy nhiên kết quả cuối cùng lại khiến bọn họ thất vọng, Tôn Thiệu mà bọn họ ủng hộ không ngờ chỉ là con rối, quyền lực chân chính bị Tôn Du nắm giữ, điều này khiến cho đám người Cố Ung cực kì bất mãn, đều rời khỏi chính quyền Ngô quận, ngồi xem thế cục biến hóa.
- Nhị đệ không cần lo lắng, Tôn Quyền nếu muốn khôi phục Giang Đông như trước thì phải hậu đãi thế gia Ngô quận, nếu không ba quận Giang Đông sẽ không đồng tâm.
- Nhưng còn quân Tào nữa.
- Có quân Tào thì càng không cần lo lắng, chẳng nhẽ Tôn Quyền muốn để mặc quân Tào tàn sát dân trong thành sao? Còn muốn mượn tay quân Tào đối phó với chúng ta, nếu thật như thế, Cố gia ta sẽ thật sự đầu hàng Lưu Cảnh.
Cố Ung mặc dù đang trấn an huynh đệ nhưng trong lòng y cũng hiểu được, lấy tính cách cuả Tôn Quyền, nhất định sẽ tiến hành tính nợ với thế gia Ngô quận, cho dù gia tộc không bị tiêu diệt nhưng nếu bọn họ muốn trở lại quan trường là không thể nào.
Đúng lúc này, đứa con thứ ba của Cố Ung - Cố Tế vội vàng đi đến hành lễ:
- Phụ thân, Trương thế thúc đến.
Trương Ôn đến đây, Cố Ung không dám chậm trễ, vội vàng đứng dậy ra ngoài đón, lúc này Trương Ôn tiến đến cúi chào, vội la lên:
- Nguyên Thán huynh, trong cung xảy ra chuyện gì sao?
Cố Ung rất tỉnh táo, thản nhiên nói:
- Huệ Thứ không cần khẩn trương, mời ngồi rồi tiếp tục nói.
Lúc này, Cố Huy cũng tiến lên thi lễ với Trương Ôn, huynh đệ hai người mời Trương Ôn ngồi, lại ra lệnh cho thị nữ dâng trà. Trương Ôn cũng tỉnh táo lại, nhấp một ngụm trà nói:
- Ta vừa mới nhận được tin tức, Trưởng công tử bày tiệc rượu ở trong Ngô vương cung, mời Tôn Du đến dự chỉ sợ trong cung sẽ xảy ra đại sự.
Trưởng công tử chính là Tôn Thiệu. Tôn Thiệu mặc dù là con cả của Tôn Sách, lại không có chút quyết đoán nào giống phụ thân, hơn nữa còn là một tên thư sinh, không quả quyết, bị Tôn Du lấy mất quyền lực, làm một con rối, ai ủng hộ cho y đều thất vọng sâu sắc.
Cố Ung cực kì thất vọng với Tôn Thiệu, mới mượn bệnh cáo quan. Lúc này liên quân Tôn Tào vây thành, Tôn Thiệu còn muốn gây ra nội chiến, điều này hiển nhiên chỉ vì thù hận cá nhân, Cố Ung cười lạnh một tiếng:
- Trời gây họa, còn tránh được, người gây họa, tránh sao thoát, lúc này vẫn muốn tạo ra nội chiến, ta không còn lời nào để nói.
Trương Ôn thở dài:
- Nhưng y là con trai độc nhất của Bà Phù tướng quân, nếu y xảy ra chuyện gì, chúng ta sao có thể ăn nói với Bá Phù tướng quân.
Cố Ung lắc lắc đầu:
- Đây là số đã định. Cho dù Tôn Du không giết được y thì y cũng không thể trốn khỏi tay Tôn Quyền, Huệ Thứ huynh đừng quản chuyện Tôn gia nữa, lo lắng cho gia tộc mình nhiều một chút đi.
Trương Ôn lòng chìm xuống:
- Ý của Nguyên Thán là Tôn Quyền sẽ xuống tay với thế gia Ngô quận ư?.
- Không đến mức hạ thủ nhưng sẽ tìm cách làm suy yếu chúng ta. Không dối gạt Huệ Thứ huynh, ta đã quyết định dời thư viện đến Dự Chương, rời xa thị phi nơi này.
Trương Ôn yên lặng gật đầu, Lục gia đã âm thầm đầu hàng Lưu cảnh, Cố gia cũng chuẩn bị dời đi phía tây, như vậy Trương gia cũng phải có quyết định.
Nghĩ vậy, Trương Ôn đứng dậy thi lễ nói:
- Một khi đã như vậy, ta cũng sẽ không quản sống chết của Tôn gia nữa, ta về phủ trước, triệu tập người trong tộc suy tính tiền đồ của Trương gia một chút.
Trương Ôn cáo từ, huynh đệ Cố gia tiễn y đến tận cửa, Cố Huy nhìn xe Trương Ôn đi xa, lúc này mới thấp giọng nói:
- Huynh trưởng thấy Trương gia sẽ lựa chọn như nào?
Cố Ung khẽ mỉm cười:
- Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Cẩu Đạo Bên Trong Người [Dịch]