Chương 1041: Thoát khỏi Ngô huyện.
Chương 1041: Thoát khỏi Ngô huyện.
Tôn Du mang kiếm vào cung, buổi chiều y nhận được lời nhắn của Tôn Thiệu, muốn cùng y thảo luận ứng phó nguy cơ chiến tranh ở ngoài thành, đặc biệt mở tiệc rượu, mời y đến dự tiệc. Tôn Du vô cùng giả dối, tiểu thiếp mà Tôn Thiệu yêu quí nhất đã bị y mua chuộc, lại còn sắp xếp nội ứng ở trong Ngô vương cung, nhất cử nhất động của Tôn Thiệu, y nắm rõ như lòng bàn tay.
Bây giờ Tôn Thiệu mời y đi dự tiệc, y liền biết ý đồ của Tôn Thiệu. Y giận tím mặt, thấy tình thế nguy cấp, Tôn Thiệu muốn giết mình để thỉnh tội với Tôn Quyền.
Tôn Du bất động thanh sắc, ngoài Ngô vương cung đã bố trí hơn nghìn binh lính mai phục, y bên trong mặc áo giáp bên ngoài mặc trường bào, thắt lưng đeo một thanh đao sắc bén, " vui vẻ" đi dự tiệc. Ngay khi Tôn Du bước vào nội cung, hai bên màn che bỗng nhiên có tiếng kêu, mười mấy tên thị vệ mai phục sau màn che vọt ra.
Tôn Du sớm đã đề phòng, y xoay người chạy nhanh, ngay trước khi cửa cung đóng lại y vọt ra ngoài, chạy về hướng quảng trường hô to: - Các huynh đệ ở đâu?
Mấy nghìn binh lính mai phục ở ngoài cung nghe thấy tiếng hô, từ bốn phía tràn vào cung, mấy chục tên đao phủ chạy trốn không kịp bị binh lính bắn chết. Trong cung thị nữ sợ tới mức trốn đông trốn tây, Tôn Du mang quân vào hậu cung lại không tìm thấy Tôn Thiệu đâu. Lúc này binh lính đem lão nô bộc hầu hạ Tôn Thiệu dẫn tới, Tôn Du nắm tóc lão, quát hỏi: - Tôn Thiệu trốn ở đâu?
Lão nô bộc nhìn thoáng qua tháp Quang Minh ở phía xa, nhân lúc Tôn Du không để ý, đâm đầu vào tường chết, Tôn Dù quay đầu lại nhìn tháp Quang Minh, trong lòng y đã hiểu được, lập tức ra lệnh:
- Phạm nhân ở trong tháp, nhanh bắt người.
Mấy trăm binh lính đi ra cửa sau, chạy về hướng sườn núi, một lát sau một luồng ánh sáng bao vây tòa tháp, trên tháp bốc lên một luồng khói đặc, lửa nhanh chóng bốc lên, bọn lính sợ tới mức lui hết về phía sau, nhìn tháp Phật bị lửa thiêu.
Trận hỏa hoạn này kéo dài tầm một canh giờ mới tắt, Tôn Du dẫn binh lính lục soát trong đống tro tàn tìm được một thi thể bị đốt trọi. Có binh lính tìm được một miếng ngọc bội trên thi thể, ngọc bội đã bị nứt ra nhưng mơ hồ có thể nhận ra. Tôn Du nhìn miếng ngọc bội, y nhận ra đấy là ngọc bội do thúc phụ Tôn Kiên để lại cho Tôn Sách, sau này Tôn Sách để lại cho Tôn Thiệu, ba đời truyền thừa, xem ra thi thể này chính là Tôn Thiệu.
Tôn Du giả vờ thở dài một tiếng:
- Si Mã, ta vốn không có ý định giết ngươi, ngươi lại muốn tìm cái chết, cái này không thể trách ta.
Y quay đầu nói với bọn lính: - Đưa y đi mai táng.
Trong một tòa tiểu viện ở phía đông Ngô quận, một nam tử trẻ tuổi khoanh tay đi lại, ánh mắt dừng ở trên không, có vẻ không màng danh lợi mà rất bình tĩnh, gã chính là người đã chết ở trong tháp Minh Quang - Tôn Thiệu.
Tôn Thiệu đương nhiên sẽ không chết dễ dàng như vậy, đây là kế thoát thân Lục Tốn đã nghĩ ra, người bị đốt cháy là một tên thị vệ thế thân. Tôn Thiệu thừa dịp náo loạn trong cung, lúc bên cạnh không có ai giám sát trốn thoát khỏi Ngô vương cung, được Lục Tốn bố trí ở trong tòa tiểu viện này.
Tôn Thiệu năm nay hai mươi ba tuổi, mẹ đẻ của gã Viên Thị là con gái của Viên Thuật. Mà em họ gã gả cho Lục Tốn, cũng chính vì nguyên nhân này, Lục gia mới sống chết bảo vệ gã, cho tới tận hôm nay, Lục Tốn mới dùng kế cứu gã ra.
Trong lòng Tôn Thiệu lúc này vô cùng thoải mái, gã không cảm thấy thương cảm vì Ngô huyện sắp rơi vào cảnh loạn lạc, cũng không cảm thấy đau lòng vì gia tộc Tôn thị nội chiến.
Thực ra Tôn Thiệu không muốn tranh bá, phụ hoàng qua đời khi gã mới năm tuổi, lớn lên cùng với bà nội Ngô lão phu nhân. Do sự ảnh hưởng của bà nội và kế mẫu, đi theo Phật pháp, giữ nội tâm tĩnh lặng, không muốn cùng người tranh đấu. Hơn nữa gã cũng chỉ là một kẻ thư sinh, tay trói gà không chặt, cũng không có thực lực để tranh bá.
Tôn Thiệu được đưa lên ngôi cũng chỉ vì dã tâm của Tôn Du, lợi dụng tình yêu thương của nhân dân Ngô huyện với Tôn Sách, bắt Tôn Thiệu làm con rối. Hiện tại gã đã trốn thoát khỏi tay Tôn Du, không làm con rối nữa, khiến cho lòng Tôn Thiệu có cảm giác thoải mái không nói lên lời.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cửa mở, một thiếu phụ nhìn mặt mũi cũng thanh tú mang theo một cái giỏ đi vào sân, là muội muội của Tôn Thiệu Tôn Giảo: - Ca ca! Tôn Giảo để giỏ xuống chạy tới, huynh muội hai người cảm động phát khóc, ôm chầm lấy nhau.
- Tiểu muội, Bá Ngôn đâu? Tôn Thiệu vội vàng hỏi.
- Lục lang đang tìm kiếm biện pháp ra khỏi thành, rất nhanh sẽ đến, ca ca đói bụng rồi.
Tôn Giảo từ trong giỏ lấy ra bánh thịt và nước: - Muội mang ít lương khô cho huynh, huynh mau ăn.
Tôn Thiệu gật gật đầu, chậm rãi ăn bánh thịt, lại hỏi: - Tình huống bên ngoài thế nào rồi.
- Trong cung đã an tĩnh trở lại, nếu huynh muốn hỏi tình huống ở trong thành thì tất cả mọi người đều hiểu rằng thành không giữ được. Lục Lang, bất kể chuyện gì xảy ra cũng phải đưa huynh ra ngoài, không thể để rơi vào tay nhị thúc.
Nói đến đây, Tôn Giảo lại hỏi:
- Huynh sau này có tính toán gì không?
Tôn Thiệu cười khổ một tiếng: - Huynh vốn không thích tranh giành, muốn sống cuộc sống thanh bình. Dù sao bọn chúng cũng cho là huynh chết rồi vậy thì thay tên đổi họ sống cuộc sống mới đi.
Tôn Giảo do dự một chút nói: - Ý tứ của muội cũng như vậy, nhưng Lục Lang dường như cho rằng việc huynh giả chết không gạt được Tôn Quyền, huynh nhất định phải rời khỏi Giang Đông.
Tôn Thiệu cả kinh: - Chẳng lẽ Tôn Quyền không tin sao?
Lúc này ngoài viện truyền đến thanh âm của Lục Tốn:
- Kì thật Tôn Du cũng không tin.
Lục Tốn đi nhanh vào sân, Tôn Thiệu vội vàng đứng dậy thi lễ, Lục Tốn vội vàng nói với thê tử: - Nhanh đi thu dọn đồ đạc cho huynh trưởng, Tôn Du bắt đầu lục soát thành, chúng ta bây giờ phải đi ngay, trên đường huynh sẽ nói rõ cho muội biết.
Tôn Giảovội vàng thu dọn đồ đạc, hai người đi theo Lục Tốn vội vàng đi khỏi tiểu viện. Trên một chiếc thuyền cách bờ sông không xa, hai đứa con trai của Lục Tốn và Tôn Giảo đã chờ sẵn, mọi người lên thuyền, hai người chèo thuyền liền chèo thuyền đi.
Lục Tốn lúc này mới chậm rãi nói: - Tuy rằng nhất thời giấu diếm được Tôn Du, nhưng y sẽ rất nhanh phát hiện ra, dù sao cũng không có người nào nhìn thấy người trong tháp là huynh, huống chi ngọc bội còn là đồ giả, tìm người đến phân biệt là sẽ nhận ra.
Tôn Thiệu nhẹ nhàng vuốt ve ngọc bội trong tay, đây là di vật phụ thân để lại, gã không thể để nó bị hỏng, chỉ có thể lấy ngọc giả thay thế, Tôn Thiệu thở dài nói: - Ta biết rằng rất khó để giấu diếm, nhưng không có biện pháp nào khác, Bá Ngôn, chúng ta bây giờ rời khỏi thị trấn sao?
Lục Tốn gật gật đầu, ôm đứa con nhỏ hai tuổi vào lòng nói: - Không chỉ riêng huynh phải rời đi, đệ cũng muốn mang thê nhi rời đi. Tôn Quyền sẽ không bỏ qua cho đệ, đệ đã chuẩn bị sẵn sàng, đêm nay là cơ hội cuối cùng trốn đi.
- Ngoài thành bị đại quân bao vây, chúng ta thoát đi kiểu gì?
Tôn Thiệu khó hiểu hỏi.
Lục Tốn khẽ mỉm cười: - Đến lúc đó huynh sẽ biết.
Trầm mặc một lúc, Tôn Thiệu không kìm nổi hỏi: - Nếu đi khỏi thành rồi, huynh nên đi đâu.
- Đi đảo Hội Khê, quân Hán ở Ngô quận đã bỏ chạy hết rồi, bên kia có quân Hán cải tạo xây dựng cải tạo quân thành.
Tôn Thiệu vô cùng khiếp sợ, quân Hán xây dựng quân thành ở ngoài đảo lúc nào? Gã chưa từng nghe bao giờ.
- Huynh không nên hỏi, đệ hai ngày trước mới biết, năm đó Ngô hầu và Hán Vương thỏa hiệp, Ngô hầu đem tất cả hải đảo toàn bộ tặng cho Kinh Châu, chỉ có một số quan lớn biết, Ngô hầu cho tới bây giờ chưa từng công bố.
Sáu vạn liên quân Tôn Tào bao vây Ngô huyện, kể cả mấy nhánh sông cũng phái người canh phòng cẩn mật, không cho bất cứ thuyền nào đi qua. Trời dần dần tối, đã đến giờ hợi, trong đại trướng liên quân đèn đuốc sáng trưng, Tôn Quyền đang cùng đám người Trương Liên thảo luận kế sách phá thành.
Theo ý của Tôn Quyền, tốt nhất là khiến Ngô huyện không đánh mà hàng. Nếu phải công thành, Giang Đông tổn thất quá lớn, Tôn Quyền không muốn tổn thất như vậy một lần nữa. Nhưng Ngô huyện không hề có ý tứ đầu hàng, đến nay vẫn không có tướng lĩnh nào vụng trộm liên hệ, điều này khiến Tôn Quyền vô cùng buồn bực, y kì thật cũng biết nguyên nhân, Ngô quận vẫn ủng hộ Tôn Thiệu tiếp quản Giang Đông mà không ủng hộ Tôn Quyền y.
Cũng may tam đại thế gia của Ngô quận lúc xế chiều đã phái người bắn tin ra khỏi thành, tỏ vẻ đồng ý ủng hộ Ngô quận quay về khiến cho trong lòng Tôn Quyền thoải mái một chút, nhưng những thế gia đó cũng chỉ là dây leo trên tường thật sự không thể trông cậy được họ sẽ thật sự trung thành.
- Ngô hầu cảm thấy lời nói của mấy thế gia có thể tin được không? Trương Liêu hỏi.
Tôn Quyền gật gật đầu: - Bọn họ phải bảo vệ gia tộc, hiện tại Ngô huyện sắp bị chiếm, ta cũng tin rằng bọn họ muốn tự bảo vệ mình.
- Ngụy công cho ta thời gian không nhiều lắm, ta chỉ có thể ở Giang Đông năm ngày, ngày mai mặc kệ đã phá được thành hay chưa, đều là ngày cuối cùng ta ở lại, mong Ngô hầu thứ lỗi.
Dừng một chút, Trương Liêu lại nói: - Để đảm bảo việc phá thành mong Ngô hầu cho một thời điểm cụ thể.
Tôn Quyền trầm tư một lát, chậm rãi nói: - Chậm nhất là trưa mai, nếu bên trong thành còn không chịu đầu hàng, tướng quân có thể tùy ý công thành.
Trương Liêu gật đầu cười nói: - Một lời đã định.
Vừa dứt lời, một tên binh lính chạy nhanh tới, ở cửa cao giọng bẩm báo: - Khởi bẩm Ngô hầu, cửa đông đột nhiên mở rộng, chạy ra vô số người dân, bọn lính ngăn không được, Chu tướng quân xin hỏi là có thể giết vào thành không?
Tôn Quyền và Trương Liêu nhìn nhau, cơ hội tới, Trương Liêu vội vàng la lên: - Truyền lệnh của ta, đại quân thẳng hướng Đông thành.
Tôn Quyền cũng chạy đi lớn tiếng nói: - Nhanh nói cho Chu tướng quân, lập tức vào thành.
Cửa đông do đại tướng quân Giang Đông Chu Thái phụ trách bao vây, ngoài thành có ba nghìn quân Giang Đông, là nơi khá hiểm yếu, mà trấn thủ cửa đông là đại tướng quân Hà Chấn, là cấp dưới của Lục Tốn, dẫn hai nghìn quân trấn thủ.
Giờ hợi, cửa đông bỗng nhiên mở rộng ra, mấy nghìn dân chúng Giang Đông từ trong thành ào ra, dìu già dắt trẻ mang theo gia sản ít ỏi, lòng người kinh hoàng, tiếng khóc tiếng la ở ngoài thành.
Ngoài thành Giang Đông cũng không cưỡng ép xua đuổi chỉ có thể ngăn bọn họ bỏ trốn. Lúc này Chu Thái phát hiện ra cơ hội vào thành nhưng không có lệnh của Tôn Quyền, y không dám tự tiện vào thành, y ra lệnh cho binh lính một bên giữ chặt của thành, đồng thời cho người đi xin ý kiến của Tôn Quyền.
Ngay lúc cửa đông hỗn loạn, trên Tùng Giang cách cửa đông ước chừng một trăm bước một con thuyền lặng lẽ từ trong thành đi ra, binh lính trong coi sông cũng chạy tới chặn đám dân chúng, chiếc thuyền này vô thanh vô thức rời khỏi cửa đông dần dần biến mất trong màn đêm.
Mặc dù như thế, chiếc thuyền vẫn bị một binh lính Giang Đông phát hiện, bẩm báo cho chủ tướng Chu Thái. Ở trên gò đất không xa bờ sông, Chu Thái ngồi trên lưng ngựa, yên lặng nhìn chăm chú vào chiếc thuyền đã đi xa, trong lòng y biết rõ ràng trong thuyền là ai, cũng biết tại sao có rất nhiều dân chúng chạy ra khỏi thành.
Tuy nhiên Chu Thái cũng không hạ lệnh chặn lại, đây là con độc nhất của cố chủ, Chu Thái biết rõ nếu người đó rơi vào trong tay Tôn Quyền sẽ nhận kết cục gì.
Chu Thái cúi đầu thở dài, quay đầu ngựa đi về phía cửa thành.
Việc Lục Tốn tạo ra đại loạn ở phía cửa đông khiến cho bọn họ có cơ hội trốn khỏi thành bằng đường thủy, nhưng liên quân Tôn Tào cũng vì vậy mà có được cơ hội công thành. Chu Thái nhận được lệnh của Tôn Quyền, dẫn ba nghìn quân vào thành, Ngô huyện sau một đêm rơi vào tay giặc.
Khi liên quân Tôn Tào vào thành, Tôn Du tuyệt vọng tự sát.
Đề xuất Voz: Gấu hơn mình 6 tuổi