Chương 1042: Tin tức của địch ở Lục An.

Chương 1042: Tin tức của địch ở Lục An.

Từ sau khi Tang Bá đánh bất ngờ Lịch Dương đắc thủ, trên đường sông vận chuyển lương thực từ Hợp Phì cho tới Thọ Xuân xuất hiện vô số thuyền hàng ngàn thạch. Các thuyền vận chuyển quặng vốn ban đầu là vận chuyển khoáng thạch về Kinh Châu lại trở thành vận chuyển lương thực cho quân Tào, lương thực không ngừng từ Thọ Xuân chuyển tới Hợp Phì, tăng cường mạnh mẽ năng lực phòng ngự cho Hợp Phì...

Vì đề phòng thám báo của quân Hán lẻn vào Hợp Phì, một tháng trước Tào Tháo ra một quyết định trọng đại, đem mấy chục ngàn dân chúng Hợp Phì toàn bộ dời đến Thọ Xuân, khiến cho Hợp Phì trở thành một tòa quân thành chân chính.

Trên thực tế, trong một vài trận đại chiến ở Hợp Phì, phần lớn dân chúng Hợp Phì đều đã bỏ đi để tránh chiến loạn, dân chúng còn lại ở bên trong thành chưa tới ba chục ngàn người, còn lần này, Tào Tháo dứt khoát hạ lệnh cho toàn bộ đều dời đi, khiến cho bên trong thành Hợp Phì chỉ còn có bảy mươi ngàn quân đóng giữ, còn ba mươi ngàn quân khác thì đóng giữ ở Thọ Xuân.

Đương nhiên, lúc này quân Tào đang từ bên ngoài lấn dần vào trong, Trương Liêu dẫn ba mươi ngàn quân vào Ngô quận trợ chiến, Trương Cáp đóng ở Nhu Tu Khẩu, Tang Bá thì đóng giữ Vu Hồ, số quân ở Hợp Phì và Thọ Xuân chỉ có năm mươi ngàn.

Mà đúng lúc này, một tin dữ truyền đến Thọ Xuân, chủ tướng Nam Dương là Tào Hồng chết, quận Nam Dương đã bị quân Hán chiếm lĩnh, tin tức này khiến cho Tào Tháo bị đả kích nặng nề, sau Hạ Hầu Uyên, Tào Tháo lại một lần nữa mất đi người thân thiết, Tào Hồng chết khiến cho lão đau đớn vô cùng.

Tào Tháo tự giam mình trong phòng, suốt một ngày lão không ăn không uống, cũng không gặp bất kỳ ai, thị vệ vài lần tới khuyên lão, lão cũng không thèm ngó tới, mãi cho đến lúc chạng vạng tối, quân sư Trình Dục mới từ Hợp Phì vội vàng chạy tới.

Bọn thị vệ của Tào Tháo giống như bắt được cứu tinh, lập tức đưa Trình Dục đến trước thư phòng của Tào Tháo, Hứa Chử thấp giọng dặn Trình Dục:

- Nếu Ngụy công gặp quân sư, quân sư đừng nên nhắc đến việc Tào Hồng, Ngụy công tuổi tác đã cao, không thể tiếp tục chịu đả kích như vậy nữa.

Trình Dục cười gật gật đầu:

- Yên tâm! Ta biết.

Có thị vệ tiến tới trước bẩm báo, một lát sau trong phòng truyền tới giọng mệt mỏi của Tào Tháo:

- Mời quân sư vào!

Trình Dục đi thẳng vào phòng trong, vừa mới nhìn thấy Tào Tháo đang ngồi thất thần phía sau bàn, Trình Dục tức thì kinh hãi, mới vài ngày không thấy, Tào Tháo giống như đã già thêm mười tuổi, mặt đầy nếp nhăn, khí sắc âm u, tinh khí thần gần như biến mất hoàn toàn, đôi mắt vô thần nhìn qua bàn

- Ngụy công sao đến nỗi này?

Trình Dục thất thanh kêu lên, Tào Hồng vừa mới chết, Ngụy công đã bị đả kích như vậy, thậm chí còn nghiêm trọng hơn so với khi Hạ Hầu Uyên chết.

Tào Tháo thở dài một tiếng:

- Tuy rằng Tử Liêm chết khiến cho ta rất đau lòng, nhưng theo báo cáo của Giả Quỳ thì là do hắn gieo gió gặt bão, đưa tới thủ cấp quân Hán, hắn bị dân chúng Uyển Thành dùng côn đánh chết, ta tin chuyện này là thực, quận Nam Dương thất thủ ta rất đau lòng, ta ở tây tuyến mất đi điểm tựa chiến lược trọng yếu, cũng đồng nghĩa với việc ta từ chiến lược tiến công chuyển thành chiến lược phòng ngự, ta hận bản thân mình ngu xuẩn, không nghĩ tới quân Hán muốn đả thông ải đạo Nam Tương, làm cho Quan Trung và Nam Tương liên kết làm một thể, hiện tại mới hiểu ra, có hối hận cũng đã muộn!

Trình Dục cũng âm thầm hổ thẹn, làm quân sư, y đã không nhắc nhở chủ công đúng lúc, điều này cũng chính là y không làm tròn bổn phận, mất đi điểm tựa tiến công Nam Dương, bọn họ không thể tạo áp lực cả hai tuyến Kinh Châu, toàn bộ chiến trường đều dời về Hợp Phì, quân Hán có thể toàn lực ứng phó cho cuộc chiến ở Hợp Phì, từ góc độ này mà xem xét, chiến dịch Nam Tương cũng là một phần của Hợp Phì, khiến cho quân Hán đã không còn điều gì phải lo lắng.

Nghĩ vậy, Trình Dục từ từ khuyên nhủ:

- Xin Ngụy công bớt buồn phiền, vi thần cho rằng, Nam Dương bất lợi chỉ vì hai nhà Hán Ngụy bố trí chiến lược không giống nhau, trọng điểm của quân Hán là ở Nam Dương, có khuynh hướng là tiến công, cho nên Lưu Cảnh mới có thể đả thông ải đạo Nam Tương, mà chiến lược của chúng ta lại đặt ở Giang Đông, cho nên chúng ta có thể giúp Tôn Quyền thống nhất Giang Đông một lần nữa, khiến cho liên minh Tào Tôn càng thêm vững chắc, có sự trợ giúp của chúng ta sẽ chiếm được thượng phong ở hướng đông nam, bỏ qua phía đông đương nhiên phải thu lại cái khác, Ngụy công cần gì vì lo được mất một góc thành mà thất thần?

Tào Tháo gật đầu:

- Trọng Đức nói rất đúng, khi Lưu Cảnh toàn lực tấn công Nam Dương, chúng ta cũng sẽ toàn lực trợ giúp Tôn Quyền thu phục Giang Đông, quả thật đây là điểm khác biệt rất lớn, mấy ngày trước Trần Quần có khuyên ta nhân cơ hội này tiêu diệt Giang Đông, thống nhất Dương Châu, Trọng Đức nghĩ như thế nào?

Trình Dục lắc lắc đầu nói:

- Không dám dối gạt Ngụy công, khả năng này vi thần sẽ suy xét lại, nhưng vi thần khẳng định, tuy rằng chúng ta tiêu diệt Tôn Quyền có thể khiến lãnh thổ quốc gia nhất thời mở rộng, nhưng cuối cùng lại tạo điều kiện cho Lưu Cảnh lấy cớ mà xuất binh Giang Đông. Ngược lại, giữ lại Giang Đông thì sẽ có một lực lượng kiềm chế Lưu Cảnh, khiến cho ở phía đông nam hình thành thế chân vạc, hai phương án, cái nào hay cái nào kém, Ngụy công nên suy xét...

Tào Tháo cười nói:

- Trọng Đức nói như vậy rất hợp ý ta, chẳng những chúng ta không thể làm cho Giang Đông suy yếu, ngược lại còn phải tăng mạnh thực lực cho Giang Đông, ta đã ra lệnh cho Trương Liêu cấp cho Tôn Quyền mười ngàn thùng dầu hỏa, cũng đem phương pháp chế tạo dầu hỏa cho hắn, Tôn Quyền sẽ nhanh chóng có năng lực có được hỏa công, điều này rất quan trọng đối với thuỷ quân, giống như Trọng Đức nói, chỉ cần Giang Đông có thể làm chệch hướng binh lực của Lưu Cảnh ở tuyến đông là chúng ta có thể đem binh lực một đường đến Lạc Dương, Hứa Đô, còn chưa biết hươu sẽ chết về tay ai!

Trình Dục đứng dậy thi lễ thật sâu:

- Một khi đã như vậy, Ngụy công vì sao lại uể oải như thế, khiến cho lòng quân lo sợ không yên, đại chiến sắp đến, mong rằng Ngụy công có thể phấn chấn tinh thần, cổ vũ lòng quân cũng làm cho chúng thần có thể nhìn thấy hy vọng chiến thắng.

Tào Tháo yên lặng gật đầu:

- Trọng Đức nói rất phải

Tào Tháo tiếp nhận lời khuyên của Trình Dục, bắt đầu một lần nữa phấn chấn tinh thần. Lão ra lệnh cho đại tướng Vu Cấm dẫn mười ngàn binh sĩ đóng ở huyện Thư, đây là con đường bộ mà quân Hán nhất định phải qua để tiến công Hợp Phì. Mà mười ngàn quân tiên phong của quân Hán đã đánh tới huyện Cư Sào, cách huyện Thư vẻn vẹn bảy mươi dặm, cách xa hai quân đang giằng co.

Vùng đất Phì Sào được gọi là “Đầu Ngô đuôi Sở”. Ở thời kỳ Xuân Thu Chiến quốc, trong cuộc chiến giữa hai nước Ngô Sở, trong vô số các thành trì lại chỉ lấy có ba cái thành trì trọng yếu nhất.

Huyện thư, cũng chính là huyện Lư Giang ở đời sau. Địa thế nơi này tây cao đông thấp, phía đông bắc giáp Sài Hồ, đông nam đến sông Trường Giang, bên trong có hai con đường giao nhau, là con đường lớn trọng yếu thông suốt khắp nơi, đa phần người dân có cuộc sống no đủ, có tầm chiến lược cực kỳ quan trọng.

Tiếp theo là huyện Hoàn, nhân khẩu của huyện Hoàn rất nhiều, kinh tế phát triển, là huyện cung cấp lương thực lớn nhất Lư Giang, có thể tiếp tế cho quân đội rất nhiều, hơn nữa sông Hoàn rất rộng, các chiến thuyền ngàn thạch có thể trực tiếp qua sông Hoàn tiến vào Trường Giang. Trong lịch sử, nơi này chính là cứ điểm của nước Sở khi tiến công nước Ngô, cũng là nơi giao tranh của quân binh, mắt thấy chủ lực của quân Hán sẽ trú đóng ở huyện Hoàn.

Nơi có tầm quan trọng chiến lược trọng yếu nhất chính là huyện Lục An. Huyện Lục An nằm ở phía vùng Sơn Đông, vừa vặn là mảnh đất vượt qua vùng núi là đến bình nguyên, từ trên cao nhìn xuống huyện thành, dễ thủ khó công, hơn nữa cực kỳ có lợi cho kỵ binh tấn công ở hướng đông.

Quan trọng hơn là huyện Lục An đúng lúc lại ở giữa Hợp Phì và Thọ Xuân. Nếu chiếm được huyện Lục An, vừa có thể sử dụng kỵ binh trực tiếp chặt đứt quan hệ qua lại giữa Thọ Xuân và Hợp Phì, lại có thể đi đường thủy tiến vào hồ Thược Pha, phá hỏng con đường vận chuyển đường thủy giữa Thọ Xuân và Hợp Phì, một nơi có chiến lược vô cùng trọng yếu.

Tào Tháo cũng biết rõ tầm quan trọng của huyện Lục An, đặc biệt ra lệnh cho Từ Hoảng dẫn mười ngàn quân đóng ở Lục An, phía đông Hợp Phì. Trong ba nơi trọng yếu về chiến lược, Tào Tháo đã chiếm được hai.

Như vậy lập tức tạo thành một đại phòng tuyến toàn bộ Hợp Phì, lấy Hợp Phì làm trung tâm, lấy Nhu Tu khẩu, huyện Thư, huyện Lục An phòng ngự bên ngoài, lấy Thọ Xuân làm hậu phòng, lại lấy Từ Châu và Giang Đông làm chiến lược, giống như một mặt khiên lớn, từ tám hướng phía tây bảo vệ xung quanh trấn quan trọng Hợp Phì.

Mà quân Hán tựa như hai cái mâu sắc bén, theo đường thủy từ hai nơi tiến công cái khiên lớn Hợp Phì này, đầu tiên là lựa chọn điểm đột phá, hoặc là theo đường thủy đột phá Nhu Tu khẩu, hoặc là từ đường bộ tìm được phá vây.

Xem ra với tình hình bố trí của quân Hán, tạm thời không có dấu hiệu đột phá từ đường thủy, không có phát hiện chiến thuyền quân Hán quy mô tiến công phía đông, mà phía đường bộ đã có động tĩnh, Hoàng Trung phái đại tướng Hướng Sủng dẫn mười ngàn quân tiên phong đến huyện Cư Sào cách huyện Thư ước chừng bảy mươi dặm, dường như quân Hán chuẩn bị đột phá từ huyện Thư.

Sáng sớm hôm nay, một đội thám báo kỵ binh quân Tào gồm hai mươi người chạy gấp tới vùng đồi núi phía nam huyện Lục An, chủ tướng Từ Hoảng cực kỳ xem trọng việc tình báo, phái ra ba mươi đội thám báo tuần tra trong phạm vi một trăm dặm, hơn nữa Từ Hoảng quản lý quân kỷ cực nghiêm, không cho binh lính quấy nhiễu dân, từng có binh lính trộm thuyền của ngư dân, sau khi bị Từ Hoảng biết được, bất kể các tướng cầu xin, đem tên lính ấy chém đầu răn chúng, toàn quân khiếp vía, Từ Hoảng cũng bởi vậy rất được dân chúng Lục An kính yêu.

Đội thám báo kỵ binh này cách thành Lục An chỉ còn bảy mươi dặm, bọn họ cũng bắt đầu cảnh giác, vùng này bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp thám báo của quân Hán phục kích, một khi bị phục kích rất có khả năng sẽ mất mạng.

Đội kỵ binh thả chậm tốc độ, chạy chầm chậm ở một chỗ bên trong thung lũng, đúng lúc này, trên đỉnh đầu có người hô:

- Phía trước không thể đi.

Nhóm thám báo giật mình kinh hãi, đều nâng nỏ hướng về phía đỉnh đầu, trên một cây đại thụ trên đỉnh đầu, chỉ thấy một lão tiều phu ước chừng trên dưới năm mươi tuổi từ trên cây leo xuống, chắp tay nói:

- Các vị quân gia, phía trước sẽ gặp nguy hiểm, không thể đi nữa.

Viên đồn trưởng dẫn đầu của quân Tào giục ngựa tiến lên hỏi:

- Lão trượng, trước mặt có uy hiếp gì?

- Phía trước có quân Hán đóng quân!

Nhóm thám báo cả kinh, lại hỏi:

- Cũng trinh sát tuần tra giống như chúng ta sao?

- Không, nhưng ít ra có mấy ngàn mấy vạn người, vừa mới đến từ tối hôm qua.

Vài tên thám báo quân Tào lập tức ý thức được nguy hiểm, bọn họ leo lên núi, từ trên đỉnh núi nhìn quanh xuống phía dưới, quả nhiên ở bên kia thung lũng, ước ngoài mười dặm có một quân doanh đang trú đóng, xem quy mô, ít nhất có gần mười ngàn người, bốn phía dựng lên trạm canh gác, phòng bị nghiêm mật, có trinh sát không ngừng tuần tra xung quanh đó, bọn họ nấp ở đường núi này khá bí mật, không bị quân Hán phát hiện.

Thám báo quân Tào thất kinh, vội vàng xuống núi, khẩn cấp chạy về huyện Lục An báo cáo với chủ tướng Từ Hoảng.

Trong đại trướng, Từ Hoảng đứng trước địa đồ trầm tư thật lâu, y đã được thám báo bẩm báo, như thế nào y cũng không tưởng được quân Hán lại có thể xuất hiện ở huyện Lục An, hơn nữa lại là một đội quân hơn mười ngàn người, xem ra quân tiên phong của quân Hán tiến công huyện Thư chỉ là ngụy trang, mục tiêu thật sự của họ chính là huyện Lục An.

Bên cạnh là mưu sĩ Mao Giới áp giải lương thực đến Lục An cười nói:

- Xem ra tướng quân bảo vệ người dân giờ đã có thu hoạch, ngay cả tiều phu cũng trợ giúp tướng quân, đây chính là cơ hội ơn trên ban cho tướng quân, sao tướng quân có thể không bắt lấy?

Từ Hoảng trầm tư chốc lát nói:

- Quân Hán mưu ma chước quỷ, có lẽ bọn họ cố ý bại lộ, dẫn dụ quân đội của ta tiến đến phục kích, còn một đội quân Hán khác lại nhân cơ hội cướp lấy huyện Lục An, khi đó chúng ta hai mặt thụ địch, lập tức nguy hiểm.

- Tướng quân lo lắng rất đúng, không biết tướng quân chuẩn bị ứng phó như thế nào?

Từ Hoảng cười nói:

- Ta lấy chính làm chủ, lấy kỳ làm phụ, chính kỳ tương trợ, trận chiến này quân ta tất thắng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Cửa Hàng Sủng Thú Siêu Thần
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN