Chương 1043: Tương kế tựu kế.
Chương 1043: Tương kế tựu kế.
Từ Hoảng phán đoán không sai, tiên phong quân Hán tiến công huyện Thư chỉ là ngụy trang còn mục tiêu thật sự lại chính là tấn công Lục An, chuẩn bị từ huyện Lục An đột phá phòng ngự bên ngoài Hợp Phì.
Đây chính là sách lược mà lão tướng Hoàng Trung phụ trách tiến công Lục An đã tỉ mỉ thiết kế. Chủ tướng quân Hán Triệu Nghiễm nguyên là Thái Thú quận Trường Sa. Lần này quân Hán phát động chiến dịch Hợp Phì, Triệu Nghiễm, chủ tướng hậu quân, chủ động xin đi giết giặc bắc công Lục An.
Triệu Nghiễm suất lĩnh mười hai ngàn người tiến về phía bắc. Sau khi tiến vào Lục An chia hai đường, một đường khoảng bảy ngàn người tự mình suất lĩnh từ bên trái Vân Sơn bí mật tiến nhập vào cách huyện thành Lục An ngoài ba mươi dặm.
Một đường khác gồm năm ngàn người do phó tướng là Dương Khải dẫn đầu đánh ra. Vạn người giương cờ từ từ đi đến huyện Lục An cố ý để lộ dụng ý của Triệu Nghiễm, rất rõ ràng muốn cho thám báo quân Tào phát hiện quân Hán đang dẫn dụ quân Tào xuất chiến, còn quân chủ lực thì đánh bất ngờ huyện Lục An, trên dưới giáp công quân Tào.
Nhưng có điều khiến cho Triệu Nghiễm không ngờ là quân Tào không hề xuất binh mà thủ vững thành trì khiến cho trong lòng có chút bất an, chẳng lẽ Từ Hoảng đã phát hiện được ý đồ của mình hay sao?
Triệu Nghiễm và Từ Hoảng rất hiểu rõ nhau. Từ Hoảng là người văn võ song toàn, là người cẩn thận, kinh nghiệm chiến đấu rất phong phú mới được Tào Tháo tín nhiệm cho đến trấn thủ huyện Lục An. Triệu Nghiễm không dám khinh địch cũng không dám dễ dàng xuất binh mà kiên nhẫn chờ đợi cơ hội.
Nhưng quân Hán cũng có chỗ cực kỳ bất lợi. Quân Hán lặng lẽ tiến về phía bắc, mỗi một tên lính chỉ mang theo năm ngày lương khô, trên thực tế bọn họ chỉ còn thời gian hai ngày, nếu trong vòng hai ngày không chiếm được Lục An, quân Hán nhất định phải lui lại.
Đương nhiên Triệu Nghiễm cũng có thể lấy lương thực từ trong dân chúng nhưng trước khi đi Hoàng Trung luôn luôn căn dặn không cho quân đội quấy nhiễu dân, nếu như quân lương không đủ có thể lấy từ kho lương của huyện thành dọc đường nhưng trên đường đi chỉ có một huyện thành Bác An đã sớm trống rỗng. Quân Tào đã đem toàn bộ nhân khẩu của huyện thành dời đến Lục An, họ không tìm được một chút lương thực nào.
Triệu Nghiễm lòng nóng như lửa đốt bất an đi qua đi lại bên trong đại trướng. Lúc này một thuộc cấp là Trương Lân hiến kế:
- Từ Hoảng nhất định biết chúng ta quân lương không đủ cho nên không chịu ra khỏi thành nghênh chiến. Chúng ta hãy giả vờ làm như lương thực không còn phải lui lại, Từ Hoảng nhất định sẽ truy kích, chúng ta nửa đường phục kích một trận chiến có thể đánh bại được quân Tào.
Triệu Nghiễm mừng rỡ lập tức nhổ trại lui binh, đồng thời cũng tung ra lời đồn trong quân doanh là 'Lương thực đã hết cần phải nhanh chóng lui lại! ', quân Hán bắt đầu từ từ lui về hướng nam.
Thám tử rất nhanh chóng báo cho Từ Hoảng, Từ Hoảng nghe vậy không để ý đến lời khuyên của Mao Giới cần phải để lại ba nghìn quân thủ thành Lục An, tự mình dẫn bảy ngàn quân lặng lẽ truy kích quân Hán.
Cốc Bạch Mã rộng một trăm trượng, dài sáu dặm, hai bên là thung lũng, thế núi dốc đứng, dưới chân núi rừng rậm um tùm. Từ thung lũng đi tới huyện Hoàn nhất định phải qua nơi này. Lúc này sắc trời dần dần tối, bóng núi to lớn bao phủ thung lũng khiến thung lũng mờ tối dị thường, người đi lặng lẽ trong thung lũng ngay cả chim chóc cũng không động.
Ở hai bên chỗ rừng sâu mười ngàn quân Hán đang ẩn núp giương cung lắp tên kiên nhẫn chờ đợi quân Tào tiến vào sơn cốc. Trong lòng Triệu Nghiễm có chút kích động, đã nhận được tin tức Từ Hoảng suất quân ra khỏi thành đến truy kích mình, cơ hội này chờ đợi đã lâu.
Lúc này binh lính thấp giọng hô:
- Tướng quân, quân địch đến rồi!
Lập tức Triệu Nghiễm nhìn về phía chân núi chỉ thấy một đội quân mấy nghìn người nhanh chóng tới, cầm đầu là một viên đại tướng dáng vẻ to lớn, tay cầm cây búa lớn tuyên hoa, dưới háng là một con ngựa trắng vạm vỡ. Triệu Nghiễm thấy đại khái diện mạo của viên đại tướng này chính là Từ Hoảng.
Triệu Nghiễm mừng rỡ, chỉ cần bắn chết Từ Hoảng quân Tào liền bại, lập tức thét ra lệnh:
- Cung nỏ thủ chuẩn bị bắn!
Chỉ nghe thấy trong thung lũng tiếng mõ vang lên một hồi, loạn tiễn hai bên phát ra cùng một lúc, quân Tào luống cuống không kịp đề phòng lập tức hỗn loạn thành một mảnh, bọn lính đều đưa lá chắn ra đỡ tên hai bên, tử thương vô số, những người ở phía sau thì chen lấn nhau bỏ chạy ra ngoài thung lũng. Viên đại tướng cầm đầu Từ Hoảng không kịp né tránh cả người lẫn ngựa bị mấy trăm mũi tên bắn thành con nhím chết thảm tại chỗ.
Triệu Nghiễm biết ngoài thung lũng còn đội quân lập tức thét ra lệnh:
- Đại quân xuất kích truy đuổi quân địch!
Mười ngàn quân Hán từ hai bên thung lũng xông ra, đuổi theo chém giết quân Tào đang tháo chạy. Triệu Nghiễm xông lên phía trước gấp rút chạy về hướng bắc không chỉ muốn tiêu diệt toàn bộ quân Tào mà còn muốn cướp lấy thành Lục An.
Đội quân vừa mới đuổi theo ra trong vòng hơn mười dặm, khi vượt qua vài dãy núi đồi đột nhiên bên trái trong rừng cây ánh lửa ngút trời một đội phục binh ước hơn ba ngàn người xông ra chém giết, cầm đầu chính là một đại tướng tay cầm búa lớn chính là Từ Hoảng. Từ Hoảng cười to:
- Triệu Nghiễm cho rằng Từ Công Minh đã bị bắn chết rồi sao?
Triệu Nghiễm chấn động mới ý thức được mình đã bị lừa. Người bị bắn chết không phải là Từ Hoảng mà chỉ là một gã thế thân. Quân Tào bại lui cũng chỉ là giả nhằm dẫn dụ mình, vội vàng ra lệnh:
- Mau mau lui về phía sau!
Từ Hoảng hét lớn một tiếng giục ngựa thẳng đến Triệu Nghiễm vung búa chém liền, đại tướng quân Hán là Trương Lân vung đao đón đỡ, phó tướng là Dương Khải cũng hươ thương đánh tới, hai người trái phải giáp công Từ Hoảng, Từ Hoảng lại không sợ hãi chút nào, không tới ba hiệp Trương Lân bị Từ Hoảng một búa đánh chết, Dương Khải thấy tình thế không ổn vội thúc ngựa chạy trốn lại bị Từ Hoảng xông qua vung búa chém làm hai đoạn.
Trong lòng Triệu Nghiễm sợ hãi liền thúc ngựa bỏ chạy. Lúc này bên phải rừng cây lửa cháy ngút trời, lại một đội phục binh của quân Tào từ bên hông đánh ra tách quân Hán ra thành hai đoạn. Từ Hoảng suất quân đánh lén lên, quân Hán đại loạn trước sau lần lượt chạy trối chết bị quân Tào một đường đuổi giết tử thương vô số. Mấy ngàn quân Hán cùng đường đều quỳ xuống xin đầu hàng. Triệu Nghiễm dưới sự liều chết bảo vệ của hơn mười thân binh trốn thoát được, hoảng sợ dẫn chỉ hơn ngàn tàn quân trốn về huyện Hoàn.
Mười ngàn quân Hán gần như bị diệt toàn quân không chỉ khiến kế hoạch phá cục của Hoàng Trung bị thất bại nặng nề mà còn ảnh hưởng đến sĩ khí. Hoàng Trung giận dữ hạ lệnh xử trảm Triệu Nghiễm, các tướng tận lực cầu xin mới được tha. Hoàng Trung ra lệnh đánh Triệu Nghiễm một trăm quân côn đuổi về Sài Tang.
Trong đại trướng Hoàng Trung tâm phiền ý loạn khoanh tay đi qua đi lại. Tập kích huyện Lục An bị thất bại tổn thất gần mười ngàn quân, đây là thảm bại mà nhiều năm trước nay chưa bao giờ có, quả thực không biết nên ăn nói như thế nào với Hán Vương điện hạ.
Lúc này Bàng Thống khuyên:
- Lão tướng quân, thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, có lẽ Hán Vương điện hạ cũng sẽ không quá trách tướng quân, mấu chốt là ở cục diện phía sau, phải tranh thủ thật tốt để sớm ngày phá cục.
Hoàng Trung thở dài một tiếng:
- Quân Tào bố trí giống như tường đồng vách sắt, làm thế nào để phá cục quân sư có thể chỉ giáo hay không?
Bàng Thống trầm tư một lát:
- Lục An cách Hợp Phì quá gần. Quân Tào dễ dàng đề nghị trợ giúp còn từ huyện Thư phá cục. Tuy nhiên việc cấp bách trước mắt là phải rút quân từ Cư Sào về.
- Vì sao?
Bàng Thống khó hiểu hỏi.
- Chúng ta bị bại binh ở Lục An, quân Tào tất nhiên sẽ rèn sắt khi còn nóng tập trung binh lực tiến công Cư Sào, dưới tình hình như thế này hoặc là lão tướng quân toàn quân áp sát Cư Sào hoặc là Hướng Sủng tướng quân rút về không thể một mình bên ngoài.
Hoàng Trung trầm tư một lát đành phải thở dài:
- Hiện tại thuỷ quân chưa đến nếu như đại quân chúng ta tiến lên ngược lại sẽ bị Tào Tháo tập trung ưu thế về binh lực vây đánh, hay là cứ theo lời quân sư nói trước hết cứ rút Cư Sào về.
Lúc này Hoàng Trung hạ lệnh cho Hướng Sủng dẫn đại quân từ Cư Sào lui về, tạm thời ngừng tiến công Hợp Phì chờ đợi thuỷ quân tới.
.....
Ba ngày sau hơn một ngàn chiến thuyền trùng trùng điệp điệp đã tới Hoàn Khẩu. Lưu Cảnh tự mình dẫn sáu mươi ngàn đại quân từ Sài Tang tới, tính cả bốn mươi ngàn quân ở huyện Hoàn khiến cho binh lực của quân Hán lên đến một trăm ngàn quân chính thức mở màn cho chiến dịch ở Hợp Phì.
Hoàng Trung an bài xong quân doanh bèn cùng với quân sư Bàng Thống đi Hoàn Khẩu nghênh đón Lưu Cảnh đã đến nơi. Lâu thuyền của Lưu Cảnh là một con thuyền ba nghìn thạch, một gã thị vệ từ trên thuyền lớn chạy xuống ôm quyền nói với Hoàng Trung và Bàng Thống:
- Hán Vương điện hạ đang chờ lão tướng quân, mời lão tướng quân và Bàng quân sư lên thuyền.
Trong lòng Hoàng Trung có chút nặng nề gật gật đầu nhìn Bàng Thống một cái. Hai người đi theo thị vệ bước nhanh lên thuyền lớn, đi thẳng tới khoang thuyền, thị vệ cười nói:
- Điện hạ ngay tại trong khoang thuyền, mời hai vị!
Hoàng Trung và Bàng Thống đi vào khoang thuyền, chỉ thấy trong khoang thuyền trải một cái sa bàn thật lớn. Hán Vương Lưu Cảnh đang một mình đứng trước sa bàn dường như đang trầm tư.
Hoàng Trung và Bàng Thống vội vàng tiến lên thi lễ:
- Tham kiến Hán Vương điện hạ!
Lưu Cảnh từ trong trầm tư bừng tỉnh cười với hai người:
- Đã làm phiền hai vị phải tự mình tới Hoàn Khẩu rồi.
- Ty chức đặc biệt đến thỉnh tội!
Hoàng Trung quì một gối ôm quyền:
- Ty chức quyết sách sai lầm làm cho quân Hán tổn thất nặng nề, cam nhận mọi xử phạt.
Hoàng Trung liền kể lại tỉ mỉ một lần việc Triệu Nghiễm tiến công Lục An thất bại rồi nói:
- Ty chức ra lệnh cho Triệu Nghiễm lặng lẽ dẫn binh lên phía bắc tiếp viện, Triệu Nghiễm không đủ lương thực bị Từ Hoảng bày kế hiểm, mười ngàn quân bị tiêu diệt chỉ còn lại có hơn ngàn người chạy thoát về, ty chức xin điện hạ xử phạt.
Lưu Cảnh trầm mặc một lát hỏi:
- Ta muốn biết Triệu Nghiễm bị xử phạt như thế nào?
- Ty chức vốn định đem xử trảm nhưng mọi người khẩn thiết van xin ty chức mới tha chết, phạt đánh một trăm quân côn không cho cầm binh nữa.
- Nếu đã xử phạt vì sao còn phải nhắc lại việc này?
Hoàng Trung hiểu ý Lưu Cảnh không định xử phạt mình thở dài một tiếng:
- Sở dĩ ty chức cuối cùng không xử trảm Triệu Nghiễm cũng không phải là vì mọi người xin tội mà là vì có trách nhiệm đã ra nghiêm lệnh khi lặng lẽ tiến về phía bắc nếu lương thực không đủ thì lấy quan lương của các huyện tuyệt đối không cho nhiễu dân, kết quả ven đường quan lương trống rỗng mà thời gian chỉ còn hai ngày không thể không dùng hiểm kế vì thế ty chức cũng phải chịu trách nhiệm.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Hiểu được thất bại lần này phải rút ra bài học, không truy cứu trách nhiệm nữa. Nếu mỗi lần bại trận đều truy cứu trách nhiệm thì có lẽ các thủ hạ của Tào Tháo đã sớm chết hết. Từ Hoảng ở Lũng Tây, Trần Thương cũng đã liên tục thất bại nhưng không bị xử phạt tuy nhiên lại học được bài học mới có thể thấu hiểu được Triệu Nghiễm là giả vờ lui mà tương kế tựu kế. Ta sẽ không xử phạt Hoàng lão tướng quân nhưng hy vọng có thể rút ra được bài học, cũng biết sai lầm lần này là ở đâu?
Hoàng Trung sau một lúc lâu thở dài:
- Ty chức cảm thấy mình có chút bảo thủ rồi.
- Đúng! Bảo thủ.
Lưu Cảnh nhìn chăm chú:
- Cái gì gọi là không được phép nhiễu dân? Đó là vì phòng ngừa binh lính ăn no gây rối mới định ra quy định ấy, chỉ khi nào quân lương không đủ ảnh hưởng tới sinh tử, đến đại kế của quân binh thì quy củ ấy có thể không cần phải tuân theo cứng ngắc. Quy định ấy cũng không có nghĩa là đoạt lấy lương thực của dân mà là cam đoan cung cấp quân lương, lúc ấy quyết sách mới được chính xác, chỉ cần không giết người, đốt nhà thì việcmượn lương thực của dân thậm chí trực tiếp đoạt lấy lương thực cũng được. Hy vọng Hứa lão tướng quân không mắc phải lần thứ hai.
Hoàng Trung yên lặng gật đầu, Lưu Cảnh nói với Bàng Thống:
- Có lẽ quân Hán bị bắt rất nhiều, quân sư có thể phái một người đi Lục An nói với Từ Hoảng việc trao đổi số tù binh của quân Tào bị bắt không ít ở quận Nam Dương.
- Vi thần tuân lệnh!
Lưu Cảnh nói xong nhặt lên cây gỗ chỉ Nhu Tu khẩu cười:
- Nếu đường bộ khó có thể phá cục vậy thì chúng ta sẽ phá cục ở đường thủy.
Đề xuất Khoa Kỹ: Huyết Tộc Trong Kỷ Nguyên Siêu Năng