Chương 1044: Nhu Tu phá cục (thượng)

Chương 1044: Nhu Tu phá cục (thượng)

Trong trại tù binh Lục An, Tào Tháo cùng Từ Hoảng và vài tên đại tướng cùng đi xuống, đang xem xét tù binh quân Hán trong trận chiến phục kích ngược do quân của Từ Hoảng cắt đứt đường lui quân Hán, khiến gần sáu ngàn binh lính quân Hán không có đường lui, cuối cùng trở thành tù binh của quân Tào.

Đối với thắng lợi ở trận chiến này của Từ Hoảng Tào Tháo rất hài lòng, thắng lợi lần này rất quan trọng kể từ khi quân Tào bại trận ở Nam Dương, sĩ khí quân Tào phấn chấn hơn rất nhiều, Tào Tháo lập tức ban thưởng cho Từ Hoảng và thăng chức làm hữu tướng quân.

Tào Tháo cưỡi ngựa dò xét trong trại tù binh, thấy bên trong lều của tù binh rất chỉnh tề, binh lính quân Hán cũng không vì nguyên nhân là tù binh mà hỗn loạn, vẫn đi lại thành nhóm như trước đi lại thành nhóm, tuân thủ trên dưới nghiêm ngặt, Tào Tháo không khỏi âm thầm gật đầu, 'Quả nhiên quân Hán là đội quân tinh nhuệ, đã thành tù binh mà vẫn còn chỉnh tề như vậy.

Nghĩ vậy, Tào Tháo quay đầu lại hỏi Từ Hoảng:

- Công Minh cho rằng nên xử trí những tù binh này như thế nào?

Từ Hoảng ở trên ngựa khom người nói:

- Phần lớn những binh lính quân Hán này đều là người Kinh Châu, cha mẹ vợ con đều sống tại Kinh Châu, nếu sắp xếp cho bọn họ vào quân Tào cũng không hợp lý, ty chức cho rằng có thể lợi dụng bọn tù binh này để đổi lấy quyền lợi từ trong tay của Lưu Cảnh.

Tào Tháo cười:

- Nhưng những tù binh này phần lớn giỏi thuỷ chiến, thả bọn chúng thì hơi đáng tiếc, để cho bọn chúng làm người chèo thuyền được không?

Từ Hoảng trầm tư một chút nói:

- Ty chức nghe nói quân Hán sử dụng các thợ mỏ bắt được của quân Tào trước kia, một năm sau bọn họ tình nguyện gia nhập vào quân Hán, chính là vì quân Hán phòng ngừa quân Tào lâm trận phản chiến, nếu như Thừa tướng thật muốn dùng bọn họ làm người chèo thuyền thì cần phải rèn luyện một năm cũng là để đề phòng bọn họ có ý phản, nếu không bọn họ sẽ trở thành tai hoạ ngầm.

Tào Tháo gật đầu:

- Ngươi nói không sai, theo tình hình của bọn họ trước mắt mà nói, muốn cho bọn họ quy thuận quân ta, trả giá quá lớn, mất nhiều hơn được, không bằng đổi lấy quyền lợi từ tay Lưu Cảnh, đây mới là thượng sách.

Tào Tháo lại quay đầu lại nói với Từ Hoảng:

- Công Minh cũng biết, đại quân của Lưu Cảnh đã đến Hoàn Khẩu.

Từ Hoảng cả kinh:

- Ty chức không biết, việc này xảy ra khi nào?

Tào Tháo khẽ thở dài một tiếng:

- Hai ngày trước đây! Lưu Cảnh tự mình dẫn một ngàn chiến thuyền đông chinh, đại chiến Hợp Phì lần này, hắn chính là dốc hết toàn lực.

Từ Hoảng trầm mặc, y đi theo Tào Tháo nhiều năm, một tiếng thở dài vừa rồi của Tào Tháo, y cảm giác chủ công không đủ lòng tin, đây cũng không phải là điềm tốt, nghĩ vậy, Từ Hoảng trầm giọng nói:

- Quân Hán rầm rộ đông chinh, Kinh Châu tất nhiên trống không, vi thần nguyện lĩnh một đội quân thẳng hướng quận Kỳ Xuân, đem binh áp Giang Hạ, làm cho Lưu Cảnh trước sau đều khó khăn, nhiễu loạn đại kế đông chinh của hắn.

Tào Tháo hơi ngẩn ra, kế sách của Từ Hoảng và kế sách tây chinh Giang Đông năm đó có cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, chẳng qua là kế sách Giang Đông năm đó đã thất bại, khiến cho Tào Tháo thực sự không có lòng tin.

Từ Hoảng lại nói:

- Lãnh thổ Hán quốc quá lớn, tất nhiên sẽ khiến cho phân tán binh lực, mà trọng điểm phòng ngự của Văn Sính chính là một đường Nam Dương, bên trong Giang Hạ ngược lại sẽ trống không, ty chức không cần binh nhiều, chỉ cần năm nghìn tinh binh là đủ, nếu như lén đánh Giang Hạ thành công, có thể giải nguy cho Hợp Phì.

Tào Tháo lại trầm tư suy nghĩ chốc lát rồi nói:

- Kế sách của Công Minh mặc dù không có lỗ hổng, nhưng vì sự việc ảnh hưởng đến toàn cục, cho ta suy nghĩ một chút nữa, muộn một chút sẽ trả lời ngươi.

- Ty chức bất cứ lúc nào cũng vâng theo lệnh của chủ công.

Đúng lúc này, một tên lính chạy vội tới, quì một chân bẩm báo:

- Khởi bẩm Ngụy công, khởi bẩm Từ tướng quân, sứ giả của quân Hán đã đến bên ngoài đại doanh, cầu kiến Từ tướng quân.

Tào Tháo cười ha hả:

- Không cần chúng ta tìm hắn đàm phán, tự bọn họ đã tìm tới trước, Công Minh có thể đi gặp hắn ta, sau đó lại bẩm báo ta biết.

- Tuân lệnh!

Từ Hoảng quay đầu ngựa lại, giục ngựa chạy về hướng quân doanh, Tào Tháo cũng không tiếp tục xem xét trại tù binh nữa mà trực tiếp quay trở về huyện thành Lục An.

Ước chừng nửa canh giờ sau, Từ Hoảng lại gặp Tào Tháo, lúc này Tào Tháo đang cùng Trần Quần và Mao Giới đứng trước sa bàn thảo luận quân tình, Từ Hoảng tiến lên khom người nói:

- Khởi bẩm Ngụy công, ty chức đã gặp sứ giả quân Hán.

Tào Tháo thản nhiên hỏi:

- Sứ giả quân Hán là ai?

- Là Ôn Tiến, Tòng sự cho Bàng Thống.

Tào Tháo cười lạnh một tiếng:

- Không ngờ Lưu Cảnh lại phái ra một tên viên quan thấp kém như vậy đến đàm phán, thực là khinh người quá đáng!

Trần Quần ở một bên vội vàng nói:

- Ngụy công, Lưu Cảnh phái ra quan viên cấp thấp như vậy, ty chức cho là hắn muốn xử lý việc này như xử lý ở mức thấp nhất, thực sự không phải là cố ý xem thường, bọn họ đang muốn cầu cạnh chúng ta, có lẽ không có ý kiêu ngạo.

Tào Tháo gật đầu, ngẫm lại có lẽ là vậy, trao đổi tù binh tương lai sẽ trở thành chuyện bình thường, động một chút lại tiếp xúc với hạng thượng đẳng, ngược lại sẽ đem sự việc trở thành phức tạp, tức giận ở trong lòng Tào Tháo thoáng bình ổn, lại hỏi:

- Đối phương là có ý gì?

- Khởi bẩm Ngụy công, đối phương nói, tình nguyện dùng tù binh quân Tào ở quận Nam Dương để trao đổi, một người đổi một người, mặt khác, đối phương đồng ý phóng thích Giả Quỳ.

Tào Tháo nghe nói đối phương nguyện ý thả Giả Quỳ, bất mãn trong lòng liền hoàn toàn tiêu trừ, lão cười nói với mọi người:

- Bàng Thống có tư cách gì thả Giả Quỳ, đương nhiên đây chính là sắp xếp của Lưu Cảnh, vậy mà lại còn ngang nhiên phái một tên quan nho nhỏ đến đàm phán, Lưu Cảnh đang trêu đùa ta sao!

Mao Giới ở một bên nói:

- Khởi bẩm Ngụy công, nếu đại quân của Lưu Cảnh đã đến, như vậy hắn cũng sẽ không ở Hoàn Khẩu lâu, ty chức cho rằng quân Hán nhất định sẽ quy mô tiến công Nhu Tu khẩu, ở Nhu Tu khẩu phá cục, lực lượng thuỷ quân của chúng ta kém xa đối phương, vi thần đề nghị đội quân của Trương Liêu phải lập tức ở phía bắc rút lui.

Tào Tháo đồng ý với phân tích của Mao Giới, lập tức ra lệnh:

- Mau truyền lệnh của ta, đội quân của Trương Liêu lập tức ở phía bắc rút lui, không được chậm trễ một phút giây nào.

Lúc này, Tào Tháo lại nói với Từ Hoảng:

- Đề nghị của Công Minh lúc sáng mặc dù hay, nhưng đường về Nam Dương và Nghĩa Dương đều bị quân Hán chiếm đóng, cho dù là có nhất thời nhiễu loạn được Giang Hạ, cũng rất khó trở về, ta không hy vọng đội quân của Công Minh lúc sau cùng lại bị quân Hán tiêu diệt, cho nên đề nghị của Công Minh, ta quyết định không tiếp thu, xin Công Minh hiểu cho.

Từ Hoảng ảm đạm, cuối cùng Ngụy công cũng cự tuyệt phương án của mình, đương nhiên, y cũng biết, đánh lén Kinh Châu kết quả cuối cùng là có đi không có về, nói cho cùng, Ngụy công là không hy vọng mình trở thành tù binh quân Hán, Từ Hoảng yên lặng gật đầu, y hiểu được khổ tâm của Ngụy công.

Lúc này, Tào Tháo lại từ tốn nói với Từ Hoảng:

- Tuy rằng không cho Công Minh đi Kinh Châu mạo hiểm, nhưng ta vẫn muốn giao cho Công Minh một trọng trách, chính là phụ trách toàn diện phòng ngự đường bộ, canh phòng nghiêm ngặt đội quân của Hoàng Trung đột phá từ đường bộ, nếu như Công Minh thật sự không thể giữ được đường bộ, vậy thì, yêu cầu thấp nhất của ta là muốn bảo vệ thông đạo Thọ Xuân và Hợp Phì.

- Ty chức hiểu rõ, tuyệt đối sẽ không để Ngụy công thất vọng!

Sau khi đại quân của Lưu Cảnh ở Hoàn Khẩu nghỉ ngơi được một thời gian ngắn, một ngàn chiến thuyền lại tiếp tục xuất phát về hướng đông, trên sông lớn, đội thuyền kéo dài hơn mười dặm, ngàn buồm thi nhau giương lên, hùng vĩ vô cùng.

Lúc này Lưu Cảnh lại tiến hành điều chỉnh đội quân, rút ba mươi ngàn tên lính Kinh Châu am hiểu thuỷ chiến từ trong đội quân bốn mươi ngàn của Hoàng Trung, lại đem bảy ngàn kỵ binh của Bàng Đức giao cho Hoàng Trung, khiến cho chủ lực của quân Hán lên tới hơn tám mươi ngàn người, mà lục quân của Hoàng Trung tuy rằng giảm bớt binh lực, nhưng chiến lực lại theo đó mà tăng cường.

Chủ lực quân Hán không chút do dự hướng về Nhu Tu khẩu xuất phát, cảnh này thể hiện rất rõ ràng chiến thuật của Lưu Cảnh, phát huy ưu thế về thuỷ quân, vừa mới chiếm lĩnh Nhu Tu khẩu, từ Nhu Tu khẩu phá cục.

Mà Tào Tháo cũng đồng thời thu hồi chú ý điểm từ huyện Thư sang huyện Lục An, giao việc phòng ngự đường bộ cho Từ Hoảng, lệnh cho Trương Liêu trở về Hợp Phì, chuẩn bị ứng phó với việc phá cục của quân Hán ở Nhu Tu khẩu.

Tào Tháo và Lưu Cảnh giao chiến mười mấy năm, đều hiểu rất rõ đối phương, giống như cao thủ chơi cờ, chú trọng toàn cục mà sẽ không quá để ý đến việc được mất nhất thời một thành một khu, Lưu Cảnh khai thông ải đạo Nam Tương, ngăn chặn lỗ hổng tuyến phía tây, Tào Tháo thì hỗ trợ Tôn Quyền phá được Ngô Quận, thống nhất Giang Đông, gia tăng trợ lực ở ở đông nam, song phương đều tự bố cục, hiện tại đến thời điểm quyết chiến cuối cùng, quyết định thắng bại ở chỗ bố cục của ai cao minh hơn, thâm sâu hơn.

Nhu Tu khẩu ở thời Tam quốc chính là tiêu điểm của hai nhà Tôn Tào giao chiến, vị trí chiến lược của nó cực kỳ trọng yếu, sông Nhu Tu Thủy bắt nguồn từ Giang Khẩu, cũng là nơi Trường Giang thông với hồ Sào thậm chí giao nhau với Hợp Phì, cho dù là quân Giang Đông hay là quân Hán chiếm ưu thế về thuỷ quân, đều là một điểm chiến lược không thể thiếu.

Đối với quân Hán mà nói, cướp lấy Nhu Tu khẩu cũng đồng nghĩa đã lấy được điểm dừng chân trong cuộc đại chiến ở Hợp Phì, trở thành căn cứ hậu cần của quân Hán tiến về phía bắc, Tào Tháo cũng biết rõ điểm này, cho nên ông ta sau khi cướp được Nhu Tu khẩu, xây dựng rất nhiều công sự phòng ngự ở Nhu Tu khẩu, chỉ máy bắn đá hạng nặng cũng đã có hơn một trăm cái ở mười ngàn đội quân, do đại tướng Trương Cáp làm thống soái.

Trương Cáp đứng trên tháp canh quan sát, vẻ mặt chăm chú nhìn về mặt sông phía xa, đội quân ba mươi ngàn của Trương Liêu hai ngày trước đã rút về Hợp Phì, ở đây ngày hôm qua y đã nhận được mệnh lệnh khẩn cấp của Ngụy công, chủ lực quân Hán mấy ngày trước đã đến Hoàn Khẩu, hiện giờ đang hướng Nhu Tu khẩu xuất phát, lệnh cho y cần phải tăng cường phòng ngự.

Lúc này, phó tướng là Đinh Vinh tiến tới nói:

- Ty chức cho rằng quân Hán sẽ không lập tức tiến công Nhu Tu khẩu, nhất định bọn chúng sẽ uy hiếp Vu Hồ trước, nếu không sẽ bị quân Giang Đông tập kích từ sau lưng.

Vu Hồ có năm nghìn quân Giang Đông chiếm đóng, hai trăm chiến thuyền, do đại tướng Lăng Thống chỉ huy, là một lực lượng không thể bỏ qua, quan trọng hơn là Lăng Thống đã được mệnh lệnh của Tôn Quyền, đem toàn lực phối hợp với quân Tào ngăn cản quân Hán chiếm lĩnh Nhu Tu khẩu.

Trương Cáp gật đầu, phó tướng của y nói không sai, đợt công kích thứ nhất của quân Hán không phải là nhằm vào Nhu Tu khẩu, mà là Vu Hồ, nghĩ vậy, Trương Cáp lập tức ra lệnh:

- Dùng chim bồ câu báo tin cho Vu Hồ, nói cho bọn họ biết, chủ lực quân Hán sắp đánh tới.

Vu Hồ nằm ở Nhu Tu khẩu xéo với bờ Trường Giang chừng tám mươi dặm, từ trên tháp Nhu Tu khẩu quan sát không thể thấy rõ tình hình của Vu Hồ, nhưng sự thật phát triển lại hoàn toàn giống như lo lắng của Trương Cáp, năm nghìn thuỷ quân tiên phong quân Hán đã đánh tới Vu Hồ, 250 chiến thuyền của quân Hán đã cách ngoài bến tàu một dặm, như hổ rình mồi, cùng đợi cơ hội tiến công.

Tướng tiên phong của quân Hán là Thẩm Di, y được xưng là đệ nhất tướng thuỷ chiến Kinh Châu, có kinh nghiệm thuỷ chiến phong phú và thực lực thuỷ chiến hùng mạnh, Thẩm Di đã được thăng làm thiên tướng, tuổi càng lớn và chức vụ càng cao, y cũng càng trở nên bình tĩnh chín chắn.

Lúc ban đầu Thẩm Di muốn tập kích Vu Hồ vào ban đêm, nhưng thám tử của y phát hiện thủy trại Vu Hồ canh phòng vô cùng lơi lỏng, dường như có thể tùy ý bọn họ xuất nhập, điều này làm cho Thẩm Di sinh lòng cảnh giác, y cảm thấy đây là cạm bẫy của quân Giang Đông, một khi sát nhập thủy trại của quân Giang Đông, ngược lại sẽ bị quân địch vây trong thủy trại, quan trọng hơn là, nghe đồn quân Giang Đông cũng có dầu hỏa, muốn đối phó với bọn họ cũng tương đối dễ dàng hơn nhiều.

Thẩm Di liền từ bỏ ý định tập kích ban đêm, mà là đánh với thuỷ quân Giang Đông vào ban ngày, y cũng không vội ra tay, nhiệm vụ của y cũng không phải là tiêu diệt thuỷ quân Giang Đông, mà là kiềm chặt đối phương, không để cho bọn họ trợ giúp quân Tào ở Nhu Tu khẩu.

Đúng lúc này, bên trong thủy trại Vu Hồ vang lên tiếng trống trận, hai trăm chiến thuyền Giang Đông từ trong thủy trại đánh ra, đứng trên chiến thuyền đi đầu là một viên đại tướng, tay cầm thiết thương, chính là Lăng Thống, chủ tướng quân Giang Đông ở Vu Hồ.

Đề xuất Voz: Magic The Gathering: Từ Rút Đến Tarmogoyf Bắt Đầu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN