Chương 1045: Nhu Tu phá cục (hạ)

Chương 1045: Nhu Tu phá cục (hạ)

Trên mặt sông tiếng trống vang dội, mấy trăm chiến thuyền san sát chiến đấu với nhau, tên như mưa, pháo đá bay nhanh, thỉnh thoảng ngọn lửa cháy lên hừng hực, khói đặc cuồn cuộn, trận thuỷ chiến cực kỳ kịch liệt.

Cho dù là Thẩm Di được xưng là đệ nhất thủy tướng Kinh Châu, có kinh nghiệm thuỷ chiến phong phú, nhưng đối thủ của y lại là Lăng Thống, cũng là đại tướng thuỷ chiến nổi danh Giang Đông, thống lĩnh binh lính đều là thuỷ quân tinh nhuệ, hai bên là kỳ phùng địch thủ, một trận chiến này đặc biệt kịch liệt, khó phân thắng bại.

Trên sông lớn, dùng tên là chính, pháo đá chỉ là phụ, nhưng sau khi có lợi khí là dầu hỏa, cục diện về thuỷ chiến trở nên khác biệt hoàn toàn, cả hai bên đều ném mạnh dầu hỏa về phía đối phương, dùng tên lửa để đốt.

Sau nửa canh giờ, đã có trên trăm chiến thuyền bị châm lửa, khắp nơi trên mặt sông đều là chiến thuyền bị bốc cháy, ngay cả bốn phía mặt sông cũng bị ngọn lửa bao trùm, bọn lính đều nhảy cầu, liều mạng bơi về hướng bờ, rất nhiều binh lính lại bị lửa trên mặt sông vây quanh, cuối cùng bị chết cháy ở trong nước, nhưng trong số một trăm chiến thuyền bị cháy thì hơn phân nửa là chiến thuyền Giang Đông, rõ ràng quân Hán chiếm thượng phong.

Lăng Thống lòng nóng như lửa đốt, trận chiến này là gã bị ép phải xuất kích, khí thế đã thua đối phương, mà đối phương thì sĩ khí tràn đầy, pháo đá sắc bén, vũ khí dầu hỏa rõ ràng tiên tiến hơn so với bọn họ, hơn nữa cặn dầu của đối phương nếu dính vào trên thuyền lớn thì sẽ không lãng phí dầu hỏa.

Mà quân Giang Đông không có kinh nghiệm về lửa dầu, chỉ dùng cái hộp nhỏ như trái đào con đánh tới hướng đối phương, nện trúng boong thuyền coi như đã may mắn, nếu như nện ở trên vách thuyền, hơn phân nửa dầu hỏa sẽ chảy xuống sông, điều này khiến cho hiệu quả sử dụng dầu hỏa của quân Giang Đông rất thấp, khiến cho quân Giang Đông bị thiệt hại nặng nề.

Lúc này, Lăng Thống nhìn thấy chủ thuyền của đối phương, gã đã không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có giết chết chủ tướng của quân địch gã mới có thể thay đổi được cục diện bất lợi. Lăng Thống chỉ trường thương về phía chủ thuyền quân địch, ra lệnh:

- Đón đầu!

Chiến thuyền ngàn thạch lao vút, thuyền tăng tốc thật nhanh trên mặt sông, 'Ầm! ' một tiếng vang thật lớn, chiến thuyền của Thẩm Di và Lăng Thống chạm vào nhau dữ dội, đầu thuyền vỡ tan, vụn gỗ văng ra, hơn mười binh sĩ đứng ở cạnh mép thuyền cũng bị rơi xuống sông.

Lăng Thống bắt lấy cơ hội này, nhảy lên thuyền địch, trường thương trong tay nhanh như chớp đâm về phía đối phương. Võ nghệ của Thẩm Di học được từ Cam Ninh, sau khi gia nhập Cẩm Phàm làm tặc mới bắt đầu học võ, có phần muộn, cho dù y có cố gắng thế nào, căn cơ đã định, khiến cho võ nghệ của y cũng không cao cường lắm, đây là một nhược điểm của Thẩm Di.

Trái lại, võ nghệ của Lăng Thống là gia truyền, sáu tuổi đã theo cha học nghệ, căn bản cực kỳ vững chắc, cây trường thương gã múa như bão tố, khí thế chỉ tiến chứ không lùi, cực kỳ hung ác, cũng bởi vì vậy mà gã đã được kế thừa danh hiệu của phụ thân là 'Cuồng thương'.

Tay trái Thẩm Di cầm thuẫn, tay phải múa huơ đoản kích chiến đấu kịch liệt với Lăng Thống. Binh lính thủ hạ của hai bên cũng xông vào chém giết lẫn nhau, cho dù Thẩm Di có liều chết chiến đấu, nhưng y trước sau cũng không phải là đối thủ của Lăng Thống, đánh nhau được mười mấy hiệp, y liền dần dần chống đỡ hết nổi.

Lúc này, Lăng Thống hét lớn một tiếng, một thương thế như sét đánh, đâm thẳng vào cổ họng của Thẩm Di, Thẩm Di đưa thuẫn ra đỡ, đoản kích chém trả lại, nhưng không ngờ một phát này của Lăng Thống chỉ là hư thương, sau khi Lăng Thống tiến công như vũ bão mười mấy hiệp, ai mà ngờ được gã cũng có dấu hư chiêu.

Lăng Thống xoay người sang trái, đẩy đoản kích ra, trả lại một thương, đâm thẳng vào chỗ hở dưới háng của Thẩm Di, một phát này trúng chân trái của Thẩm Di, lập tức máu tuôn như nước. Thẩm Di lảo đảo một cái, lui về phía sau vài bước, lưng đập thật mạnh vào mép thuyền. Lăng Thống mừng rỡ, gã không bỏ lỡ cơ hội một chút nào, lập tức đại thiết thương như gió bão mưa rào lại công tới lần nữa.

Thẩm Di đã ý thức được nguy cơ đến rồi, nếu như y chết đi không chỉ là chuyện của cá nhân y mà làm cho cả đội thuyền thất bại, lúc này, y còn có một đường cơ hội, đó chính là y nương theo mép thuyền, Thẩm Di hét lớn một tiếng, đoản kích trong tay phóng ra, một đạo hàn quang thẳng đến cổ của Lăng Thống.

Lăng Thống nghiêng đầu tránh đoản kích bay tới, đây chính là một cơ hội nếu bỏ lỡ sẽ không còn, Thẩm Di chộp lấy cơ hội này, cả người nghiêng qua, như cá nhảy vào lòng sông, một thương của Lăng Thống rơi vào khoảng không.

Lăng Thống vội vàng xông đến cạnh mép thuyền, bóng dáng của Thẩm Di đã sớm chẳng thấy đâu, gã vừa quay đầu lại, chỉ thấy binh lính của quân Hán trên chủ thuyền cũng bị giết hết, gã quát to:

- Đốt chủ thuyền của quân địch!

Lửa lớn bốc cháy dữ dội trên chủ thuyền của quân Hán, Lăng Thống cũng rút về chiến thuyền của mình. Nhìn chiến thuyền của quân địch bị ngọn lửa hừng hực vây quanh, Lăng Thống lại có một chút hối hận, lúc ấy gã suy xét hơi có chút nông cạn, nếu gã lợi dụng chủ thuyền của quân Hán ra lệnh rút lui, có lẽ sẽ càng có lợi cho mình hơn.

Nhưng hối hận thì cũng đã muộn, Lăng Thống đành phải cắn răng ra lệnh:

- Nổi trống, toàn lực phản kích!

Trên mặt sông chiến thuyền của quân Giang Đông nổi lên tiếng trống, bởi vì chủ thuyền của quân địch bị hủy, sĩ khí thuỷ quân Giang Đông đại chấn, hướng về chiến thuyền quân Hán phát động phản công. Nhưng đúng vào lúc này, trên một chiến thuyền khác của quân Hán cũng có vang lên tiếng trống, chỉ thấy chiến kỳ của chủ tướng quân Hán vươn lên, đại tướng Thẩm Di xuất hiện tại đầu thuyền, thân thể đứng vững vàng như cây tùng, Thẩm Di lớn tiếng ra lệnh:

- Tất cả chiến thuyền, tập trung tiêu diệt chủ thuyền quân địch!

Cờ lệnh huy động, hơn mười chiến thuyền quân Hán từ bốn phương tám hướng xông đến vây quanh chiến thuyền của Lăng Thống, chiến thuyền của Lăng Thống nhanh chóng rút lui, đúng lúc này, một tên binh lính chỉ vào mặt sông phía xa hô to:

- Lăng tướng quân, mau nhìn!

Lăng Thống từ xa nhìn lại, tâm lập tức lạnh một nửa, chỉ thấy trên mặt sông phía xa, buồm che trời phủ đất, vô số chiến thuyền hướng về bên này đánh tới, điều đó không có khả năng là chiến thuyền của quân Tào, chỉ có thể là viện quân của quân Hán vừa mới tới mà thôi.

Trong lòng Lăng Thống căng thẳng, luôn miệng quát:

- Truyền lệnh, lập tức rút lui về hướng đông!

Thuyền nhỏ của gã liều lĩnh đột phá chiến thuyền của quân Hán đang vây quanh, chạy về hướng đông. Chủ thuyền lui lại, chiến thuyền của quân Giang Đông cũng không còn lòng dạ nào tiếp tục chiến đấu nữa, đều rút lui về hướng đông, dần dần, hơn trăm chiến thuyền đã rút khỏi chiến trường.

Thẩm Di cũng không hạ lệnh đuổi theo, khi chiến thuyền quân Giang Đông rốt cục đã đi xa, trong lòng của y cũng buông lỏng, trước mắt tối sầm, ngã sấp thật mạnh xuống boong thuyền, binh lính lúc này mới phát hiện, trên đùi y máu tươi sớm đã ướt đẫm chiến bào, bọn lính đại loạn một trận, vội vàng cứu Thẩm Di trở về khoang thuyền.

Từ khi quân Giang Đông bỏ huyện Vu Hồ rút lui về phía đông, khiến cho quân Hán không còn gì phải lo lắng nữa, mấy trăm chiến thuyền bắt đầu hướng về Nhu Tu khẩu thay nhau phát động tiến công trận tuyến phòng ngự. Lúc này trên mặt sông Nhu Tu khẩu xuất hiện một cảnh tượng cực kỳ hùng tráng, một trăm cái máy bắn đá hạng nặng của quân Tào đồng loạt hướng về chiến thuyền của quân Hán trên mặt sông mà phóng ra cầu lửa.

Cầu lửa thật lớn xẹt qua không trung, mang theo khói dày đặc, ngọn lửa bốc cháy lên ào ào ném về chiến thuyền quân Hán, chiến thuyền quân Hán đã hạ buồm, đổi sang dùng bánh xe có cánh quạt chuyển động, đón cầu lửa hướng về phía bờ biển lái tới.

"Bịch!" Cầu lửa thật lớn đập trúng chiến thuyền, chiến thuyền lắc lư dữ dội, có cái lại bắn lên cao rồi rớt xuống sông, nhưng cũng có cầu lửa rớt vào khoang thuyền, khiến cho con thuyền bốc cháy hừng hực.

Trương Cáp hô lớn:

- Ngừng cầu lửa lại, đổi sang dùng đá lớn!

Trương Cáp cũng phát hiện cầu lửa không thích hợp để dùng công thuyền, thay đổi quá lớn, không thể ở lâu trên thuyền, ngoại trừ dẫn tới một trận rối loạn rất nhỏ ra thì không có cách nào khiến thuyền địch bị tổn thất nặng, y lập tức hạ lệnh đổi sang dùng đá lớn.

Cầu lửa biến mất, đá lớn ào ào đánh về phía con thuyền, thỉnh thoảng đánh nứt con thuyền, nước sông chảy vào khoang thuyền, liên tục mấy chiếc thuyền lớn ngàn thạch bị đá lớn đập thủng, dần dần chìm nghỉm, vô số binh lính ở trên mặt sông trôi nổi kêu cứu.

Không chỉ như thế, hơn mười cái thùng gỗ đựng đầy dầu hỏa cũng hướng về chiến thuyền quân Hán ném tới, thùng gỗ vỡ vụn, dầu hỏa chảy đầy thuyền, rất nhanh đã bị tên lửa bay vụt tới châm cháy, lửa lớn bắt đầu nuốt hết chiến thuyền, khói đặc bao trùm toàn bộ trên mặt sông, lửa cháy hừng hực.

Nhưng tất cả những điều ấy cũng không ngăn cản được chiến thuyền của quân Hán áp sát tới bờ biển. Mấy trăm chiến thuyền dựa vào đá lớn, ngọn lửa và khói đặc dần dần tiến đến gần bờ biển, lúc này, trên thành tiếng trống vang lớn, năm nghìn quân bắn tên của quân Tào mai phục tại bờ biển đồng loạt bắn về chiến thuyền của quân Hán, máy bắn đá rút lui về phía sau, mục tiêu nhắm ngay tới chiến thuyền tiến dần về bờ biển.

Tên bay như mưa, đá lớn bay tứ tung, che trời phủ đất bắn về phía chiến thuyền quân Hán, đánh tới hướng con thuyền, công kích mạnh mẽ khiến mấy chiến thuyền đi đầu bị hư hỏng nặng, không thể không nhanh chóng quay đầu rời khỏi bến tàu. Lúc này, binh lính quân Tào đem mấy ngàn thùng dầu hỏa trút hết vào ven bờ bến tàu, trong lúc nhất thời, trên mặt sông bên cạnh bến tàu ánh lửa ngút trời, lửa cháy rất mạnh, một vài chiến thuyền lui lại không kịp, trong chốc lát liền bị ngọn lửa nuốt trọn.

Chủ thuyền ba nghìn thạch của Lưu Cảnh ở bên ngoài vài dặm, hắn đứng ở đầu thuyền, từ xa nhìn về phía quân Hán đổ bộ, nhưng quân Tào phản kích rất lợi hại, đổ bộ cũng không thuận lợi. Lúc này, hắn thấy trên mặt nước gần bến tàu ánh lửa ngút trời, chắc là quân Tào phóng hỏa ở trên bến tàu rồi, Lưu Cảnh không khỏi nhướn mày, quay đầu lại hỏi:

- Bến tàu Nhu Tu khẩu dài bao nhiêu?

Một gã tham quân khom người nói:

- Hồi bẩm điện hạ, hai bên Nhu Tu khẩu trong phạm vi hơn mười dặm phần lớn là đá ngầm rải rác, đối với việc cho thuyền cập bờ rất bất lợi, bến tàu chỉ dài có hai dặm.

Chỉ có hai dặm, khó trách cập bờ khó khăn, Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một chút lại hỏi:

- Vậy trước kia thủy trại của quân Tào là ở đâu?

- Hồi bẩm điện hạ, thủy trại quân Tào cách sông một dặm.

Lưu Cảnh lập tức hạ lệnh:

- Đại quân lái sâu vào bên trong cập bờ!

Lúc này, Pháp Chính ở một bên vội vàng nhắc nhở:

- Điện hạ, tất cả chiến thuyền không thể đi hết vào sông, đề phòng thuỷ quân Giang Đông đánh tới, phong tỏa cửa sông.

Một câu nhắc nhở khiến Lưu Cảnh thay đổi mệnh lệnh:

- Tiền quân vào cửa sông, các chiến thuyền còn lại ở Trường Giang chờ đánh.

Mấy trăm chiến thuyền tiền quân thay đổi sách lược, không cập bờ ở Trường Giang nữa, mà là hướng vào giữa sông chạy tới, nước sông Nhu Tu nhập vào cửa sông vô cùng rộng lớn, rộng chừng một dặm, mấy chiến thuyền ngàn thạch cũng có thể lái vào, khoang thuyền của quân Hán sử dụng bánh xe bằng gỗ có cánh quạt làm động lực, bánh xe có cánh quạt quay cuồng, làm cho chiến thuyền hướng vào phía lòng sông chạy tới.

Trương Cáp ở trên thành thấy rõ ràng, trong lòng của y thầm giật mình, rất rõ ràng là quân Hán đã chuẩn bị từ phía trên sông, hoặc là chiến thuyền quân Hán trực tiếp lái vào hồ Sào, nhưng cho dù là đối phương có sách lược gì y cũng đều rất khó phòng ngự rồi.

Đúng lúc này, một tên binh lính chạy vội tới, giơ cao một tờ thư do bồ câu mang tới, hô lớn:

- Tướng quân, Ngụy công truyền tin khẩn cấp.

Trương Cáp vội vàng tiếp nhận thư, buổi sáng khi quân Hán bắt đầu tụ tập chiến thuyền, chuẩn bị tấn công Nhu Tu khẩu, y lập tức báo tin cho Ngụy công kịp thời, không ngờ tin nhận được lại tới nhanh như vậy. Trương Cáp mở tin ra nhìn kỹ một lượt, trong thư Tào Tháo yêu cầu y phải lấy việc bảo tồn sinh lực là việc chính, nếu tình thế bất lợi, lập tức dẫn quân rút lui về phía bắc.

Trương Cáp xem xong thư thầm than, xem ra Ngụy công hiểu rất rõ Nhu Tu khẩu căn bản ngăn không được sự tiến công hùng mạnh của thuỷ quân quân Hán, ven bờ Trường Giang dường như còn một điều hy vọng, chỉ khi nào chiến thuyền quân Hán tiến sâu vào bên trong, bọn họ nếu như không thể đối phó, lại còn rất có khả năng sẽ bị quân Hán chặt đứt đường lui rút về Hợp Phì.

Nếu Ngụy công đã cho phép y sẽ lui lại, Trương Cáp lập tức hạ lệnh:

- Toàn quân rời bỏ Nhu Tu khẩu, lập tức rút lui về hướng bắc!

Từ khi mấy chục ngàn quân Hán bắt đầu đổ bộ vào sâu bên trong sông, quân Tào đã không thể ngăn cản, mười ngàn quân Tào do Trương Cáp thống lĩnh, từ bỏ tất cả vật tư và vũ khí, nhanh chóng rút lui về hướng bắc. Sự thật đã chứng minh Trương Cáp rút lui vô cùng đúng lúc, gần một khắc đồng hồ (15 phút) sau, Cam Ninh suất lĩnh hai mươi ngàn quân dẫn đầu đổ bộ, hướng Nhu Tu khẩu cách đó không xa đánh tới.

Đề xuất Voz: Thu đã về trên đất Hải Phòng
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN