Chương 1046: Phát hiện không ngờ.
Chương 1046: Phát hiện không ngờ.
Nhu Tu khẩu thất thủ cũng không khiến cho Tào Tháo chấn động quá lớn, điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Tào Tháo. Nhu Tu khẩu đối với quân Tào mà nói sẽ rất khó bảo vệ, nếu như không có thuỷ quân hùng mạnh phong tỏa ở Giang Khẩu, một khi chiến thuyền của quân Hán lọt vào cửa sông cũng sẽ rất dễ dàng đổ bộ.
Mà quân Tào trước giờ đều không có thuỷ quân, cho nên từ lúc mới bắt đầu Tào Tháo đã có chuẩn bị tâm lý, nếu như quân Hán tìm được điểm chống đỡ để tấn công Hợp Phì, tất nhiên chính là Nhu Tu khẩu.
Tuy nhiên có một tin tức khác khiến cho Tào Tháo có chút không vui, ở Vu Hồ thuỷ quân Giang Đông bị quân Hán đánh bại, Tôn Quyền đóng quân ở Vu Hồ không ngờ chỉ có năm nghìn, hơn hai trăm chiến thuyền, điều này đương nhiên khác xa so với kỳ vọng của Tào Tháo.
Tào Tháo hy vọng Giang Đông trong đại chiến Hợp Phì lần này có thể có được tác dụng tương ứng, có thể ở bên cạnh trợ giúp mình, ít nhất có thể chống đỡ được quân Hán ba phần, nhưng dường như Tôn Quyền không có bố trí thích hợp, hơn nữa không hề bố trí trọng binh ở Vu Hồ. Vu Hồ khinh địch như vậy bị quân Hán chiếm lĩnh, điều này làm cho trong lòng Tào Tháo do không vui chuyển thành bất mãn.
Ông ta cảm thấy bản thân có được lợi ích mới hỗ trợ Tôn Quyền, nếu như Tôn Quyền không đồng ý xuất lực, vậy thì y cũng đừng mong được mình viện trợ.
- Trọng Đức, ngươi cảm thấy Tôn Quyền chỉ biết bo bo giữ mình sao?
Tào Tháo có vẻ hơi suy nghĩ hỏi Trình Dục.
Trình Dục cười cười:
- Ngụy công coi thường Tôn Quyền rồi, vi thần cho rằng vì lợi ích tuyệt đối hắn sẽ không hàm hồ, hắn nên biết, một khi quân Hán lấy được Hợp Phì đại chiến thắng lợi, chịu đựng áp lực lớn nhất cũng không phải chúng ta, mà là hắn.
- Một khi đã như vậy, hắn không nên phòng ngự lỏng lẽo như vậy ở Vu Hồ, khiến cho quân Hán dễ dàng chiếm lĩnh Vu Hồ.
Trình Dục có thể cảm nhận được bất mãn ở trong lòng Tào Tháo, y vừa cười vừa khuyên nhủ:
- Ngụy công cũng nên thông cảm chỗ khó xử của Tôn Quyền, dù sao hắn vừa mới đánh được Ngô quận, lại còn phải điều chỉnh hợp với quận Hội Kê, thống nhất Giang Đông một lần nữa. Điều này cần có thời gian, mà quân Hán lại tới rất gấp, ngay cả Văn Viễn suýt nữa cũng không thể trở về, bảo Tôn Quyền phải chuẩn bị như thế nào? Vi thần cũng cảm thấy Lưu Cảnh cướp lấy Vu Hồ dễ dàng là hợp tình lý.
Tào Tháo gật đầu, thật ra trong lòng của ông ta cũng hiểu, Tôn Quyền vừa mới thống nhất Giang Đông, sự việc bên trong rất nhiều, vẫn chưa thể quan tâm đến chuyện đánh trận bên ngoài, nhưng mặc dù là như thế, Tào Tháo cũng vẫn cảm thấy nên thúc ép Tôn Quyền, buộc y xuất binh, nếu không mình và y kết minh còn có ý nghĩa gì nữa.
Nghĩ vậy, Tào Tháo liền quay sang ra lệnh:
- Nhanh đi mời Trường Văn tiên sinh tới gặp ta.
Ngay lúc này Tào Tháo có chút bất mãn với Tôn Quyền, vừa vặn Tôn Quyền mới suất quân trở về Kiến Nghiệp. Trên thực tế, Tôn Quyền chắc hẳn là tiến đến quận Hội Kê, trấn an quan viên và dân chúng của quận Hội Kê, an ủi binh sĩ vân vân...
Quan trọng hơn là y cần trao đổi với anh em họ Hạ về tương lai của quận Hội Kê, dù sao anh em họ Hạ chỉ đầu hàng y trên danh nghĩa, quân Hội Kê vẫn bị khống chế ở trong tay huynh đệ bọn họ như cũ.
Nhưng Tôn Quyền không có thời gian tiếp tục như vậy, đại chiến Hợp Phì sắp bùng nổ, Giang Đông không thể không ngó ngàng đến, trong lòng Tôn Quyền rất rõ ràng, nếu như liên quân Tôn Tào thất bại ở đại chiến Hợp Phì, chỉ sợ hậu quả Giang Đông gặp phải có thể càng thêm ác liệt hơn so với Ngụy Quốc, đúng là y hiểu rất rõ ràng điểm này, y mới không để ý đến Ngô quận vừa mới có được, liền vội vàng chạy về Kiến Nghiệp.
Trong cung Kiến Nghiệp, Tôn Quyền về tới thư phòng của mình, đi thẳng đến gian phòng, Tôn Quyền vội vã đi đến trước sa bàn, xem xét thế cục cuộc chiến Hợp Phì trước mắt. Hán quốc cũng như Ngụy Quốc, Tôn Quyền đều phái ra rất nhiều thám báo để tra xét địa hình, làm sa bàn. Y không có năng lực giống như Lưu Cảnh và Tào Tháo, không thể làm ra sa bàn cả thiên hạ, chỉ có thể tạm thời làm sa bàn Giang Đông và Kinh Châu.
Nửa đường Tôn Quyền có được một loạt tình báo trọng yếu, bao gồm quân Hán tiến đánh Nam Dương, Từ Hoảng đánh bại quân Hán tập kích ở Lục An, cùng với bất lợi của Lăng Thống ở Vu Hồ, một loạt các tin tình báo này làm cho y thất kinh. Y cảm nhận sâu sắc được, bất kể là Tào Tháo hay là Lưu Cảnh, đều tiến hành toàn lực ứng phó trận đại chiến Hợp Phì này.
Lúc này, Trương Chiêu chậm rãi đi đến trước sa bàn, nói với Tôn Quyền:
- Ngô hầu, vi thần nghĩ rằng để cho Hoàng Cái trấn thủ Ngô quận, thật ra cũng không quá thích hợp.
Ý nghĩ của Tôn Quyền lại bị Trương Chiêu kéo trở về Ngô quận, y hơi ngẩn ra, hỏi:
- Vì sao?
Trương Chiêu thở dài nói:
- Vi thần cũng biết, Ngô quận vừa mới thu phục, nhân tâm chưa yên, nếu như giải quyết mạnh mẽ Ngô quận, sẽ dẫn đến phản tác dụng. Hoàng Cái thuộc loại nhân vật trung lập, để cho y trấn thủ Ngô quận, có thể trấn an cảm xúc các phái, cũng có thể làm kinh sợ Hạ Tề ở quận Hội Kê, đây là nỗi khổ tâm của chủ công, vi thần hoàn toàn có thể hiểu được.
- Ngươi nói không sai, nếu ta có thời gian, ta sẽ đích thân trấn thủ Ngô quận, làm rõ các quan hệ phức tạp rắc rối, nhưng ở Hợp Phì tình thế nguy cấp, ta phải mau chóng trở về Kiến Nghiệp, phía Ngô quận chỉ có thể để cho nhân vật nơi nào cũng có thể tiếp nhận Hoàng Cái này đến trấn thủ, điều này có cái gì không ổn sao?
- Vi thần nói không ổn, là chỉ uy hiếp của Ngô quận cũng không được giải trừ!
Tôn Quyền có chút hiểu được, y chần chừ một chút rồi hỏi:
- Quân sư nói là Lục Tốn?
Trương Chiêu gật đầu:
- Không ngờ Lục Tốn và Tôn Thiệu mất tích, mà hai ngàn quân Hán giấu ở Ngô quận cũng không rõ tung tích. Vi thần cảm thấy thật ra đây là một tai hoạ ngầm rất lớn, nếu không diệt trừ bọn họ hoàn toàn, sớm hay muộn gì thì Ngô quận cũng sẽ xảy ra chuyện, mà Hoàng Cái là một người hiền lành, quan hệ với các đại thế gia ở Ngô quận vô cùng tốt, lại hơi có phần nghiêng về Tôn Thiệu. Vi thần lo lắng, cho dù là y biết Tôn Thiệu ở nơi nào, cũng sẽ mắt nhắm mắt mở, sẽ dung túng bọn họ phát triển.
Trong lòng của Tôn Quyền vừa mới buông xuống Ngô quận, lại bị Trương Chiêu nói một phen lại treo lên, y nhìn thẳng vào sa bàn sau một lúc lâu, hỏi:
- Quân sư cho rằng bọn Lục Tốn sẽ trốn ở nơi nào?
Trương Chiêu nhặt lên cây gỗ chỉ quận Tân Đô:
- Hiện tại tất cả mọi người đều nói, bọn người Lục Tốn bỏ chạy đến quận Tân Đô, dù sao ở đó núi cao vực sâu, ngoài tầm tay của chúng ta, khả năng trốn qua bên đó thật lớn, nhưng vi thần lại cảm thấy bọn họ cũng không có đi quận Tân Đô, đây không phải là trực giác của ta, mà là có chứng cớ.
- Quân sư có chứng cớ gì?
- Chủ công còn nhớ rõ chúng ta có được huyện Ngô như thế nào không? Giống như là ngoài ý muốn, mấy ngàn người già, phụ nữ và trẻ em Ngô huyện chạy ra khỏi thành, khiến chúng ta có được cơ hội, không đánh mà thắng chiếm được Ngô huyện, chủ công không biết là ở phương diện này có hơi kỳ quái sao?
Tôn Quyền gật đầu:
- Sau việc đó ta cũng thấy rất quái dị, tuy rằng tướng phòng giữ luôn miệng nói là muốn đầu hàng chúng ta, nhưng ta cảm thấy hắn xua đuổi nhiều dân chúng ra khỏi thành như vậy, hoàn toàn không cần thiết, cứ trực tiếp đầu hàng là được.
Tôn Quyền nói đến đây, bỗng nhiên tỉnh ngộ lại:
- Quân sư nói là Lục Tốn và Tôn Thiệu chính là lẫn trong đám người chạy khỏi Ngô huyện rồi.
Trương Chiêu chậm rãi gật đầu:
- Chủ công nói không hề sai chút nào, tướng phòng giữ kia vốn chính là bộ hạ cũ của Lục Tốn, hắn làm như vậy chính là vì hỗ trợ Lục Tốn ra khỏi thành. Theo ta được biết, hắn vốn giữ ở thành tây, đêm hôm đó, chính hắn tạm thời đổi đi giữ ở thành đông, lúc ấy có người phát hiện một con thuyền chạy nhanh ra Ngô huyện, đi về hướng Tùng Giang, vi thần dám khẳng định, người trốn ở trong thuyền chính là Lục Tốn và Tôn Thiệu.
Tôn Quyền nghi hoặc nhìn thoáng qua Trương Chiêu, y cảm giác Trương Chiêu giống như có lẽ đã âm thầm điều tra rõ hết thảy, hơn nữa con trai của Trương Chiêu là Trương Thừa đảm nhiệm chức Quận thừa Ngô huyện, việc này nếu không phải là con của hắn phái người đi điều tra, căn bản là không thể nào biết được, Trương Chiêu còn có chuyện lén lút gạt mình.
Nghĩ vậy, Tôn Quyền có chút bất mãn nói:
- Quân sư còn biết gì nữa, cứ nói hết ra đi!
Trương Chiêu thi lễ:
- Bởi vì vi thần lòng đầy nghi hoặc, liền bảo khuyển tử điều tra hướng đi của Lục Tốn, kết quả là phát hiện một ít manh mối, đầu tiên đó là Lục Tốn có thể phải theo thành môn phía đông thoát đi, nếu như hắn đi quận tân Đô, như vậy nên chạy trốn từ cửa thành phía tây, vì sao bọn họ cố tình phải ngồi thuyền đi thành môn phía đông, đây là thứ nhất, thứ hai là có người thấy thuyền con của bọn họ lái vào Tùng Giang sau đó liền thay đổi thuyền lớn ngàn thạch, có nghĩa là bọn họ đã có chuẩn bị từ trước, sắp đặt sẵn một con thuyền lớn ngàn thạch chờ ở Tùng Giang, Ngô hầu còn cho rằng bọn họ phải đi quận Tân Đô sao?
Trong lòng Tôn Quyền dường như nghĩ tới điều gì, y tìm thấy Tùng Giang ở trên sa bàn, dọc theo hướng đông Tùng Giang, y không khỏi hít một hơi khí lạnh, điểm cuối của Tùng Giang đúng là nhập vào biển rộng.
- Bọn họ rời bến rồi!
Trương Chiêu gật đầu:
- Không chỉ Lục Tốn và Tôn Thiệu rời bến rồi, hơn nữa quân Hán ở Ngô quận cũng theo Tùng Giang rời bến rồi, bọn họ có chiến thuyền, để lại một thuyền cho Lục Tốn, bọn họ căn bản cũng không đi quận Tân Đô.
- Nhưng bọn họ rời bến có thể đi nơi nào?
Trong lòng Tôn Quyền vô cùng rối loạn, trong lòng y có quá nhiều nỗi băn khoăn, khiến cho y như thế nào cũng nghĩ không thông.
Trương Chiêu thở dài:
- Chủ công quên rồi sao? Lúc trước khi Công chúa Thượng Hương xuất giá, Lưu Cảnh đến Giang Đông, chủ công vì phải về quận Dự Chương, đem đảo nhỏ ở ngoài biển cho Lưu Cảnh, có một lần, đại tướng Kinh Châu dẫn đội tàu từ ngoài biển rất lâu mới trở về, còn có, Tôn Bí bị nhốt ở trên hoang đảo, là ai cứu hắn? Liên hệ những việc này lại, chủ công có thể nghĩ đến cái gì?
Tôn Quyền cắn môi một cái:
- Quân sư nói có ý là, quân Hán đã bố trí quân đội ở ngoài biển?
Trương Chiêu cười khổ một tiếng nói:
- Đây chính là chỗ ta khâm phục Lưu Cảnh, mưu tính sâu xa, lúc trước ta như thế nào cũng không hiểu, hắn ở ngoài hoang đảo làm cái gì? Hiện giờ thì ta đã hiểu được, hắn chính là ở phía sau lưng chúng ta đập một gậy, chính là một đội kì binh giấu ở bên cạnh chúng ta, chủ công, Lưu Cảnh muốn Giang Đông, rất nhiều năm trước đã có.
- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?
Tôn Quyền cũng có chút nóng nảy.
- Hiện giờ nếu chúng ta ứng phó với đại chiến ở Hợp Phì, tạm thời không thể bận tâm ở ngoài biển, vi thần đề nghị chủ công để cho Hoàng Cái nghĩ biện pháp giải quyết uy hiếp này, bất quá ta đoán Hoàng Cái không hết lòng làm việc này, cho nên vi thần đề nghị chủ công viết một mật thư đưa cho Hạ Tề, bảo hắn xuất binh tiêu diệt quân Hán ở ngoài biển.
Tôn Quyền trầm tư một lát hỏi:
- Quân sư cảm thấy quân Hán sẽ ở nơi nào?
Trương Chiêu dùng cây gỗ chỉ một đảo nhỏ ở vùng duyên hải quận Hội Kê:
- Vi thần cảm thấy, quân Hán nên ở nơi này, cái gọi là xuôi nam di châu bất quá chỉ là lấy cớ, bọn họ muốn Giang Đông, nhất định sẽ ở chỗ này thiết lập quân thành.
Tôn Quyền khoanh tay trong phòng đi tới đi lui vài bước, y tâm phiền ý loạn, quân Hán đại chiến ở Hợp Phì, y còn cho là may mắn, có lẽ bước tiếp theo của quân Hán chính là công đánh Trung Nguyên, nhưng hiện tại một phát hiện ngẫu nhiên này khiến cho Tôn Quyền hiểu được ý đồ của Lưu Cảnh, từ nhiều năm trước Lưu Cảnh đã bắt đầu muốn Giang Đông rồi, như vậy sau đại chiến Hợp Phì, mục tiêu của quân Hán nhất định chính là Giang Đông.
Tôn Quyền thở dài, rốt cục gật đầu:
- Quân sư nói không sai, ta đây liền viết thư cho Hạ Tề.
Đúng lúc này, bên ngoài thư phòng truyền đến tiếng thị vệ gấp rút bẩm báo:
- Khởi bẩm Ngô hầu, Tào Thừa tướng phái Ngự Sử Trung Thừa Trần Quần đến Giang Đông, Trần Trung Thừa đã bí mật đến bến tàu Kiến Nghiệp.
Đề xuất Voz: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ [A time to remember]