Chương 1047: Quân thành ở hải ngoại.

Chương 1047: Quân thành ở hải ngoại.

Trần Quần từ bờ bắc Trường Giang đến, phụng mệnh Tào Tháo, bí mật tới gặp Tôn Quyền. Sở dĩ Trần Quần bí mật đến không phải vì lo lắng Giang Đông mà sợ do thám của quân Hán biết được, báo cáo cho Lưu Cảnh, do đó biết được sự thật Tôn Tào phối hợp không ăn ý.

Một chiếc xe ngựa chạy nhanh khỏi bến tàu, chạy gấp về phía Kiến Nghiệp, đi thẳng vào trong cung Kiến Nghiệp. Xe ngựa dừng lại ở trên bậc thang, Tôn Quyền đã đợi ở chỗ này.

- Tôn Quyền không thể đến bên tàu nghênh đón, thật thất lễ, mong Trần Trung Thừa thông cảm.

Tôn Quyền tươi cười chào đón.

- Ngô hầu khách khí quá, tại hạ phụng mệnh Ngụy công có chuyện trọng yếu cần thông báo cho Ngô Hầu, vẫn nên khiêm tốn một chút.

- Đã như vậy, xin mời Trần Trung thừa.

- Mời.

Hai người hàn huyên vài câu, Tôn Quyền liền dẫn Trần Quần đến thư phòng, Trương Chiêu cũng tham gia thảo luận. Tôn Quyền cho gọi thị nữ dâng trà, Trần Quần lúc này mới nói vào trọng điểm:

- Lưu Cảnh đã dẫn một trăm nghìn đại quân công chiếm Nhu Tu Khẩu, Ngô hầu đã biết tin tức này chưa?

Tôn Quyền và Trương Chiêu nhìn nhau, cho dù Trần Quần không nói thẳng ra, nhưng ngụ ý của y chính là ám chỉ Vu Hồ bị quân Hán khống chế dẫn đến bất lợi, làm cho quân Hán chiếm được Nhu Tu Khẩu. Trong lòng Tôn Quyền cảm thấy có chút không thoải mái, y không thích giọng điệu hỏi trách này.

- Mặc dù chưa biết nhưng ta cũng có thể tưởng tượng được, Nhu Tu Khẩu chỉ có mười nghìn quân trấn giữ làm sao có thể chống lại một trăm nghìn đại quân của quân Hán.

Trần Quần thở dài nói:

- Nếu Giang Đông có thể phong tỏa đường sông từ Nhu Tu Khẩu đi Giang Khẩu, quân Hán chưa chắc đã chiếm được Nhu Tu Khẩu. Vốn dĩ Trương Cáp tướng quân đã ngăn chặn được quân Hán đổ bộ lên bến tàu Trường Giang, thật đáng tiếc.

Tôn Quyền mặt liền đen lại, cực kỳ không vui nói:

- Trần trung thừa đang chỉ trích quân Giang Đông không thể làm chệch hướng quân Hán sao?

- Ngô hầu hiểu lầm rồi, tại hạ không hề có ý này, Ngụy công cũng không có ý tứ chỉ trích quân Giang Đông. Ngụy công biết rằng Ngô hầu vừa lập công chiếm được Ngô quận, có nhiều chuyện phức tạp phải xử lí, nhất thời không thể quan tâm tình hình của Vu Hồ. Ngụy công chỉ nói là, chỉ cần hai bên phối hợp ăn ý là có thể đánh bại quân Hán.

Lời nói của Trần Quần vô cùng thành khẩn, sự bất mãn trong lòng Tôn Quyền mới giảm bớt đi ít nhiều, y chậm rãi nói:

- Thực ra, ta cũng biết chiến dịch Hợp Phì gấp rút cho nên mới không kịp xử lí xong việc ở Ngô quận liền vội vàng về Kiến Nghiệp. Ta sáng hôm nay mới về đến nơi, mới về được một canh giờ, Ngụy công không khỏi quá nóng lòng rồi.

- Ngô hầu coi trọng chiến tranh ở Hợp Phì, khiến người ta khâm phục, lần này hạ quan đến chính là muốn cùng Ngô hầu thảo luận kế hoạch hợp tác tác chiến tiếp theo. Nếu Ngô hầu đồng ý, hạ quan trước tiên sẽ nói qua kế hoạch của Ngụy công.

Tôn Quyền biết rằng Trần Quần thật ra muốn đến thúc giục mình xuất binh, Tào Tháo vẫn không tin tưởng mình, y cười lạnh trong lòng một tiếng, thuận tiện nói:

- Trước tiên nghe kế hoạch của Ngụy công đi.

- Kế hoạch của Ngụy công rất đơn giản, bây giờ quân Hán đang dựng thủy trại ở Nhu Tu Khẩu, quân Hán đã tiến vào Sào Hồ nhưng lại không có hành động gì. Ý của Ngụy công chính là tận lực kéo dài thời gian quân Hán đánh về phía bắc để tạo cơ hội cho thủy binh Giang Đông.

Nói qua nói lại chính là muốn bức Giang Đông xuất binh. Trong lòng Tôn Quyền tức giận, hừ một tiếng nói:

- Trần trung thừa hẳn vẫn chưa biết, Lưu Cảnh đã xây dựng quân thành ở đảo ngoài quận Hội Khê, có mấy nghìn quân ở đấy, Lục Tốn và Tôn Thiệu ở nơi nào, sẽ chờ Giang Đông xuất binh sao. Bọn họ sẽ ngóc đầu trở lại, ngươi cho rằng Lưu Cảnh sẽ không chuẩn bị đối phó với Giang Đông sao?

Trần Quần ngạc nhiên, y không hề nghĩ tới sẽ có chuyện này xảy ra, một lúc lâu sau, y kinh ngạc nói:

- Ngô hầu có thể chắc chắn không? Có bao nhiêu quân Hán?

- Tuy rằng vẫn chưa thể xác định được, tuy nhiên ở Ngô quận có ba nghìn quân Hán, hiện giờ không rõ tung tích. Ngoại trừ lần rút lui đến quận Tân Đô, trừ nơi đó ra ta không nghĩ binh lính sẽ đi đâu.

Trần Quần trầm mặc một lúc lâu hỏi:

- Theo tại hạ được biết, đảo ngoài quận Hội Khê đều là hoang đảo, quân Hán không được tiếp tế lương thực sao có thể sống được?

Tôn Quyền giật mình, Trần Quần quả nhiên rất khôn khéo, một câu đã hỏi đến vấn đề mấu chốt. Lúc trước y nhường lại đảo cho Lưu Cảnh vẫn luôn bí mật, không người nào biết, chẳng nhẽ y phải thành khẩn khai báo sự việc trước kia với Tào Tháo sao?

Tôn Quyền nhanh chóng nhìn thoáng qua Trương Chiêu, Trương Chiêu thở dài nói:

- Năm đó chúng ta đã thỏa thuận với Lưu Cảnh, cho phép đội tàu của Kinh Châu vào Trường Giang, sau này Kinh Châu lại cho Lưu Bị mượn năm vạn thạch lương thực. Một phần trong đó thông qua hải vận chuyển đến Giao Châu, hơn nữa Kinh Châu có một đội thuyền biển lớn, đều là thuyền trên ba nghìn thạch trở lên, có thể chống lại sóng gió trên biển. Lưu Cảnh đã lập nên điểm tiếp tế ở đảo ngoài thành Hội Khê, bọn họ ban đầu tình tiếp tế bằng đường biển. Tuy nhiên hiện tại lại trở thành một lưỡi dao sắc bén tấn công mình, lúc trước chúng ta cũng không nghĩ đến như vậy.

Trương Chiêu thừa nhận chuyện này nhưng laox lại lập lờ không nói rõ là Giang Đông nhường lại đảo mà là quân Hán tự tiện xây dựng điểm tiếp tế trên đảo. Cứ như vậy cũng lấp liếm đi việc Giang Đông liên quan đến chuyện này. Bởi vì trách nhiệm liên quan đến Giang Đông, Tào Tháo cũng sẽ không thông cảm sự khó xử của bọn họ mà chỉ quan tâm đến việc bức Giang Đông xuất binh.

Trương Chiêu nói chuyện hợp tình hợp lý, Trần Quần không thể không tin, Trần Quần trầm mặc một lúc hỏi:

- Ý Ngô hầu là Giang Đông sẽ không tham dự vào cuộc chiến ở Hợp Phì sao?

- Không không!

Tôn Quyền vội vàng xua tay:

- Cuộc chiến tranh ở Hợp Phì liên quan đến tương lai của Giang Đông, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn, ta nhất định sẽ xuất binh, chỉ là ta muốn nhờ Ngụy công giúp đỡ một lần nữa, thì chúng ta mới có năng lực đồng thời đối phó với quân Hán ở ngoài đảo.

Suy cho cùng, Tôn Quyền vẫn muốn có lợi, điều này nằm trong dự liệu của Tào Tháo, Trần Quần liền gật đầu hỏi:

- Không biết Ngô hầu muốn sự trợ giúp như nào?

Tôn Quyền khẽ mỉm cười:

- Quân Hán từ hải đảo tấn công trở lại tất nhiên đi đường thủy, đối phó với thuyền của quân Hán dùng dầu hỏa là tốt nhất. Đáng tiếc là lượng dầu hỏa của ta không đủ, Giang Đông lại không sản xuất than đá, chỉ mong Ngụy công có thể trợ giúp cho ta mười nghìn thùng dầu hỏa. Mặt khác quân Tào có thể trợ giúp một trăm nghìn thạch lương thảo không?

Tôn Quyền “công phu sư tử ngoạm” cũng khiến cho Trương Chiêu cảm thấy nghẹn ngùng. Lão không nghĩ rằng Ngô hầu sẽ phản ứng như vậy, đem sự uy hiếp ở ngoài đảo biến thành lí do để xin Tào Tháo giúp đỡ, có thể làm chủ thượng, lòng dạ quả nhiên không giống người bình thường.

Trần Quần trầm mặc một lát hỏi:

- Nếu Ngụy công đáp ứng điều kiện của Ngô hầu, vậy Ngô hầu định xuất bao nhiêu quân, bao giờ xuất binh?

Tôn Quyền vui vẻ nói:

- Chỉ cần Ngụy công đồng ý giúp ta bỏ đi nỗi lo lắng này, ta sẽ xuất ba vạn thủy binh, năm trăm chiến thuyền, ba ngày sau xuất binh.

Trần Quần đứng dậy thi lễ, từ trong người lấy ra quyển gấm trục, nói với Tôn Quyền:

- Đây là thư ủy thác toàn quyền của Ngụy công cho tại hạ trước khi đi, tại hạ có thể thay Ngụy công đáp ứng điều kiện của Ngô hầu nhưng hi vọng Ngô hầu giữ đúng lời hứa, ba ngày sau xuất binh.

Tôn Quyền cười nheo mắt lại:

- Trần trung thừa xin yên tâm, dù sao cuộc chiến tranh ở Hợp Phì cũng liên quan đến tương lai của Giang Đông, ta làm sao có thể không dốc hết sức.

Tôn Quyền và Trần Quần nói chuyện chỉ nói đến chuyện ngoài đảo chính là quần đảo Chu Sơn ngày nay, nằm trên biển Đông Hải của quận Hội Khê. Ngân huyện chính là Ninh Ba ngày nay, ở đây nhiều thế hệ ngư dân lấy đánh cá làm nghề mưu sinh.

Ở thời kì Tần Hán, đảo Chu Sơn tuy thuộc lãnh thổ của Giang Đông, nhưng mà Giang Đông không hề thực hiện biện pháp quản chế nghiêm ngặt, đảo nhỏ cũng không đặt tên, quan phủ đều coi là hoang đảo. Tuy nhiên cũng có ngư dân sống ở trên đảo, ngư dân địa phương gọi nó là Ngoại Ngân đảo, cũng chính là ý chỉ đảo nằm ngoài Ngân huyện, gọi tắt là ngoại đảo.

Lưu Cảnh năm đó tại Cố Sơn bắc Kinh Khẩu đạt thành thỏa thuận với Tôn Quyền, dùng quận Dự Chương để đổi lấy tất cả các đảo nhỏ đó. Đương nhiên, ý định đầu tiên của Lưu Cảnh là khai thác và phát triển Di Châu, chắc chắn rằng Di Châu sẽ thuộc sở hữu của Kinh Châu. Nhưng ba năm trước đây, Lưu Cảnh thay đổi sách lược, quyết định xây một thành trì tiếp viện, dự trữ lương thực vật tư, và cho năm trăm binh lính trú đóng ở trên Ngoại đảo.

Chuyện này được thực hiện vô cùng bí mật, mặc dù một số ngư dân biết một chút nhưng bọn họ đều được quân Hán ưu đãi, không ai báo quan. Vì vậy quan phủ Giang Đông không hề biết đến chuyện này, cho đến tận khi cảm thấy hành tung của Lục Tốn và Tôn Thiệu rất khả nghi, lúc này Trương Chiêu mới mơ hồ đoán được một chút.

Trải qua nhiều ngày trên biển, Lục Tốn và Tôn Thiệu cuối cùng đã đến nơi, Lục Tốn biết một chút tình huống mà Tôn Thiệu lại hoàn toàn không biết gì cả. Khi thuyền lớn tới gần đảo, ánh mắt của Tôn Thiệu tràn đầy kinh ngạc.

Chỉ thấy một cái cảng trong một đảo nhỏ thả neo lớn nhỏ mấy trăm con thuyền, hơn nữa còn có bến tàu. Ở chân núi cách bến tàu không xa có một thành trì, có thể so sánh với một tòa huyện thành nhỏ

Lúc này, đứa con cả cả Lục Tốn hỏi:

- Phụ thân, đây là bờ biển ạ?

Đây cũng là nghi vấn của Tôn Thiệu, hòn đảo này to như vậy, còn có núi non chập chùng, đây rốt cuộc là đảo nhỏ hay là ven bờ đại lục đây? Gã nghi ngờ nhìn về phía Lục Tốn.

Lục Tốn cũng không biết nên trả lời như nào, lúc này, người chèo thuyền ở bên cạnh cười nói:

- Tiểu công tử, đây là một hòn đảo rất lớn, còn rộng hơn một huyện, dân bản xứ gọi là Ngoại đảo, cách Ngân huyện khoảng trăm dặm, chúng nô tài gọi nơi này là Định Hải đảo, thành trì ở nơi này gọi là Định Hải thành.

Lúc nói chuyện, thuyền chậm rãi đi vào bến tàu, trên bến tàu có một tướng lĩnh quân Hán chờ đợi đã lâu, Lục Tốn nhận ra y là tướng lĩnh Kinh Châu - Lâu Phát, là một trong những tướng lĩnh thủy quân giỏi của Kinh Châu, có tên tuổi ngang bằng Thẩm Di.

Bọn họ lên bờ, Lâu Phát cười chạy ra đón chào, thi lễ nói:

- Hoan nghênh Tôn công tử và Lục đô đốc đã đến, đi đường vất vả rồi.

Rốt cục đã lên bờ, Tôn Thiệu có một cảm giác ổn định, Lục Tốn giới thiệu Lâu Phát cho gã, Tôn Thiệu tò mò hỏi:

- Lâu tướng quân ở đây bao lâu rồi?

Lâu Phát sang sảng cười mà nói:

- Tại hạ mới đến đây được nửa tháng, tuy nhiên quân thành ở đây đã xây dựng được ba năm, vẫn có năm trăm quân đóng quân. Nhưng binh lính ở trên đảo này chịu hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt, bọn họ mới chân chính là nam tử hán đại trượng phu.

Tôn Thiệu nhìn thấy binh lính có làn da ngăm đen đứng sau Lâu Phát, gã biết binh lính này chính là binh lính đóng quân trên đảo, trong lòng không khỏi có cảm giác kính nể.

Tôn Thiệu và vợ con Lục Tốn có chút say tàu, được sắp xếp nghỉ ngơi trong thành. Lục Tốn cảm thấy không yên, y đứng ở trên thành nhìn về phía tây, bên kia đại lục chính là quận Hội Khê, quân Hán lại ẩn dấu ở đây ba nghìn quân đội, một khi quân Hán bắt đầu tấn công Giang Đông, nơi này chính là con dao găm sắc bén đâm vào phía sau lưng Giang Đông.

Lúc này, ở xa có một chiếc thuyền lớn tới gần, cờ xí không ngờ lại là quân kỳ của Hạ Tề, hơn mười chiến thuyền quân Hán ra tiếp đón, trong lòng Lục Tốn không khỏi thấy nao nao, lại là ai đến đây?

Đề xuất Voz: Thu đã về trên đất Hải Phòng
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN