Chương 1048: Thỏ khôn có nhiều nơi ẩn nấp.

Chương 1048: Thỏ khôn có nhiều nơi ẩn nấp.

Quân thành Định Hải rất đơn sơ, ở chỗ cao nhất bên trong thành xây độc hai mươi mấy căn nhà gỗ, đây là kho hàng trong thành, bên trong cất giữ trăm nghìn tấn lương thực cùng rất nhiều vật tư, ngoài mấy chục căn nhà gỗ ra thì còn lại đều là lều trại, cũng là quân doanh của binh lính.

Lục Tốn được một binh lính dẫn đến trước lều trại lớn nhất, trước lều có mấy binh lính đứng, một binh lính tiến lên thi lễ:

- Lục đô đốc mời vào!

Lục Tốn đi vào trong lều, nóc lều được làm bằng gỗ, có vẻ rất khô ráo, bên trong cùng có hai người ngồi, một người là tướng quân Lâu Phát còn bên cạnh là một văn sĩ trung niên, Lục Tốn cảm thấy y rất quen măt nhưng không nhớ gặp ở đâu?

Hai người thấy Lục Tốn đi vào đều vội vàng đứng lên, Lâu Phát bật cười nói:

- Lục đô đốc chắc sẽ nhận ra Ngu tiên sinh.

Lục Tốn lập tức ngộ ra, nam tử trung niên này là đệ đệ của Ngu Phiên - Ngu Vọng, nhân vật quan trọng của gia tộc Ngu thị ở quận Hội Khê, y tại sao lại có mặt ở đây? Một ý nghĩ lóe lên, Lục Tốn lập tức hiểu ra, Ngu Vọng chính là đến đây bằng chiếc thuyền kia, y chắc hẳn là phụ tá của Hạ Tề, chẳng nhẽ Hạ Tề đã âm thầm liên hệ với quân Hán sao?

Trong lòng Lục Tốn rối loạn, Ngu Vọng thi lễ, lại cười khẽ nói:

- Ba năm trước từ biệt hiền chất, không ngờ tới khi gặp lại lại ở ngoài biển, nhân sinh thật sự kì diệu!

Lục Tốn vỗ vỗ trán, áy náy đáp lễ cười nói:

- Không ngờ lại gặp thế thúc ở đây, trong lòng cháu rất loạn, mong thế thúc thứ lỗi.

- Kỳ thật trong lòng thúc cũng rất loạn.

Ngu Vọng cười ha hả nói, trong lòng y cũng khiếp sợ như vậy, không ngờ Lục Tốn lại đầu hàng quân Hán, khiến y cũng không thể nào nghĩ đến, xem ra tin đồn là sự thật rồi.

- Hai vị mời ngồi, tại hạ sẽ từ từ giải thích.

Ba người ngồi xuống, Lâu Phát nói với Ngu Vọng:

- Lục đô đốc là tên chúng ta thường gọi, thực ra Lục đô đốc là phụ tá của Hán Vương, phụng mệnh Hán Vương đến Giang Đông làm nội gián, dùng hết sức lực bảo vệ an toàn của nhân dân Giang Đông.

Ngu Vọng gật đầu:

- Đây cũng là tâm nguyện của tất cả các thế gia ở Giang Đông, không hi vọng Giang Đông lại rơi vào chiến tranh nhân dân khốn khổ lầm than.

Trong lòng Lục Tốn lập tức hiểu ra, có lẽ Ngu gia ở Hội Khê cũng đã lén lút gửi thư cho Hán Vương, tuy nhiên Ngu Vọng lại là phụ tá của Hạ Tề, suy cho cùng không biết y đại diện cho Ngu gia hay đại diện cho Hạ Tề, trong lòng Lục Tốn vẫn chưa hiểu rõ lắm.

Trước khi đi Lâu Phát nhận được mệnh lệnh của Lưu Cảnh, yêu cầu gã phải tuyệt đối nghe mệnh lênh của Lục Tốn, Lâu Phát cũng hiểu rằng mình không giỏi mưu lược, nhất định phải dựa vào Lục Tốn, vốn gã chuẩn bị cùng Lục Tốn nói chuyện một chút, không ngờ Lục Tốn vừa mới đến, Ngu Vọng không lâu sau cũng đến khiến cho gã không có cơ hội nói rõ với Lục Tốn.

Lâu Phát biết Lục Tốn nhất định không hiểu gì vội vàng giải thích nói:

- Không lâu sau khi Tôn Bí bị giết, tướng quân Hạ Tề liền phái Ngu tiên sinh đi Trường An gặp Hán Vương điện hạ. Ý của Hạ Tề tướng quân chính là sẽ dốc hết sức vì sự nghiệp thống nhất thiên hạ, sau khi tại hạ đến đảo không lâu liền phái người đi quận Hội Khê liên lạc với Hạ tướng quân.

Lục Tốn lúc này mới hiểu ra, hóa ra Hạ Tề đã âm thầm đầu hàng Hán Vương, thật sự nằm ngoài dự đoán của mọi người! Chuyện đã như vậy, vì sao Hán Vương không cho bọn họ rút quân khỏi Hội Khê.

Nhưng nghĩ lại, Tôn Tào liên minh, Hán Vương lại không biết rõ thái độ của Hạ Tề cho nên mới không dám mạo hiểm, nên cho bọn họ đến hải đảo. Từ trước đến nay Hạ Tề dù sao luôn là người lấy ích lợi của bản thân đặt lên hàng đầu.

Nghĩ vậy, Lục Tốn cười nói với Ngu Vọng:

- Hôm nay thế thúc tới nhất định có mang theo thư tay của Hạ tướng quân.

Ngu Vọng áy náy nói:

- Bởi vì lo lắng đường biển không an toàn nên Hạ tướng quân không để thúc mang thư đi, chỉ có lời nhắn Hạ tướng quân nhờ thúc chuyển tới, Hạ tướng quân đồng ý cho quân Hán mượn đường của quận Hội Khê, các ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể sử dụng.

Lục Tốn gật gật đầu, cười nói:

- Có sự giúp đỡ của Hạ tướng quân, chúng ta nhất định đại công cáo thành, có thể làm chệch hướng đi của quân Giang Đông khiến cho quân Giang Đông không thể tham gia cuộc chiến Hợp Phì. Nếu quân Hán có thể giành chiến thắng, Hạ tướng quân chính là góp công lao to lớn.

- Đâu có! Đâu có! Hạ tướng quân chỉ làm hết sức mà thôi, Bá Ngôn quá khen.

Dừng một chút, Ngu Vọng lại hỏi:

- Không biết quân Hán định khi nào lên bờ.

Lục Tốn và Lâu Phát nhìn nhau, Lâu Phát bật cười nói:

- Việc này tạm thời vẫn chưa biết, tuy nhiên chắc trong khoảng mười ngày gì đó, thời gian cụ thể, ta trước khi xuất quân sẽ phái người thông báo cho Hạ tướng quân.

Song phương lại thảo luận vài vấn đề chi tiết nữa, Ngu Vọng vội vã trở về phụng mệnh, liền đứng dậy cáo từ. Lục Tốn đưa y lên tận thuyền, nhìn theo con thuyền đi xa lúc này mới quay lại bật cười nói với Lâu Phát:

- Lâu tướng quân có nghe ra gì không?

Lâu Phát nhướng mày:

- Ý của Hạ Tề hình như không phải là phái binh cùng chúng ta hành động mà chỉ là cho mượn đường mà thôi.

Lục Tốn gật gật đầu:

- Từ đầu ta hỏi Ngu Vọng có mang theo thư tay của Hạ Tề không, Ngu Vọng nói không có ta liền biết Hạ Tề còn lưu thủ đoạn, y không phải thành tâm đầu hàng Hán Vương cho nên y chỉ cho mượn đường, ta cũng không cảm thấy có gì không hợp lí, thỏ khôn phải có nhiều nơi ẩn nấp, Hạ Tề là một con thỏ giảo hoạt. Nếu ta đoán không sai, y không chỉ nguyện trung thành với Hán Vương, cũng nguyện trung thành với Tào Tháo, đương nhiên y cũng tỏ vẻ nguyện ý trung thành với Tôn Quyền. Chưa đến khi thế cục đã định y tuyệt đối sẽ không đưa ra quyết định cuối cùng.

- Tại hạ không rõ Hạ Tề đến tột cùng sợ cái gì? Chẳng nhẽ y nhìn không ra Hán Vương đang chiếm thế thượng phong hay sao?

Lục Tốn khẽ thở dài một cái:

- Y vẫn đang đợi kết quả của cuộc chiến ở Hợp Phì, y sợ Hán Vương thua cuộc, người như thế chỉ muốn chiếm lợi ích, còn mạo hiểm thì tuyệt đối không hề muốn.

Nói đến đây, Lục Tốn hỏi:

- Chúng ta đến tận khi nào mới tiến vào Hội Khê?

Lâu Phát lấy ra một phong thư đưa cho Lục Tốn nói:

- Đây là thư Hán Vương điện hạ muốn tại hạ chuyển cho ngài trước khi đi, ngài xem xong sẽ biết.

Lục Tốn vội vàng nhận lấy, mở ra nhìn kĩ một lần, trong thư Lưu Cảnh bổ nhiệm Tôn Thiệu là Thái Thú của quận Hội Khê, do Ngu Vọng đảm nhiệm Quận Thừa, khi mà Hạ Tề phái người đến hải đảo liên hệ chính là lúc xuất binh.

Lục Tốn gật gật đầu, y hiểu được thâm ý của Lưu Cảnh.

Từ sau khi Tôn Bí bị huynh đệ Hạ thị giết hại, quận Hội Khê liền rơi vào trong tay Hạ Tề. Hạ Tề một mặt phái Ngu Vọng đến Trường An tỏ ý nguyện trung thành với Hán Vương, mặt khác lại phái người lặng lẽ liên hệ với Tào Tháo nguyện ý vì triều đình cống hiến, đồng thời lại tỏ vẻ thần phục Tôn Quyền.

Nhưng mặc kệ là nguyện ý trung thành với ai, Hạ Tề sẽ không từ bỏ lợi ích của bản thân, chính là quận Hội Khê, đây là lãnh địa của y, hai vạn quân Hội Khê là quân đội của y. Cho dù Lưu Cảnh thật sự đoạt được thiên hạ cũng phải thừa nhận lợi ích riêng biệt của y ở Hội Khê.

Khi Ngu Vọng bí mật đi sứ ở Trường An, Lưu Cảnh đã hàm hồ đáp ứng yêu cầu của y nhưng cũng chỉ là đáp ứng trên miệng không có văn bản thừa nhận, cho nên Hạ Tề luôn không yên tâm.

Hai ngày nay, trong lòng Hạ Tề có chút phiền não, y nhận được mật thư của Tôn Quyền, yêu cầu y xuất binh tiêu diệt quân Hán ở ngoại đảo, mệnh lệnh này khiến y giật mình, hóa ra Tôn Quyền đã biết quân Hán đóng quân ở ngoại đảo.

Nhưng y cũng rất nhanh phát hiện ra trong thư Tôn Quyền không hề nói rõ ràng. Trong thư viết, lệnh cho y tìm kiếm quân Hán ở các đảo, nếu phát hiện quân Hán phải lập tức tiêu diệt, nói cách khác, Tôn Quyền cũng chỉ là phỏng đoán, không có chứng cứ xác thực quân Hán ở trên đảo nào.

Điều này khiến cho Hạ Tề thấy một tia hi vọng, y không hi vọng rằng Tào Tháo biết được y bí mật liên hệ với quân Hán, cũng không mong rằng quân Hán biết được y có âm thầm qua lại với Tào Tháo.

Ngay lúc Hạ Tề tâm phiền ý loạn, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, đệ đệ Hạ Cảnh đẩy cửa đi vào, giọng gấp gáp nói:

- Đại ca, Ngân huyện truyền đến tin tức, một chi quân đội đã tiến vào Ngân huyện.

Hạ Tề cả kinh, y mặc kệ việc đệ đệ tự tiện xông vào, vội hỏi:

- Quân Hán đã lên bờ rồi sao?

Hạ Cảnh lắc đầu:

- Hình như là thế, tin tức Ngân huyện truyền đến chỉ nói là một đội quân không rõ lai lịch xuất hiện, ước chừng ba bốn nghìn người.

Hạ Tề khoanh tay đi lại, trong lòng có chút không thoải mái, bọn họ đã nói rõ ràng với Ngu Vọng, trước khi lên bờ phải phái người thông báo trước với mình, nhưng hiện tại quân Hán lại không tuân thủ lời hứa.

Hạ Tề hi vọng rằng quân Hán sẽ đổ bộ lên huyện Diêm Quan ở bờ phía bắc vịnh Tiền Đường, trực tiếp tiến về Ngô quận, vậy thì sẽ không liên quan gì đến mình, nhưng hiện tại bọn họ đã vào Ngân huyện, vậy phải làm sao bây giờ?

- Nếu Đại ca cảm thấy không ổn thì để đệ dẫn binh lính đánh đuổi bọn họ quay lại biển là được.

Hạ Tề khoát tay:

- Như vậy không được, sẽ đắc tội với Lưu Cảnh, lễ nghĩa nên làm thì vẫn phải làm, phải lưu lại đường lui cho chính mình.

- Vậy bây giờ phải làm sao đây đại ca.

Hạ Tề suy nghĩ một chút nói:

- Đệ và Ngu tiên sinh trước tiên dẫn một nghìn binh lính nhanh chóng đến Ngân huyện, dẫn bọn họ đi theo huyện Tiền Đường qua Chiết Giang, không cho bọn họ đến huyện Sơn Âm, tiễn bọn họ đưa ra khỏi lãnh thổ.

- Đại ca không đi gặp bọn họ sao?

Hạ Tề do dự một chút nói:

- Để Ngu tiên sinh dò la thái độ của bọn họ, nếu Ngu tiên sinh nói họ muốn gặp mặt, ta đây đến huyện Tiền Đường, gặp mặt với bọn họ, còn không tốt nhất là không gặp.

- Tiểu đệ đã hiểu.

Hạ Cảnh thi lễ, vội vàng đi, Hạ Tề đi đến trước cửa sổ, trong lòng lo lắng, y kinh ngạc nhìn bầu trời, không khỏi cúi đầu thở dài. Lúc này nếu xử lí không tốt, Tào Tháo có lẽ cũng sẽ biết y âm thầm liên hệ với Lưu Cảnh, kẹt ở giữa hai thế lực, tiền đồ chưa biết thế nào, làm y vô cùng buồn bực.

Ba nghìn quân Hán đổ bộ vào Ngân huyện, dọc theo bờ bắc sông Thiên Môn đi về phía tây, hai ngày sau đã tới huyện Dư Diêu, lúc này trời đã nhá nhem tối, Lâu Phát liền hạ lệnh toàn quân vào thị trấn nghỉ ngơi.

Huyện Dư Diêu có hơn ba nghìn gia đình, sau khi trải qua sự thống trị tàn bạo của Tôn Bí, đa số dân chúng huyện Dư Diêu đã trốn đi, dân số ở trên thị trấn không được nghìn hộ, huyện lệnh nghe nói quân đội vào thành, sợ tới mức vội vàng ra tiếp đón.

- Hạ quan Lý Tư cung nghênh các vị tướng quân.

Lục Tốn ở trên ngựa cười nói:

- Lý huyện lệnh không cần khẩn trương, chúng ta chỉ là không mang theo lều, muốn mượn nhà dân nghỉ tạm một đêm, sáng mai liền đi, sẽ không sách nhiễu dân chúng đâu.

Lý huyện lệnh nghe bọn họ nói không quấy rầy nhân dân, trong lòng an tâm hơn nhiều, vội vàng nói:

- Trong thị trấn có rất nhiều phòng trống, chủ yếu ở thành đông, mời các vị tướng quân đi theo ta.

Lâu Phát thét ra lệnh lên một tiếng, dẫn quân đội đi theo huyện lệnh về phía Đông Thành, lúc này Lục Tốn cười hỏi:

- Không biết trong kho còn bao nhiêu lương thực, chúng ta định mua một ít, Lý huyện lệnh có thể bán không?

Lý huyện lệnh có chút bối rối, bên trong kho có mấy nghìn thạch lương thực, đây là lương thảo của quân đội sao có thể bán cho quân đội.

Y quay đầu lại đánh giá một chút đội quân này, đột nhiên cảm giác có chút là lạ, áo giáp không giống như quân đội của Hạ Tề, y lập tức hoảng hồn, sợ tới mức lui lại vài bước, run rẩy hỏi:

- Các người rốt cuộc là quân đội của ai?

Đề xuất Voz: MIẾU HOANG
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN