Chương 1049: Ngu thị trở mặt.
Chương 1049: Ngu thị trở mặt.
- Lý huyện lệnh cho rằng chúng ta là ai?
Lục Tốn tủm tỉm cười hỏi.
Lý huyện lệnh vô cùng bối rối, nơi này chính là huyện Dư Diêu, thủ phủ của huyện Hội Kê, không ngờ lại xuất hiện một quân đội không rõ lai lịch, không phải người Sơn Việt, cũng không phải quân đội của Hạ Tề, càng không phải quân Giang Đông, đầu y hỗn loạn, ngơ ngác nhìn Lục Tốn.
Lục Tốn cười cười:
- Chúng ta là quân Hán.
- Quân Hán…
Lý huyện lệnh hít một ngụm khí lạnh, chân nhũn ra, không ngờ đối phương lại là quân Hán, y có một loại kích động muốn chạy trốn.
Lúc này, Lâu Phát nhìn thấy bộ dáng đáng thương của y, liền tiến lên cười vỗ bả vay y nói:
- Lý huyện lệnh mau đưa chúng ta tới chỗ tá túc, quân Hán quân kỉ nghiêm minh, Lý huyện lệnh nên cảm thấy may mắn mới đúng.
Nội tâm Lý huyện lệnh nhất thời buông lỏng, vị tướng quân này nói đúng, quân Hán quân kỉ nghiêm minh, ít nhất sẽ không giống như quân Tào hay người Sơn Việt giết người cướp của. Y dù sao cũng là huyện lệnh, cũng có ít kiến thức, biết mình nên làm cái gì.
- Tại hạ đã hiểu, mời tướng quân đi theo tại hạ.
Lý huyện lệnh đưa quân Hán vào Đông thành, chỉ vào một loạt các căn nhà không đốt đèn nói:
- Bên này tám chín phần đều là nhà không, chỉ cần là nhà không đốt đèn thì đều có thể vào ở, chỉ mong rằng không làm hỏng đồ vật trong nhà.
Lâu Phát lập tức ra lệnh cho binh lính vào các căn nhà, Lý huyện lệnh nơm nớp lo sợ nói với Lục Tốn:
- Vị tướng quân này nói muốn mua lương thực, thật ra cũng không cần, nhà kho của phủ quan có quân lương và quan lương, các vị có thể lấy một nghìn thạch lương thực, tại hạ không lấy tiền.
Lục Tốn thấy y cư nhiên không biết mình, liền không kìm nổi cười hỏi:
- Ta là Lục Bá Ngôn của Ngô quận, ngươi thực sự không biết ta?
Lý huyện lệnh chấn động:
- Ngài thật sự là Lục đô đốc?
- Đúng, ngươi chưa từng thấy ta sao?
Lý huyện lệnh sợ tới mức vội vàng quỳ lạy, Lục Tốn nâng y dậy:
- Ta hiện tại đã không còn là đô đốc của quân Giang Đông rồi, ta đã quy phục nước Hán, Lý huyện lệnh không cần đa lễ.
Nghe nói đối phương là Lục Tốn, Lý huyện lệnh lập tức thở phào nhẹ nhõm:
- Tại hạ Lý Tư là người Tiền Đường đã đi qua Kiến Nghiệp vài lần, chưa gặp Lục đô đốc bao giờ nhưng lại nghe đại danh đã lâu, sao Lục đô đốc lại đi từ phía đông tới đây?
Đây là nghi vấn mà Lý huyện lệnh thắc mắc rất lâu, hiện tại rốt cục cũng dám hỏi, Lục Tốn cười nói:
- Chúng ta đi thuyền từ huyện Diêm Quan đến đây.
Lục Tốn không muốn nói thật, tùy tiện lấy một lí do, Lý huyện lệnh giật mình, huyện Diêm Quan đối diện với vịnh Tiền Đường, nếu như đi thuyền thì gần rồi, nghi hoặc trong lòng y được loại bỏ, vội vàng nói:
- Tại hạ đi chuẩn bị lương thực, Lục đô đốc mời nghỉ ngơi trước.
Lục Tốn lại dặn y thêm vào câu, lúc này mới đi về chỗ nghỉ chân, Lục Tốn còn muốn bàn bạc với Lâu Phát về hành trình đi, còn rất nhiều chuyện phải làm.
Lý huyện lệnh vội trở lại nha huyện, gọi tất cả huyện thừa và mười mấy nha dịch đến, ra lệnh cho bọn họ lấy lương thực từ trong kho ra. Một nghìn thạch lương thực không phải ít, bọn họ còn phải tìm dân phu giúp. Ngay lúc Lý huyện lệnh đang loay hoay trong kho hàng, một gã nha dịch vội vàng chạy tới, nói nhỏ bên tai Lý huyện lệnh, Lý huyện lệnh sợ tới mức cả người khẽ run rẩy, chiếc đấu lạch cạnh rơi xuống đất.
Lúc này, từ bên ngoài có một người đi vào, gã nhìn một chút đám dân phu đang vận chuyển lương thực, lạnh lùng hỏi:
- Lý huyện lệnh muốn đưa lương thảo cho quân Hán?
Người này chính là Ngu Vọng, gã và Hạ Cảnh mang quân đến Ngân huyện lại nghe nói có một đoàn quân vào huyện Dư Diêu, bọn họ liền hiểu được, đây là quân Hán. Hạ Cảnh đóng quân ở ngoài thành, Ngu Vọng vào thành thăm dò một chút tình hình.
Lý huyện lệnh sợ tới mức hai vai run rẩy, vẫn phải kiên trì nói:
- Quân Hán trú ở trong thành, ty chức phải đảm bảo an toàn của dân chúng, nếu không cấp lương thực, bọn họ cho binh lính đi đánh cướp, hơn nữa Lục đô đốc bảo là muốn mua lương thực.
- Lục Bá Ngôn cũng có ở đây?
- Có, y là thủ lĩnh.
Ngu Vọng trầm tư chốc lát nói:
- Ngươi đi mời Lục Bá Ngôn đến đây, ta chờ y ở nha huyện, nói ta có lời muốn nói với y.
Lý huyện lệnh chạy như bay, Ngu Vọng xoay người đi vào nha huyện. Không lâu sau, Lục Tốn đi theo Lý huyện lệnh đến nha huyện. Lý huyện lệnh không dám cùng bọn họ nói chuyện, quay trở lại kho hàng, nội đường chỉ còn lại hai người Lục Tốn và Ngu Vọng.
Lục Tốn cười hỏi:
- Thế thúc muốn về thăm tổ tiên sao?
Gia tộc Ngu thị chính là người Dư Diêu, tuy nhiên phần lớn gia tộc chuyển đến huyện Sơn Âm, nhà ở huyện Dư Diêu chỉ còn lại vài người họ hàng xa. Ngu Vọng lắc lắc đầu nói:
- Thúc không phải tới thăm tổ trạch, thúc phụng mệnh Hạ tướng quân đi Ngân huyện đón hiền chất, ngoài thúc còn có một nghìn quân đóng quân ở ngoài thành do Nhị tướng quân Hạ Cảnh suất lĩnh.
- Hóa ra y cũng tới.
Lục Tốn và Hạ Cảnh từng giao chiến vài lần, đánh bại Hạ Cảnh nhiều lần. Y biết rằng Hạ Cảnh là một người cực kì để bụng, sau khi Hạ Cảnh nắm quân quyền liền đem toàn bộ gia đình những người trước đây đã từng đắc tội với y giết chết toàn bộ. Ở Giang Đông nổi tiếng là kẻ lòng dạ hẹp hòi, y nếu nhìn thấy mình chưa chắc đã bỏ qua cho mình.
Lục Tốn trầm ngâm chốc lát nói:
- Thế thúc cũng biết tam đại thế gia Ngô quận đều nguyện trung thành với Hán Vương?
Ngu Vọng ngạc nhiên, y chỉ biết nguyên nhân Lục Tốn gia tộc Lục thị đầu hàng Hán quốc, không biết hai nhà khác, y chần chờ hỏi:
- Chẳng nhẽ Trương gia và Cố gia…
- Cháu của Cố Ung Cố Dụ đi học ở Kinh Châu nhiều năm, đến nay vẫn chưa về, nghe đồn y ở thư viện Lộc Môn đọc sách, nhưng thực ra y tham gia cử sĩ công khai Kinh Châu, đứng thứ tám cao trung, 17 tuổi liền đảm nhận chủ bộ huyện Ty Quy, hiện tại đã thành huyện lệnh huyện Ba Đông Ngư Phúc, cũng là huyện lệnh trẻ tuổi nhất Hán quốc, thế thúc hẳn biết chứ.
Ngu Vọng lắc đầu, y quả thật hoàn toàn không biết gì cả, Lục Tốn lại nói:
- Về phần Trương Gia, hiền chất đã nhìn thấy hai phong thư Trương Ôn tự tay viết cho Hán Vương ở trên bàn.
Nói đến đây, Lục Tốn thở dài nói:
- Bọn họ không đường hoàng như Lục gia, làm việc bí mật, nếu không phải cháu nguyện trung thành vì Hán Vương thì việc này cháu không thể biết được, tuy nhiên ngẫm lại, Tôn thị ở Giang Đông còn duy trì được bao lâu?
Giang Chiết thế gia bởi vì an phận, ít bị chiến tranh ảnh hưởng, vẫn kéo dài hai nghìn năm mà không bị giải tán, ở Tô Châu họ Cố, Lục vẫn là thế gia vọng tộc, mà gia tộc Ngu thị ở Chiết Giang nhân tài như mây, quý tộc kế thừa quyền lực, sĩ tộc kế thừa văn hóa, đây cũng là bản chất văn hóa Trung Hoa năm nghìn năm không ngừng phát triển.
Nhưng thế gia cũng có chỗ không tốt, chính là bọn họ quá coi trọng lợi ích gia tộc, giống như Ngũ tính Thất vọng Tùy Đường đã trải qua vô số vương triều nhưng vẫn hưng thịnh mà không bị suy yếu, cũng là bởi vì trong lòng bọn họ, ích lợi gia tộc quan trọng hơn ích lợi quốc gia.
Điều này cũng khiến cho vương triều Hán thay đổi thường xuyên, nhân dân gặp họa càng nhiều.
Ngu gia kì thật cũng như vậy, huyện Dư Diêu bắt đầu chính là hai thể gia vọng tộc Ngu Diêu, gia tộc Ngu thị là danh gia vọng tộc đứng thứ nhất Hội Kê, gia chủ Ngu Phiên sớm đã nguyện trung thành với Vương Lãng ở Hội Kê. Sau khi Vương Lãng bị Tôn Sách tiêu diệt, Ngu Phiên không đi theo Vương Lãng mà trực tiếp đầu hàng Tôn Sách.
Không chỉ có Ngu gia, toàn bộ thế gia Giang Đông cũng đồng lòng, trước cuộc đại chiến Xích Bích, Tào Tháo dẫn trăm vạn quân xuôi về phía nam, Giang Đông liền xin hàng, chỉ có Lỗ Túc là đầu hàng Tôn Quyền.
Nguyên nhân rất đơn giản, chính vì lợi ích gia tộc cao hơn lợi ích của chính quyền Giang Đông, Tôn thị chẳng qua chỉ là một cây đại thụ để chính quyền Giang Đông dựa vào. Khi cây này lung lay sắp đổ, các thế gia khác sẽ không cùng tồn vong với cây đại thụ này, năm đó Tào Tháo cường thịnh thì như thế, mà hiện tại Lưu Cảnh hùng mạnh thì cũng là như thế.
Lục Tốn là con cháu quý tộc, y đương nhiên biết tâm tư của Ngu gia ở Hội Kê, hơn nữa y nói rất hàm súc nhưng lại rất thấu triệt, dùng lựa chọn của tam đại thế gia ở Ngô quận để nhắc nhở Ngu Vọng, trống kêu không cần trọng chùy, chỉ cần Lục Tốn nói đúng chỗ tự nhiên sẽ thức tỉnh Ngu Vọng.
Ngu Vọng đã trầm mặc, y hiểu ý của Lục Tốn, năm trước y đại biểu cho Hạ Tề đi Trường An gặp Lưu Cảnh, Lưu Cảnh rất khoản đãi y, nhưng Lưu Cảnh nói rất rõ ràng, không phải vì Hạ Tề kính y mà vì Ngu thị ở Hội Kê mà kính y, ở trong lòng Lưu Cảnh, gia tộc Ngu thị ở Hội Kê quan trọng hơn Hạ Tề.
Hơn nữa huynh trưởng Ngu Phiên của y không phải chỉ một lần viết thư khuyên y, Hạ Tề là người thí chủ, bất cứ chư hầu nào cũng không dễ dàng tha thứ cho thần tử như vậy, đi theo Hạ Tề không có kết quả tốt, kỳ thật Ngu Vọng cũng không quá trung thành với Hạ Tề mà là vì bảo vệ gia tộc mới không thể không làm việc cho Hạ Tề.
Hiện tại thấy Tôn thị sắp suy bại, Lưu Cảnh ngày càng hung mạnh, lại lấy cờ khôi phục Đại Hán, chiếm lấy đạo nghĩa được thế gia khắp thiên hạ ủng hộ, quân Hán chiếm lấy Giang Đông cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn, Ngu Vọng sao có thể không nghĩ đến tiền đồ gia tộc?
Nghĩ vậy Ngu Vọng thở dài, thấp giọng hỏi:
- Hán Vương điện hạ định xử lý quận Hội Kê như nào?
Lục Tốn thấy y bị chính mình thuyết phục, liền nói:
- Lần trước thúc đến Định Hải thành không gặp Tôn Thiệu sao?
Hóa ra Tôn Thiệu đã ở Định Hải Thành, Ngu Vọng lập tức tỉnh ngộ:
- Hán Vương định lập Tôn Thiệu làm người đứng đầu Giang Đông?
- Không, một núi không thể có hai con cọp, Giang Đông sẽ không còn chủ nhân, các quận đều trực thuộc Hán quốc, Tôn Thiệu trở thành Thái thú quận Hội Kê, thế thúc làm Quận Thừa, Hán Vương nể mặt Thượng Hương công chúa, đối xử tốt với Tôn thị.
Ngu Vọng im lặng, Tôn Thiệu là con trai độc nhất của Tôn Sách, chỉ cần bảo vệ Tôn Thiệu, có thể lung lạc quân đội Giang Đông, thủ đoạn của Hán Vương quả nhiên cao minh. Hơn nữa Tôn Thiệu chỉ là một thư sinh yếu đuối, cho gã làm Thái thú của quận Hội Kê, chẳng qua chỉ là trên danh nghĩa, mà mình làm Quận Thừa mới là người thực sự nắm giữ Hội Kê.
Nghĩ vậy, lòng Ngu Vọng lập tức mềm ra, ánh mắt sáng ngời, nếu phải bổ nhiệm Tôn Thiệu làm Thái thú của Hội Kê, như vậy quân Hán vượt biên sẽ không đơn giản như vậy, y trong lòng đầy kì vọng nhìn chăm chú Lục Tốn.
Lục Tốn cười cười:
- Hội Kê loạn lạc đã mấy năm, lòng người bình tĩnh, chúng ta phải thuận theo lòng dân, lần này chúng ta vượt qua phía bắc, cháu hy vọng huynh đệ Hạ thị có thể tiến tới Chiết Thủy, còn làm sao để thuyết phục Hạ Tề thì phải trông cậy vào thế thúc rồi.
Ngu Vọng gật gật đầu, y quả thật biết làm sao mới có thể thuyết phục được Hạ Tề.
Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi