Chương 1050: Giả đạo diệt quắc.
Chương 1050: Giả đạo diệt quắc.
Ngu Vọng trở về quân doanh ngoài thành, Hạ Cảnh lập tức tiến lên hỏi:
- Tiên sinh, Lục Tốn nói như nào?
Theo lễ tiết thì Hạ Cảnh phải gọi chức quan của Lục Tốn hoặc gọi tự, gọi thẳng kì danh là cực kì vô lễ. Bình thường chỉ có khinh miệt hoặc căm thù thì mới gọi thẳng kì danh, mà Hạ Canh cực kì căm thù Lục Tốn, Lục Tốn vài lần khiến y đại bại, mặc dù chỉ vì chủ của mình nhưng Hạ Cảnh cho là mình bị mất hết mặt mũi, khiến cho y vẫn luôn ôm hận đối với Lục Tốn.
Ngu Vọng biết tâm tư của Hạ Cảnh, cười cười nói:
- Bọn họ sẽ trực tiếp qua Chiết Thủy tới Ngô quận, Lục Bá Ngôn nói, vì tránh để hai bên xấu hổ tạm thời không cần Hạ tướng quân hộ tống.
Hạ Cảnh hừ lạnh một tiếng:
- Trong lòng y chắc cũng hiểu được.
Hạ Cảnh lập tức lại hỏi:
- Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ.
Ngu Vọng trầm ngâm một lúc nói:
- Đối phương chỉ có ba nghìn quân mà chúng ta lại có tận hai vạn quân, không sợ bọn họ phá rối, dù sao bọn họ cũng phải đi qua huyện Sơn Âm, chi bằng chúng ta quay về bẩm báo đại tướng quân, xem ý tứ của ngài ấy thế nào.
Hạ Cảnh là người không có chủ kiến, huynh trưởng Hạ Tề cũng biết đệ đệ của mình dốt nát cho nên mới cho Ngu Vọng đi cùng. Nếu Ngu Vọng đề nghị về trước Hạ Cảnh đành phải đồng ý, hai người lập tức mang quân đi về huyện Sơn Âm.
Huyện Sơn Âm chính là Thiệu Hưng sau này, bởi vì ở núi phía nam quận Hội Kê nên được gọi như vậy, hiện do Hội Kê quản. Từ Dư Diêu huyện đến đây tầm hơn hai trăm dặm, Hạ Cảnh mang quân đi nhanh hai ngày sau liền về đến Sơn Âm huyện.
Quân đội đóng quân ở ngoài thành, Hạ Cảnh và Ngu Vọng đi gặp chủ tướng Hạ Tề. Trong đại sảnh, Hạ Tề nghe Ngu Vọng bẩm báo xong không khỏi nhíu mày. Không ngờ quân Hán không hề đề cập tới chuyện muốn y xuất binh hỗ trợ, chỉ dựa vào ba nghìn quân tiến về Ngô quận, đây không phải là tự tìm đường chết sao?
Ngu Vọng giải thích nói:
- Ty chức nghe ra Lục Tốn nói tiến đánh Ngô quận thực ra chỉ là một lời nói nhảm. Nếu Tôn Quyền không biết sự tồn tại của bọn họ có lẽ có thể đánh lén, nhưng hiện tại Hoàng Cái đã có chuẩn bị, đánh lén không có ý nghĩa nữa. Hơn nữa nếu muốn đánh lén Ngô quận thì phải lên bờ ở chỗ huyện Diêm Quan bờ bắc vịnh Tiền Đường hoặc đi theo sông Tùng Giang công kích trực tiếp Ngô huyện bằng đường thủy, tuyệt đối sẽ không lên bờ ở quận Hội Kê.
Ngu Vọng giải thích đúng những điều mà Hạ Tề nghi ngờ. Lúc trước khi y phái Ngu Vọng đi Định Hải thành đã nói rất rõ ràng chỉ cho mượn đường không cung cấp quân đội. Như vậy quân Hán không nên lên bờ ở quận Hội Kê, vậy thì chẳng có ý nghĩa gì rồi, nhưng quân Hán vì sao lại lên bờ ở quận Hội Kê đây?
Hạ Cảnh ở bên cạnh không kìm nổi chen vào:
- Chẳng lẽ bọn họ muốn chiếm quận Hội Kê?
Ngu Vọng thầm giật mình, người này quả nhiên không ngốc, không đợi Ngu Vọng phủ nhận, Hạ Tề lại lắc đầu nói:
- Lúc này bọn họ giành quận Hội Kê chính là tự hủy diệt chính mình. Hơn nữa Lưu Cảnh muốn lấy Giang Đông, chỉ muốn nhanh chóng làm lung lay thế lực Giang Đông. Nếu như tiêu diệt ta, chẳng phải cũng làm cho các đại tướng quân khác của Giang Đông thất vọng sao, Lưu Cảnh không ngu ngốc như vậy cho nên quân Hán sẽ không chiếm quận Hội Kê, đệ suy nghĩ nhiều rồi.
Trong lòng Ngu Vọng mừng thầm, Hạ Tề cho mình giữ vai trò chủ đạo, nhận định rằng Lưu Cảnh sẽ không động đến y, nhưng y quên mất một vấn đề mấu chốt đó chính là Hạ Tề y bí mật đầu hàng Lưu Cảnh. Người Giang Đông không biết, người Giang Đông chỉ biết Hạ Tề đầu hàng Tôn Quyền, Lưu Cảnh giết y cũng đâu có sao?
Hơn nữa Hạ Tề quá tự tin, y nghĩ đến hai vạn quân Hội Kê luôn trung thành và tận tâm với y, y lại không biết, một quận mà nuôi đến hai vạn quân đội, nhân dân chịu bao nhiêu cực khổ, không thực hiện nhân nghĩa mà đòi lợi ích từ nhân dân, sớm đã mất lòng dân, người Hội Kê có mấy người trung thành với y.
Ngu Vọng cười giải thích nói:
- Đại tướng quân nói đúng, quân Hán không phải đến chiếm quận Hội Kê, hơn nữa lúc ta chuẩn bị rời khỏi, Lâu Phát lại lỡ miệng.
- Y nói cái gì?
Hạ Tề vội hỏi.
- Lâu Phát hỏi ta, quận Tân Đô có bao nhiêu binh sĩ đóng quân, Lục Tốn nháy mắt với y, y mới biết mình lỡ lời, không nhắc đến chuyện quận Tân Đô nữa.
Hạ Tề đi về phía tấm bản đồ, nhìn chăm chú bản đồ trên tường. Nếu quân Hán muốn đi quận Tân Đô thế thì phải dọc theo sông Chiết Thủy đi về phía tây, như vậy thì có thể nói rõ, có lẽ quân Hán muốn đi quận Tân Đô. Hạ Tề quay đầu hỏi Hạ Cảnh:
- Quận Tân Đô có quân Giang Đông không?
Hạ Cảnh lắc đầu:
- Quận Tân Đô không có quân Giang Đông nhưng thật ra có một nghìn quân Tôn Du đóng quân ở huyện Thủy Tân, do cháu của Trương Ôn - Trương Ninh lãnh đạo.
Hạ Tề chậm rãi gật đầu, như vậy thì đúng rồi, xem ra quân Hán chỉ mượn cớ tấn công Ngô quận, đi quận Tân Đô mới là mục tiêu của bọn họ. Lấy Tân Đô làm căn cứ, nhận viện quân của Sài Tang, tiến đánh Ngô quận hoặc quận Đan Dương.
Nghĩ vậy, Hạ Tề lại hỏi Ngu Vọng:
- Vậy tiên sinh nghĩ chúng ta phải làm gì?
Ngu Vọng khẽ mỉm cười:
- Nếu quân Hán chỉ mượn cớ tấn công Ngô quận, Đại tướng quân cứ thuận nước dong thuyền, nhiệt tình khoản đãi Lục Tốn và Lâu Phát, đồng ý xuất binh tương trợ, làm đầy đủ công việc của công phu, cũng là một cách ăn nói với Lưu Cảnh.
Những lời Ngu Vọng nói với Hạ Tề thấu tình đạt lí, y biết rằng Hạ Tề là người dối trá, thích tỏ vẻ, muốn chiếm lợi của Lưu Cảnh lại không muốn bỏ công sức ra, cho nên đó là lí do hợp lí nhất, đề nghị y làm tốt bên ngoài.
Hạ Tề rất đồng tình, vui vẻ gật đầu nói:
- Tiên sinh nói như vậy rất đúng ý ta.
Hạ Tề ra lệnh xây dựng một tòa quân doanh ở dưới chân núi Hội Kê, cũng giết heo làm thịt dê, lấy rượu ngon mà trước đây Tôn Bí cất giấu ra chuẩn bị đón tiếp quân Hán.
Giữa trưa ngày hôm sau, ba nghìn quân Hán đã tới huyện Sơn Âm, Lục Tốn nhận lấy ý tốt của Hạ Tề, cho quân đội đi vào đại doanh đồng thời hạ lệnh nghỉ ngơi và chuẩn bị ba ngày.
Hạ Tề cũng tự dẫn Ngu Vong, Hạ Cảnh và hơn mười đại thần đi đến quân doanh, mở tiệc tẩy trần cho Lục Tốn và tướng lĩnh quân Hán, từ trưa đến xế chiều, ba nghìn quân Hán cơm no rượu say, hưởng thụ bữa tiệc vui vẻ khó có được này.
Trong đại trướng, yến tiệc linh đình, Lâu Phát vô cùng thích uống rượu, một hơi uống hết một vò rượu lâu năm dẫn đến một loạt vỗ tay ủng hộ. Hạ Tề biết gã trước kia xuất thân kẻ tặc đương nhiên biết uống rượu, tuy nhiên Lâu Phát uống thoải mái như vậy cũng khiến một chút cảnh giác trong lòng Hạ Tề cũng biến mất.
Hạ Tề nâng chén cười nói với Lục Tốn và Lâu Phát:
- Ta từng gửi thư cho Hán Vương điện hạ, hứa hẹn sẽ dốc toàn lực trợ giúp Hán Vương điện hạ thống nhất thiên hạ. Nếu hôm nay hai vị định tiến đánh Ngô quận, ta nhất định sẽ tuân thủ lời hứa, ta sẽ xuất mười nghìn binh giúp hai vị tướng quân chiếm Ngô huyện.
Nói xong, y chăm chú nhìn nét mặt của Lục Tốn, chỉ thấy trong mắt Lục Tốn có chút do dự, trong lòng Hạ Tề không khỏi mừng thầm, quả nhiên bọn họ đoán đúng, quân Hán không hề muốn tiến đánh Ngô quận.
Lục Tốn trầm ngâm một lúc nói:
- Cảm tạ ý tốt của Đại tướng quân, tấn công Ngô quận là nhiệm vụ của chúng ta, tuy nhiên không phải tiến hành ngay bây giờ, chúng ta còn phải đợi quân tiếp viện đến đây, còn phải có lệnh của Hán Vương. Tuy nhiên rất nhanh chúng ta sẽ tấn công Ngô quận đến lúc đó còn muốn Đại tướng quân rút đao tương trợ.
- Không thành vấn đề, ta nhất định sẽ xuất binh.
Hạ Tề lại tỏ vẻ thiện chí nói:
- Nếu quân Hán không chê không ngại ở lại huyện Dư Diêu, đến lúc đó đi thuyền về phía bắc đến huyện Diêm Quan, tấn công Ngô quận càng thêm dễ dàng.
- Ý tốt của Đại tướng quân ta xin nhận nhưng kế hoạch của chúng ta là đến quận Tân Đô, Trương Ninh là bộ hạ cũ của ta vẫn còn nắm giữ một đội quân ở đấy. Hơn nữa Tân Đô cách Sài Tang không xa, quân Hán sẽ từ Sài Tang đến hội hợp với chúng ta, đến lúc đó mọi người cùng tiến đánh Ngô quận, có thể chiếm Ngô quận dễ như trở bàn tay.
Hạ Tề cười to:
- Nhất định, nhất định.
Mọi người lại uống thêm vài chén rượu, lúc này Hạ Cảnh lấy một vò rượu bên người, giả vờ say đi tới, cười lạnh nói:
- Tại hạ mời Lục đô đốc một chén, Lục đô đốc hẳn nên cho tại hạ mặt mũi.
Lục Tốn mặt biến sắc, làm gì có ý đến kính rượu, đây rõ ràng là đến khiêu khích, Hạ Tề sắc mặt trầm xuống, quát:
- Hạ Cảnh không được vô lễ.
Hạ Cảnh cười lớn một tiếng, đem vò rượu quăng đi, rút kiếm ra nói:
- Nếu Lục đô đốc không muốn uống rượu ta mời vậy có thể mời đô đốc múa kiếm cùng ta, được không?
Đây là quy củ của Hán triều, trong tiệc rượu chủ nhân sẽ mời khách nhân cùng múa kiếm, khách nhân nếu không đáp ứng chính là làm nhục chủ nhân bữa tiệc. Lục Tốn đã cự tuyệt mời rượu, nếu không đồng ý múa kiếm, thật sự là không nể mặt người mời, đến Hạ Tề cũng khó lòng ngăn cản.
Lục Tốn đứng dậy cười nói:
- Nếu tiểu Hạ tướng quân đã có thành ý, Lục Tốn chỉ có thể tuân mệnh.
Hạ Cảnh giận giữ, bình sinh gã hận nhất bị người ta gọi gã là tiểu Hạ tướng quân, Lục Tốn cố tình nói vào chỗ đau của gã trước mặt mọi người. Hạ Cảnh trong lòng sát khí ngút trời, nhanh như cắt một kiếm hướng tới cổ họng Lục Tốn.
Lục Tốn rút kiếm cách xa ra, hai người tới gần chỉ cách nhau một thước, Lục Tốn thấp giọng giận dữ nói:
- Tướng quân muốn giết ta?
Hạ Cảnh cắn răng nói:
- Ta muốn chém người thành ngàn mảnh thỏa nỗi căm hận trong lòng ta.
Gã quay người lại, trường kiếm như rồng bay phượng múa đâm về phía Lục Tốn, Lục Tốn hiển nhiên võ công kém hơn, trái né phải tránh, có vẻ cố hết sức. Hạ Tề tưởng rằng võ nghệ của Lục Tốn không tệ, có thể còn hơn đệ đệ mình, nhưng rõ ràng võ nghệ của Lục Tốn còn kém đệ đệ mình một bậc, bước đi cũng không trầm ổn, điều này làm cho Hạ Tề cực kì lo lắng. Nghe nói Lục Tốn văn võ song toàn, không ngờ chỉ là hư danh, rõ ràng chỉ là một kẻ thư sinh yếu ớt.
- Nhị đệ không được xằng bậy.
Hạ Tề hô to một tiếng, y rất lo lắng huynh đệ lỗ mãng, một kiếm đâm chết Lục Tốn vậy thì rất phiền toái.
Lúc này, trong lòng Hạ Cảnh sát khí ngút trời, sao còn nghe thấy tiếng khuyên bảo của huynh trưởng, gã’
cắn chặt răng, kiếm trong tay như vũ bão chém về phía Lục Tốn, khiến cho Lục Tốn liên tiếp lùi về sau, trái phải tránh né, sắp không duy trì nổi.
Lúc này Lục Tốn đã lui đến trước bàn Hạ Tề, Hạ Cảnh hét lớn một tiếng, đâm về cổ họng Lục Tốn, nhìn thấy Lục Tốn sắp không tránh được, đúng lúc này, Lục Tốn nghiêng thân chui vào trong bàn Hạ Tề.
Hạ Tề chỉ chú ý đến đệ đệ, không hề phòng bị Lục Tốn, bỗng nhiên chỉ cảm thấy trái tim đau đớn kịch liệt, cúi đầu chỉ thấy trường kiếm của Lục Tốn đâm vào trước ngực mình. Hạ Tề nhìn thấy ánh mặt nghiêm nghị lạnh lùng của Lục Tốn, nội tâm chợt lóe đã hiểu hết mọi việc, nhưng đã quá muộn, hét to một tiếng chết ngay tại chỗ.
Lúc này trong trướng có rất nhiều người không chú ý tới kịch biến, còn tưởng rằng Lục Tốn bị đâm trúng kêu to. Lại chỉ nhìn thấy thắt lưng Lục Tốn, không còn chút khiếp đảm gì, thân thể chợt lóe, tránh thoát một kiếm Hạ Cảnh đâm phía sau lưng, quay ngược trường kiếm, kiếm này nhanh như chớp đâm trúng cổ họng Hạ Cảnh.
Hạ Cảnh đã bị biểu hiện giả dối của Lục Tốn mê hoặc, chỉ tấn công không phòng thủ, lúc Lục Tốn phản công không hề phòng thủ, chỉ cảm thấy cổ họng đau đớn, một kiếm này lại đâm xuyên qua cổ gã, Hạ Cảnh che cổ ngã mạnh xuống đất, máu tươi phun ra, cả người co giật.
Trong lều hoàn toàn yên tĩnh, không có ai kịp phản ứng, chỉ thấy động tác mau lẹ, hai huynh đệ Hạ thị đều bị Lục Tốn giết chết, lúc này Lâu Phát hét lớn một tiếng:
- Động thủ!
Lều lớn vọt vào hơn trăm tên đao phủ thủ, tay cầm búa, đem hơn mười đại tướng dưới quyền Hạ Tề giết chết, chỉ để lại một mình Ngu Vọng được Lục Tốn bảo vệ, xung quanh tràn ngập máu tanh khiến Ngu Vọng cả người phát run.
Lục Tốn cười nói:
- Phần còn lại đến lượt thế thúc ra tay rồi.
Ngu Vọng dùng lệnh bài của Hạ Tề lừa gạt quân coi giữ, quân Hán giết vào thị trấn Sơn Âm, mấy nghìn quân coi giữ Sơn Âm đã mất đi thủ lĩnh, không còn khả năng chống cự, đều đầu hàng quân Hán. Lục Tốn lúc này ban bố mệnh lệnh của Hán Vương đến các huyện và các nơi đóng quân ở Hội Kê, tuyên bố lập Tôn Thiệu làm thái thú của Hội Kê, Ngu Vọng làm Quận Thừa, các quan huyện khác đảm nhiện chức vụ ban đầu.
Lại hạ lệnh miễn thuế cho quận Hội Kê ba năm, mở nhà kho lương thực ở các nơi, cứu tế nhân dân.
Mệnh lệnh được truyền tới các huyện của Hội Kê, lập tức tiếng hoan hô như sấm, quan dân tất cả đều vui vẻ, ho to Hán Vương vạn tuế, quân đội đều ủng hộ Tôn Thiệu làm thái thú, ngắn ngủi có mấy ngày, quận Hội Kê đã thay đổi hoàn toàn.
Lục Tốn lập tức chỉnh đốn quân đội Hội Kê, giải trừ cho 15 nghìn người khỏi quân đội, lệnh cho bọn họ về nhà làm ruộng, chỉ để lại 8 nghìn binh, hứa hẹn cho bọn họ hưởng thụ đãi ngộ của quân Hán, quân sĩ Hội Kê sĩ khí tăng vọt, chính thức biên thành quân Hán ở Hội Kê.
Lục Tốn luyện binh mười ngày, chỉnh đốn mười một nghìn binh lính, lập tức chia hai đường, Lâu Phát dẫn ba nghìn thủy quân lên thuyền xuất phát đi Vương Bàn Dương, chuẩn bị vòng vào cửa biển Tùng Giang, từ Tùng Giang tiến về Ngô quận, mà Lục Tốn thì dẫn bảy nghìn quân vượt qua Chiết Thủy, đi qua huyện Tiền Đường, tiến về Ngô quận.
Tin tức Hội Kê có binh biến như mọc cánh bay đến Ngô huyện và Kiến Nghiệp, mà lúc này Tôn Quyền dẫn 4 vạn thủy quân vừa rời khỏi Kiến Nghiệp, chia ra năm thuyền, trùng trùng điệp điệp tiến về Nhu Tu Khẩu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Niệm Vĩnh Hằng (Dịch)