Chương 1055: Phá cục Giang Đông.

Chương 1055: Phá cục Giang Đông.

Lục Tốn trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Không dối dạt Triệu sứ quân, Lâu Phát tướng quân đi đường biển, chuẩn bị tiến vào Ngô quận từ Tùng Giang, nếu không có chuyện ngoài ý muốn thì quân của y bây giờ hẳn đã vào Tùng Giang rồi.

Nói đến đây, Lục Tốn cười khổ:

- Ta cho binh trú ở huyện Tiền Đường, tại hạ trước đây cho rằng Hoàng Cái sẽ xuất binh xuôi nam như vậy Ngô huyện sẽ trống không. Như vậy Lâu tướng quân sẽ có cơ hội, nhưng không ngờ Hoàng Cái lại án binh bất động, nếu không phải lần này tại hạ chiếm được huyện Ô Trình, y chắc chắn sẽ không chịu xuất binh, tại hạ đoán rằng kế hoạch Lâu Phát tướng quân đánh lén Ngô huyện chắc không thành công rồi.

Triệu Nghiễm suy nghĩ một chút nói:

- Thật ra cũng không sao, Giang Đông kênh rạch chằng chịt, nếu Hoàng Cái vẫn tiếp tục án binh bất động, Lâu tướng quân có thể cho quân trực tiếp quay đầu bắc tiến đến quận Bì Lăng, quân Giang Đông chỉ cố thủ một tòa thành cô lập Ngô huyệ, n kì thật cũng chẳng có ý nghĩa gì rồi.

Lục Tốn quay đầu nhìn kị binh quân Hán, cười nói:

- Có kị binh ở đây tại hạ có một kế hoạch bất ngờ tập kích Ngô huyện.

Lục Tốn nói khẽ với Triệu Nghiễm vài câu, Triệu Nghiễm gật đầu cười nói:

- Kế này rất hay, cho dù Hoàng Cái biết có nguy hiểm nhưng y vẫn sẽ giống trước đây không hành động gì, tại hạ cho rằng kế này rất khả thi.

Tưởng Khâm kiểm lại quân số trốn thoát khỏi Thái Hồ, chỉ còn hơn một nghìn tám trăm người, tổn thất hơn ba nghìn người ở huyện Ô Trình, điều này khiến cho Tưởng Khâm vô cùng buồn bã, bắt đầu nghi ngờ tương lai của Ngô quận.

Đêm ngày hôm sau, đội thuyền của Tưởng Khâm men theo sông Tư Thủy về đến Ngô huyện chậm rãi đi vào thành. Hoàng Cái nghe tin Tưởng Khâm thất bại vội vàng chạy tới.

Trong lòng Tưởng Khâm hổ thẹn, quì xuống nói:

- Ty chức không thể chống lại sự tiến công của quân Hán, hao tổn binh tướng, đại bại trở về. Phan Lung tướng quân cũng bị Lục Tốn giết chết, đây là lỗi của ty chức, ty chức nguyện nhận tội với tướng quân.

Hoàng Cái vội vàng nâng y dậy, trấn an nói:

- Tưởng công không cần tự trách, ta nghe nói quân tiếp viện của quân Hán đến, bất kể là ai thì trận chiến này tất bại, đây không liên quan đến Tưởng công.

Tưởng Khâm thở dài:

- Kỳ thật trận này không phải chúng ta không có khả năng chiến thắng, nếu dầu hỏa là thật, tại hạ đã sớm đánh bại Lục Tốn, cướp lấy huyện Ô Trình rồi, cho dù quân tiếp viện của quân Hán đến ta cũng có thể giữ được thành, trận chiến này thất bại một nửa nguyên nhân là do chúng ta.

Hoang Cái kinh ngạc:

- Ý Tưởng công dầu hỏa là giả ư?

Tưởng Khâm cười khổ nói:

- Lão tướng quân không kiểm tra qua hay sao?

- Bình thường thì sẽ mở ra kiểm tra nhưng không ai nghĩ đó là giả nên không mở ra.

- Lão tướng quân vẫn nên đi kiểm tra một chút đi.

Hoàng Cái hạ lệnh cho người dưới quyền đi kiểm tra dầu hỏa, nhưng trong lòng ông vẫn không yên, tự mình đến kho hàng. Trong kho hàng rộng lớn mấy trăm binh lính cạy mở mấy trăm thùng dầu hỏa, kiểm tra từng thùng, sắc mặt Hoàng Cái thay đổi liên tục, ông đã nhìn ra có vấn đề.

Lúc này, một hạ cấp vào bẩm báo:

- Khởi bẩm lão tướng quân, tại hạ mở ba trăm thùng dầu hỏa chỉ có mười thùng là thật, số dầu hỏa còn lại đều là nước trộn với dầu, dầu hỏa thực tế chỉ có năm cân, còn lại thường là nước và dầu trộn lẫn.

Hoàng Cái sắc mặt trắng bệch, một lúc lâu sau mới oán hận nói:

- Ngô hầu làm như vậy không phải rất quá đáng với người khác sao.

Tưởng Khâm cũng đã từng vô cùng căm phẫn, y nói với Hoàng Cái:

- Ngô hầu đương nhiên sẽ không làm như vậy, đây chỉ sợ là Tào Tháo âm thầm phá rối, mười nghìn thùng dầu hỏa này là do Tào Tháo đưa đến, ngay từ đầu Tào Tháo đã không có lòng tốt, là chúng ta đã quá tin tưởng vào liên quân Tôn Tào rồi.

- Ngươi nói không sai, ta còn tưởng rằng có thể dựa vào năm nghìn thùng dầu hỏa để thủ thành, hiện tại Tào Tháo đã chặt đứt nốt niềm hi vọng cuối cùng của ta.

Hoàng Cái thở dài một tiếng, trong lòng cảm thấy cực kì phẫn uất.

Đúng lúc này một quân hầu chạy gấp tới, quì gối bẩm báo:

- Khởi bẩm lão tướng quân, do thám phía đông báo tin phát hiện một đội tàu của quân Hán ở cách Tùng Giang bốn mươi dặm, ước chừng năm mươi chiến thuyền, đều là chiến thuyền nghìn thạch.

Tin tức này khiến Hoàng Cái và Tưởng Khâm ngây ngẩn cả người, hai người ngơ ngác nhìn nhau, sao lại có đội tàu của quân Hán từ Tùng Giang đến đây? Hoàng Cái phản ứng đầu tiên, chỉ sợ đây chính là đội hải quân của quân Hán lui khỏi Ngô quận từ phía đông, Ngô hầu luôn phòng bị bọn họ, hiện tại không ngờ bọn chúng lại từ biển đánh vào đây.

- Đây là sách lược ban đầu của quân Hán, Lục Tốn ở huyện Tiền Đường dụ ta xuôi nam, đội quân này sẽ thừa dịp tấn công Ngô huyện. May mắn là ta án binh bất động, quả nhiên có điều bất thường trong này.

Hoàng Cái cảm thấy may mắn, ông lập tức lệnh cho binh lính đưa tin:

- Truyện lời cho đội do thám theo dõi sát sao đội tàu này, có bất kì chuyện gì xảy ra lập tức bẩm báo cho ta.

Trong lòng Hoàng Cái vô cùng lo lắng, hiện tại quân Hán đánh từ nhiều hướng, xem ra đã có đến hai vạn quân đội, hơn nữa lại chiếm được huyện Ô Trình, mà chính mình cố thủ Ngô huyện cũng không phải là biện pháp hay, một khi quân Hán từ huyện Ô Trình vượt qua Thái Hồ tiến về phía bắc, vấn đề này sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Nhưng nếu như rời thành ngăn địch, ông lại không nắm chắc phần thắng, lại không phù hợp với sách lược của ông, trong lúc nhất thời Hoàng Cái rơi vào tình thế khó xử.

Ngày hôm sau lúc trời còn chưa sáng, Hoàng Cái lại nhận được tin cấp báo, đội tàu của quân Hán xuất hiện ngày hôm qua lại tiếp tục tiến về phía tây thêm hai mươi dặm, lại vòng theo hướng bắc đi dọc theo sông Lâu Giang hướng về quận Bì Lăng.

Hoàng Cái sợ hãi, ở quận Bì Lăng chỉ có chưa đến một nghìn quân, cũng là nơi trọng yếu dự trữ quân lương, liên quan đến an nguy của Giang Đông. Nếu như quân Hán chiếm được huyện Bì Lăng, Ngô hầu không thể không buông tha cho cuộc chiến ở Hợp Phì, đây đúng là kết quả Lưu Cảnh mong muốn.

Mặc dù biết tiến đánh quân Hán từ phía nam rất nguy hiểm nhưng Hoàng Cái không thể cho quân Hán tiến đến quận Bì Lăng. Y ra lệnh cho Tưởng Khâm dẫn năm nghìn quân đội thủ thành, Hoàng Cái dẫn năm nghìn quân đội ra khỏi thành chạy về hướng đông bắc, đội tàu quân Hán nhiều nhất chỉ đi được hơn mười dặm, nhiều nhất một ngày là ông ta có thể đuổi kịp.

Địa hình Giang Nam trũng, kênh rạch chằng chịt, rất nhiều hồ nước rất dễ đào kênh đào. Từ thời Xuân Thu Ngô Việt, Giang Nam liền đào kênh đơn giản để nối giữa Trường Giang và sông Tiền Đường.

Sau khi Tôn Quyền dời đô về Kiến Nghiệp, để tăng mạnh liên hệ giữa Ngô quận và Kiến Nghiệp, lại khơi thông kênh đào một lần nữa, bắt đầu hình thành nên kênh đào Giang Nam. Đến tận thời Tùy Dương Đế, vì để đánh vỡ thế giằng co giữa nam bắc thì bắt đầu cho đào kênh rạch, lúc này kênh đào Giang Nam mới chính thức hình thành, đến tận bây giờ vẫn sử dụng.

Chiến thuyền của quân Hán tiến về phía bắc, đi đúng và kênh đào chưa hoàn thành, kênh đào mới chỉ đến huyện Bì Lăng, có thể đi thuyền nghìn thạch, năm mươi chiến thuyền giương buồm trùng trùng điệp điệp tiến về phía bắc.

Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Sinh Tử Bộ Bắt Đầu Tu Tiên
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN