Chương 1054: Cuộc chiến ác liệt ở Ô Trình.
Chương 1054: Cuộc chiến ác liệt ở Ô Trình.
Thời gian đúng vào giữa trưa, gió thổi hơi nóng như lửa đến ven hồ Thái Hồ, cả vùng đất nóng như bị thiêu, oi bức không chịu nổi, nhưng tiếng kèn trầm thấp vẫn văng vẳng ở phía nam.
Rất đông quân Hán có mặt ở nơi xa nhất của bờ Hà Đông của sông Ô Trình, trận chiến này rất quan trọng với hai bên. Cho dù quân Hán định vòng qua Ngô huyện bắc tiến lại bị do thám của quân Giang Đông phát hiện, từ đó bị quân Giang Đông chặn lại.
Thực tế có chiếm được Ngô huyện hay không đã không còn quan trọng, quân Hán cho dù có chiếm được Ngô huyện cũng không ảnh hưởng gì đến kết quả cuối cùng, mấu chốt là quân Hán phải chiến thắng được quân Giang Đông chặn đường tiến lên phía bắc. Bây giờ chỉ cần quân Hán đột phá được vòng vây ở phía bắc Thái Hồ, Tôn Quyền cho dù như thế nào cũng không thể tham dự vào cuộc chiến ở Hợp Phì.
Quân Hán cũng có gần tám nghìn quân, dưới sự lãnh đạo của Lục Tốn ở bãi bằng phẳng bên sông, phía sau cách mười dặm chính là huyện Ô Trình, ước chừng một trăm bước bên cạnh là sông Ô Trình, con sông gợn lên những sóng nắng lăn tăn.
Mùa hạ lượng nước dồi dào có thể đi thuyền lớn nghìn thạch, nối giữa Chiết Thủy và Thái hồ, nó thực ra chính là một nhánh của sông Chiết thủy, Chiết Thủy chảy ra biển, mà sông Ô Trình lại chảy về phía bắc vào Thái Hồ.
Hai đội quân cách nhau không đến một dặm, năm nghìn quân Giang Đông ở chỗ bãi đá tạo thành rất trận tiễn, phía trước là hai nghìn cung thủ, phía sau là ba nghìn bộ binh.
Hai nghìn cung thủ thực ra Thương binh sĩ, nhưng do bọn họ có thể kéo nỏ, tầm bắn xa. Khi quân Hán đến gần, Trường thương bộ binh phía sau nghênh chiến, cung thủ sẽ đổi trường thương, lại gia nhập vào chiến đấu.
Quân Hán cho dù có hơn tám nghìn quân, nhưng hai quân binh lực tương đương nhau, chỉ có thể nói nhân số của quân Hán nhiều hơn, nhưng về vũ khí thì quân Giang Đông chiếm ưu thế, nhất là cung nỏ của quân Giang Đông vô cùng sắc bén, là trang bị tốt nhất của quân Tào.
Mà đội quân này trước đây là quân Hội Kê, về trang bị vũ khí thua kém quân Giang Đông, chỉ là chiếm ưu thế về số lượng.
Chủ tướng quân Hán là Lục Tốn, y mặc dù còn trẻ nhưng kinh nghiệm tác chiến lại vô cùng phong phú, hơn nữa lại quen thuộc địa hình Giang Đông. Lần này quân Hán muốn nhanh chóng thoát đi, chỉ mang theo lương thực cho mười ngày, đi qua Thái Hồ đến quận Bì Lăng, đến quận Bì Lăng có thể có được lương thực.
Trong lòng Lục Tốn hiểu rõ đây là chiến dịch trọng yếu, nếu lần này bọn họ không giành chiến thắng, hoặc là binh lính bị thương và bị giết chết nhiều, lần chiến đấu với Giang Đông này có thể nhận lấy thất bại.
Lục Tốn nhìn bầu trời nắng gắt, y biết rằng nếu thời tiết cứ như vậy thì binh lính rất khó có thể duy trì thể lực sung mãn, sau một canh giờ, tướng sĩ hai bên đã không thể chịu đựng được cái nóng, sức chiến đấu giảm xuống rõ rệt.
Lục Tốn yên lặng nhìn quân Giang Đông ở phía xa, y ra lệnh:
- Đao thuẫn binh xuất kích.
Năm nghìn Đao thuẫn binh quân Hán đứng ra, giương cao tấm chắn lên, tay cầm đao, bụi bay mù mịt, sát khí dày đặc hai bên bờ sông Ô Trình, thổi quét về phía quân Giang Đông.
Quân Giang Đông đã bày sẵn trận địa đón địch, Tưởng Khâm khàn khàn ra lệnh:
- Cung thủ chuẩn bị.
Hai nghìn quân Giang Đông mỗi người tay cầm một nỏ quân, phía sau lưng có bình đựng cung tên, xếp thành ba hàng, sau khi Tưởng Khâm hạ lệnh, ba hàng đồng loạt bước lên kéo giãn khoảng cách, tầm bắn của quân Giang Đông là khoảng hai trăm bước, mà trong khoảng 120 bước là có lực sát thương lớn nhất.
Khi quân Giang Đông tới gần khoảng ba mươi bước, cung thủ lui lại để cho trường thương binh phía sau tiếp tục chiến đấu. Khi quân Hán vào tầm sát thương trong khoảng 90 bước, binh sĩ bình thường có thể bắn hai mũi tên, binh sĩ trải qua huấn luyện có thể bắn ba mũi tên.
Trong nháy mắt Đao thuẫn quân của quân Hán đã rơi vào tầm bắn, hai nghìn cung thủ giương cao cung, chếch 30 độ, quân địch càng ngày càng gần, bụi bay mù mịt, phủ kín cả trời, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của quân Hán, chỉ nghe thấy tiếng trống vang vọng. Sáu trăm mũi tên lượt thứ nhất của quân Giang Đông bay lên trời, gào thét bay về phía đám bụi đất vàng tràn ngập, lượt tiễn thứ nhất bắn xong, sau đó lượt thứ hai lượt thứ ba đều bắn ra, một vòng ba lượt tên, hai nghìn tên nỏ giống hết tấm lướt tên, che kín bầu trời bắn về phía Đao thuẫn binh của quân Hán.
Trong đám bụi đất màu vàng bắt đầu có tiếng kêu thảm thiết, mặc dù có lá chắn hộ vệ nhưng vẫn có binh lính trúng tên, té ngã trên mặt đất. Không ít mũi tên đã bắn xuyên qua tấm chắn của binh lính, trúng vào ngực hoặc mặt của binh sĩ quân Hán.
Nhưng binh lính quân Hán lúc này bị giết quá nhiều đến mức đỏ cả mắt, nên không màng sinh tử chạy về phía trước, cung tiễn thủ của quân Hán ở đằng sau cũng bắn ra, mũi tên rơi như mưa, mũi tên như châu chấu tạo ra thảm cảnh giết chóc trên chiến trường.
Hai đợt hơn bốn nghìn mũi tên bắn chết được bốn trăm người, binh lính quân Hán liền xông lên, cung thủ quân Giang Đông liền lui về phía sau, binh sĩ quân Giang Đông ở mặt sau đã cầm thương ứng chiến. Ngày càng gần, hai bên trên mặt đều lộ rõ sự tức giận, nhưng bỗng nhiên binh lính phía trước sắc mặt thay đổi, trở nên vô cùng hoảng sợ, nhưng bọn họ không thể dừng lại, chỉ thấy bọn họ nhắm mắt tuyệt vọng thét chói tai.
Một tiếng vang thật lớn trong phút chốc, hai đội quân ầm ầm lao vào nhau, phía trước có vô số người va vào nhau chết bi thảm, thân thể bị phá thành mảnh nhỏ, mũ giáp và trường thương bay lên trời, một cuộc chiến ác liệt đang diễn ra.
Binh lính đánh nhau theo từng đôi, lưỡi đao bổ, những tiếng kêu thảm thiết, xương cốt bị chém đứt kêu răng rắc, trước khi chết cổ họng còn không ngừng kêu răng rắc.
Chủ tướng của quân Giang Đông Tưởng Khâm vô cùng dũng mãnh, tay y cầm một thanh đại đao nặng sáu mươi cân chiến đấu với một tướng lĩnh trẻ tuổi của quân Hán, kinh nghiệm không đủ, chiến không đến mấy hiệp, không kịp né tránh, Tưởng Khâm phản công chém tướng lĩnh của quân Hán thành hai mảnh, nội tạng văng ra, máu tươi phun trào.
Bên kia chủ tướng của quân Hán là Lục Tốn vô cùng giận dữ, y tay cầm trường thương, phóng ngựa chạy về phía trước. Lúc này phó tướng của quân Giang Đông Phan Lung hét lớn một tiếng, y là đệ đệ của Phan Chương, tay cầm đại đao, y vốn có quan hệ không tốt với Lục Tốn, hôm nay thấy Lục Tốn, rốt cuộc kìm không được ý muốn giết người.
- Lục nghịch hãy tiếp một búa của ta.
Phan Lung bổ một búa, rất mạnh, Lục Tốn cười lạnh một tiếng, đỉnh thương đâm, hai người chiến đấu kịch liệt mười mấy hiệp. Lục Tốn phát hiện ra nhược điểm của Phan Lung, hai con ngựa chạy qua nhau, Lục Tốn phản công một thương đâm trúng sườn trái của Phan Lung.
Nơi này đúng là nhược điểm của Phan Lung, Tưởng Khâm cũng nhìn ra chỗ không ổn, hô to một tiếng:
- Tướng quân Phan Lung phòng thủ bên phải.
Nhưng đã quá muộn, Lục Tốn ra tay nhanh như chớp, một thương đâm xuyên qua giáp của Phan Lung, Lục Tốn hét lớn một tiếng nhấc Phan Lung lên giữa không trung, Phan Lung quay xuống dưới, một đôi mắt mở to tức giận trừng Lục Tốn, dùng phần sức lực cuối cùng nhổ nước bọt về phía Lục Tốn.
Đã đến xế chiều, nắng gắt như thiêu đốt mặt đất giống như đang nướng đất, xung quanh nóng hôi hổi, người giống như bị cho vào trong lò, khiến cho người ta không thể thở nổi.
Ở bên kia sông, cuộc chiến ác liệt vẫn tiếp tục, cuộc chiến ác liệt đã kéo dài hai canh giờ nhưng thể lực của hai bên đều giảm nhanh chóng, mồ hôi và máu loãng hòa vào nhau, binh lính Hội Kê không được huấn luyện nhiều, thể lực không bằng binh lính Ngô quận, dần dần bị rơi vào thế hạ phong, không ít binh lính vì cạn kiệt thể lực mà ngất đi.
Mà binh lính Giang Đông thể lực cũng giảm rõ rệt, tuy rằng chiếm được thế thượng phong nhưng cũng khó có thể đánh tiếp, chỉ có điều đang chiến đấu không thể rời khỏi chiến trường, cũng không biết trận chiến này bao giờ mới kết thúc.
Lúc này một tên lính do Tưởng Khâm phái đến hô lớn:
- Lục đô đốc, tướng quân nhà tại hạ muốn tạm thời ngừng chiến, Lục đô đốc có thể đáp ứng hay không?
Lục Tốn cũng biết binh lính của y không thể tiếp tục chiến đấu được nữa, y cũng đang muốn đồng ý. Nhưng vào lúc này phía đông lại truyền đến tiếng kèn vang dội, tiếng kèn giống như trận cuồng phong thổi đến, cũng mang đến sự ớn lạnh cho binh lính Giang Đông.
Chỉ thấy một đội quân ước chừng hai nghìn người của quân Hán chạy đến từ hướng đông, lá cờ phấp phới có thêu chữ “Hán”, đây là quân Hán ở quận Tân Đô, phía trước là hai nghìn kị binh sau còn có ba nghìn bộ binh, do chủ tướng Triệu Nghiễm cầm đầu, đúng lúc chạy đến cuộc chiến ở Ô Trình.
Sĩ khí quân Giang Đông nhanh chóng tan rã, bọn họ không còn ý chí để tiếp tục chiến đấu, liền chạy về phía thuyền hàng. Nhưng chỉ mới hai nghìn người lên thuyền thì kị binh quân Hán liền đuổi tới, chém giết quân Giang Đông như thái dưa thái rau, khiến tiếng kêu khóc vang vọng, quân Giang Đông chết như ngả rạ.
Tưởng Khâm biết không còn cách nào cứu binh lính, nếu không đi thì toàn quân sẽ bị tiêu diệt, y vội vã hô:
- Nhanh chóng lái thuyền đi vào Thái Hồ.
Bọn lính liều mạng chèo, một con thuyền lớn chạy vào Thái Hồ, mà binh lính Giang Đông không kịp lên bờ tuyệt vọng, khóc lớn nhìn con thuyền ở phía xa. Lúc này kị binh đuổi tới, binh lính Giang Đông không có đường lui, đều quỳ xuống đầu hàng, cầu xin tha mạng.
Tưởng Khâm mắt rưng rưng, y thở dài một tiếng, nếu bọn họ có năm nghìn thùng dầu hỏa thì cũng sẽ không thất bại thảm hại như vậy.
........
Năm nghìn quân Hán tới cứu viện mang đến cho Lục Tốn niềm vui bất ngờ. Y lập tức quay ngựa lại đi tiếp đón chủ tướng quân cứu viện - Triệu Nghiễm.
- Cảm tạ Triệu sứ quân tới đúng lúc khiến cho Lục Tốn thoát khỏi cảnh bại trận nhục nhã.
Lục Tốn cực kì thành khẩn biểu thị sự cảm kích với Triệu Nghiễm.
Triệu Nghiễm vốn là quan lớn của quân Tào, địa vị trong quân đội thậm chí cao hơn Trương Liêu, Tử Hoảng, nhưng do y là quan lớn nên ít ra trận đánh giặc vì vậy mà không nổi danh.
Nhưng Triệu Nghiễm luôn cao ngạo, sau khi đầu hàng Lưu Cảnh, luôn không hòa hợp với các tướng quân khác như Cam Ninh, Ngụy Diên. Lưu Cảnh liền cho y đảm nhiệm quan văn, trước sau đảm nhiệm thái thú của Trường Sa và Nam Quận.
Lần đại chiến ở Hợp Phì này, y được bổ nhiệm làm tổng đốc hậu cần, đốc thúc quân lương ở Kinh Châu. Nhưng Triệu Nghiễm vẫn không kìm nổi khát vọng muốn được xuất chiến, chủ động xin với Hoàng Trung cho đi giết giặc, tiến đánh Lục An, lại bị Từ Hoảng đánh bại, gần như toàn quân bị diệt.
Triệu Nghiễm cũng bị Hoàng Trung khiển trách, về làm quan hậu cần ở Sài Tang. Sau lần đại bại y khó có thể loại bỏ được sự sỉ nhục, cũng may Hán Vương điện hạ bao dung, cho y một cơ hội giết giặc để rửa hận, cho y năm nghìn quân, bao gồm hai nghìn kị binh đi đường bộ đến quận Tân Đô, tiếp viện cho Lục Tốn ở Ngô quận.
Lưu Cảnh ở trong thư dặn dò y rất nhiều, trong cuộc chiến ở Ngô quận phải coi Lục Tốn là chủ tướng, y chỉ đi tiếp viện Lục Tốn không phải đến thay thế Lục Tốn.
Đương nhiên cũng là bởi vì thảm bại ở Lục An, bây giờ Triệu Nghiễm đã không còn ngạo mạn như trước, y cực kì khiêm tốn cười nói với Lục Tốn:
- Ta cũng chỉ vừa may đến đúng lúc, tất cả đều do sự cố gắng của Lục đô đốc.
Sự khiêm tốn của Triệu Nghiễm lấy được thiện cảm của Lục Tốn, Lục Tốn cũng cười nói:
- Thẳng thắn mà nói, chỉ dựa vào quân lực của tại hạ, chỉ sợ khó giành được phần thắng, lần này có thêm quân tiếp viện của Triệu sứ quân, trận chiến này chúng ta nhất định sẽ giành thắng lợi.
Triệu Nghiễm gật đầu, chỉ vào khoảng không bên cạnh nói:
- Chúng ta ngồi xuống rồi nói.
Từ sớm đã có binh lính trải chiếu sẵn, Triệu Nghiễm lấy ra bản đồ Giang Đông, mở nó ra nói:
- Tại hạ muốn biết kế hoạch của Lục đô đốc.
Đề xuất Voz: Nghiện ma tuý