Chương 1056: Phá cục Giang Đông.

Chương 1056: Phá cục Giang Đông.

Lúc hoàng hôn, Lâu Phát đứng ở đuôi chiếc thuyền cuối cùng, chống đao đứng. Lúc này ánh nắng không còn quá gay gắt, nắng chiều như lửa, nhuộm đỏ cả không trung. Lâu Phát thỉnh thoảng nhìn về phía bờ tây, hôm qua y mới nhận được tin của Lục Tốn, hy vọng y có thể phối hợp sử dụng kế dụ binh, dụ Hoàng Cái đi khỏi Ngô huyện.

Lâu Phát vui vẻ chấp nhận đề nghị của Lục Tốn, lệnh cho đội tàu đi Lâu Giang, đi về phía kênh đào Giang Nam ở phía bắc, đi thẳng đến huyện Bì Lăng. Lúc này đội thuyền của y đã cách Ngô huyện sáu mươi dặm, theo thời gian ước tính thì truy binh của Hoàng Cái hẳn phải đuổi kịp rồi.

Đúng lúc này binh lính ở trên cột buồm hô to:

- Tướng quân, phía bờ tây có địch.

Lâu Phát đi sang mạn trái thuyền, chăm chú nhìn về phía nam, không bao lâu sau, y quả nhiên nhìn thấy một quân đội đông nghìn nghịt đang chạy về phía bắc, đây chính là truy binh của Hoàng Cái, Lâu Phát hạ lệnh:

- Truyền lệnh của ta, đội tàu đi vào bờ thả neo, toàn bộ quân đội lên bờ.

Lâu Phát không dám khinh địch, kênh đào khá hẹp, nếu quân Giang Đông công kích bằng dầu hỏa, đội thuyền của y sẽ toàn bộ bị tiêu diệt. Đội tàu của quân Hán đi chậm lại, thả neo, toàn bộ quân Hán ở trên thuyền đều xuống, xếp thành trận địa cung tên ở bờ phía đông, giơ cao cung tên nhắm về phía địch ở bờ phía tây.

Không bao lâu, Hoàng Cái cầm đầu năm nghìn quân đuổi theo đội tàu, lúc này Hoàng Cái cũng phát hiện đối phương đã lên bờ, cung nỏ trận chuẩn bị sẵn trận địa đón quân địch, y phất tay ra lệnh:

- Dừng truy kích.

Năm nghìn quân Giang Đông ngừng chạy, một nghìn binh lính giơ lá chắn lên chậm rãi tới gần bờ, thăm dò hư thực của quân Hán. Ngay khi quân Giang Đông vừa đến bờ biển, bờ bên kia liền truyền đến tiếng bắn cung, từ trong khe thuyền bắn ra một trận tên dày đặc bắn về phía quân địch.

Chiều rộng của kênh đào là hơn ba mươi thước, trước đây vốn là một con sông nhỏ không rộng gì, chiến thuyền nghìn thạch rất khó đi qua. Do sông sâu nên nhìn có vẻ hai quân đang cách nhau năm mươi bước nhưng thực ra là không đủ, vừa đúng nằm trong tầm bắn tốt nhất của cung tên, nói cách khác lực lượng mạnh mẽ của nỏ quân có thể phá được lá chắn.

Một làn tên dày đặc bắn thủng tấm chắn của binh lính Giang Đông, bờ tây đột nhiên vang lên nhiều tiếng kêu thảm thiết, mấy trăm binh lính bị bắn thủng tấm chắn, những binh lính còn lại sợ đến mức nằm úp sấp trên mặt đất, không dám tiến lên cố gắng bò càng xa càng tốt.

Lâu Phát không hề rời thuyền, y đứng sau một câu cột buồm rất lớn, quan sát hướng đi của quân Giang Đông ở bờ tây, thấy quân Giang Đông đều mặc quần áo nhẹ cũng không mang theo đồ quân nhu, cũng không thấy bọn họ mang theo dầu hỏa hoặc túi da dầu hỏa.

Lâu Phát lập tức hiểu được, có lẽ việc y lo lắng sẽ không xảy ra, đối phương không có ý thiêu hủy thuyền, hơn nữa nhìn chiến thuật của đối phương là muốn cướp lấy thuyền, trước thử thực hư thế nào sau đó cho đại quân ào tới bơi qua sông đoạt thuyền.

Lâu Phát nhìn ra ý đồ của đối phương lập tức hạ lệnh:

- Truyền lệnh toàn quân lên thuyền.

- Keng keng keng! '

Tiếng chuông vang vọng dưới ánh nắng chiều, đây là tín hiệu lên thuyền, ba nghìn quân Hán ào lên thuyền như thủy triều, lập tức ngồi xuống bên cạnh mép thuyền, từng nhánh nỏ quân nhắm về phía quân Giang Đông ở chỗ cách chiến thuyền năm mươi bước.

Lúc này, Hoàng Cái cũng đã hạ lệnh đoạt thuyền, một nghìn binh lính tay cầm trọng thuẫn và mâu chậm sắc bén rãi tiến lên, đây cũng là phát minh của quân Hán, cách hai trăm bước có thể chống lại lực xuyên thấu của nỏ Đại Hoàng, quân Hán đã từng làm thí nghiệm, nó thậm chí còn có thể chống lại lực xuyên thấu của phong nỏ trong vòng 150 bước, mà nỏ quân bình thường khó có thể bắn xuyên được.

Chỉ có điều loại trọng thuẫn này rất khó chế tạo, làm ra một cái nỏ mất ít nhất một năm, bởi vì phải dùng ít nhất nửa năm để ngâm phơi, thợ thủ công của quân Tào cũng học cách làm loại trọng thuẫn này, mất ba năm để làm ra năm nghìn trọng thuẫn. Trương Liêu sau khi hỗ trợ quân Giang Đông đánh chiếm Ngô huyện đã để lại một nghìn trọng thuẫn trang bị cho một nghìn binh lính Giang Đông, lần này Hoàng Cái đem toàn bộ một nghìn Trọng thuẫn binh này đi.

Trọng thuẫn binh giơ cao lá chắn lớn, từng bước đi về phía bờ sông. Lúc cách bờ còn chưa đến năm mươi bước, một loạt tiếng mõ vang lên, cùng lúc có hơn một nghìn tên từ chiến thuyền bắn ra, mấy nghìn mũi tên bắn về phía binh lính Giang Đông ở bờ tây.

Lúc này, Trọng thuẫn có thể chống lại tên xuyên thấu không có bất cứ binh lính nào trúng tên, Lâu Phát ớn lạnh nhìn đám lính này, y thấp giọng ra lệnh:

- Ngừng bắn tên, chuẩn bị dầu hỏa.

Quân Hán từ trong thuyền lấy ra mấy nghìn bình dầu hỏa, loại bình gốm này cổ dài nhỏ, nối với dầu hỏa chỉ nặng có hai cân, rất thích hợp để binh lính ném, bình thường binh lính có thể ném khoảng ngoài ba mươi bốn mươi bước.

Nhưng vào lúc này, xa xa truyền đến một loạt tiếng động như sấm chớp, lục địa rung chuyển, loại chấn động này quân Giang Đông rất khó có thể hiểu được nhưng quân Hán lại hết sức quen thuộc, có binh lính hét to:

- Là Kị binh.

Quả nhiên, phía nam xuất hiện một màu đen xì, mà đám đen xì đó ngày càng tiến lại gần, biến thành chiến mã làm cho bụi bay mù mịt. Mặc dù chỉ có hai nghìn kị binh nhưng tạo ra tiếng động kinh thiên động địa.

Trong lòng Hoàng Cái trầm xuống, chuyện ông ta lo lắng nhất đã xảy ra. Trước khi ông ta xuất binh đã lo lắng có quân Hán ở phía nam đánh úp ở phía sau, nhưng ông không thể để chiến thuyền của quân Hán dễ dàng tiến đến quận Bì Lăng. Ông không thể không ra khỏi thành truy kích, chỉ hi vọng quân Hán không kịp tiến về phía bắc.

Nhưng bây giờ quân Hán đánh tới khiến cho chút hi vọng mỏng manh của ông bị dập tắt, ông liền hô lớn:

- Xếp thành hàng chuẩn bị nghênh chiến.

Lúc này nghênh chiến cũng không phải quyết định sáng suốt, quyết định sáng suốt là lập tức rút lui về phía bắc sau đó mới từ từ rút khỏi, như vậy kị binh quân Hán cũng bị kênh đào ngăn trở. Nhưng Hoàng Cái không lựa chọn phương án này, mà Lâu Phát cũng không cho ông ta cơ hội, Lâu Phát lập tức hạ lệnh cho quân xuống khỏi chiến thuyền xếp thành hàng chuẩn bị phối hợp với kị binh ở phía sau tiến đánh quân Giang Đông.

Tiếng trốn trận vang vọng, kị binh lấy khí thế tiến vào trong lòng quân Giang Đông. Lúc này, Lâu Phát cầm đầu ba nghìn quân Hán từ phía sau tiến đánh quân Giang Đông.

Bởi vì có sự xuất hiện của hai nghìn kị binh làm gia tăng tốc độ chiếm được Ngô quận của quân Hán. Quân đội của Hoàng Cái đại bại, tử thương vô số, Hoàng Cái không còn cách nào để trở về Ngô huyện chỉ có thể rút quân về quận Bì Lăng.

Mà khi Lục Tốn mang theo mười lăm nghìn quân đội tiến đánh Ngô huyện, mấy nghìn thanh niên bình dân của Ngô huyện đứng ở ngoài thành kêu gọi khiến cho dân chúng trong thành hưởng ứng, lòng quân dao động, binh lính đều bỏ trốn hết, chỉ trong vòng một canh giờ, năm nghìn quân đã bỏ trốn mất một nửa. Tưởng Khâm biết rằng đã mất đại thế, hạ lệnh cho quân đội mở cửa nam thành đầu hàng quân Hán, Lục Tốn đưa quân vào thành chiếm lấy Ngô huyện, đến lúc này, toàn bộ Ngô quận đã bị chiếm.

Ngô quận bị chiếm cũng có nghĩa quân Hán đã phá bỏ được hậu phương ở phía sau quân Giang Đông, chính quyền Tôn Ngô rơi vào bị động chưa từng có. Tôn Quyền hạ lệnh cho quân đội Lịch Dương lập tức quay lại Kiến Nghiệp. Y tự mình viết cho Tào Tháo một bức thư, viết rõ ràng Giang Đông rơi vào tình thế nguy cấp, mình không thể không rút quân. Đồng thời Tôn Quyền lại âm thầm viết một bức thư cho Lưu Cảnh biểu đạt mình rất muốn ngừng chiến với quân Hán, cam đoan Giang Đông sẽ không tham dự vào cuộc chiến tranh Hán Ngụy, quân Giang Đông chính thức rút lui khỏi cuộc chiến Hợp Phì.

Đề xuất Voz: Đêm kinh hoàng (Chuyện có thật 100%)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN