Chương 1057: Quyết sách Giang Đông.
Chương 1057: Quyết sách Giang Đông.
Nhu Tu Khẩu, Hán Vương Lưu Cảnh tiếp đón sứ giả của Giang Đông. Không ngờ sứ giả của Giang Đông lại chính là Lỗ Túc người mà đã lâu không có tin tức.
Lỗ Túc đã rời khỏi trung tâm quyết sách của Giang Đông, đảm nhiệm Quận thừa Dự Chương. Không phải bởi vì Lỗ Túc ủng hộ liên minh Tôn Lưu mà là vì đấu tranh chính trị thất bại. Trong cuộc đấu tranh chính trị giữa các phái hệ ở Giang Đông, phái Lư Giang đã thất bại, Lỗ Túc là đại biểu của phái Lư Giang tất nhiên cũng không tránh khỏi can hệ.
Bộ Chất đứng đầu hệ ngoại thích và Trương Chiêu đứng đầu hệ phương bắc nắm hết quyền lực chủ yếu ở Giang Đông. Ngay cả hệ Cố Ung và Trương Ôn ở Ngô quận cũng bị gạt ra khỏi Kiên Nghiệp.
Nhưng lần này Lỗ Túc làm sứ giả, không phải vì Lỗ Túc đại biểu cho phái Lư Giang mà là Lỗ Túc là bạn tri giao của Lưu Cảnh, Tôn Quyền hi vọng có thể dùng mối quan hệ giữa Lỗ Túc và Lưu Cảnh để giảm bớt sự căng thẳng của mối quan hệ Tôn Lưu.
Trên một con thuyền năm nghìn thạch ở Nhu Tu Khẩu, Lưu Cảnh tiếp đón Lỗ Túc ở khoang lớn nhất của thuyền. Mấy năm không gặp, Lỗ Túc gần như đã thay đổi thành một người khác, gầy hơn rất nhiều, tóc đã bạc một nửa, có vẻ già đi rất nhiều.
Lưu Cảnh kinh ngạc nhìn Lỗ Túc:
- Tử Kính sao có thể già đến như vậy?
Lỗ Túc thi lễ, cười khổ nói:
- Đa tạ điện hạ quan tâm, năm trước thần lâm bệnh nặng, ảnh hưởng đến thân thể rất nhiều, nay cũng không thể khôi phục hoàn toàn.
Lưu Cảnh thở dài:
- Tử Kính mời ngồi.
Hai người ngồi xuống, Lưu cảnh cười hỏi:
- Nghe nói Tử Kính được bổ nhiệm làm quận thừa quận Dự Chương, quận Dự Chương tình hình tốt chứ?
- Quận Dự Chương rất tốt, nhân dân an cư lạc nghiệp, không bị ảnh hưởng của chiến tranh, lần này thần đến Kiến Nghiệp báo cáo công việc vừa lúc Ngô hầu giao cho nhiệm vụ này.
Nói đến đây, Lỗ Túc lấy ra thư mà Tôn Quyền tự tay viết, hai tay đưa cho Lưu Cảnh:
- Mời điện hạ xem.
Lỗ Túc trước khi đi đã an ủi Tôn Quyền, mục đích của Lưu Cảnh chính là muốn bức Giang Đông rút khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì, không phải là chiếm Ngô quận. Cho nên khi Giang Đông đồng ý rút khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì thì mọi chuyện đều dễ thương lượng.
Tuy nói như vậy nhưng trong lòng Lỗ Túc vẫn lo lắng. Hiện tại Lưu Cảnh đã không còn là Kinh Châu Mục, rất nhiều điều không giống trước kia. Mục đích cuối cùng của Lưu Cảnh là gì, kì thật Lỗ Túc cũng không biết, trong lòng ông ta vẫn luôn cảm thấy bất an.
Lưu Cảnh bất động thanh sắc xem hết thư của Tôn Quyền. Trong thư Tôn Quyền hứa rút khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì hi vọng quân Hán có thể rút khỏi Ngô quận.
Tuy chuyện này dường như có chút vô lí nhưng Lưu Cảnh biết nếu Giang Đông dốc hết toàn lực phản công Ngô Quận, Lục Tốn chưa chắc đã giữ được thành. Một khi Tôn Quyền giành lại được Ngô quận, tiêu trừ nguy cơ ở hậu phương, y rất có thể sẽ lại bị Tào Tháo thúc ép xuất binh.
Lưu Cảnh tạm thời chưa nghĩ đến việc khai chiến với Giang Đông, nếu tạm thời có thể giảng hòa để kéo dài thời gian, bảo vệ quận Hội Kê trước, đặt nền móng để sau này tiến đánh Giang Đông.
Nghĩ vậy, Lưu Cảnh liền hỏi:
- Ý tứ của Ngô hầu là muốn chúng ta rút khỏi Ngô quận phải không?
- Đúng vậy, trong thư Ngô hầu cũng viết rất rõ ràng, chỉ cần quân Hán rút khỏi Ngô quận, Ngô hầu cam đoan sẽ rút khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì.
Lưu Cảnh khoanh tay tiến lên vài bước, hắn quay đầu lại nói với Lỗ Túc:
- Tử Kính làm thế nào để ta có thể tin thành ý của y?
Trong lòng Lỗ Túc mừng thầm, ông ta nghe ra được Lưu Cảnh có ý thuận theo, nhưng mà có yêu cầu đối với việc lui binh, vội vàng nói:
- Không biết điện hạ muốn gì?
- Ta muốn Ngô hầu viết một bức thư công khai hứa hẹn, hứa sau khi quân Hán rút khỏi Ngô quận thì sẽ không tham dự cuộc chiến ở Hợp Phì nữa. Ngoài ra, quân Giang Đông không được tiến đánh quận Hội Kê một năm, thư này phải công khai tuyên bố cho mọi người.
Lỗ Túc trầm ngâm một lúc hỏi:
- Không biết điện hạ muốn công khai đến mức độ nào?
Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- Ta cũng biết chỗ khó của Ngô hầu, ít nhất các quan lớn của Giang Đông đều phải biết nội dung bức thư hứa hẹn này.
Lỗ Túc đứng dậy thi lễ:
- Thần quay về bẩm báo cho Ngô hầu, khi Ngô hầu chấp nhận điều kiện của điện hạ, điện hạ phải lập tức cho quân rút khỏi Ngô quận.
- Đương nhiên rồi, ta rất chờ mong thành ý của Ngô hầu.
Lỗ Túc cáo từ, lúc này, quân sư Bàng Thống nói với Lưu Cảnh;
- Chỉ sợ Tào Tháo sẽ không để Tôn Quyền rút lui dễ dàng như vậy, điện hạ phải đề phòng Tôn Quyền bội ước.
Lưu Cảnh cười nói:
- Quân sư nghĩ Tào Tháo sẽ bức bách Tôn Quyền như thế nào?
- Đơn giản sẽ phái người trách cứ Tôn Quyền sao lại rút quân hoặc là ngừng viện trợ cho Tôn Quyền. Hơn nữa có thể từ đại cục bức ép Tôn Quyền, ví dụ như một khi quân Hán tiến đánh Giang Đông, Tào Tháo sẽ khoanh tay đứng nhìn,... Vi thần nghĩ rằng Tào Tháo sẽ tạo rất nhiều áp lực cho Tôn Quyền.
Lưu Cảnh khoanh tay tiến lên vài bước, hắn cũng thừa nhận lập luận của Bàng Thống cũng có lí. Khi Tôn Quyền không thể chịu đựng được áp lực do Tào Tháo tạo ra, y nhất định sẽ dốc toàn lực tiến công Ngô quận, đoạt lại Ngô quận một cách nhanh nhất, sau đó lại tiếp tục tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì, khả năng chuyện này xảy ra rất lớn.
Lúc này, Bàng Thống tiếp tục nói:
- Vi thần nghĩ chuyện này thực ra rất tinh diệu, nếu chúng ta trợ giúp hết sức cho Tôn Quyền, Tôn Quyền cuối cùng chắc chắn sẽ hủy liên minh với Tào Tháo. Mấu chốt là chúng ta phải chiếm giữ Thái Hồ, chỉ cần chúng ta có ưu thế ở Thái Hồ. Lúc nào cũng có thể tăng binh cho Thái Hồ, có thể bức Tôn Quyền không thể không buông tha cho cuộc chiến ở Hợp Phì.
Lưu Cảnh đi đến trước bàn, nhìn phân bố sông hồ của Giang Đông trên sa bàn, từ Giang Đông đến Thái Hồ thực tế chỉ là một nhánh thủy lộ, chính là sông Lật Thủy. Tuy rằng đến Kiến Nghiệp cũng có sông Tần Hoài thông với Lật Thủy vào Thái Hồ nhưng nhánh sông này quá nhỏ, đến thuyền trăm thạch cũng không thể đi vào. Chỉ cần chặn ở cửa sông sẽ không có chiến thuyền nào của Giang Đông đi xuống phía nam được.
Ngược lại mình có thể chiếm lấy mấy đảo nhỏ ở Thái Hồ để thành lập căn cứ hậu phương. Chỉ cần khống chế được Thái Hồ là có thể kiếm chế quân Giang Đông ở Ngô quận, khiến cho Tôn Quyền không thể tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì.
Nghĩ vậy, Lưu Cảnh ra lệnh:
- Đi tìm Thẩm Di đến đây.
Đúng như dự liệu của Lưu Cảnh, Tào Tháo không chấp nhận cho quân Giang Đông rút lui khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì, không có thủy quân của quân Giang Đông phối hợp tác chiến ở phía đông nam, ưu thế của quân Tào mất đi ba phần. Cơ hội giành chiến thắng cũng giảm bớt bốn phần, cơ hội chiến thắng của quân Hán càng lớn.
Tào Tháo đương nhiên cũng biết nguyên nhân quân Giang Đông rút quân là bị quân Hán đánh vào hậu phương. Tuy nhiên Tào Tháo không cho rằng sự tình nghiêm trọng đến mức phá bỏ liên minh Tôn Tào. Quân đội của quân Hán cũng không nhiều, chỉ cần dốc sức phản công rất nhanh có thể giành lại, khôi phục lại trật tự như cũ.
Lão lập tức phái Trần Quần đi sứ Giang Đông, đàm phán với Tôn quyền. Điểm điểm mấu của Tào Tháo chỉ có một, lão tuyệt đối không cho phép quân Giang Đông rút khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì.
Đề xuất Voz: Pháp Y Voz