Chương 1062: Bức ép ngừng đông chinh.

Chương 1062: Bức ép ngừng đông chinh.

Trương Chiêu một lúc sau mới cười khổ nói:

- Không có chiến thuyền chỉ sợ chúng ta không thể tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì, Tào Tháo có bức chúng ta cũng vô dụng. Vi thần đề nghị cử Tử Kính đi Nhu Tu Khẩu một lần nữa nói chuyện với Lưu Cảnh xem sao.

- Quân sư nghĩ Lưu Cảnh còn tiếp tục đàm phán sao?

- Hắn dù sao cũng là rể của Giang Đông, về mặt tình cảm không thể chối bỏ. Hơn nữa hắn vì đại chiến ở Hợp Phì cũng mong Giang Đông có thể ổn định, vi thần tin tưởng hắn sẽ đồng ý đàm phán.

Tôn Quyền gật đầu, quay đầu lại hỏi:

- Tử Kính đang ở đâu?

Có người trả lời:

- Lỗ Quận thừa sáng hôm nay đã trở về quận Dự Chương rồi.

Tôn Quyền mặt sầm xuống, trong lòng bực bội, thấy sông bị lửa thiêu, Lỗ Túc liền chạy mất, hiển nhiên ông ta không muốn tiếp tục đi sứ cho mình, Tôn Quyền lại hỏi:

- Vị sứ quân nào muốn thay ta đi sứ quân Hán?

Hơn mười người không có một ai trả lời, cho dù Trương Chiêu có thể an ủi Tôn Quyền có thể tiếp tục bàn lại nhưng trong lòng mọi người đều hiểu được, lần đi sứ quân Hán này chỉ là rước lấy nhục, dệt hoa trên gấm ai cũng chịu làm, nhưng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi lại không có bao nhiêu người có dũng khí này.

Trong lòng Tôn Quyền càng tức giận:

- Chẳng nhẽ các ngươi không có ai muốn đi sứ hay sao?

Đúng lúc này Ngu Phiên bước ra nói:

- Nếu Ngô hầu không chê vi thần nguyện ý đi sứ Nhu Tu Khẩu.

Trong lòng Tôn Quyền và mọi người nhẹ nhõm hơn, cuối cùng cũng có người ra mặt, Tôn Quyền gật gật đầu:

- Ta sẽ viết một bức thư, phiền Trọng Tường đi một chuyến.

Lúc này có binh lính chỉ về phía sông hô to:

- Nhìn kìa, có chiến thuyền của quân Hán.

Mọi người đều nhìn về hướng sông, chỉ thấy trong làn mưa hơn một trăm thuyền một nghìn thạch đang ở giữa sông, sau có trang bị bàn đạp bánh xe cánh quạt, đây là chiến thuyền điển hình của quân Hán. Chiến thuyền diễu võ dương oai như đang đi tuần tra sông, thuyền nhỏ của Giang Đông đều tránh né.

Loại ức hiếp này khiến cho thần tử của Giang Đông đều cảm thấy chán nản, bọn họ đã không còn tiền vốn để tiếp tục giằng co với quân Hán nữa. Toàn bộ Trường Giang đều bị chiến thuyền quân Hán khống chế, Tôn Quyền thở dài một tiếng, xoay người đi về thành Kiến Nghiệp.

Quần thần nhìn chiến thuyền trên sông, đều lắc đầu, ánh mắt của ai cũng rất phức tạp. Giang Đông từng bước tiến tới suy vong, mà còn đánh mất thủy quân, đây chính là bước ngoặt mấu chốt nhất khiến Giang Đông suy bại. Không còn thủy quân không còn chiến thuyền, quân Giang Đông giống như hổ bị cắt mất nanh, sớm hay muộn cũng bị quân Hán chiếm. Mọi người tâm tình trầm trọng đi sát theo Tôn Quyền về Kiến Nghiệp.

Sở dĩ Ngu Phiên chủ động xin đi sứ là vì lần đi sứ này của Tôn Quyền là lần thứ hai, vì lợi ích của bản thân cũng như gia tộc, huynh đệ của y Ngu Vọng đã đầu hàng quân Hán, đảm nhiệm chức Quận thừa quận Hội Kê, nắm giữ chức to ở quận Hội Kê.

Ngu Phiên lại nhận được mật thư của Hám Trạch. Trong thư Hám Trạch nói Giang Đông đã mất ưu thế, phải nhanh chóng nghĩ đến tương lai. Ngu Phiên luôn nghĩ đi nghĩ lại, đúng lúc không có ai nguyện ý đi sứ quân Hán, y liền chủ động xin đi nắm lấy cơ hội này.

Ngu Phiên không cần đến Nhu Tu Khẩu đã gặp Lưu Cảnh. Thuyền nhỏ của y mới ra khỏi Kiến Nghiệp không bao lâu liền bị thuyền của quân Hán cản lại. Ngu Phiên được đưa tới bờ Bắc Trường Giang, chỉ thấy bờ Bắc Trường Giang có một con lâu thuyền năm nghìn thạch đang thả neo, xung quanh có rất nhiều thuyền nhỏ đang tuần tra, Ngu Phiên thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ Lưu Cảnh ở ngay đây?

Ngu Phiên được người dẫn lên thuyền lớn, trực tiếp đi thẳng vào khoang thuyền. Trong khoang ánh đèn mờ mờ, ở giữa đặt một chiếc bàn rất lớn, trước bàn có một tướng lĩnh khôi ngô đang đứng. Ngu Phiên nhìn thoáng qua liền nhận ra đây là Hán Vương Lưu Cảnh.

Ngu Phiên vội vàng tiến lên khom người thi lễ:

- Hạ quan Ngu Phiên tham kiến Hán Vương Điện hạ.

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Hóa ra là Ngu sứ quân, đã lâu không gặp.

- Hạ quan mang đến thư do Ngô hầu tự tay viết dâng lên Điện hạ, mong Điện hạ xem một chút.

Ngu Phiên lấy thư ra cung kính đưa lên cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh nhận thư nhưng không hề xem tùy tiện ném sang một bên, phất tay cười nói với Ngu Phiên:

- Ngu sứ quân mời ngồi.

Trong lòng Ngu Phiên hết sức kinh ngạc, y cảm thấy Lưu Cảnh coi trọng mình hơn bức thư tay của Tôn Quyền. Y cảm thấy có chút bất an, theo sau Lưu Cảnh ngồi xuống, Lưu Cảnh gọi người dâng trà, lúc này mới cười nói:

- Nghe nói Ngu sứ quân là người thiết diện vô tư, thẳng thắn chân thành, ta muốn thỉnh giáo Ngu sứ quân một chút, làm một quân nhân điều quan trọng nhất là gì?

Ngu Phiên uống một ngụm trà trầm ngâm không nói, y đi sứ vì Giang Đông, không ngờ đến đây Lưu Cảnh lại nói đến đạo làm người, Ngu Phiên chậm rãi nói:

- Tại hạ thường nói với Ngô hầu, đạo làm vua đầu tiên phải chính trực, bây giờ việc giữ vững cơ nghiệp mới quan trọng nhưng không phải làm theo khuôn phép cũ. Ngẫu nhiên chọn một người thật ra cũng không sao, chỉ cần không vi phạm một số nguyên tắc cấm kị mấu chốt.

- Ví dụ như?

Lưu Cảnh nghiêm túc hỏi.

Ngu Phiên thấy được thành ý của Lưu Cảnh, y cũng đơn giản nói:

- Ví dụ như việc dùng người, ngày trước Hán Vương Điện hạ công khai chiêu mộ nhân tài, chỉ có tài mới được trọng dụng, điều này rất tốt nhưng kết quả cuối cùng là đa phần con cháu quý tộc được trọng dụng. Điều này cũng không có vấn đề gì, dù sao ai cũng biết con cháu quý tộc nhân tài nhiều như mây, bọn họ được trọng dụng là chuyện hợp tình hợp lý. Rất nhiều con cháu hàn môn không làm gì chờ đợi năm thứ hai, nhưng không ngờ nhoáng cái nhiều năm cũng không có tin tức gì, chuyện kia cũng chỉ làm một lần, điều này khiến cho mọi người khó tránh khỏi nghi ngờ không biết dụng ý của Điện hạ là gì? Hoài nghi lời nói “chỉ có tài mới được trọng dụng” của Điện hạ có thành ý hay không?

Lưu Cảnh gật đầu, Ngu Phiên nói rất đúng, nhiều năm liền không có tiến hành công khai tuyển nhân tài, quả thật khiến cho rất nhiều sĩ tử thất vọng. Lúc này Ngu Phiên nói thẳng:

- Còn chuyện Bình Chương đài, Bình Chương đài là gì? Ở ngoài nhìn vào nghĩ là nơi dành cho thừa tướng làm việc, nhưng thừa tướng ở đâu ra? Tại hạ không hề thấy, chỉ thấy một đám người bị quyền lực che mờ lí trí, tại vị không chịu để cho người khác thay thế, Từ Thứ nắm quyền bao nhiêu năm rồi? Tưởng Uyển cũng bao nhiêu năm rồi? Còn cả Phí Quan và Đổng Hòa, bọn họ chẳng qua chỉ là quan lại nhỏ của đất Thục, có tài đức gì mà được giữ chức cao, Tư Mã Ý vừa quân vừa chính, y rốt cuộc là quân sư hay thượng thư? Điện hạ vừa muốn thống nhất thiên hạ, lại sợ hãi rụt rè, làm việc không có quy củ, cần phải biết rằng binh pháp có quỷ kế nhưng quân nhân phải quang minh chính đại, vương đạo, thậm chí hống hách, chỉ duy nhất không đi vào con đường dùng quỷ kế.

Lưu Cảnh thở dài nói:

- Tôn Quyền có tấm gương sáng như Ngu Trọng Tường lại không trọng dụng, vứt tới vứt lui đúng là ngu xuẩn. Nếu Ngu sứ quân nguyện ý đi theo nước Hán, ta sẽ bổ nhiệm sứ quân giữ chức Gián Nghị Đại Phu, có thể đeo kiếm vào triều.

Trong lòng Ngu Phiên cảm động, cúi người thật thấp thi lễ nói:

- Ngu Phiên cũng có tâm với Đại Hán nhưng Giang Đông gặp nạn, tại hạ không thể bỏ đi, mọng Điện hạ thấu hiểu cho tại hạ.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Ta có thể hiểu được, ta không ép sứ quân, bất kể khi nào sứ quân đến ta đều mở rộng cửa đón chào.

Ngu Phiên nghĩ đến sự lạnh lùng và chán ghét của Tôn Quyền với mình, so sánh thiệt hơn, Lưu Cảnh lại khoan dung và coi trọng mình như thế khiến cho lòng y rối như tơ vò, không kìm được rơi lệ:

- Điện hạ coi trọng Ngu Phiên như vậy, tại hạ xin khắc ghi trong lòng.

Lưu Cảnh biết bây giờ thời cơ vẫn chưa chín muồi, hắn không nhắc đến chuyện đầu hàng nữa, tùy tiện lấy thư của Tôn Quyền xem qua một lần, nội dung trong thư đúng như dự liệu của hắn, Lưu Cảnh cười cười nói:

- Sự tín nhiệm của Ngô hầu ta đã từng thử qua, tuy nhiên do niệm tình Thượng Hương công chúa, ta đồng ý cho y thêm một cơ hội. Nhưng mà ta nói trước, hai vạn đại quân của quân Tào ở Ngô Quận, Ngô hầu định xử lí bọn họ thế nào?

Ngu Phiên cố làm cho mình bình tĩnh lại, quay trở lại chuyện chính sự, y vội vàng nói:

- Chúng ta còn một thuyền cũ có thể đưa bọn họ qua sông, Ngô hầu hi vọng Điện hạ không gây khó dễ cho bọn họ.

Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:

- Chỉ sợ mời người đến thì dễ tiễn người đi thì khó.

Ngu Phiên ngẩn ra, y vừa định hỏi lại Lưu Cảnh đã khoát tay:

- Vừa rồi ta đã nói niệm tình công chúa Thượng Hương, ta đồng ý cho Giang Đông một cơ hội, ta có thể thả dân chúng Ngô Quận ra, cũng có thể trả lại quận Tân Đô cho y, thậm chí còn có thể trả lại Tưởng Khâm và binh lính đầu hàng cho y, hai bên lấy sông Chiết Thủy làm ranh giới, hai bên đều an toàn vô sự, mong sứ quân chuyển lời đến Ngô hầu đây là sự khoan dung cuối cùng của ta.

Ngu Phiên im lặng gật đầu, đây quả thật la thành ý lớn nhất của Lưu Cảnh có thể làm được, y lại hỏi:

- Không biết binh lính trú ở đảo Tây Sơn Thái Hồ có rút đi không?

Lưu Cảnh lạnh lùng nói:

- Chuyện tốt không thể để cho Giang Đông chiếm hết, nếu Tôn Quyền muốn ta rút quân khỏi Tây Sơn thì điều kiện chính là quân Tào phải rút khỏi Giang Đông. Nếu quân Tào không rút lui, ta sẽ không rút quân khỏi Tây Sơn. Nói tóm lại chỉ cần quân Tào còn ở Giang Đông thì quân Hán cũng nhất định ở lại Giang Đông, đây là lựa chọn bình đẳng.

Lưu Cảnh nói như đinh đóng cột, không hề có ý nhượng bộ. Đây là giới hạn cuối cùng của hắn, nếu hắn buông tha điểm mấu chốt này thì quận Hội Kê chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, hắn tin suy đoán của mình không sai. Cho dù quân Giang Đông không tham gia đại chiến ở Hợp Phì, Tào Tháo cũng sẽ không buông tha cho Giang Đông. Hắn tốn rất nhiều công sức mới đưa được quân đội vào Giang Đông sao có thể dễ dàng rút đi như vậy?

Đêm đến, Tào Tháo nhận được tin tức chim bồ câu từ Kiến Nghiệp chuyển tới, tin quân Hán đốt trụi chiến thuyền của quân Giang Đông khiến lão tức giận vô cùng, lão vỗ mạnh bàn một cái mắng:

- Tôn Quyền ngu xuẩn, khó trách bị Lưu Cảnh đánh cho thê thảm như vậy, đúng là quá ngu xuẩn, lại bị quân Hán thiêu rụi thủy trại chiến thuyền, y nên chết đi thì tốt.

Tào Tháo vừa tức vừa vội, không còn thủy quân Giang Đông phối hợp ở Trường Giang, trận chiến ở Hợp Phì này lão đã lâm vào thế bị động, Tào Tháo khoanh tay đi lại ở đại sảnh một lúc lâu, trong lòng vô cùng lo lắng.

Lúc này, Trình Dục khuyên lão:

- Đây thật ra cũng không phải sơ suất của Tôn Quyền, thực lực của y không bằng quân Hán, Ngô Quận lại gặp chuyện, y phái đại quân đi thu hồi lại liền để Trường Giang không còn người canh phòng. Cơ hội như vậy sao Lưu Cảnh lại không bắt lấy chứ, đây là kế rút củi dưới đáy nồi, chỉ cần phá hủy chiến thuyền của quân Giang Đông, quân Giang Đông sẽ không thể tiếp tục tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì nữa. Chỉ có thể nói Tôn Quyền còn lâu mới xứng là đối thủ của Lưu Cảnh, cũng không phải do y ngu xuẩn.

- Ta mặc kệ y có ngu xuẩn hay không nhưng bây giờ đã không còn quân Giang Đông kiềm chế quân Hán từ phía sau, ta phải làm gì đây? Trận chiến ở Hợp Phì này ta phải tiếp tục đánh thế nào đây?

Tào Tháo thẹn quá hóa giận quát.

Trình Dục thở dài nói:

- Tình hình bây giờ Ngụy công cũng chỉ có thể đưa ra quyết định cuối cùng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN