Chương 1063: Các bên đều tăng quân tiếp viện.
Chương 1063: Các bên đều tăng quân tiếp viện.
Tào Tháo nhẫn xuống lửa giận, bắt chính mình tỉnh táo lại, nói với Trình Dục:
- Quân sư nói đi, hiện tại chúng ta phải làm như nào?
- Vi thần trước tiên muốn hỏi Ngụy công có định đem quân đội của Vu Cấm rút về không?
Tào Tháo lắc đầu:
- Không. Ở Giang Đông nhất định phải có quân đội của ta. Ta không thể để cho Lưu Cảnh dễ dàng chiếm được Giang Đông. Chỉ cần ở Giang Đông vẫn còn quân đội của ta, Tôn Quyền sẽ chống đỡ đến cùng, Lưu Cảnh cũng không dễ dàng phát động chiến tranh ở Giang Đông.
- Vi thần đoán Lưu Cảnh cũng sẽ không rút quân đóng ở Giang Đông về, sẽ tạo thành thế giằng co ở Giang Đông, cũng không thể tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì. Chúng ta chỉ có một mình chiến đấu ở Hợp Phì, ty chức nghĩ Ngụy công nên tăng viện binh cho Hợp Phì.
Tào Tháo gật đầu:
- Ngươi nói đúng, trận chiến này ta không thể tiếp tục thua, ta sẽ điều năm vạn quân đến tiếp viện ở Hợp Phì, lại điều từ Nghiệp Đô hai vạn quân xuôi nam, như vậy quân ở Hợp Phì sẽ tăng lên mười lăm vạn.
Trình Dục lại nói:
- Vi thần đề nghị nên buông tha cái khác, Từ tướng quân cũng nên rút về Hợp Phì.
- Vì sao?
- Vì quân Hán đã khống chế được sông hồ Giang Đông, quân Hán sẽ từ Sào hồ đi Lục An, khiến cho Từ tướng quân trở tay không kịp. Tuy rằng bây giờ Lưu Cảnh vẫn chưa làm như vậy, nhưng một khi hắn phá được thế cục Giang Đông, hắn sẽ tiêu diệt vòng ngoài của chúng ta trước, tập trung binh lực đánh quân coi giữ Lục An, không bằng Ngụy công rút Từ tướng quân về trước.
- Nhưng một khi như vậy quân Hán cũng dễ dàng cắt đứt liên hệ giữa Thọ Xuân và Hợp Phì.
Trình Dục cười khổ nói:
- Thực tế cho dù có quân ở Lục An hay không, hắn đều có thể dễ dàng chặt đứt con đường vận chuyển từ Thọ Xuân đến Hợp Phì.
- Ngươi nói không sai.
Tào Tháo gật đầu:
- Quân Lục An là để đối phó với việc quân Hán tiến công đường bộ về phía tây, bây giờ đã không còn thủy quân của Giang Đông kiềm chế, chiến thuyền của quân Hán rất dễ dàng tiến về phía Bắc, không chế Sào Hồ. Chúng ta không có thủy quân rất dễ dàng bị quân Hán tiêu diệt từng bộ phận một, quân đội của Từ Hoảng nên rút về Hợp Phì.
- Có Văn Viễn và Công Minh trấn thủ Hợp Phì, ta thấy quân Hán muốn đánh bại Hợp Phì cũng không phải dễ dàng. Nếu ty chức không đoán sai, trận chiến này là trận chiến trường kì, ngắn thì nửa năm mà dài thì một năm, phải xem ai có thể kiên trì đến cuối cùng, Ngụy công nên trở về Nghiệp Đô đi.
Tào Tháo trầm ngâm vẫn lắc đầu:
- Lưu Cảnh trấn thủ Hợp Phì, ta cũng không thể đi. Cuộc chiến ở Hợp Phì liên quan đến sự tồn vong của Hán Ngụy. Nếu trận chiến này thất bại, không chỉ Giang Đông khó bảo toàn mà toàn bộ Trung Nguyên sẽ đối mặt với ba mặt giáp công của quân Hán. Ngụy quốc cũng rơi vào nguy hiểm, trận chiến này ta không thể thua.
Trình Dục bất đắc dĩ đành nói:
- Nếu đã như vậy để tướng quân Tào Nhân trấn thủ Thọ Xuân phòng ngừa quân Hán tiến công Thọ Xuân.
Bởi vì Giang Đông thất thế, Tào Tháo bị ép phải tăng binh cho Hợp Phì mà Lưu Cảnh lại không cần khống chế Giang Đông. Gần như cùng lúc với việc Tào Tháo quyết định tăng binh, Lưu Cảnh cũng quyết định tăng binh ở Nhu Tu Khẩu. Trước đây có tám vạn quân đóng ở đây, ở Sài Tang có mười nghìn quân, phải đánh bại hoàn toàn được quân Tào, phá được thành Hợp Phì, chỉ dựa vào tám vạn quân là không đủ. Lưu Cảnh hạ lệnh, ở Quan Trung và Ba Thục điều thêm sáu vạn đại quân tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì.
Đồng thời hạ lệnh cho ba quận Giang Hạ, Nam Quận, Tương Dương tập hợp thuyền, tất cả thuyền từ ba trăm thạch trở lên đều điều động, cũng đưa ba trăm nghìn thạch lương thực ở Tương Dương và Vũ Xương chuyển đến Sài Tang.
Đối với Lưu Cảnh, chiến dịch ở Hợp Phì là không thể thua. Một khi hắn thua không chỉ để cho Tào Tháo phá vỡ thế cục ở phía đông nam mà còn khiến Tào Tháo và Tôn Quyền liên kết thành một. Lúc đấy Kinh Châu cũng khó bảo vệ, ưu thế chiến lược mấy năm nay hắn khổ tâm xây dựng cũng không còn. Ít nhất phải mười năm sau, giấc mộng hắn cướp được thiên hạ không thể thực hiện được.
Cũng chính vì không thể để thua trận chiến này, Hán quốc dốc sức ứng phó, dốc hết toàn lực đánh trận chiến không thua gì chiến dịch Xích Bích.
Kiến Nghiệp, Ngu Phiên mang về cho Tôn Quyền lời nhắn của Lưu Cảnh, đồng ý song phương nghị hòa, Lưu Cảnh gần như vô điều kiện ngưng chiến, cũng đồng ý một loạt yêu cầu của Tôn Quyền kể cả dân chúng Ngô Quận, phóng thích Tưởng Khâm và tù binh, trả lại quận Tân Đô. Nhưng thứ quan trọng nhất Lưu Cảnh lại không nhượng bộ chính là quận Hội Kê.
Lý do của Lưu Cảnh rất đơn giản, quận Hội Kê là chiếm được từ trong tay hai anh em Hạ thị, không phải đoạt từ trong tay Giang Đông cho nên Giang Đông không có quyền đòi lại quận Hội Kê từ trong tay quân Hán. Hơn nữa nhân dân Hội Kê còn ủng hộ Tôn Thiệu làm thái thú quận Hội Kê.
Sự cứng rắn của Lưu Cảnh khiến cho Tôn Quyền hết cách, dù sao Giang Đông cũng không còn tư cách đòi hỏi Hán quốc. Tôn Quyền đành chấp nhận để quân Hán chiếm lĩnh quận Hội Kê, chỉ có thể lùi để tính bước tiếp theo, hi vọng quân Hán có thể rút quân khỏi Thái Hồ.
Nhưng điều kiện rút quân của Lưu Cảnh rất rõ ràng, quân Tào không rút khỏi Giang Đông, quân Hán cũng không rút quân khỏi Thái Hồ, điều này khiến cho Tôn Quyền cảm thấy ghê tởm như nuốt phải con ruồi.
Ở đại sảnh, Tôn Quyền hung hăng ném chén trà xuống, “choang” một tiếng, chén trà bị đập nát, chỉ thấy Tôn Quyền rít gào như sấm vang vọng:
- Bọn chúng coi Giang Đông là kĩ viện hay sao? Muốn đến thì đến muốn đi thì đi. Cùng lắm thì quyết chiến đến cùng, Giang Đông bị phá nát, ta cũng không muốn nữa, giết sạch cướp sạch tùy chúng đi.
Lúc này Trương Chiêu bước nhanh vào trong nghe thấy tiếng mắng chửi của Tôn Quyền, lão thấp giọng hỏi một tên thị vệ chạy ra từ trong đại sảnh:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Thị vệ thở dài nói:
- Đức Xu tiên sinh đã trở về từ Ngô quận mang theo một tin xấu. Quân Tào chiếm lấy huyện Bì Lăng không chịu rút quân về phía bắc. Vu Cấm nói đây là mệnh lệnh của Ngụy công, phòng ngừa bị quân Hán chặn lại ở Trường Giang, cho nên Ngô hầu đã nổi trận lôi đình.
Trương Chiêu gật đầu, lão biết rằng nguyên nhân Tôn Quyền nổi giận cũng không phải do quân Tào không chịu đi mà là quân Hán cũng có cớ để lưu lại Ngô Quận. Trương Chiêu không khỏi thở dài một tiếng, Tào Tháo là con cáo già, Giang Đông đã không còn chiến thuyền, Tào Tháo cũng không dễ dàng buông tha cho Giang Đông, quân Tào không chịu đi cũng là chuyện bình thường.
Lưu Cảnh biết quân Tào sẽ không đi cho nên mới lầy điều kiện là quân Tào rút về. Cho dù quân Tào muốn rút về cũng bị chiến thuyền của quân Hán ở Trường Giang chặn lại. Suy cho cùng Lưu Cảnh cũng không muốn buông tha lợi ích của Giang Đông, chỉ có Ngô hầu là người bị bọn họ đùa bỡn trong lòng bàn tay, đây chính là sự khác biệt.
Trương Chiêu cũng không muốn đi khuyên giải an ủi Tôn Quyền, chuyện như vậy không ai có thể khuyên, chỉ có thể dựa vào chính bản thân Tôn Quyền tự tỉnh lại, sau đó Giang Đông sẽ yên ổn.
Trương Chiêu lắc đầu, xoay người rời đi. Đã đến giữa trưa, Trương Chiêu tạm thời ngồi xe ngựa hồi phủ, đây cũng là thói quen nhiều năm của lão, giữa trưa phải về nhà ăn cơm, nghỉ trưa một lúc. Dù sao lão tuổi tác cao, thể lực không thể bằng lúc trước.
Ăn xong cơm trưa, Trương Chiêu ở trong thư phòng nghỉ ngơi, bên ngoài phòng có tiếng bước chân dồn dập, tới cửa thì ngưng lại, có vẻ rất do dự. Trương Chiêu nghe được đây là tiếng bước chân của đứa con cả, y biết rõ mình cần nghỉ ngơi vẫn còn đến thư phòng tất nhiên là có chuyện quan trọng cần nói.
- Vào đi.
Trương Chiêu ngồi dậy nói.
Cửa mở, đứa con cả Trương Thừa chậm rãi đi vào, quì gối thi lễ:
- Con quấy rầy phụ thân nghỉ ngơi rồi.
Trương Thừa đầu tiên là quan văn, đảm nhiệm chức Quận Thừa quận Lư Giang. Sau khi quận Lư Giang bị tặng cho Hán quốc, Trương Thừa liền gia nhập quân đội, được phong làm Phấn Uy tướng quân, làm Phó Đô Úy Đan Dương. Mà Đô Úy Đan Dương Chu Thái là tâm phúc của Tôn Quyền, nắm giữ mười nghìn quân, chức phó Đô Úy của Trương Thừa chỉ là hư danh.
Trương Thừa là người phóng khoáng, dễ kết giao, thêm việc có phụ thân nắm giữ chức cao trong triều, y có rất nhiều bạn bè, phần lớn là con cháu của các quan lớn. Bọn họ hằng ngày đều ở cùng nhau dần tạo thành giới quan lại thứ hai của Kiên Nghiệp.
Bọn họ cũng không hề ăn chơi trác táng, mỗi người đều có hoài bão và cách nhìn riêng, bọn họ thảo luận quốc sự, nói ra cách nghĩ của bản thân, lo lắng cho tiền đồ của Giang Đông. Thậm chí lợi dụng quan hệ để thay đổi các quyết định, là một lực lượng chính trị không thể bỏ qua.
Trương Chiêu gật đầu nói:
- Thừa nhi có chuyện gì gấp sao?
- Con nhận được tin tức, Thái Thú Ngô Quận Hám Trạch đầu hàng quân Hán, hiện tại đang đi Hội Kê.
- Cái gì?
Trương Chiêu giật mình kinh hãi vội hỏi:
- Chuyện này xảy ra lúc nào?
- Chuyện đã xảy ra được một thời gian, nghe nói là bị Lã Mông giấu diếm, hơn nữa người nhà của Hám Trạch cũng mất tích, có lẽ là được mật thám của quân Hán đưa đi Hội Kê rồi.
Trong lòng Trương Chiêu bây giờ rất hoảng hốt, chuyện Hám Trạch đầu hàng quân Hán là một chuyện đại sự. Y mở ra một mở đầu rất xấu, rất có thể sẽ dẫn đến hàng loạt quan viên Giang Đông vứt bỏ quan triều đầu hàng địch.
Trương Chiêu lo lắng vô cùng, Lã Mông sẽ không giấu diếm Ngô hầu chứ, chắc chắn là đã bí mật báo cáo cho Ngô hầu. Có lẽ là Ngô hầu muốn giấu diếm tin tức này thậm chí còn giấu cả mình, chắc Ngô hầu lo lắng cũng như mình vậy.
- Sao con lại biết tin này?
- Phụ thân, tin tức này đã lan truyền khắp Kiến Nghiệp, có thể nói là người người đều biết. Con vừa trở về từ phủ của Hám Trạch, mới biết được thê tử cùng con cái của y đã mất tích ba ngày, tin này chắc chắn là sự thật.
Trương Chiêu thở dài, không cần phải nói, tin tức này là do mật thám của quân Hán tung ra để nhiễu loạn quan trường và quân đội Giang Đông. Lưu Cảnh rõ ràng muốn giải hòa nhưng lại lén lút hạ độc thủ, thủ đoạn của người này thật độc ác.
Lúc này, Trương Thừa cắn chặt môi dưới ấp a ấp úng nói:
- Phụ thân, con biết rằng ưu thế của Giang Đông đã mất, đã trở thành con vật nhốt trong lòng, sớm muộn gì cũng bị quân Hán tiêu diệt.
- Chớ nói nhảm.
Trương Chiêu mất hứng cắt đứt lời của con cả, lão biết rằng đứa con muốn nói gì, lạnh lùng nói:
- Cuộc chiến ở Hợp Phì còn chưa bắt đầu, còn chưa biết ai là người chiến thắng cuối cùng. Nếu Tào Tháo đánh bại Lưu Cảnh, Giang Đông sẽ có thể trở mình. Tào Tháo nhất định sẽ giúp Giang Đông hùng mạnh trở lại để tạo thành thế chân vạc. Chúng ta thậm chí sẽ cướp lấy Kinh Châu và Giao Châu, chiếm lĩnh hơn nửa phía nam. Cho nên bây giờ con không được suy nghĩ bậy bạ, lại càng không được nói lung tung với bên ngoài.
- Vâng con hiểu rồi.
Dừng một chút, Trương Thừa lại nhỏ giọng nói:
- Phụ thân có thể cho con biết giữa Tào Tháo và Lưu Cảnh rốt cuộc ai có thể giành chiến thắng ở đại chiến Hợp Phì không?
Trương Chiêu cũng hiểu tâm tình của con trai, lão trầm ngâm chôc lát rồi nói:
- Thẳng thắn mà nói, Lưu Cảnh đang chiếm thế thượng phong, cũng không phải quân Hán lợi hại, sức chiến đấu của quân Hán và quân Tào như nhau. Nhưng do thực lực của Hán quốc mạnh hơn Ngụy quốc, Hán quốc đông dân, lương thực và sắt nhiều, lại chiếm được nhiều của cải của Hung Nô.
Mà Ngụy quốc tương đối nghèo nàn, dân Trung Nguyên giảm nhiều, lòng dân Hà Bắc không ổn định, một nửa Tịnh Châu không thể dùng. Nhưng ta thấy đó không phải là vấn đề, mấu chốt là sĩ tộc Trung Nguyên không ủng hộ Tào Ngụy. Đây mới là vấn đề mấu chốt, nếu Tào Tháo xử lý không tốt, chỉ sợ cuộc chiến này Tào Tháo không thể kiên trì đến cùng. Tuy nhiên cũng rất khó nói, với tính cách cáo già của Tào Tháo, một khi sách lược của Lưu Cảnh xảy ra sai sót cũng sẽ bị Tào Tháo lật ngược tình thế, Triệu Nghiễm đại bại ở trong tay Từ Hoảng chính là ví dụ điển hình nhất, cho nên bây giờ rất khó nhận định ai thắng ai thua, mà chỉ có thể đứng ngoài quan sát.
Đề xuất Voz: Bí mật kinh hoàng ở quán nét