Chương 1061: Dương đông kích tây.

Chương 1061: Dương đông kích tây.

Đêm đến, thủy trại vẫn an tĩnh giống ngày thường, một đội lính đi tuần tra trên bờ. Trong thủy trại mấy chục tên lính ngồi trên một chiếc thuyền tuần tra, cảnh giác chăm chú nhìn động tĩnh trên mặt sông. Quân Giang Đông rất cẩn thận, bọn họ rất sợ thám báo của quân Hán lẻn vào thủy trại đốt thuyền. Cho nên trong hai thủy trại có gần trăm thuyền trinh sát không kể ngày đêm tuần tra.

Đêm này người trực là đại tướng thuỷ quân Từ Thịnh, y cũng ngồi trên một con thuyền tuần tra thủy trại. Bây giờ đã là canh bốn đúng là lúc binh lính ngủ say nhất. Từ Thịnh cố vực dậy tinh thần đứng ở đầu thuyền nhìn chăm chú động tĩnh trên mặt sông, nhưng mấy tên lính phía sau nói chuyện lại hấp dẫn sự chú ý của y.

- Mọi người nói xem, quân Hán có thể nhân lúc quân ta xuôi nam mà ồ ạt tiến công Kiến Nghiệp hay không?

- Sao có thể, nếu quân Hán ồ ạt tiến công quân Tào sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.

- Nói nhảm, quân Tào không có chiến huyền, chỉ là ở Giang Bắc hò thét cổ vũ, cố làm ra vẻ thôi.

Trong lòng Tự Thịnh tức giận quay đầu lại quát:

- Không chú ý tuần tra còn ở đấy nói lung tung cái gì?

Bọn lính sợ tới mức không dám hé răng nửa lời, đội thuyền im lặng, nhưng Từ Thịnh lại tâm phiền ý loạn. Y cũng sớm nghĩ tới mối nguy hiểm này, Lã Mông mang ba vạn đại quân xuôi nam, Kiến Nghiệp chỉ còn hai vạn quân, thủy quân có thể điều động cũng chỉ có mười nghìn. Nếu Lưu Cảnh thật sự có ác ý, ồ ạt tiến công Kiên Nghiệp thì bọn họ chắc chắc không ngăn cản nổi.

Từ Thịnh thở dài trong lòng, y chỉ có thể hy vọng vào mười mấy chòi báo hiệu ở bờ nam, hiện tại mấy chòi này vẫn chưa châm lửa, tức là tạm thời không có chiến thuyền quân Hán tiến về phía đông.

Trong lòng y cảm thấy may mắn nhiều hơn, có lẽ Lưu Cảnh sẽ không làm như vậy. Nhưng đúng lúc này, trên tháp canh chỗ cửa thủy trại truyền đến tiếng chuông vang đội, “đang đang đang…!”

Ban đêm có tiếng chuông này chỉ có một khả năng có người đánh lén thủy trại. Trong lòng Từ Thịnh kinh hãi, hạ lệnh cho thuyền quay đầu, đi tới cửa lớn của thủy trại, vài tên lính gác chạy xuống từ tháp canh hô lớn:

- Từ tướng quân, trên sông có thuyền địch.

Từ Thịnh nhảy lên ván dậm chạy về hướng cửa chính của thủy trại. Y đứng ở chỗ cao nhìn chăm chú mặt sông, lập tức hít một ngụm khí lạnh. Trên mặt sông ngoài thủy trại xuất hiện mấy trăm thuyền nhỏ, đạt đến nghìn thuyền.

Ở trước thuyền nhỏ là ba chiếc thuyền lớn chuyên dụng để phá trại, chính là Thiết đầu thuyền chuyên để phá vỡ thủy trại, đầu thuyền còn bao bọc một lớp thiết, ba chiếc thuyền đang lao nhanh về hướng này. Mà ở phía xa xa thì chính là vô số chiếc thuyền lớn đông nghìn nghịt của quân Hán, đứng sừng sững trên mặt sông, giống một tòa núi lớn kéo dài mười dặm.

Từ Thịnh gấp đến mức quát to:

- Nhanh chóng đốt lửa cảnh báo.

Y biết đã không còn kịp nữa, ba chiếc thuyền chuyên dùng để phá trại chỉ còn cách thủy trại gần trăm bước, Từ Thịnh nhảy xuống thuyền quát to:

- Lên bờ.

Thuyền nhỏ quay đầu, nhanh chóng chạy về phía bờ, trên chòi báo hiệu đã đốt lửa lên, bờ biển cũng được thắp sáng, ánh lửa hừng hực thiêu đốt, trong đêm hết sức chói mắt.

Nhưng tất cả đều không còn kịp nữa, thuyền của Từ Thịnh còn chưa kịp cập bến, chỉ nghe thấy phía sau truyền đến tiếng động long trời lở đất. Ầm một tiếng, ba chiếc thuyền phát trại đã đồng thời đâm vào hàng rào thủy trại, hàng rào thủy trại bị phá thành ba cái lỗ lớn, mỗi cái lỗ rộng khoảng mười trượng.

Thuyền nhỏ theo sát phía sau như bầy sói xông vào thủy trại từ lỗ hổng. Dầu hỏa trên thuyền nhỏ được đốt lên, gần trăm thuyền lửa vọt vào thủy trại khiến thủy trại xuất hiện cảnh tượng vô cùng hoành tráng. Nghìn thuyền cùng phát hỏa ánh lửa ngút trời chiếu xuống mặt sông một mảnh đỏ hồng.

Bởi vì quân Hán đánh bất ngờ vào lúc nửa đêm, quân Giang Đông không hề có chuẩn bị, trên mấy trăm chiến thuyền hầu như không có binh lính, hơn nghìn thuyền lửa vọt vào trong thuyền lớn khiến cho toàn bộ thủy trại chìm trong biển lửa.

Trên một con thuyền năm nghìn thạch ở phía ngoài, Lưu Cảnh ngắm nhìn thuyền lửa của quân Hán xa xa đột nhập vào thủy trại của quân Giang Đông, đốt cháy rất nhiều chiến thuyền, khóe miệng hắn cười lạnh một tiếng.

Tập kích thủy trại quân Giang Đông vào ban đêm là kế hoạch do Bàng Thống đề ra, Bàng Thống cũng hiểu rõ, từ Vu Hồ đến bờ nam Trương Giang của Kiến Nghiệp có tám tòa khói lửa, ngày đêm giám thị mặt sông, chiến thuyền của quân Hán đi theo bờ bắc. Cùng lúc đó, Bàng Thống tính rất chuẩn xác vị trí của mấy tòa khói lửa, khi đến gần tòa khói lửa thì đều là đêm khuya.

Ban đêm, tầm nhìn của tòa khói lửa bị hạn chế, không thể giám sát toàn bộ mặt sông rộng lớn. Quân Hán cứ như vậy tránh thoát được sự giám thị của tám tòa khói lửa ở bờ nam, im hơi lặng tiếng đến gần Kiến Nghiệp, canh bốn tấn công khiến cho quân Giang Đông trở tay không kịp.

Mười nghìn thùng dầu hỏa trên thuyền nhỏ toàn bộ được đốt cháy, giống hệt như biển lửa, khói lửa ngút trời. Lúc này hơn mười chiến thuyền đi qua đi lại bên ngoài thủy trại nghĩ cách cứu viện hơn mười nghìn binh lính đang ở trong biển lửa trong thủy trại.

Ngọn lửa đốt cháy thủy trại đã kinh động đến thành Kiến Nghiệp, Tôn Quyền được trăm binh lính hộ vệ đi xuống, chạy lên đầu thành Kiến Nghiệp nhìn ra thủy trại ở cách đó mười dặm, có thể nhìn thấy lửa cháy nuốt trọn toàn bộ thủy trại, mười dặm mặt sông một mảnh đỏ rực.

Tôn Quyền sắc mặt trắng bệch, tay nắm chặt chuôi kiếm, cả người hơi run lên. Y không thể nghĩ được rằng Lưu Cảnh lại độc ác như vậy, thừa dịp quân chủ lực của y xuôi nam bất ngờ tập kích thủy trại của y trên sông Trường Giang.

Không chỉ thủ đoạn độc ác mà kết quả hắn gây ra cũng vô cùng nghiêm trọng. Một khi quân Giang Đông không có chiến thuyền sao có thể tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì? Hiện tại quân Hán đang đâm một nhát ở trong bụng quân Giang Đông, chẳng nhẽ bây giờ y lại phải viết một bức thư công khai hứa hẹn cho Lưu Cảnh sao? Dường như đã quá muộn rồi.

Tôn Quyền thở dài, y cảm thấy mình giống như bị Lưu Cảnh đùa bỡn trong lòng bàn tay, mưu lược của Lưu Cảnh y không có khả năng so sánh, thậm chí toàn bộ Giang Đông không hề nghĩ đến kết quả này. Ngày mai không biết y phải đối mặt với thần tử và tướng lĩnh như nào, y nhấc đá lên lại tự đem đá đập vào chân mình.

Trận hỏa hoạn này kéo dài một ngày một đêm, thiêu rụi chút tiền vốn cuối cùng của Giang Đông. Khi lửa tắt, thủy trại đã không còn, trên mặt sông đầy xác thuyền cháy màu đen, những boong thuyền và xác thuyền bị đốt cháy bị sóng xô vào bờ. Toàn bộ 800 thuyền chủ yếu là chiến thuyền của Giang Đông toàn bộ bị thiêu rụi, chỉ có một trăm thuyền nhỏ trăm thạch ở sông Tần Hoài nên có thể may mắn thoát khỏi.

Lúc này, chiến thuyền của quân Hán đã biến mất, đại công cáo thành, mấy trăm chiến thuyền của quân Hán cũng đã quay đầu rời đi trở về Nhu Tu Khẩu. Mặt sông không một bóng thuyền, trời u ám, những hạt mưa dày đặc bị gió thổi đi táp vào mặt, táp vào trên khuôn mặt tái nhợt của Tôn Quyền.

Bờ sông, có mười mấy quan văn võ theo Tôn Quyền đi thị sát bến tàu và thủy trại bị lửa thiêu rụi, hơn một trăm thuyền nhỏ tránh ở Tần Hoài bây giờ đang đi lại trên mặt sông, tuần tra tìm kiếm binh lính còn sống bị rơi xuống nước.

- Ngô hầu, may mà chỉ thương vong không đến trăm người, đây cũng là may mắn trong bất hạnh rồi.

Bộ Chất nhỏ giọng an ủi Tôn Quyền.

Tôn Quyền thở dài nói với Trương Chiêu:

- Quân sư, bây giờ chúng ta phải làm gì?

Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN