Chương 1064: Quân Tào rút về phía đông.

Chương 1064: Quân Tào rút về phía đông.

Phía nam huyện An Lục là vùng đồi núi liên miên không dứt, rừng rậm phân bố mênh mông vô bờ, giữa dãy núi, có vô số nhánh thông đạo xuyên qua dãy núi, có quan đạo bằng phẳng, nhưng cũng có không ít đường hẹp quanh co ít người qua lại.

Buổi trưa hôm nay, trong khu rừng đồi núi tươi tốt, một đội kỵ binh ước chừng ba mươi người đang hăng hái từ hướng bắc lao tơi, nơi này cũng được xem là quan đạo bằng phẳng bị vứt bỏ, vốn là con đường thương nhân thường xuyên qua lại, nhưng nguyên nhân bùng nổ chiến tranh nên quan đạo này đã rất hiện có người qua lại nữa.

Đội kỵ binh này là thám báo quân Hán, cầm đầu thám báo quân Hán là Nha tướng Đặng Ngải. Đặng Ngải gia nhập kỵ binh của Bàng Đức, gã vốn là Quân hầu, nhưng ở Linh Châu ám sát Khương Vương A Hoãn đã lập công, được thăng làm Nha tướng, lần này gã chủ động xin đi giết giặc, suất lĩnh một đội thám báo đến Lục An tra xét tình hình.

Bọn họ đã ở Lục An ba ngày, phát hiện ra một vài manh mối quan trọng, tỷ như số lần trinh sát tuần tra của quân Tào giảm hẳn, quân đóng trú ở huyện Lục An không ngờ chỉ có hai ngàn người, đây đều là dấu hiệu quân Tào có ý từ bỏ Lục An rút về phía đông, nhưng Đặng Ngải không dám khinh thường, bởi vì điều này cũng có thể là kế dụ binh của Từ Hoảng, gã vẫn suất lĩnh thám báo tiến đến để tra xét quân doanh Tào Tháo như trước.

Quân Tào chủ yếu bố trí trong thành Lục An, nhưng vẫn có một vài quân đội bố trí ở ngoài thành, trong đó Bác An Bảo bờ tây sông Lục An có một đội quân đóng ở đó, ước chừng ba trăm người, trấn giữ từ phía tây quận An Lục tới yếu đạo của huyện Lục An, mà huyện Lục An lại là cửa chính phía tây của địa khu Sào Phì, cho nên mặc kệ quân Tào dụng kế như nào, quân Tào tuyệt đối cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ Bác An Bảo.

Nếu tới quân Tào rút lui tới Bác An Bảo, điều này chứng tỏ quân Tào muốn từ bỏ thành Lục An, trước khi đi Đặng Ngải đã biết được tầm quan trọng của Bác An Bảo, gã lập tức quyết định đi Bác An Bảo thăm dò động tĩnh của quân Tào.

Giữa trưa, đội thám báo ky binh đã tới sông Lục An, sông Lục An là một con sông lớn, thông đến hồ Thược Pha của mặt bắc, chỉ có điều nó phát nguyên từ khu Đại Biệt Sơn của nam bộ, địa khu chảy qua đều là dã lĩnh hoang dã, vận tải đường thủy của thượng du giá trị cũng không lớn, mãi cho đến hạ du của thành Lục An mới có một lượng lớn thuyền dân xuất hiện, thông qua hồ Thược Pha đi về phía Thọ Xuân.

Kỵ binh tìm được một tòa cầu gỗ, qua cầu chạy về hướng tây, lại đi thêm vài dặm, đội ngũ kỵ binh đã đến gần trấn Bác An, đây là một thương trấn bởi giao thông yếu đạo mà hưng khởi, ước chừng có bảy mươi hộ gia đình, hai bên đường trên trấn đầy lữ xá, tửu quán, và thanh lâu, chủ yếu là kinh doanh cho thương nhân và người qua đường từ nam chí bắc đi qua.

Mà Bác An Bảo cao lớn kiên cố đồ sộ sừng sững nằm ở phía tây bắc của trấn nhỏ. Bác An Bảo nằm ở trên một tòa sơn nham, từ trên cao nhìn xuống thấy toàn bộ quan đạo phía tây, từ ngoài trấn nhỏ nhìn lại, Bác An Bảo hết thảy bình thường, trên đầu thành dựng đứng đại kỳ của quân Tào, mơ hồ có lính gác tuần tra qua lại, nhưng Đặng Ngải lại không tin biểu tượng này, gã nhất định phải vào thành bảo nhìn một lần.

Sau nửa canh giờ, Đặng Ngải cải trang thành một gã đánh gã trẻ tuổi, cùng một tên binh lính khác, mua hai gánh cá tươi từ trong tay người đánh cá, bước nhanh đi về hướng Bác An Bảo.

Xuyên qua trấn nhỏ, trong trấn nhỏ vắng ngắt, chịu ảnh hưởng của chiến tranh, hơn phân nửa cửa hàng đều đóng cửa, chỉ có một lữ xá miễn cưỡng mở cửa buôn bán, nhưng khách rất thưa thớt, một con chó vàng nằm ở trước cửa lớn gật gù ngủ.

Đặng Ngải đi ra khỏi trấn nhỏ, đi thẳng tới trước quân bảo, dựa theo kinh nghiệm bình thường, khi bọn gã cách thành bảo còn vài chục bước, binh lính phía trên nên quát bảo họ dừng lại, nhưng hôm nay lại không có bất kỳ người nào ngăn lại, Đặng Ngải và thủ hạ liếc nhìn nhau, thủ hạ ngửa đầu lên gọi:

- Trên thành có ai không?

Đặng Ngải là khẩu âm Nam Dương, không mở miệng, nhưng thủ hạ của gã cũng là người địa phương, giọng đặc sệt khẩu âm Lục An, gọi mất một lúc lâu sau mới có một tên binh lính thò đầu ra, lười biếng hỏi:

- Chuyện gì?

- Huynh đệ Lý nhị lang của ta làm ở đây, ta có mang đến một ít cá đến cho huynh ấy!

Lý Nhị lang, Trương Tam cẩu là tên mụ cực kỳ thông thường ở vùng này, binh lính quân Tào kia ngây người một lúc lâu, mới lắc đầu nói:

- Huynh trưởng ngươi không ở trên thành, điều đi nơi khác rồi.

Đặng Ngải âm thầm vui sướng, lại nháy mắt với cấp dưới, thủ hạ lại gọi:

- Trời nóng quá, cá này để lâu không được, vậy tặng cho các vị đại ca vậy.

Binh lính mỉm cười:

- Đa tạ, ngươi đặt cá ở cửa, lát nữa chúng ta tự tới lấy.

Điều này hiển nhiên là không muốn bọn họ thấy tình hình bên trong tòa thành. Đặng Ngải và thủ hạ buông gánh cá, lui xuống, bọn họ đi vào khu rừng rậm, nhanh chóng trèo lên một cây đại thụ, cẩn thận xem xét động tĩnh trong tòa thành cách trăm bước.

Qua một lúc lâu, cổng lớn tòa thành mở ra, chỉ thấy hai tên lính đi ra, mang gánh cá đi vào, trong nháy mắt khi hai gã mở cửa và đóng cửa Đặng Ngải đã thấy rõ ràng bên trong tòa thành, trong đó không có một tên binh lính nào.

Lúc này đang là buổi chiều, trên tòa thành không có binh lính huấn luyện, trong tòa thành không có binh lính canh gác hoặc huấn luyện, vậy nhóm binh lính kia đi đâu? Trốn trong phòng nghỉ ngơi sao?

Đương nhiên cũng có khả năng này, nhưng loại khả năng này thật sự quá nhỏ, đây là bộ hạ của Từ Hoảng, hắn ta tuyệt đối sẽ không cho phép những binh lính lười biếng tồn tại, bài trừ loại khả năng này, như vậy khả năng duy nhất chính là binh lính đã điều đi rồi, chỉ để lại mấy tên binh lính trông coi tòa thành, trong lòng Đặng Ngải âm thầm suy nghĩ, bọn họ chỉ cần đi vào tòa thành tra xét là xác định lần cuối.

Vào đêm, trấn Bác An vắng lạnh, ngay cả lữ xá cuối cùng cũng đóng cửa, chỉ có một ngọn đèn lồng cũ nát lóe ra ánh sáng mờ mờ, lay động trong gió đêm.

Đặng Ngải giữ lại hai người chăm sóc chiến mã, gã suất lĩnh hai mươi bảy tên lính còn lại xuyên qua trấn nhỏ, nhanh chóng chạy về hướng tòa thành, binh sĩ thám báo được trang bị hoàn mỹ, không chỉ có vũ khí tốt nhất, còn có trang bị mà rất nhiều binh lính bình thường không có, tỷ như dây thừng có móc lên thành.

Mấy cái khóa móc được ném lên đầu thành, buổi chiều sau khi bọn họ quan sát thật lâu, ước chừng một canh giờ, trên tây thành không xuất hiện bất kỳ một binh lính tuần tra trinh sát nào, đến ban đêm, trên tây thành vẫn là một mảnh tối đen.

Vài tên thám báo huấn luyện có tố chất, bắt lấy thừng dài bám leo lên thành, một lát, Đặng Ngải là người đầu tiên đặt chân lên đầu thành, gã cẩn thận xem chừng hai bên, xác nhận không có một binh lính trinh sát tuần tra nào mới phất tay áo, mấy tên lính nhảy lên đầu thành, bọn họ sớm đã có sắp xếp, mấy tên lính đều chạy về hướng trong thành, biến mất trong bóng đêm.

Sau một khắc đồng hồ, mấy tên lính chạy trở lại, hưng phấn bẩm báo:

- Tướng quân, bên trong tòa thành trống không, không phát hiện ra một binh lính nào.

Đặng Ngải mừng rỡ, huýt sáo xuống phía dưới, hai mươi người còn lại cũng theo dây thừng dài bám lên tường thành. Đặng Ngải suất lĩnh binh lính chạy dọc theo đầu thành, bọn họ đi một vòng, trên đầu thành không ngờ không có một lính gác nào.

Mọi người lại xuống thành, trong tòa thành rộng mấy chục mẫu đất cũng là tòa thành trống rỗng, chỉ có dưới bắc thành có một loạt nhà đá, đây là túc doanh của binh lính, thám báo quân Hán mở cửa phòng, vọt vào, một lát từ trong bắt hai gã binh lính đi ra, một người trong đó Đặng Ngải nhận ra, chính là gã binh lính quân Tào giữa trưa đã trả lời ở đầu thành.

- Tha mạng! Tha mạng!

Hai gã binh lính quân Tào quỳ xuống đất hô to.

Đề xuất Voz: [Review] Kể chuyện vợ chồng trẻ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN