Chương 1074: Bất ngờ đánh Diệp thành.

Chương 1074: Bất ngờ đánh Diệp thành.

Tại Cung Kiến Nghiệp, trời còn chưa sáng, quân sư Trương Chiêu liền vội vàng chạy tới nội đường, hai người thị nữ đi trước đốt đèn lồng dẫn đường, một tên nội thị già vội vàng dẫn lão đi vào, vừa đi vừa lo lắng thấp giọng nói:

- Mấy hôm nay Ngô hầu ngủ không ngon, canh hai tối hôm qua còn tỉnh giấc, rồi nguyên cả đêm cũng không ngủ, tâm tư trùng trùng, mong quân sư sẽ giúp ông ấy nghĩ thông được.

Trương Chiêu gật đầu, trong lòng của lão cũng hiểu được vì sao Tôn Quyền lại lo lắng đên vậy, mấy ngày hôm trước Tào Tháo phái người mang mật thư đến, trong thư còn uy hiếp Tôn Quyền một cách trắng trợn, nếu Tôn Quyền không cố gắng hơn, một khi quân Hán tiêu diệt Giang Đông, quân Tào tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào được.

Còn quân Hán tuy rằng ngoài mặt là đang rút quân khỏi Thái Hồ, nhưng trên thực tế chỉ là rút khỏi thuyền nhỏ, đổi thành chiếc thuyền lớn khoảng hai vạn thạch, chuyện rút quân ở đó, rõ ràng là để nhấn mạnh việc họ đã chiếm được Thái Hồ.

Còn vấn đề lương thực, nông dân ở Ngô quận đều chạy tới quận Hội Kê, lương thực của Ngô quận không biết là ai sẽ trồng trọt đây? Bởi Ngô quận lúc nào cũng là kho lúa của Giang Đông, nếu mất đi kho lúa này, Giang Đông lấy gì mà để nuôi dưỡng quân đội?

Như vậy trong ngoài đều gặp khó khăn, nếu Tôn Quyền còn có thể ngủ yên, đó mới là việc lạ.

Đi vào nội đường, chỉ thấy Tôn Quyền một mình ngồi ở công đường, ánh mắt kinh ngạc nhìn lên trên bản đồ, bên cạnh là ngọn đèn đồng thau mờ mờ tối, Tôn Quyền gần như không biết Trương Chiêu tiến vào.

Trương Chiêu bước nhanh về phía trước, khom người thi lễ nói:

- Vi thần tham kiến Ngô hầu!

Tôn Quyền thở dài:

- Mời quân sư ngồi!

Trương Chiêu ngồi xuống, nói nhỏ khuyên nhủ:

- Ngô hầu nên ngủ một lúc đi, nếu tiếp tục như vậy thì sẽ không chịu nổi mất.

Tôn Quyền nhìn ra sắc trời bên ngoài, bóng đêm thâm trầm, sao đầy trời, y không khỏi áy náy nói:

- Muộn như vậy mà mời quân sư đến, ảnh hưởng đến việc quân sư nghỉ ngơi, thật sự là rất xin lỗi!

Trương Chiêu biết rằng nửa đêm Tôn Quyền tìm mình đến, ắt hẳn là có chuyện gì trọng đại, lão cười cười, chờ Tôn Quyền nói tiếp.

Tôn Quyền gật gật đầu, nói:

- Ta đã suy tính trong vài ngày hôm nay, quyết định vẫn nên dựa vào kế sách của Tào Tháo, đành đi một nước cờ mạo hiểm.

Trương Chiêu biết được Tôn Quyền muốn làm cái gì, lão trầm ngâm một lúc nói:

- Nhưng hậu quả của nó thì…Ngô hầu đã nghĩ đến chưa?

- Sao ta lại chưa từng nghĩ đến chứ, ta cũng đã cân nhắc đến lợi và hại, nên cuối cùng mới quyết định là làm theo đề nghị của Tào Tháo, ta mới quân sư đến, là muốn thương lượng với quân sư một chút việc.

Trương Chiêu thấy Tôn Quyền đã đưa ra quyết định, lão cũng không phản đối nữa, trầm ngâm một lúc lâu sau nói:

- Vi thần cảm thấy, mấu chốt vẫn là vấn đề về thuyền, quân Hán đã phong tỏa mặt sông Vu Hồ và Nhu Tu Khẩu, nên thuyền dân của chúng ta không thể nào qua được.

- Ta biết thế, nhưng ta đã nghĩ ra một cách khác, cách đó có vẻ khả thi hơn.

Tôn Quyền cầm một trục cuốn tranh lên lên, đưa cho Trương Chiêu:

- Quân sư hãy nhìn cái này đi.

Quận Nam Dương, sau khi con đường Nam Tương bị quân Hán phong tỏa, tiêu điểm của trận chiến đã trở về Hợp Phì, Nam Dương trước đây cũng đã từng nổ ra những trận chiến lớn nhưng giờ cũng đang dần lắng xuống, dường như cả hai bên đều đã chấp nhận kết quả đó, những nơi quân Hán chiếm lĩnh bao gồm Uyển thành, mà quân Tào chỉ chiếm được khu Đông Bắc là Diệp huyện.

Diệp huyện được mệnh danh là “Cổ họng của Uyển Thành, bụng của Hứa Xương” nên có vị trí cực kỳ quan trọng, gánh vác trọng trách bảo vệ Hứa Xương ở phía nam, đồng thời đây cũng là nơi xuất nhập khẩu của vùng đông bắc, cửa ngõ của Uyển thành, chiếm được Diệp huyện thì chuyện tiến về phía Nam là vô cùng đơn giản, tạo cho Uyên thành một sự uy hiếp không hề nhẹ.

Hiện giờ có khoảng 6 ngàn quân Tào đang ở Diệp huyện, cầm đầu là đại tướng Lý Điển, còn ba vạn quân của Hạ Hầu Đôn thì vẫn đóng giữ ở Hứa Xương, bất cứ lúc nào cũng đều có thể trợ giúp cho Diệp huyện, đại chiến ở Hợp Phì cũng khiến quân Tào điều đi rất nhiều quân đội, Hạ Hầu Đôn không chỉ phụ trách nguyên việc phòng ngự Nam Dương, đồng thời còn chịu trách nhiệm về phía tây Lạc Dương, vậy nên gã không dám điều hết quân về phía Diệp huyện, vì nếu một khi quân Hán tập trung quy mô lớn đến để đè bẹp Lạc Dương, còn có quân để điều đến trợ giúp.

Biện pháp tốt nhất là khi quân Hán xuất binh từ Uyển thành, y phải lập tức phái quân chạy tới Diệp huyện để trợ giúp.

Cũng đúng là như vậy, cho dù chiến trận ở Hợp Phì cũng thắng giòn giã, nhưng Hạ Hầu Đôn cũng không dám xem thường, lệnh cho Lý Điển hằng ngày đều phải bẩm báo động tĩnh của Uyển thành.

Lý Điển cũng phái ra ba trăm tên thám báo, để những người này quan sát động tĩnh của Uyển thành, bọn họ đều hiểu rõ rằng, một khi quân Hán phá vỡ thế cục tuyến tây, sẽ có thể gây ra nguy hiểm cho Hợp Phì.

Hiện giờ có khoảng 2 vạn quân Hán đang đóng quân ở Uyển thành, điều này không giống với việc quân đội phân tán như quân Tào, quân Hán thì binh lực tập trung ở Uyển Thành, còn lại ở các huyện chỉ có khoảng vài trăm người, chủ yếu là để duy trì trật tự, đây cũng chính là những kinh nghiệm mà quân Hán đã học đươc từ quân Tào, không còn giẫm lên vết xe đổ của họ.

Mấy tháng qua, quân Hán ở Nam Dương chỉ làm duy nhất có một việc đó là huấn luyện hàng quân, bên trong chiến dịch ở Nam Dương, quân Hán đã bắt được hơn 15 ngàn tù binh quân Tào, trong đó tù binh Nam Dương có đến gần vạn người, cho nên muốn huấn luyện những tên tù binh này huấn luyện thành quân Hán, đây chính là nhiệm vụ quan trọng nhất của trú quân Nam Dương.

Thời gian thoắt cái cũng đã đến đầu tháng 9, cuối thu khí trời thoáng mát, từng cánh đồng kê chín rộ, cả vùng đất Nam Dương tràn đầy không khí vui sướng của mùa thu hoạch.

Vào thời khắc mà không ai nghĩ rằng sẽ xảy ra chiến tranh, thì bỗng nó lại giáng xuống cả thành Nam Dương.

Vào buổi chiều nọ, một đội binh bao gồm khoảng mười lăm ngàn người, họ hành quân hăng hái trên con đường cách Diệp huyện chừng 40 dặm về phía Nam, mười lăm ngàn quân đội toàn bộ đều cưỡi ngựa đi, trong đó còn có năm ngàn người đều được trang bị hai con ngựa.

Đội quân Hán mà được trang bị hai chiến mã thì có khoảng hai đội, một là kỵ binh của Quan Lũng, tiếp đó là bộ binh trọng giáp, bởi quân Hán đã thu được rất nhiều chiến mã trong quá trình ở tây chinh Khương Đê và bắc chinh Hung Nô, nên toàn bộ chiến mã này đều được trang bị cho quân đội, bất kể kỵ binh hay là bộ binh trong lúc hành quân đều được cưỡi ngựa.

Bộ binh trọng giáp cũng không ngoại lệ, chỉ là vũ khí của bọn họ vô cùng nặng nề, hơn nữa phần lớn đều có thân hình cao lớn, nên một con chiến mã là không đủ, do vậy mới phải chuẩn bị song mã. Một con là để chuyên chở vũ khí, chiến đao.

Quân Hán này đi đến Diệp huyện này có khoảng 5 ngàn bộ binh trọng giáp, do tướng quân Lưu Hổ suất lĩnh, quân đội của Lưu Hổ mới đuổi từ Quan Trung đến Nam Dương vào năm ngày trước, gã nhận được mệnh lệnh của Hán vương Lưu Cảnh, sai gã đi Nam Dương trợ chiến, giúp cho quân đội Nam Dương cướp lấy Diệp huyện.

Đây chính là quyết sách của Lưu Cảnh, lợi dụng tài lực suy yếu sau trận Hợp Phì của Tào Ngụy, nhiều tuyến tác chiến, tạo áp lực cho Tào Ngụy.

Đương nhiên, tấn công Diệp huyện chính là khâu mà chiến dịch ở Nam Dương còn chưa làm được, cướp lấy Diệp huyện, cũng đồng nghĩa với chiến dịch tại Nam Dương đã chiến thắng viên mãn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Là Ma Tu, Không Phải Lương Tâm Nhà Tư Bản
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN