Chương 1075: Bất ngờ đánh Diệp thành.
Chương 1075: Bất ngờ đánh Diệp thành.
Từ Uyển Thành đến Diệp huyện ước chừng một trăm dặm, mà từ Diệp huyện đến Hứa Xương chừng hai trăm dặm, cho dù là thám báo quân Tào có tra tìm được hành động của quân Hán, nhưng đợi đến khi thám báo chạy về báo cáo, và mời Hứa Đô tăng binh, hay đến khi viện trợ quân Tào chạy đến, thì cũng cần trải quan rất nhiều quá trình, viện quân Tào ít cũng phải hai ngày nữa mới có thể đuổi tới Diệp huyện.
Mà quân Hán lại hành quân vô cùng nhanh chóng, trong một ngày đã đến được Diệp huyện, như vậy quân Hán đã hơn được quân Tào ở Hứa Xương tận 1 ngày thời gian, thời gian đó cũng thể quyết định được vận mệnh của Diệp huyện.
Lưu Cảnh cũng đã suy xét đến điểm này, mới lệnh cho Lưu Hồ dẫn năm nghìn bộ binh trọng giáp hỗ trợ tấn công Diệp huyện.
Diệp huyện không có được thành cao lớn chắc chắn như Hợp Phì, tường thành cao không đến ba trượng, chu vi tường chừng 15 dặm, nhân khẩu có khoảng hơn ba vạn dân, nếu so sánh ra thì cũng chỉ là một tòa trung huyện, ưu thế của Diệp huyện không nằm ở thành trì, mà năm ở việc cách Hứa Xương bao xa, và quân viện trợ có liệu thể đến Hứa Xương kịp thời, cũng vì điều này mà Văn Sính vẫn chưa phát động tấn công Diệp thành.
Lúc này, chủ tướng Lý Điển đã nhận được tin là quân Hán đã rời khỏi Uyển Thành, thẳng hướng Diệp huyện, trước tiên y dùng chim bồ câu để truyền tin đến cho Hạ Hầu Đôn ở Hứa Xương, hiện tại quân Hán chỉ còn cách Diệp huyện chừng 30 dặm, mà viện quân của Hạ Hầu Đôn cũng đến lúc phải xuất phát rồi, tính theo góc độ thời gian, quân viện trợ của Hạ Hầu Đôn cũng phải đến chiều mai mới có thể đuổi đến Diệp huyện, nhưng quân Hán chỉ nửa giờ sau đã đánh đến rồi.
Trong lòng Lý Điền cảm thấy óc chút căng thẳng, năm đó y từng bị quân Hán bắt được, sau khi được phóng thích thì điều này đã để lại một nỗi nhục trong lòng của y, cũng chính vì chuyện đó mà khiến y bao năm qua vẫn dậm chân tại chỗ không thể tiến thân, mà những người như Trương Cáp, Trương Liêu, hay Tang Bá đồng chức cùng y trước đây đều đã được thăng chức, phong làm Hương hầu, tướng quân, còn y thì giờ vẫn chỉ là một quan nội hầu, Trung Lang Tướng.
Tào Hồng còn đã chết thảm ở Uyển Thành, lại càng khiến y cảm thấy áp lực, mặc dù lúc ấy y không có ở trong thành nhưng y là phó tướng của Tào Hồng, nên cái chết đó cũng khiến y khó mà tránh khỏi việc phải chịu một phần trách nhiệm.
Lý Điển dừng ở đầu thành, nhìn xa ra phía bên ngoài, màn đêm vừa buông xuống, trời còn chưa tối hẳn, bao trùm một bóng đen lạnh lẽo xuống, cánh đồng cũng hiển ra vẻ yên tĩnh, Lý Điền không khỏi cúi đầu thở dài một tiếng, nhưng cảm giác yên tĩnh đó cũng nhanh chóng bị phá vỡ.
Đúng như những gì Lý Điền lo lắng, chỉ sau nửa canh giờ, mười lăm ngàn quân Hán đã xuất hiện trong hai dặm đồi ngoài thành, hàng đàn những chú chim đang ngụ trên đó cũng đều bị kích động, cũng không khỏi khiến quân canh giữ trên đầu thành chú ý.
- Keng keng keng…! Tiếng cảnh báo gõ vang lên từ trên đầu thành, truyền đến khắp thành, mấy ngàn quân lính đang nghỉ ngơi phía tường thành cũng đứng dậy, chạy về phía đầu thành, Lý Điển cũng lên đầu thành, khẩn trương nhìn chăm chú vào đám quân Hán ngoài xa kia.
Lúc này đám lính đầu thành hô lớn lên, chỉ thấy một đạo quân phóng ngựa lao xuống triền núi, lao thẳng về phía thành trì, khiến đám quân Tào sợ đến mức ai nấy đều giương cung lên phòng thủ, Lý Điển lớn tiếng hét to:
- Không được hoảng loạn!
Lý Điển cảm thấy nhánh quân này có chút đặc biệt, bọn họ lại dùng song mã để lao đến, chẳng lẽ đây lại là kỵ binh Quân Hán ở Quan Lũng?
Lý Điền thật không ngờ tới, đây không phải là kỵ binh Quân Hán ở Quan Lũng mà là trọng giáp bộ binh dũng mãnh nhất của Quân Hán, bọn họ cách thành trì chừng ba trăm bước thì dừng ngựa.
Ba trăm bước là tầm bắn của máy bắn đá loại nặng, nhưng Quân Hán biết, thành trì xung quanh Diệp thành không rộng, nên không thể trang bị máy bắn đá loại nặng ở đầu thành, chỉ có máy bắn đã hạng nhẹ, tầm bắn cũng chỉ được khoảng 150 bước, không thể công kích quân đội đứng cách xa đó 300 bước.
Đương nhiên, phong nỏ có thể bắn được xa hơn chừng 300 bước, thậm chí các loại thiết nỏ của phong nỏ hung mạnh còn có thể bắt thấu trọng giáp của bộ binh, nó chính là khắc tinh của trọng giáp tinh binh, chỉ có điều số lượng loại nỏ này của quân Tào là không nhiều lắm, chỉ rơi vào khoảng một ngàn, lại còn đặt toàn bộ ở Hợp Phì, nên cũng coi như là giúp quân Hán tránh khỏi 1 kiếp nạn.
Tiếp đó còn có loại sàng nỏ, có thể bắn ra đại tiễn dài chừng ba thước, khả năng sát thương tầm 250 bước, lực bắn cũng mạnh, có thể bắn thấu được khôi giáp của trọng binh, ở đầu thành Diệp huyện có bố trí khoảng 150 bộ sàng nỏ như vậy, tuy nhiên chúng không phải dùng để đối phó với bộ binh trọng giáp, mà là đối phó với Tổ xa và máy bắn đá của quân Hán.
Trọng giáp bộ binh của quân Hán đã trải qua mấy lần cải tiến, không chỉ là khải giáp trở nên mỏng và nhẹ hơn, mà nó lại còn kiên cố và chắc chắn hơn trước, hơn nữa Trảm Mã Đao trong tay cũng có khả năng biến hóa lớn.
Do công nghệ đúc tiến bộ, Trảm Mã Đao cũng được cải tạo vài lần, ngoại hình trông đã khá giống với Mạch đao của đời sau, toàn thân dài chừng hai trượng, lưỡi dài 6 thước, hình đáng bên ngoài giống Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao đao, có thể chém đươc bằng 2 mặt. Cũng có thể dùng để ám sát.
Khi trọng giáp bộ binh sử dụng Trảm Mã đao, cần phải dùng đến sức lực của phần eo, sau khi tiến vào chiến đấu, trọng giáp bộ binh sẽ huy động Trảm Mã đao khiến nó trở nên như một bức tường, đây là vũ khí sắc bén nhất để đối phó kỵ binh, nhưng không chỉ dùng để đối phó với kỵ binh, khả năng công phá thành của nó cũng rất lớn.
Trước mắt, toàn bộ quân đội trong thiên hạ cũng chỉ có quân Hán là được trang bị Trảm Mã Đao, tất nhiên là sẽ được dùng vào những lúc tình thế nguy cấp, là bí mật được năm trăm người thợ bảo hộ kỹ lưỡng.
Còn một phương diện khác cũng có liên quan chủ yếu đến quân Hán quật khởi ở phía nam, năm đó bọn họ không có kỵ binh, vì đối phó với Hổ Báo kỵ của Tào Tháo, cũng chỉ có thể sử dụng trọng giáp bộ binh, đương nhiên điều này cũng có liên quan đến sức mạnh quốc gia, ngoại trừ nước Hán và nước Ngụy, quân Giang Đông vốn không thể trang bị được những thứ này.
Hiện giờ quân Hán có khoảng sáu ngàn kỵ binh trọng giáp, do Lưu Hổ làm chủ tướng, phó tướng là Lôi Đồng. Lần này Lôi Đồng không xuất chinh Nam Dương, mà là dẫn một ngàn trọng giáp bộ binh đóng giữ Đồng quan, bảo vệ sự an toàn của Quan Trung.
Lưu Hổ vinh dự được quân Hán phong là đệ nhất đao, không phải do gã võ nghệ cao cường mà là gã thống nhất đội quân trọng giáp bộ binh có sức chiến đấu hùng mạnh nhất, sử dùng Trảm Mã đao một cách sắc bén nhất, gã và Văn Sính đã đánh cược, trong vòng một canh giờ sẽ đánh hạ Diệp huyện, lúc này trong lòng gã sớm đã nóng lòng muốn thử, chỉ chờ để có thể có cơ hội nổi danh lần này.
Lúc này, một tên binh lính chạy đến bên cạnh Lưu Hổ nói:
- Văn đô đốc xin hỏi tướng quân, chúng ta cần nghỉ ngơi bao lâu?
Lưu Hổ cười ngạo nghễ:
- Không cần nghỉ ngơi, đợi đến lúc binh lính chúng ta ăn mặc chỉnh tề, 15 phút sau có thể tiến công!
Binh lính chạy vội về bẩm báo, Lưu Hổ quay đầu lại lớn tiếng quát to:
- Tất cả binh sĩ xuống ngựa, chuẩn bị tác chiến!
Mặc dù trọng giáp bộ binh không hề sợ sự đả kích của Tiễn Thỉ và cây lăn, nhưng bọn họ cũng có nhược điểm, mà nhược điểm lớn nhất chính là cồng kềnh, hành động bất tiện nên tất nhiên là không thể nhanh chóng mang vác thang mà chạy được, cho nên dùng trọng giáp bộ binh công thành, còn cần có quân đội khác bên ngoài yểm trợ trong lúc họ công thành.
Bộ binh trọng giáp còn đang thay trang phục, nhưng chủ tướng quân Hán Văn Sính lại phát ra lệnh tiến công.
- Uỳnh, uỳnh, uỳnh!
Quân Hán đang gõ những tiếng trống rộn vang, tiếng trống long trời lở đất, 10 ngàn quân Hán bắt đầu phát động tiến công Diệp huyện, binh lính che tấm chắn lên cao, giơ lên hàng trăm chiếc thanh cao công thành vọt tới thành trì.
Sắc mặt của Lý Điển trở nên tái nhợt, không ngờ quân Hán không cần nghỉ ngơi mà đã bắt đầu tấn công thành, giờ gã cũng đã hiểu ý đồ của quân Hán, quân Hán muốn lợi dụng khỏang thời gian khi mà viện quân chưa tới Diệp huyện để tiến đánh, hơn nữa còn chọn công thành vào ban đêm.
Cho dù Lý Điển lo lắng rằng khả năng chiến đấu trong đêm của quân đội là không đủ, nhưng lúc này gã đầu còn thời gian để mà suy xét, gã la lớn:
- Máy bắn đá chuẩn bị.
Đề xuất Voz: Trung hưng chi lộ