Chương 1079: Chiến sự tuyến tây.

Chương 1079: Chiến sự tuyến tây.

Từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống, y lấy hết dũng khí nói:

- Không biết Hán vương Điện hạ đã chuẩn bị trả lời ra sao?

Tư Mã Ý cười nói:

- Ta có thể nói thẳng cho vương gia rằng, chủ công nhà ta không hy vọng phương bắc sẽ xuất hiện một kẻ địch lớn mạnh, càng không hy vọng Hung Nô bị Tiên Ti tiêu diệt, cho nên chủ công nhà ta mới đề xuất là đem trả lại toàn bộ 35 ngàn tù binh cho Hung Nô, đây là thành ý của chủ công nhà ta, vương gia hiểu chứ.

Trong lòng Lưu Đóa cảm thấy nhẹ nhàng hơn, y biết rằng Lưu Cảnh đúng là đã có thành ý, nếu vậy bọn họ cũng phải biểu hiện thành ý của mình ra, liền cắn răng nói:

- Vậy cứ chiểu theo điều kiện của các ngài, tổng cộng là 7 triệu con dê và 500 ngàn con trâu, hy vọng có thể mau chóng đưa binh lính của chúng tôi về nước.

- Được, hiện đã chuẩn bị vào đông, vậy nên chúng ta sẽ cùng nhau trao đổi ở huyện Cao Nô.

- Còn số 300 ngàn cân sắt thô kia, Hán quốc vẫn sẽ bán cho Tiên Ti sao?

Lưu Đóa vẫn có chút không an tâm.

Tư Mã Ý lắc lắc đầu:

- Xin vương gia yên tâm, cũng tôi sẽ không bán dù chỉ 1 cân.

Ngay vào lúc Văn Sính và Lưu Hổ cùng suất quân tiến đánh Diệp huyện, đại tướng Triệu Vân cũng xuất lĩnh ba vạn quân Hán xuất phát từ Bồ Tân quan, vượt qua Hoàng Hà tiến công quy mô nam bộ Tịnh Châu.

Phía đông của bến Bồ Tân chính là quận Hà Đông Tịnh Châu, đây cũng là vùng đất trọng yếu của Tào Tháo, ở đây đã bố trí Điển Nông trung lang tướng, chiêu mộ lượng lớn nông phu quay lại trồng trọt ở quận Hà Đông.

Nhưng từ khi Hán quốc thực thi chính sách” Dẫn nông phân điền” ở Quan Trung, thì đã có hàng nhìn điển nông ở Hà Đông mang theo gia quyến của mình dời đến Quan Trung, chỉ trong có thời gian một năm mà đã có gần 2 vạn hộ, gần 200 ngàn người từ các quận Hà Đông, quận Thượng Đảng đều dời đến Quan Trung, khiến cho nhân khẩu Quan Trung tăng mạnh.

Trong đó quận Hà Đông đã phải chịu rất nhiều ảnh hưởng, bởi vì phần nhiều đất đai đã bị xói mòn, thổ địa hoang hóa, năm nay sản lượng của quận Hà Đông đã giảm đi bảy tám phần, vì vậy đã ảnh hưởng rất nhiều đến quân lương của quân Tào.

Đúng vào lúc quan viên ở Tịnh Châu không biết làm cách nào để giao nộp cho Ngụy Công, quân Hán lại đến tấn công, nên càng lâm vào tình trạng khủng hoảng, các quan viên đều bỏ thành mà chạy, binh lính nhìn thấy vậy cũng lần lượt hàng, cần chưa đến 3 ngày mà quân Hán đã có thể chiếm được quận Hà Đông, để từ đó tiếp tục tiến về phía quận Thái Nguyên.

Quân Tào đóng giữ ở Tịnh Châu chỉ có hơn 15 ngàn người, do đại tướng Hạ Hầu Thượng thống soái, tình thế nguy cấp, Hạ Hầu Thượng đã phát đi rất nhiều thư báo khẩn đến Nghiệp Đô.

Cùng vào lúc Triệu Vân dẫn 3 vạn quân xuất binh đến quận Hà Đông, thì đại tướng Trương Nhậm cũng dẫn 10 ngàn quân Hán ra Đồng Quan, hướng về Lạc Dương, bọn họ thế như chẻ tre, một người lĩnh cưỡi ba con chiến mã, thanh thế lớn, trùng trùng điệp điệp tiến về Lạc Dương.

Từ Đồng Quan đến Lạc Dương không xa chỉ cần 3 ngày hành quân là tới, mà trú binh của quân Tào ở Lạc Dương cũng không nhiều, chỉ có hơn 8 ngàn người, một phần là do Hạ Hầu Đôn thống soái, bởi vì quân Tào đã tập trung binh lực vào trận chiến ở Hợp Phì, nên tuyến phòng ngự tây tuyến cũng vì vậy mà để lỏng. Tuyến phòng ngự tây tuyến của quân Tào bao gồm Hứa Xương, Diệp huyện và Lạc Dương trước mắt chỉ bố trí bốn mươi lăm ngàn người.

Bốn mươi lăm ngàn người phải đối mặt với hai tuyến phòng ngự của Nam Dương và Lạc Dương, hiển nhiên là chả khác nào giật gấu vá vai, Hạ Hầu Đông không thể không chọn ra một cái quan trọng hơn, nên đã quyết là tập trung tinh lực ba vạn trọng binh cho Hứa Xương, như vậy cho dù là Diệp huyện gặp nguy hay Lạc Dương gặp khốn, quân đội ở Hứa Xương đều có thể kịp thời đến cứu.

Nhưng có một điều Hạ Hầu Đông không ngờ đến, mà y cũng không có khả năng nghĩ đến, chính là bố cục toàn cảnh mà Lưu Cảnh đã tạo nên, bất luận là xuất binh đánh Diệp huyện hay là Tịnh Châu, hay chăng là đánh đến Lạc Dương, nếu muốn đánh cả 3 tuyến cùng 1 lúc thì quân Hán đều có thể đồng thời tiến công.

Khi Hạ Hầu Đôn nhận được thư khẩn cầu của tướng phòng ngự Lạc Dương, thì khi này y đang xuất quân đến Diệp huyện, đại quân đóng ở bên ngoài Diệp huyện 5 đặm về phía bắc, còn chưa kịp phản công Diệp huyện, Lạc Dương đã lại phát tin xin cứu viện, khiến Hạ Hầu Đôn rơi vào tình thế khó xử.

Y phải làm sao để ứng đối chuyện này? Nên từ bỏ Diệp huyện để đến cứu Lạc Dương không, hay tiếp tục phản công Diệp huyện đây? Hạ Hầu Đôn cho dù là ở trọng trách đại tướng cũng khó mà quyết định, lúc này có binh lính bẩm báo:

- Đô đốc, Giả tiên sinh đang ở ngoài trướng vai cầu kiến.

Hạ Hầu Đôn vội vang nói:

- Mau mau mời vào!

Một lát sau, mưu sĩ Giả Quỳ vào, lúc trước khi quân Hán công chiếm Uyển thành, Giả Quỳ khi đó đang ở trong thành chữa thương nên sau trở thành tù binh của quân Hán, nhưng Lưu Cảnh không có miễn cưỡng ông ta, thả ông ta trở về Hứa Xương. Giả Quỳ đã ở đây dưỡng thương được mấy tháng rồi, thương thế cơ bản đã khỏi hẳn, Tào Tháo sai ông ta ở đây phụ trợ cho Hạ Hầu Đôn, lần này ông ta cũng đi theo Hạ Hầu Đôn đến cứu Diệp huyện.

Hạ Hầu Đôn mời Giả Quỳ ngồi xuống, liền vội nói:

- Tiên sinh cũng biết việc quân Hán xuất binh đến Lạc Dương chứ?

Giả Quỳ gật đầu:

- Tại hạ đúng là đến vì chuyện này, không biết Đô đốc định ứng phó ra sao?

- Hiện ta đang không biết nên làm thế nào!

Hạ Hầu Đôn thở dài 1 hơi, vừa liếc mắt nhìn Giả Quỳ, vừa hỏi:

- Tiên sinh hãy cho ta một lời khuyên đi?

Giả Quỳ không chút hoang mang nói:

- Xét theo thời gian, quân Hán xuất binh tiến đánh Diệp huyện và Lạc Dương gần như là cùng 1 lúc, từ đó thấy được sự bố trí thống nhất của Lưu Cảnh, ngụ ý chính là nhắm vào quân đóng ở Hứa Xương của chúng ta, nếu chúng ta đi cứu Lạc Dương, như vậy quân Hán sẽ thực sự chiếm được Diệp huyện, thậm chí còn có thể xuất binh đánh lén Hứa Xương, nhưng nếu chúng ta để mặc Lạc Dương, một khi Hàm Cốc quan thất thủ, Lạc Dương cũng khó lòng bảo vệ, đây mới là cái tiến thoái lưỡng nan, Đô đốc chỉ có thể giữ 1 cái, nếu muốn giữ cả 2, dựa vào binh lực hiện tại trong tay của chúng ta thì e rằng sẽ hoàn toàn thất bại.

- Tiên sinh nói rất đúng, đúng là ta chỉ có thể giữ được một cái, vậy ta nên giữ cái nào?

Giả Quỳ khẽ cười nói:

- Tôi muốn hỏi ngài một câu, Đô đốc nắm trong tay bao nhiều % là có thể đoạt lại được Diệp huyện.

- Diệp huyện có 5 ngàn trọng giáp bộ binh, còn có 10 ngàn quân tinh nhuệ của Văn Sính, mà ta chỉ có ba vạn quân, nói thật là đến 1 chút hy vọng cũng không có.

- Một khi đã như vậy, tại sao Đô đốc còn muốn bảo vệ Diệp huyện?

Hạ Hầu Đôn yên lặng gật đầu:

- Ta đã hiểu ý của tiên sinh.

Giả Quỳ lại nói:

- Tuy rằng từ bỏ Diệp huyện, nhưng cũng cần phải phòng rằng quân Hán sẽ đánh lén Hứa Xương, cho nên nhất định phải giữ lại 2 vạn quân để trấn thủ nơi này, chỉ có thể chia ra mười ngàn đi cứu Lạc Dương, nhưng 10 ngàn binh thì quá ít, Đô đốc cần lập tức thông báo với Ngụy công, xin ngài ấy có thể tăng thêm quân cho Lạc Dương, như vậy mọi chuyện nhất định sẽ ổn.

Hạ Hầu Đôn trầm tư một lát, cuối cùng cũng hạ quyết tâm:

- Vậy làm theo tiên sinh nói đi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN