Chương 1080: Lén giết sứ giả người Hồ.

Chương 1080: Lén giết sứ giả người Hồ.

So sánh với Trường An đang hướng tới phồn thịnh và lớn mạnh, Nghiệp Đô vào tháng chín lại có vẻ gì đó u ám, mặc dù cùng là mùa thu, cùng ánh mặt trời, nhưng mùa thu ở Nghiệp Đô lại đè nén và nặng nề.

Đây không chỉ là do mây đen của chiến sự Hợp Phì đã ảnh hưởng tới vua dân ở Nghiệp Đô, mà còn vì lương thực vụ thu của Tịnh Châu giảm sản lượng khiến tâm trạng mọi người đều trĩu nặng, thương nhân là những người nhạy cảm nhất, giá lương thực của Nghiệp Đô đã tăng từ tám mươi tiền một đấu gạo vào đầu tháng tám lên đến ba trăm tiền một đấu vào cuối tháng tám, hơn nữa vẫn còn đang tiếp tục tăng.

Ngày đầu tiên trong tháng chín đã dấy lên phong trào cướp gạo toàn thành, chỉ trong một ngày, giá lương thực đã tăng vọt đến năm trăm tiền một đấu gạo, về sau dưới sự can thiệp của quan phủ, giá lương thực mới từ từ giảm xuống còn ba trăm năm mươi tiền một đấu.

Giá lương thực tăng vọt đã ảnh hưởng cực lớn tới dân sinh, lòng người không yên, không nhìn thấy hy vọng ở tiền đồ, bắt đầu có tin đồn, không ít nhà giàu ở Nghiệp Đô đã lén lút tới Trường An mua đất xây nhà, chuẩn bị đường lui cho mình.

Trời vừa tối không lâu, đường phố đã trở nên vắng vẻ, trị an ở Nghiệp Đô gần đây không tốt, thường xảy ra chuyện cướp bóc đánh nhau, gây náo loạn khiến mọi người bàng hoàng, khi trời tối, nhà nhà đều đóng cửa, không ra đường nữa.

Lương thực thiếu và trị an không tốt cũng ảnh hưởng đến buôn bán, thương nghiệp vốn phồn thịnh bắt đầu trở nên tiêu điều, gần ba mươi phần trăm cửa hàng đóng cửa, chịu ảnh hưởng lớn nhất là các tửu quán, Tào Phi hạ lệnh cấm uống rượu, đã có nửa số tửu quán bị ép dừng kinh doanh, điều này khiến cho cuộc sống về đêm của Nghiệp Đô trở nên vắng lạnh.

Tửu quán Tam Tấn ở gần phía đông thành Nghiệp Đô cũng chịu ảnh hưởng rất lớn, tuy nhiên nó không ngừng kinh doanh, mà là kinh doanh ảm đạm, thời gian đóng cửa hàng ngày cũng kéo dài, hy vọng có thể cố gắng thu hút tửu khách.

Lúc này, trong tửu quán Tam Tấn vắng ngắt, cửa hàng không có lấy một người khách, hai gã tửu bảo ngồi buồn chán ngủ gật ở cửa, mong sớm đóng cửa một chút.

Lúc này rèm cửa được vén lên, luồng gió lạnh đập vào mặt, một vị khách bước vào, hai gã tửu bảo lập tức phấn chấn, chúng nhận ra đó là Ngự sử Trung thừa Dương Thiêm, là khách quen của cửa hàng.

- Hóa ra là Dương Trung thừa, muộn thế này còn đến uống rượu!

Hai gã tửu bảo cực kỳ nhiệt tình nói.

- Ừ!

Dương Thiêm hừ một cái, nhìn quanh đại sảnh tửu quán dò xét, nhưng lại không thấy chưởng quầy.

- Chưởng quầy các ngươi đâu?

Dương Thiêm hỏi.

- Đến đây! Đến đây!

Vương chưởng quầy dáng người mập mạp bước nhanh từ trong buồng ra, vẻ mặt tươi cười:

- Dương Trung thừa mời lên lầu!

Dương Thiêm có phòng riêng ở đây, y đi lên lầu hai, bước thẳng vào nhã thất mình thường dùng, vẫn theo quy tắc cũ, một bầu rượu, năm đồ ăn, lệnh cấm rượu không có gì ràng buộc với y.

Y tự rót rượu cho mình, chậm rãi uống, đương nhiên y không phải tới uống rượu, mà tới tìm Lý Phù.

Một thời gian rất dài trở lại đây Dương Thiêm đóng vai gián điệp hai mặt, vừa bán sức cho Tào Phi, vừa ngầm liên lạc với nước Hán, có điều cùng với sự suy vong của nước Ngụy, Dương Thiêm càng thiên về nước Hán, y phải để lại đường lui cho mình.

Cũng chính vì nguyên nhân này, tin tình báo mà y cung cấp cho nước Hàn cũng ngày càng có giá trị, ví như tình báo quan trọng về việc ngân khố nước Ngụy trống rỗng chính là do y tiết lộ, đã được Lưu Cảnh khen ngợi và cũng khiến Lưu Cảnh áp dụng quyết sách chiến tranh quốc lực.

Lúc này, cửa mở, Lý Phù bước nhanh vào, cười tủm tỉm nói:

- Muộn thế này, Dương Trung thừa có việc gấp sao?

Dương Thiêm gật đầu:

- Quả thật có tình báo quan trọng, Lý Sứ quân mời ngồi trước đã!

Lý Phù ngồi xuống rồi cũng rót cho mình một chén rượu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chăm chú vào Dương Thiêm, mặc dù Lý Phù phóng đãng ngang ngược, nhưng trong chính sự, gã tuyệt đối không hề hàm hồ.

Dương Thiêm trầm tư một lát nói tiếp:

- Hôm nay Tào Phi đã tiếp kiến một vị khách quan trọng, có thể liên quan đến thắng thua của chiến dịch Hợp Phì.

Lý Phù kinh ngạc, vội hỏi:

- Là vị khách nào?

- Là đặc sứ của Tiên Ti đông Thiền Vu Kha Bỉ Năng, người Tiên Ti đề nghị muốn dùng một triệu con dê đổi lấy một vạn cung tiễn và ba mươi vạn mũi tên của nước Ngụy, Tào Phi rất hứng thú, xem ra y đã đồng ý.

Vẻ mặt của Lý Phù bắt đầu nặng nề, gã đương nhiên biết đây là ý gì, một khi Tiên Ti và nước Ngụy đạt được giao dịch, một triệu con dê sẽ làm giảm rất nhiều nguy cơ tài chính của quân Tào, nó sẽ cực kỳ bất lợi cho chiến tranh quốc lực của chủ công.

Lý Phù lập tức hỏi:

- Đã đi tới thỏa thuận rồi sao?

- Ta nghe ý của Tào Phi, hình như hai bên đã có nhận thức chung, tuy nhiên Tào Phi phải xin chỉ thị của Tào Tháo, sứ giả Tiên Ti cũng phải về bẩm báo Kha Bỉ Năng.

Lý Phù do dự một lát lại hỏi:

- Sứ giả Tiên ti khi nào xuất phát?

Dương Thiêm hiểu được ý của gã, liền chậm rãi đáp:

- Sáng sớm ngày mai họ rời Nghiệp Đô quay về phương bắc, sứ thần có khoảng hai mươi người, còn ba trăm kỵ binh quân Tào bảo vệ, họ xuất biên từ U Châu, ba trăm kỵ binh sẽ bảo vệ họ đến địa giới U Châu, sau đó quân đội của Tào Chương lại hộ tống họ xuất biên.

Nói đến đây, Dương Thiêm rút một tấm bản đồ từ trong ngực ra, đưa cho Lý Phù.

- Đây là bản đồ lộ trình đi về của sứ giả Tiên Ti, do Tào Phi đích thân quyết định, ta đã vẽ lại bằng trí nhớ, Lý Sứ quân tự xem đi!

Nói xong, Dương Thiêm đứng dậy rời khỏi phòng, y khoác áo vào rồi vội vã đi, trong phòng, Lý Phù mở bản đồ ra, nhìn bản đồ đường đi đơn giản trên bản đồ, gã không khỏi chìm trong suy tư.

Người Tiên Ti từ đầu giống với người Ô Hoàn, cũng là một nhánh của Đông Hồ, do sống ở núi Tiên Ti nên có tên như vậy, sau khi Bắc Hung Nô bị tiêu diệt, Tiên Ti dần hùng mạnh lên, Thiền Vu Đàn Thạch Hòe từng môt lần thống nhất Tiên Ti, trở thành dân tộc du mục lớn mạnh nhất trên thảo nguyên, chiếm giữ hơn nửa sa mạc phía bắc.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, sau khi Đàn Thạch Hòe qua đời, Tiên Ti lại lần nữa bị chia tách, hình thành ba phần đông, trung, tây, trong đó Thác Bạt Tiên Ti ở phía tây và Mộ Dung Tiên Ti ở phía trung là cường thịnh hơn cả.

Để tranh giành địa bàn và quyền lãnh đạo, Thác Bạt Tiên Ti và Mộ Dung Tiên Ti đã đánh nhau trong một thời gian dài, dần dần trở nên suy yếu, biến thành mồi săn của Nam Hung Nô, Nam Hung Nô thường xuyên xuất binh bắt dê bò và người Tiên Ti.

Tuy nhiên năm ngoái, Nam Hung Nô bị nước Hán đánh trọng thương nguyên khí, khiến người Tiên Ti nhìn thấy được cơ hội, thủ lĩnh của Thác Bạt Tiên Ti là Bộ Độ Căn và thủ lĩnh Kha Bỉ Năng của Mộ Dung Tiên Ti đã hòa giải với nhau, mấy tháng trước, hai nhánh người Tiên Ti liên hợp xuất binh xâm lấn Âm Sơn, gây đại chiến với Nam Hung Nô ở dưới chân núi Âm Sơn, hai bên người chết thê thảm, người Tiên Ti không thể giành thắng lợi, cuối cùng buộc phải rút quân.

Người Tiên Ti đã ý thức được, nguyên nhân họ thất bại là vì binh khí không sắc bén bằng người Hung Nô, Bộ Độ Căn đã đề xuất mua ba mươi vạn cân sắt thô thượng hảo từ nước Hán, còn Kha Bỉ năng thì mua một vạn cung tên và ba mươi vạn mũi tên của nước Ngụy.

Sứ giả của Kha Bỉ Năng tên là Mộ Dung Chúc, khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ vô cùng cường tráng, y cũng xuất thân từ quý tộc Tiên Ti, mặc dù bề ngoài thô lỗ nhưng tâm tư lại rất tinh tế, y đã nhìn thấy nguy cơ lương thực sắp xuất hiện trong nội bộ nước Ngụy, làm cho y càng có lòng tin hơn trong việc đạt được cuộc mua bán lần này.

Cho dù Tào Phi phải bẩm báo Tào Tháo, nhưng Mộ Dung Chúc biết, đó chẳng qua là hình thức, quân Tào muốn giành được thắng lợi trong cuộc chiến với quân Hán thì phải có lương thực dồi dào, họ không thể từ chối sức hấp dẫn của một triệu con dê.

Mộ Dung Chúc nóng lòng quay về nha trướng để báo cáo với Thiền Vu Kha Bỉ Năng, y cùng đi với hơn hai mươi người, ngoài ra Tào Phi phái ba trăm kỵ binh bảo vệ họ quay về phương bắc, họ sẽ từ U Châu xuyên qua dãy núi Yến Sơn, trở về nha trướng của Mộ Dung Tiên Ti.

Đội sứ thần đi lên phía bắc, qua quận Quảng Bình, quận Cự Lộc, quận An Bình rồi tiến vào quận Hà Gian chiều hôm nay, họ đã tới huyện Dịch Thành, đây cũng là biên giới giữa Ký Châu và U Châu.

U Châu là địa bàn của con thứ Tào Tháo tên là Tào Chương, cho dù Tào Phi đã là thế tử, nhưng y vẫn không muốn trở mặt với nhị đệ đang nắm giữ trọng quân trong tay, vì thế quân đội y phái đi sẽ không dễ dàng bước vào địa giới của U Châu, kỵ binh quân Tào hộ tống sứ giả Tiên Ti sẽ bàn giao cho kỵ binh U Châu ở đây, sau đó kỵ binh U Châu hộ tống sứ giả Tiên Ti rời khỏi lãnh địa U Châu.

Đội sứ giả cách huyện Dịch Thành còn khoảng mười dặm, phía trước không xa có một dịch quán, lúc này, một gã kỵ binh phi như bay về, bẩm báo với nha tướng hộ tống:

- Khởi bẩm Thi Tướng quân, dịch quán phía trước có kỵ binh mà Chương công tử phái tới, muốn giao nhận với chúng ta.

Thủ lĩnh kỵ binh hộ tống tên là Thi Lâm, là một nha tướng, gã hơi sững người, bình thường nên bàn giao trong huyện Dịch Thành, sao lại ở dịch quán, tuy nhiên ý nghĩ kỳ lạ trong lòng gã chỉ là thoáng qua, chuyện giao nhận này không nghiêm ngặt như thế, dịch quán cũng là chỗ ở của quan lại, theo họ thấy, huyện thành chẳng khác biệt gì với dịch quán.

Thi Lâm lập tức hạ lệnh:

- Tới dịch quán nghỉ ngơi!

Đội quân tăng tốc đến dịch quán, trong dịch quán đã có một trăm kỵ binh U Châu chiếm cứ, lúc này, một người đàn ông trung niên ăn mặc gọn gàng chậm rãi bước ra cửa, chắp tay cười nói:

- Tại hạ là tham quân tòng sự của U Châu tên là Hàn Bình, các vị chắc là sứ giả Tiên Ti tới từ Nghiệp Đô?

Thi Lâm thấy đối phương có phong thái ung dung, giong nói rất nặng mùi quan trường, gã không dám thất lễ, vội xoay người xuống ngựa đáp lễ:

- Đúng là chúng tôi.

- Thế thì đúng rồi, ta phụng lệnh của Kiêu Kỵ Tướng quân, tới giao nhận sứ giả, các vị đi đường vất vả rồi.

Hàn Bình lấy bao thư ra đưa cho Thi Lâm, Thi Lâm nhận lấy xem, là bao thư của quan U Châu, hộ tống sứ giả Tiên Ti xuất cảnh, bên dưới có con dấu của Tào Chương, xác nhận không sai, Thi Lâm không nghi ngờ, cười nói:

- Đã thế, lộ trình phía sau xin nhờ cậy các vị.

Hàn Bình cười cười:

- Tướng quân mời vào trạm dịch nghỉ ngơi một lát đã!

Thi Lâm thấy dịch quán quá nhỏ, không chứa hết binh lính của mình, hơn nữa đã bị linh lính đối phương chiếm hết từ lâu, gã liền lắc đầu:

- Ta còn phải trở về phục mệnh, không nghỉ ngơi nữa, để sứ giả Mộ Dung nghỉ ngơi vậy!

Gã cáo biệt Mộ Dung Chúc, rồi dẫn ba trăm kỵ binh quay đầu chạy nhanh về phía nam, nhanh chóng biến mất trên đường, Hàn Bình dõi ánh mắt lạnh nhạt nhìn họ đi xa, lúc này mới cười nói với Mộ Dung Chúc:

- Giờ trời vẫn sớm, chúng ta hãy lên đường gấp, nghỉ qua đêm ở trạm dịch phía bắc đằng trước, ta đã phái người tới đó sắp xếp chỗ ăn ngủ, Mộ Dung tiên sinh thấy thế nào?

Mộ Dung Chúc muốn nghỉ ngơi một lát mới đi, nhưng đối phương thúc giục lên đường, y cũng không tiện phản đối, đành gật đầu:

- Được rồi! Cứ nghe theo sự sắp xếp của Hàn tham quân!

Hàn Bình mừng rỡ, vội lệnh cho kỵ binh thuộc hạ chuẩn bị xuất phát, một trăm kỵ binh U Châu lần lượt lên ngựa, bảo vệ sứ thần Tiên Ti đi về phía bắc.

Đi khoảng bảy tám dặm, Mộ Dung Chúc phát hiện đường họ đi không phải là đường chính tới huyện thành, mà là một đường khác rẽ hướng tây bắc, trong lòng y có chút kỳ lạ liền hỏi:

- Hàn tham quân, chúng ta không tới huyện thành sao?

Đề xuất Tiên Hiệp: Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN