Chương 1081: Ba đề nghị.

Chương 1081: Ba đề nghị.

Hàn Bình lắc đầu, cười khổ nói:

- Không sợ Mộ Dung tiên sinh chê cười, nông dân trong huyện thành đang gây rối, mấy ngàn loạn dân đã bao vây huyện nha, yêu cầu huyện lệnh giảm thuế, cục diện vô cùng hỗn loạn, ta lo loạn dân sẽ bao vây tấn công các vị, cho nên không dám đi huyện thành.

Mộ Dung Chúc gật đầu, y cũng nghe nói chuyện này thường xuyên xảy ra ở Trung Nguyên, chả trách họ không dám đi huyện thành, y lại tò mò hỏi:

- Sao lại xảy ra chuyện nông dân gây rối?

Hàn Bình thở dài một tiếng:

- Còn không phải vì chiến tranh sao, Ngụy công điều tất cả lương thực xuống phía nam chuẩn bị chiến tranh, trong khi các nơi ở Hà Bắc năm nay đều xảy ra hạn hán, lương thực giảm sản lượng, Ngụy công còn muốn tăng ba mươi phần trăm thuế phú ở Hà Bắc, đám nông dân không thể nhịn được nữa, liền đứng lên gây chuyện, trên đường đi các ngươi không gặp phải sao?

Mộ Dung Chúc lắc đầu:

- Chuyện hán hán giảm sản lượng cũng có gặp, nhưng không nghe nói nông dân ở đây gây rối.

- Đó là Thi Tướng quân cố ý né tránh, năm nay thuế phú của Hà Bắc tăng ba mươi phần trăm, nông dân sao có thể không gây chuyện, đúng là chiến tranh tổn thương dân chúng!

- Hàn Tham quân nói đúng!

Mộ Dung Chúc không nghi ngờ nữa, theo kỵ binh U Châu men theo con đường nhỏ lên phía bắc, rất nhanh bọn họ đã bước vào đường đầm nước, đây chính là hồ Bạch Dương đời sau, cách đó không xa là mặt nước trắng xóa, họ đi dọc theo con đường nhỏ ven bờ, vùng này ít ai lui tới, đường lầy lội khó đi, suốt hai canh giờ, họ mới đi được chưa đến hai mươi dặm, lúc này trời đã dần tối đen.

Mộ Dung Chúc cũng bắt đầu tức giận, thúc ngựa đuổi theo Hàn Bình hô lớn:

- Hàn tham quân, đường bùn này căn bản không thể đi, ngươi có ý gì?

Mặt Hàn Bình đã biến sắc, lạnh lùng đáp:

- Rất xin lỗi, con đường của các ngươi đã chấm dứt rồi!

- Rốt cuộc ngươi là ai?

Mộ Dung Chúc thấy trong lòng bất an, lùi mấy bước liên tục, ngạc nhiên nhìn Hàn Bình chằm chằm.

- Ta họ Lý, tên là Lý Phù, đương nhiên cũng không phải tham quân U Châu gì đó, không giấu ngươi, kỵ binh U Châu tiếp ứng các ngươi vẫn đang khổ sở chờ đợi trong huyện thành, có điều chúng đã nhận được thư của ta, cho rằng các ngươi không đi tới U Châu nữa, đoán là đã quay về.

Mộ Dung Chúc chấn động, xoay người định chạy trốn, một gã kỵ binh bên cạnh hung hăng vươn mâu ra đâm, mũi mâu đâm xuyên qua lưng y, Mộ Dung Chúc kêu thảm một tiếng, lật người ngã khỏi ngựa.

Lý Phù hét lớn:

- Ra tay!

Một trăm thám báo quân Hán cải trang làm kỵ binh U Châu cùng nhau động thủ, tiếng kêu thảm thiết phát ra trong đầm nước, không lâu sau, hai mươi mấy tùy tùng Tiên Ti đều bị quân Hán giết chết sạch, thám báo quân Hán ra tay nhanh chóng, nhấn chìm toàn bộ xác xuống dưới bùn, đồng thời để lại chứng cứ của kỵ binh U Châu trên người chúng, lúc này mới nhanh chóng men theo đường cũ phi nhanh đi.

Lý Phù đương nhiên biết việc sứ giả Tiên Ti bị giết sớm muộn sẽ bị phát hiện, tuy nhiên ít nhất phải đợi đến sang năm sau khi khai xuân, hơn nữa đường xá tới Tiên Ti xa xôi, đợi chúng phát hiện truy cứu trách nhiệm, làm rõ chân tướng, lại đi đi về về hiệp thương, kể cả cuối cùng đạt được thỏa thuận thì cũng phải đợi tầm này sang năm, quân Hán cũng giành thắng lợi về mặt thời gian rồi.

Tào Phi gửi gắm tia hy vọng lên người Tiên Ti, nhưng y lại không biết, giấc mơ lấy thịt dê làm quân lương của quân Tào đã bị thám báo của quân Hán dẫn đầu là Lý Phù vô tình đánh nát rồi.

Tào Phi trước khi làm thế tử chủ quản chính vụ, nhưng lại không được nhúng tay vào quân sự, sau khi y nhập tự làm thế tử, cuối cùng đã giành được một bộ phần quyền quân vụ, cho dù chỉ là những việc hậu cần như gom góp tiền thuế, vận chuyển lương thảo, chiêu mộ binh lính, nhưng cũng là điều y tha thiết mơ ước, y đã có thể lợi dụng quyền lực trong tay để lung lạc đại tướng, được quân đội ủng hộ, khiến địa vụ càng thêm vững chắc.

Tuy nhiên không bột đố gột nên hồ, thời gian này Tào Phi quả thực bị áp lực quân sự khổng lồ của quân Hán và lương thực không đủ làm cho sứt đầu mẻ trán, quân Hán xuất binh đi Tịnh Châu, đã chiếm lĩnh được quận Hà Đông, xuất binh tới Lạc Dương, chiếm lĩnh quận Hoằng Nông và giằng co với quân Tào ở Hàm Cốc Quan, về phía Nam Dương, Diệp Huyện thất thủ, quân đội của Văn Sính đã đe dọa nghiêm trọng đến an toàn của Hứa Xương.

Thư cầu viện của Lạc Dương và Thái Nguyên đã liên tục đưa tới Nghiệp Đô, muốn Tào Phi đưa quân đội trợ giúp và chi viện tiền, hiện giờ giá lương thực ở Nghiệp Đô tăng vọt, lương thực bình ổn giá gạo các quan phủ cũng không lấy ra, đành dựa vào mệnh lệnh cưỡng chế không cho tăng giá.

Thế nhưng lúc này, Tào Tháo ở tận Thọ Xuân cũng viết thư khẩn tới, lệnh cho y lập tức gom góp ba mươi vạn thạch quân lương đưa đến Thọ Xuân, áp lực tài chính khổng lồ khiến cho Tào Phi gần như sắp ngã bệnh.

Vạn bất đắc dĩ, Tào Phi đành gõ cửa hỏi thăm Tuân Du, tìm cách hay để giải quyết vấn đề, Tuân Du vốn ở quê nhà Dĩnh Xuyên, đảm nhận chức quan nhàn rỗi là Tuần phong sử của Hứa Xương, không còn hỏi đến chính vụ quân sự nữa.

Nhưng hai tháng trước, Tào Tháo điều ông ta quay về Nghiệp Đô giúp đỡ Tào Phi xử lý chính vụ, mặc dù người đã về Nghiệp Đô nhưng Tuân Du lại lấy cớ bị bệnh đóng cửa không ra, Tào Phi cũng có cảm giác căn bản ông ta không có ý trợ giúp mình, nên không để ý tới ông ta nữa.

Nếu còn có lựa chọn, Tào Phi tuyệt đối sẽ không tìm Tuân Du hỏi kế, chỉ là giờ y bị ép tới sứt đầu mẻ trán, đành hạ bệ tới hỏi thăm bệnh tình của Tuân Du.

Con thứ của Tuân Du là Tuân Thích dẫn Tào Phi vào nội đường, cung kính nói:

- Phụ thân đợi thế tử ở nọi đường, xin mời!

Tào Phi gật đầu, bước thẳng lên bậc thềm, lại liếc mắt nhìn Tuân Du ngồi trên bàn uống trà, chứ không phải nằm trên giường bệnh như y tưởng tượng, trong lòng Tào Phi lập tức có chút không vui, rõ ràng Tuân Du không bị bệnh, nhưng lại không chịu ra nghênh tiếp, thậm chí còn ngồi trên đường đợi mình, là cấp gì mà vô lễ vậy?

Mặc dù trong lòng bất mãn, nhưng giờ y có việc cầu người, đành phải nén giận tiến lên hành lễ:

- Chất nhi tham kiến Tuân thế thúc!

- Hiền chất không cần đa lễ, mời ngồi!

Tuân Du thể hiện sự cách biệt, căn bản không coi mình là thần tử, chỉ coi mình là trưởng bối của Tào Phi, do đó cũng không đứng dậy đáp lễ với Tào Phi, Tào Phi ngồi xuống, y kìm nén bất mãn trong lòng, gương mặt tươi cười nói:

- Thấy thế thúc khí sắc còn tốt, cơ thể khỏe mạnh, chất nhi cảm thấy vô cùng vui mừng.

- Đâu có cơ thể khỏe mạnh, giá gạo ở Nghiệp Đô quá đắt, vi thúc đến cơm cũng ăn không nổi, hơi tàn sống qua ngày thôi, có điều hiền chất dường như sắc khí cũng không tốt, cơ thể hơi yếu, không phải cũng không ăn nổi cơm chứ!

Tuân Du tự cười chế giễu.

Tào Phi hung hăng cắn môi một cái, Tuân Du lại chế giễu mình ngay trước mặt, y gần như muốn bùng nổ ra, nhưng lại kiềm chế được, Tào Phi đành hậm hực đáp:

- Lương thực đều vận chuyển tới Hợp Phì rồi, chất nhi đâu có lương thực để bình ổn giá, thế thúc biết rõ tình hình gần đây của nước Ngụy, sao muốn làm khó chất nhi?

- Hóa ra là ta hiểu lầm hiền chất, rất xin lỗi!

- Thế thúc có điều không biết, mùa xuân là chuẩn bị chiến tranh Hợp Phì, chúng ta đã vận chuyển năm mươi vạn thạch lương thực tồn kho ở các nơi đi Thọ Xuân, vốn hy vọng lương thực thu hoạch vào mùa thu sẽ bù đắp lại, không ngờ lương thực thu hoạch ở Tịnh Châu giảm một nửa sản lượng, Hà Bắc lại có hạn hán, quan phủ các nơi đều thu không đủ bù chi, nhà kho đều không còn lương thực, trong khi chiến sự các nơi lại không dứt, quân Hán tấn công trên quy mô lớn, tiền mộ binh eo hẹp, phụ thân lại yêu cầu ta trù bị ba mươi vạn thạch lương thực đưa tới Thọ Xuân, ta quả là sắp bị bức chết rồi.

Nói đến đây, Tào Phi xót xa nhìn Tuân Du, hy vọng ông có thể nghĩ kế giúp mình, Tuân Du mỉm cười:

- Ta hiểu ý của hiền chất, hiền chất mong ta có thể đưa ra biện pháp, nhưng lâu rồi ta không hỏi tình hình chính trị đương thời, không hề biết gì về tình hình các nơi, sao có thể nhắm mắt làm liều? Thật xin lỗi, ta không giúp được hiền chất.

Tào Phi chán nản cúi đầu, lâu sau mới khẽ nói:

- Thế thúc và phụ thân cùng nhau xây dựng sự nghiệp mới có nước Ngụy ngày hôm nay, kể cả thế thúc không quản chính sự, nhưng xin nể giao tình mấy chục năm với phụ thân mà chỉ đường dẫn lối cho chất nhi!

Tuân Du gật đầu cười nói:

- Hiền chất đã nói tới mức này, nếu ta không tỏ thái độ thì thật uổng là trưởng bối, ta có thể đưa cho hiền chất ba đề nghị, cụ thể nên làm gì, hiền chất hãy tự xử.

Tào Phi mừng rỡ:

- Chất nhi xin kính cẩn lắng nghe lời bàn cao kiến của thế thúc.

Tuân Du cười nói:

- Đầu tiên, thế tấn công của quân Hán ngoài Hợp Phì ra hiền chất không cần để ý tới; Thứ hai, các nơi mặc dù kêu ngèo đói nhưng chưa chắc đã không có lương thực, chỉ cần Ngụy công về Nghiệp Đô, như vậy tất cả các vấn đề đều không còn là vấn đề nữa; Thứ ba, nếu cuộc chiến Hợp Phì kéo dài đến mùa đông, nước Ngụy ắt sẽ tan tác toàn bộ phòng tuyến, chỉ ba điều này nếu hiền chất làm được, tự nhiên có thể ngủ ngon lành.

Từ phủ Tuân Du bước ra, Tào Phi ngồi trong xe suy nghĩ về những lời Tuân Du nói, y mặc dù có phần hiểu được, nhưng vẫn không nhìn thấu đáo, giống như ngắm hoa trong sương, đã biết hình dáng hoa, nhưng lại không thấy dung nhan thật của nó.

Trở lại trong phủ, Tào Phi lập tức sai người mời Từ Dịch đến, Từ Dịch ngồi xuống cười nói:

- Công tử có chuyện gì gấp tìm ta?

- Ta vừa đi thăm Tuân Du, hỏi kế của ông ta, ông ta nêu ra ba điểm, ta lại không hiểu được hết, nên đặc biệt mời tiên xinh xem xét cặn kẽ thay ta.

Nói xong, Tào Phi đã kể lại ba câu của Tuân Du cho Từ Dịch nghe, Từ Dịch trầm tư một lát, xúc động thở dài:

- Không hổ từng là chủ mưu của Ngụy công, nhìn rất thấu đáo!

Từ Dịch khen ngợi không ngớt, nhưng lại quên mất Tào Phi đang đợi ở một bên, lúc này gã thấy trong mắt Tào Phi có vẻ bất mãn, vội vàng cười nói:

- Không phải công tử không tỉnh ngộ, mà là kinh nghiệm công tử không đủ, có việc không hiểu nguyên nhân, ví như điểm thứ hai, trên thực tế đã điểm phá quy định ngầm của giới quan trường, với của cải của nước Ngụy, trước kia vẫn còn có thể chống đỡ được cuộc chiến Xích Bích, kể cả đại chiến Xích Bích tổn thương nguyên khí, nhưng cũng không đến nỗi một trận đại chiến Hợp Phì đã đến bước sơn cùng thủy tận, quan phủ các nơi vẫn có chút tồn trữ, chỉ là không muốn lấy ra mà thôi, cho nên không đợi Nghiệp Đô thúc giục lương thực, đã giành nhau hô nghèo trước, nhưng một khi Ngụy công trở về, không ai dám giấu riêng.

Tào Phi hừ thật mạnh.

- Bọn chúng rõ ràng đang bắt nạt ta!

- Công tử không cần tức giận, quan trường đều như thế, đợi sau này công tử ngồi vào ghế Ngụy công, sẽ không có ai dám bắt nạt công tử nữa.

Tào Phi gật đầu, lại hỏi:

- Điều kiện đầu tiên và điều kiện thứ ba của Tuân Du là có ý gì?

Từ Dịch thở dài nói:

- Đây chính là cuộc chiến mà Lưu Cảnh phát động với chúng ta, bất luận tấn công Tịnh Châu hay Lạc Dương, đểu chỉ là quân Hán đang tạo thế, ép chúng ta ứng chiến, tiêu hao quốc lực của chúng ta, sau đó Lưu Cảnh trường kỳ kháng chiến ở Hợp Phì, cuối cùng kéo chúng ta suy sụp, nói cho cùng, chiến dịch Hợp Phì phải nhanh chóng kết thúc, hiện giờ chúng ta mặc dù vẫn có thể chặt đầu cá, vá đầu tôm, nhưng tài lực của chúng ta không qua nổi mùa đông, mục đích của Lưu Cảnh cũng đã đạt được.

Tào Phi chắp tay đi qua đi lại, suy nghĩ về các tin tức, lát sau, y hỏi với vẻ khó hiểu:

- Tuân Du bảo ta ngoài quân Hán tấn công ở Hợp Phì ra, ta không phải quản gì cả, nhưng nếu quân Hán công phá Thái Nguyên thì phải làm sao bây giờ? Còn cả Lạc Dương nữa, nếu Lạc Dương thất thủ, Hứa Xương sẽ không thể giữ nổi.

Từ Dịch chậm rãi nói:

- Ý của Tuân Công là, quân Hán cũng chỉ là phô trương thanh thế, thần hiểu thâm ý của Tuân Công, hoặc là chỉ binh lực Trường An đã trống rỗng, quân Hán không dám xuất binh ra ngoài quá lâu, một khi nội bộ có họa, nước Hán sẽ có đại loạn.

Đề xuất Voz: Họ nhà em bị vong ám
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN