Chương 1082: Ba đề nghị.

Chương 1082: Ba đề nghị.

Tào Phi nhướn mày:

- Nội bộ nước Hán đều yên bình, sẽ có họa gì bên trong?

- Điều đó không thể chắc chắn, có thể do biên cương bất ổn, hoặc Khương Đê có dị tâm, hoặc Hung Nô sẽ ngóc đầu trở lại, nói không chừng Mã Siêu cũng đang chờ cơ hội cắt đất tự lập, tóm lại, nước Hán không thái bình lắm, do đó quân Hán sau một trận phô trương thanh thế, tất sẽ lui binh về Quan Trung.

- Ta hiểu!

Tào Phi gật đầu, y dứt khoát quyết định:

- Hứa Xương còn có mười vạn thạch lương thực, phía Từ Châu còn có mười vạn thạch lương thực tồn, ngày mai ta sẽ tới Hứa Xương, đích thân áp giải lương thực đi Thọ Xuân đổi phụ thân về.

- Công tử muốn đi Thọ Xuân?

Từ Dịch ngạc nhiên.

Tào Phi thản nhiên cười, nhưng không giải thích, có một số việc quả thật không thể nói ra, phụ thân đổ bệnh ở Thọ Xuân, tam đệ Tào Thực đã vội từ Hứa Xương đến Thọ Xuân hầu hạ phụ thân, Tào Phi y không đích thân đi Thọ Xuân, nếu chẳng may phụ thân nhất thời hồ đồ, để tam đệ trấn thủ Thọ Xuân thì làm sao đây?

Danh sách người ủng hộ tam đệ đến nay chưa được giao ra, vậy cuộc đấu tranh quyền lực giữa huynh đệ họ vẫn chưa kết thúc.

Từ sau mấy lần Lưu Cảnh tiến đánh Hợp Phì không thuận, liền dứt khoát dừng tất cả cuộc tấn công vào Hợp Phì, chuyển sang áp dụng chiến lược giằng co, nói một cách thiết thực là lấy Hợp Phì làm mồi nhử, níu chân mười vạn quân Tào ở Thọ Xuân, thực hiện cuộc chiến lâu dài chống đỡ bằng quốc lực.

Một mặt có lợi nhất của quân Hán là lưng dựa vào Trường Giang, lợi dụng Trường Giang để vận chuyển lương thực, như thế hao phí cực nhỏ, không chỉ vận chuyển lương thực từ Kinh Châu đến, thậm chí lương thực xa tít ở Ba Thục cũng có thể thông qua Trường Giang để chuyển đến Hợp Phì.

Một thuyền hàng lớn, chỉ cần mười người chèo thuyền là có thể vận chuyển lương thực lên đến mấy ngàn thạch, trái lại, lương thực của quân Tào từ các quận huyện Ký Châu, Tịnh Châu, Từ Châu và Dự Châu chuyển đến Thọ Xuân, phần lớn là thông qua đường bộ, hiệu suất cực thấp.

Trước tiên phải triệu tập mấy chục vạn dân phu, mỗi người nhiều nhất chỉ có thể vận chuyển hai ba thạch lương thực, mà trên đường sẽ phải tiêu hao mất một nửa, tram vạn thạch lương thực khi chuyển đến Thọ Xuân sẽ chỉ còn lại năm mươi vạn thạch.

Đây cũng là lý do tại sao Tào Tháo nhất định phải xây dựng kênh đào từ Thọ Xuân đến Hợp Phì, chính là hy vọng thông qua vận chuyển đường thủy để giảm bớt hao phí vận tải lương thực.

Tuy nhiên đối tượng thật sự tiêu hao lương thực lại là binh lính, bình thường lương thực cho binh lính có hạn lượng, mỗi người chỉ được lĩnh một thăng gạo một ngày, nhiều nhất chỉ có thể ăn lửng dạ, nhưng binh lính thời chiến phải ăn no, ai cũng biết, muốn để binh lính bán mạng, nhất định phải để họ được ăn no.

Bởi vì đa phần không đủ nước, thêm vào đó sức hoạt động lớn nên lượng cơm của các binh lính đều rất lớn, mỗi người ít nhất tiêu hao hai thăng gạo một ngày, một tháng là sáu đấu gạo, tính cả tiêu hao thối rữa và chuột, côn trùng, mười lăm vạn binh lính một tháng sẽ phải tiêu hao gần mười vạn thạch lương thực, trong khi đó quân Tào chuẩn bị chiến tranh Hợp Phì đã tích lũy được gần năm mươi vạn thạch lương thực, theo tiêu hao bình thường có thể chống cự được nửa năm.

Nhưng trên thực tế, lương thực của quân Tào phân bố rất mất cân bằng, trong thành Hợp Phì tích trữ được ba mươi vạn thạch lương thực, còn chi viện cho Giang Đông mười vạn thạch lương thực, như vậy trên thực tế lương thực tồn của Thọ Xuân chỉ còn lại mười vạn thạch.

Lương thực của thành Hợp Phì có thể chống cực cho quân phòng thủ một năm, nhưng lương thực ở Thọ Xuân còn thiếu rất nhiều, chỉ sau hai tháng, lương thực ở đây đã tiêu hao hầu như không còn.

Đây cũng là lý do Tào Tháo lệnh cho Tào Phi nhanh chóng gom góp ba mươi vạn lương thực, nhưng kể cả chuẩn bị được số lượng này, trừ đi tiêu hao trên đường, vận chuyển đến quân doanh nhiều nhất cũng chỉ còn hai mươi vạn thạch, hai mươi vạn thạch lương thực này có thể chống đỡ được bao lâu?

Huống chi Tào Phi căn bản không gom góp nổi ba mươi vạn thạch lương thực, chỉ có hai mươi vạn thạch từ Hứa Xương và Từ Châu, vận chuyển đến quân doanh cũng chỉ còn mười lăm vạn thạch.

Chiến tranh chính là tiêu hao quốc lực như vậy, không có quốc lực lớn mạnh làm hậu thuẫn, không ai chống cự được chiến dịch lớn kéo dài mấy tháng, thậm chí là nửa năm.

Đã tới trung tuần tháng chín, lương thực từ Hứa Xương và Từ Châu chuyển đến cũng lần lượt tới Thọ Xuân, khiến cho tám vạn quân Tào ở đây cuối cùng đã bớt đi nỗi lo gián đoạn lương thực.

Lúc này, Tào Phi cũng đã tới Thọ Xuân để khuyên nhủ phụ thân về Nghiệp Đô dưỡng bệnh, bệnh tình của Tào Tháo đã kéo dài mấy tháng, chiến sự Hợp Phì kéo dài liên miên, thêm vào đó quân Hán xuất binh bốn phía, mang đến áp lực cực lớn cho Tào Tháo, khiến bệnh tình vừa mới chuyển biến tốt đẹp của lão lại lần nữa nặng thêm.

Trái với tình huống tưởng tượng của Tào Phi, Tào Thực dù đã đến Thọ Xuân thăm hỏi bệnh tình của phụ thân, nhưng Tào Tháo lại không cho hắn bất cứ cơ hội nắm binh nào, sau mười ngày ở lại Thọ Xuân, Tào Tháo đã đuổi Tào Thực quay về Hứa Xương.

Trong hành cung ở Thọ Xuân, Tào Phi ngồi trước giường bệnh của phụ thân, kể lại ba đề nghị của Tuân Du cho phụ thân nghe, sức khỏe của Tào Tháo rất yếu, có điều đầu óc lại hết sức tỉnh táo, lão gật đầu đáp:

- Tuân Du là đại tài hiếm có, chỉ có Quách Gia và Giả Hủ mới có thể sánh vai, ba đề nghị của ông ta rất đúng trọng tâm, tuy nhiên có một số việc cũng không đơn giản như ông ta nghĩ.

- Ý phụ thân là gì?

- Ta muốn nói đến quân Hán xuất binh Tịnh Châu, dù chúng đã rút quân, nhưng ta nghe được tin, quận Hà Đông cơ bản đã trở thành quận trống không, dân chúng đều bị quân Hán bắt đi, quận Hà Đông còn lại chưa tới ngàn người, dân chúng ở quận Thượng Đẳng cũng bị bắt đi một nửa, lương thực thì bị quân Hán thu hoạch mất, thành trì trống trải, ngàn dặm đồng hoang, Phi nhi, chúng ta tổn thất thê thảm quá!

Tào Phi lặng lẽ gật đầu, những việc này y đều biết, vốn định giấu phụ thân, không ngờ phụ thân cũng biết, lúc này Tào Tháo lại cười nói:

- Có điều ta không mắc mưu, không tăng binh cho Lạc Dương và Thái Nguyên, cũng không vận chuyển tiền lương, làm cho mưu đồ mở rộng chiến cuộc của Lưu Cảnh không thực hiện được, điều này khiến ta rất vui, đôi thi sự việc đến bất ngờ khiến ta luống cuống tay chân, nhưng chỉ cần thản nhiên xử trí, không được dễ dàng bị đột phát tình huống, như thế sẽ nhận ra rất nhiều việc tự nhiên sẽ biến mất, lần này quân Hán xuất binh tới Trung Nguyên chính là như vậy, chẳng qua là phô trương thanh thế mà thôi.

Trầm tư một lát, Tào Phi dè dặt hỏi:

- Phụ thân có thái độ thế nào đối với cuộc mua bán của người Tiên Ti?

Tào Tháo cười lạnh một tiếng:

- Vận chuyển sắt thô, vũ khí cho dân tộc thảo nguyên là việc làm ngu xuẩn nhất, hy vọng việc này về sau con không cần xin chỉ thị của ta lần nữa, con là thế tử, nên có đầu óc chính trị tối thiểu nhất, một khi người Tiên Ti cường thịnh, tắt sẽ là họa lớn của Trung Nguyên, con hiểu không?

Ánh mắt của Tào Tháo nghiêm khắc nhìn con trai chăm chú, Tào Phi đỏ bừng cả mặt, cúi đầu đáp:

- Lời dạy bảo của phụ thân, hài nhi khắc cốt ghi tâm.

Đề xuất Tiên Hiệp: khởi tận bách diệt
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN