Chương 1085: Cá lớn sa lưới.

Chương 1085: Cá lớn sa lưới.

Cam Ninh đứng bên cạnh cột buồm, đôi mắt chăm chú nhìn về phía trước, ông ta mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của ba chiếc thuyền nhỏ, dần dần đến gần rồi ở trước thuyền hàng của bọn họ, đó là một chiếc thuyền hàng ba nghìn thạch chở đầy vũ khí, tầm vóc to lớn, thực tế nó chính là chiếc thuyền dùng làm mồi nhử thủy tặc, trên thuyền ngoại trừ một vạn khôi giáp ra, còn có giấu hai trăm binh lính thủy quân tinh nhuệ nhất.

Đây cũng là đề nghị của Chu Bất Nghi, y đã nghiên cứu tỉ mỉ vài lần, phát hiện một nhóm thủy tặc, hơn mười thuyền hàng bị trộm đi đều là loại hai ngàn thạch, đều là những thuyền hàng lớn nhất, điều này cho thấy rõ thủy tặc là tên trộm lớn.

Bây giờ xem ra, sách lược của Chu Bất Nghi hoàn toàn chính xác, thủy tặc lại trộm trúng chiếc thuyền hàng ba nghìn thạch này. Chu Bất Nghi mặc dù có trí tuệ, nhưng khi chỉ huy tác chiến vẫn kém xa, y cũng nhìn thấy bóng dáng ba chiếc thuyền nhỏ, không khỏi căng thẳng hỏi:

- Đô đốc, chúng ta có thể lên rồi!

Cam Ninh lại lắc đầu:

- Không vội, chờ bọn chúng lên thuyền lớn rồi hãy nói.

Lại qua chừng một khắc, đèn hiệu treo trên cột buồm phía trước lóe lên một cái, đây là tín hiệu, có nghĩa đối phương đã lên thuyền. Lúc này Cam Ninh ra lệnh:

- Phóng thuyền hạ thủy!

Lập tức có binh lính chậm rãi buông hai mươi khoái thuyền xuống nước, hai trăm thủy binh trước sau theo dây thừng từ thuyền lớn trượt xuống, khoái thuyền lái đi bao vây phía trước, Cam Ninh tay cầm song kích đứng ở đầu một chiếc khoái thuyền, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn mặt sông, lúc này bọn họ đã tạo thành hình nan quạt vây quanh hai chiếc thuyền lớn.

Đúng lúc này, trên thuyền lớn chợt phát ra một tiếng la, tiếng chửi bậy vang lên, đao kiếm chạm nhau, xen lẫn vài tiếng kêu thảm thiết, chỉ thấy vài bóng đen hoảng hốt từ trên thuyền lớn xuống, ào ào nhảy xuống nước, vài bóng đen bò lên trên thuyền nhỏ, mơ hồ nghe có tiếng người hô to:

- Trúng kế rồi, chạy mau!

Ba chiếc thuyền nhỏ lập tức quay mũi thuyền, chạy về phía bờ nam, nhưng mới chạy được chừng hơn mười bước, đã bị khoái thuyền quân Hán ồ ạt bao vây, cả trăm binh sĩ quân Hán tay cầm cường nỏ hô to:

- Lập tức đầu hàng!

Ba chiếc thuyền nhỏ dừng lại, bảy tám tên hắc y nhân ngơ ngác nhìn nhau, cùng giơ tay lên, nhưng vào lúc này, một hắc y nhân thân hình cao lớn bỗng nhiên nhảy xuống sông, nháy mắt đã mất tăm mất tích, Cam Ninh lập tức giận dữ, ông ta bỏ lại song kích cũng nhảy xuống sông, nhanh chóng biến mất.

Cam Ninh khi còn trẻ được xưng là Cẩm Phàm Tặc, công phu trong nước thiên hạ vô song, mặc dù hiện đã qua tuổi bốn mươi, nhưng vẫn vô cùng dũng mãnh như trước, bất kể chiến đấu kịch liệt trong nước hay chỉ huy thủy chiến, ít ai có thể sánh bằng ông ta, chỉ có vài đại tướng thủy chiến của Giang Đông mới có thể miễn cưỡng sánh vai với ông ta.

Trên thuyền binh lính bắt bảy tên hắc y nhân còn lại làm tù binh, từ trên người hắc y nhân tìm ra quân bài, nhưng lại kinh ngạc phát hiện, đám hắc y nhân này không phải là thủy tặc, mà là thủy quân Giang Đông.

Binh lính quân Hán lập tức khẩn trương lên, hơn mười binh lính thủy quân nhảy xuống sông tìm kiếm chủ tướng, binh lính còn lại thì cầm nỏ tìm kiếm trên mặt sông, bỗng nhiên góc đông bắc có binh lính hô to:

- Ở bên này!

Hơn mười khoái thuyền lập tức vây lại, chỉ thấy trên mặt nước sóng lớn cuồn cuộn, chủ tướng Cam Ninh dường như đang chiến đấu kịch liệt với kẻ thù, một lát sau, trên mặt nước yên tĩnh trở lại, “ầm” một tiếng, một gã hắc y nhân bị đâm sầm vào khoái thuyền, Cam Ninh cũng nhảy lên thuyền, quát to:

- Trói lại!

Mấy binh lính đồng loạt tiến lên, trói chặt hắc y nhân lại, hắc y nhân bị cánh tay Cam Ninh đè xuống nước đến ngất đi, một lúc lâu sau mới dần dần tỉnh lại, trong lòng Cam Ninh cũng thầm giật mình, hắc y nhân này ở trong nước cực kỳ dũng mãnh, võ nghệ không thua gì mình, chỉ có điều kinh nghiệm không đủ, mới bị mình bắt được, ông ta cảm thấy người này cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ.

Một tên lính thấp giọng nói bên tai Cam Ninh:

- Đô đốc, không phải thủy tặc, là binh lính Giang Đông!

Cam Ninh thầm giật mình, thì ra là thủy quân Giang Đông, người này là ai? Tay ông ta cầm cây đuốc tiến lên, tháo mảnh vải che mặt hắc y nhân xuống, lập tức ngây người, tướng lĩnh Giang Đông ở trong nước cực kỳ dũng mãnh này không ngờ là Đại tướng Từ Thịnh. Năm đó Tôn Lưu hai nhà cùng chống chọi với Tào quân ở Xích Bích, Cam Ninh và Từ Thịnh từng kết giao, quan hệ của hai người cũng không tồi.

Cam Ninh thở dài nửa ngày:

- Thì ra là Văn Hướng tướng quân, khó trách mà!

Từ Thịnh cúi đầu không nói, không ngờ mình lỡ bị bắt, khiến y bây giờ thấy thật hổ thẹn, Cam Ninh chắp tay nói:

- Trên mặt sông ta không thể cởi trói, xin Từ tướng quân thứ lỗi.

Từ Thịnh thở dài:

- Ta cũng không ngờ lại là huynh, rơi vào tay Cam Hưng Bá, cũng coi như không uất ức.

Cam Ninh lập tức ý thức được vấn đề khá nghiêm trọng, quân Giang Đông tuyệt đối sẽ không trộm mấy chiếc thuyền, nhất định có mưu đồ trọng đại, ông ta lệnh cho thủ hạ giải Từ Thịnh lên thuyền lớn, nhốt Từ Thịnh vào khoang đáy, lại phái người đi thẩm vấn những binh lính Giang Đông còn lại bị bắt.

Không bao lâu, quan quân thẩm vấn trở về bẩm báo:

- Khởi bẩm Đô đốc, thuyền hàng mất tích trước mắt thả neo ở Bà Khẩu trấn, Bành Trạch hồ, gồm mười bốn thuyền, mặt khác có mười thuyền bị trộm ở Hồi Trình, đều là thuyền rỗng, chúng ta vốn cũng không biết.

Cam Ninh ngây ngẩn cả người, rõ ràng còn trộm cả thuyền rỗng, quân Giang Đông muốn làm gì đây? Ông ta lại hỏi:

- Bọn họ trộm nhiều thuyền như vậy để làm gì?

- Ty chức dùng nghiêm hình bức cung, những binh lính Giang Đông đó quả thật không biết trộm thuyền để làm gì? Tuy nhiên…..

- Tuy nhiên cái gì?

Cam Ninh lập tức truy hỏi.

- Có một tên nói, y nghe nói Đại tướng Đinh Phụng cũng tới, dẫn theo hai nghìn binh lính.

Cam Ninh suy nghĩ trăm lần cũng không có lời giải, ngoài Từ Thịnh, không ngờ Đinh Phụng cũng dẫn quân đến đây, bọn họ muốn làm gì?

Cam Ninh quay đầu lại nhìn Chu Bất Nghi, chỉ thấy Chu Bất Nghi khoanh tay đứng trước bản đồ, ánh mắt nhìn chăm chú vào bản đồ Bành Trạch hồ, Cam Ninh đi lên trước, trầm giọng nói:

- Nếu Tư Mã vẫn nghĩ không thông, ta đây sẽ thẩm vấn Từ Thịnh.

- Không cần!

Chu Bất Nghi lạnh lùng nói:

- Ta đã biết dụng ý bọn họ trộm thuyền rồi.

- Ý đồ của bọn họ là gì?

Cam Ninh vội vàng hỏi.

Chu Bất Nghi dùng ngón trỏ điểm thật mạnh vào Sài Tang, chậm rãi đáp:

- Nếu ta đoán không lầm, mục tiêu của bọn họ là kho hàng Sài Tang, trước tiên phóng hỏa trong kho, thừa dịp quân Hán hỗn loạn, quân đội bên ngoài sẽ đánh vào trong tiếp ứng.

- Tại sao phải trộm thuyền?

- Rất đơn giản, xung quanh kho hàng Sài Tang bố trí trọng binh, hộ vệ nghiêm mật, người bình thường vốn dĩ không được vào, nhưng sau mùa đông, thuyền hàng bị hư hỏng bình thường sẽ lái vào trong kho hàng để sửa chữa, tuy rằng thuyền phu trên thuyền đều phải lập tức rời đi, nhưng chỉ cần trốn trong khoang đáy, sẽ có thể ở lại khu vực kho hàng, quân sĩ Giang Đông nhất định sẽ núp trong khoang đáy trà trộn vào kho hàng, để đợi thời cơ phóng hỏa, bọn họ đã trộm mười bốn chiếc thuyền lớn, còn một con thuyền cuối cùng, là có thể kiếm đủ mười lăm chiếc, đáng tiếc bọn họ lại thất bại trong gang tấc.

- Vì sao lại phải là mười lăm chiếc thuyền?

Cam Ninh vẫn có chút không hiểu.

Chu Bất Nghi thản nhiên cười nói:

- Đô đốc không rõ điểm quan trọng trong đó cũng là chuyện rất bình thường, nhưng ta là Tư Mã, quy tắc này chính là do ta định ra, ta hiểu rất rõ mục đích của bọn họ, đầu tiên bọn họ muốn vào thủy vực Sài Tang, mà vào được chỉ có chiến thuyền và thuyền hàng, chiến thuyền bọn họ không lấy được, vậy nên chỉ có thuyền hàng, nhưng một thuyền hàng đơn độc sẽ không được phép tiến vào thủy vực, chỉ có đội thuyền vận chuyển mới có thể lái vào, quy mô đội thuyền ít nhất phải là mười lăm thuyền, đây là quy củ do ta định ra, ít hơn mười lăm thuyền sẽ không cho vào thủy vực Sài Tang, hoặc sẽ bị tra xét nghiêm ngặt.

Dừng một chút, Chu Bất Nghi lại chỉ Vu Hồ và Nhu Tu nói:

- Có lẽ Giang Đông còn có một số thuyền hàng, nhưng quân Hán ở Vu Hồ và Nhu Tu Khẩu phong tỏa hai phía Trường Giang, thuyền hàng Giang Đông vốn dĩ không được qua, bọn họ cũng chỉ có thể nghĩ ra cách đánh thuyền hàng của quân Hán, quân Giang Đông thường nhân lúc thuyền trống trở về, bởi khi đó chiến thuyền quân Hán canh gác lỏng lẻo, vì sắp đến mùa đông, đường trở về của thuyền hàng không còn xa nữa, bọn họ không đợi được, bèn trộm cả thuyền lớn chuyên chở, đêm nay chính là con thuyền cuối cùng của bọn họ.

Nói đến đây, Chu Bất Nghi khẽ cười nói:

- Bây giờ ta biết tại sao bọn họ phải trộm thuyền lớn cỡ hai ngàn thạch trở lên rồi. Vì nếu quá nhiều thuyền hàng, Sài Tang không thể dừng được, nên năm ngoái ta đã quy định, vào mùa đông nghỉ hàng, chỉ cho thuyền lớn hai ngàn thạch trở lên được thả neo ở Sài Tang, thuyền hàng hai ngàn thạch trở xuống phải đợi đến mùa xuân mới được thả neo.

Lời giải thích của Chu Bất Nghi đã giải tỏa nỗi băn khoăn trong lòng Cam Ninh, nhưng lúc này trong lòng ông ta còn có một nghi vấn khác, ba nghìn quân Giang Đông chuẩn bị đánh úp Sài Tang đương nhiên đã đến, hiện tại bọn họ ở đâu?

Cam Ninh trầm ngâm chốc lát lại nói:

- Bất kể ra sao, chuyện này phải lập tức bẩm báo với Hán Vương điện hạ.

- Đúng là nên bẩm báo với Hán Vương điện hạ, tuy nhiên đây là con thuyền cuối cùng của đối phương, ta hoài nghi quân Giang Đông đã chuẩn bị sắp xếp, một khi bọn họ phát hiện bất thường, rất có thể sẽ bất ngờ đánh úp Sài Tang, ta đề nghị hồi báo Hán Vương, đồng thời chúng ta phải lập tức cân nhắc biện pháp cần thiết để đối địch.

Cam Ninh khẽ gật đầu, Chu Bất Nghi nói rất có lý, chuyện này cần phải hồi báo Hán Vương, nhưng cũng không thể đợi xin chỉ thị rồi mới hành động, nhất định phải tiêu diệt quân địch đúng lúc, tiêu trừ ẩn họa.

Thế nhưng, bước tiếp theo phải làm gì đây? Cam Ninh nghi hoặc nhìn về phía Chu Bất Nghi.

Chu Bất Nghi hiểu nghi hoặc trong lòng Cam Ninh, cười nói:

- Tìm mấy tên lính giả làm thuyền phu, khuyên vài tên binh lính Giang Đông đầu hàng, hứa cho bọn họ số tiền lớn, điều khiển một con thuyền rỗng trở về Bà Khẩu trấn, Bành Trạch hồ, chẳng phải được rồi sao?

- Nhưng Từ Thịnh phải giải thích thế nào?

Chu Bất Nghi khẽ mỉm cười, nói nhỏ vài câu với Cam Ninh, như thế như vậy như thế, Cam Ninh chậm rãi gật đầu, cách này cũng rất khả thi.

….

Bà Dương hồ thời Đông Hán không giống với bây giờ, hồ nước rộng lớn trải rộng hai bờ sông Trường Giang, bây giờ Bà Dương hồ chỉ là một vùng đầm lầy, không tạo thành hồ nước.

Bà Dương hồ lúc đó tên là Bành Lễ Trạch, lại có tên Cung Đình Trạch hay Bành Trạch, Sài Tang ở bờ tây Bành Trạch hồ, Bà Thủy đổ vào Bành Trạch, mà nhánh lớn Thu Phổ của Bà Thủy lại đổ vào Trường Giang.

Chiều hôm đó, chiếc thuyền lớn chầm chậm thả neo ở bờ sông ngoài Bà Khẩu trấn, Bà Khẩu trấn ở lối vào của Bà Thủy đổ vào Bành Trạch hồ, tuy rằng gọi là trấn, nhưng không liên quan gì đến phong tục của trấn nhỏ này, hai bên bờ sông đều là đầm lầy rộng lớn, hoang tàn vắng vẻ.

Trong ao đầm có một vùng đất lớn, rừng cây rậm rạp trải dài, rất ít ngư dân sinh sống, dựa vào nghề đánh cá để mưu sinh.

Nhưng lúc này hơn mười thuyền hàng thả neo ở ven bờ Bà Thủy, đều hai ngàn thạch trở lên, lúc này, thuyền phu trên thuyền và binh lính Giang Đông nhìn thấy một chiếc thuyền lái tới, lập tức hoan hô, điều này có nghĩa bọn họ cuối cùng cũng kiếm đủ mười lăm chiếc thuyền hàng.

Một chiếc thuyền nhỏ ra đón, quan quân dẫn đầu trên thuyền là một quân hầu của quân Giang Đông, thuyền nhỏ tới gần thuyền lớn, quan hầu lớn tiếng hỏi:

- Từ tướng quân có tới không?

Một tên lính thò đầu ra cười nói:

- Từ tướng quân đến thẳng Sài Tang rồi, không ở trong thuyền.

Quân hầu kinh ngạc, cũng không dám hỏi nhiều, lập tức phái người đi báo cho chủ tướng Đinh Phụng.

Lần này Giang Đông dự định tập kích nơi hậu cần trọng yếu Sài Tang, chính là do Tôn Quyền nửa đêm triệu kiến Trương Chiêu, quyết định tiến hành mạo hiểm một lần, đương nhiên cũng là chiến lược làm ra dưới sự uy hiếp của Tào Tháo. Tuy rằng Giang Đông không thể tham gia cuộc chiến Hợp Phì, nhưng trong lòng Tôn Quyền hiểu rất rõ, một khi Hợp Phì bị quân Hán chiếm mất, Lưu Cảnh rất có thể sẽ phát động chiến dịch tiêu diệt Giang Đông.

Huống chi bây giờ quân Hán đã chiếm được Hội Kê, khống chế đường thủy ở Trường Giang và Thái Hồ, điều này khiến Tôn Quyền vô cùng sợ hãi, sau khi đấu tranh nội tâm, y quả quyết đi nước cờ hiểm này, phái Từ Thịnh và Đinh Phụng dẫn ba nghìn quân tới Sài Tang hành sự.

Thế là, sâu trong đầm nước xuất hiện mấy trăm chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền nhỏ ngồi đầy binh lính Giang Đông, vậy là ba nghìn quân do Đinh Phụng dẫn đầu đã xuất hiện.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đỉnh Cấp Gian Thương [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN