Chương 1086: Thuận nước đẩy thuyền.
Chương 1086: Thuận nước đẩy thuyền.
Đinh Phụng là chủ tướng trong hành động lần này, sau khi Từ Thịnh phóng hỏa kho hàng ở Sài Tang, Đinh Phụng dẫn ba nghìn quân thừa dịp hỗn loạn bất ngờ đánh vào Sài Tang, phá hủy hoàn toàn căn cứ hậu cần của quân Hán, một khi căn cứ Sài Tang bị phá hủy, quân Hán sẽ không thể không chấm dứt chiến dịch Hợp Phì trước, rồi rút lui khỏi Hợp Phì.
Đây là kế “rút củi đáy nồi” của Tào Tháo, hiệu quả cực cao, đương nhiên mạo hiểm cũng rất lớn, ba nghìn binh lính Giang Đông một mình tác chiến, chỉ cần hơi có chút khinh suất, sẽ làm toàn quân bị diệt.
Chính là vì nguyên do này, Đinh Phụng cực kỳ cẩn trọng, suất quân trú đóng sâu trong đầm nước, không dễ dàng lộ diện, mà lần này vì mười lăm thuyền hàng đã thu thập xong, y mới suất quân lộ diện.
Đinh Phụng nghe nói Từ Thịnh đã lẻn vào Sài Tang trước một bước, trong lòng y không khỏi khẽ giật mình, nói vậy, ai tới suất lĩnh mười lăm thuyền hàng đến Sài Tang đây? Từ Thịnh hẳn phải có lý lẽ riêng của mình mới phải.
Trong lòng Đinh Phụng nghi hoặc, y bước nhanh lên trước đi vào thuyền lớn cuối cùng, lúc này, một binh lính theo thuyền đã đi xuống, Đinh Phụng nhận ra gã là thân binh của Từ Thịnh, liền hỏi:
- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với Từ tướng quân?
Thân binh tiến lên thi lễ, lấy ra một phong thư trình lên:
- Đây là thư tướng quân nhà ta gửi cho Đinh tướng quân.
Đinh Phụng nhận lấy thư hỏi:
- Trước tiên ta muốn biết, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Thân binh nhìn ngó hai bên, thấp giọng nói:
- Chúng ta phát hiện một cơ hội vô cùng tốt, quân Hán đang cần gấp dầu hỏa, lệnh cho đội thuyền tiến về Sài Tang vận chuyển dầu hỏa, đội thuyền này có lệnh bài thông hành đặc biệt, có thể trực tiếp tiến vào kho dầu hỏa trong cảng, tướng quân nhà ta bèn thay thế một chiếc thuyền lớn trong đó, suất lĩnh các huynh đệ trực tiếp đi tới Sài Tang.
Kho dầu hỏa ở góc đông nam kho hàng, có năm nghìn quân đội hộ vệ, bảo an cực kỳ nghiêm mật. Không giống với các kho lương thảo vũ khí khác, dầu hỏa bình thường không chuyển đến phía ngoài bến tàu, mà đưa thẳng vào trong cảng.
Mà kho dầu hỏa đúng là mục tiêu hàng đầu bọn họ nhắm đến, bọn họ nhất định phải có lượng dầu hỏa lớn, mới có thể thiêu hủy toàn bộ khu nhà kho.
Đinh Phụng khẽ gật đầu, đây đúng là một cơ hội vô cùng tốt, khó trách Từ Thịnh từ bỏ kế hoạch ban đầu, y mở thư của Từ Thịnh ra, trong thư hẹn hai ngày sau vào canh một, hai bên đồng thời động thủ, Từ Thịnh đốt kho hàng, còn Đinh Phụng thì dẫn quân xuất phát, tiến vào khu kho hàng Sài Tang.
Đinh Phụng nhìn thoáng qua mười lăm chiếc thuyền lớn, tuy rằng bọn họ từ bỏ một kế hoạch chu đáo chặt chẽ, nhưng mười lăm chiếc thuyền lớn có thể dễ dàng dùng để vận chuyển binh lính của y.
Đinh Phụng lại nhìn thư một chút, hai ngày sau vào canh một, thời gian còn hai ngày, y vẫn nên chuẩn bị một chút cho tốt. Đinh Phụng lập tức trở về ra lệnh:
- Truyền lệnh của ta, trú doanh tại chỗ!
…..
Hai ngày sau, bóng đêm dần dần bao phủ Bành Trạch hồ, trên hồ nước nhô lên một vầng trăng sáng, gợn sóng lăn tăn, bầu trời xanh đậm và hồ nước xanh lam như hòa làm một.
Trên những gợn sóng lấp lánh dưới ánh trăng, một đội thuyền khổng lồ chậm rãi lái về hướng Bà Khẩu trấn, lúc này còn nửa canh giờ nữa là tới canh một, trên mặt sông Bà Khẩu trấn, mười lăm chiếc thuyền lớn giữ vững khí thế tiến lên, ba nghìn quân Giang Đông toàn bộ đã lên thuyền, cùng đợi lệnh xuất phát.
Đinh Phụng đứng ở đầu chiếc thuyền lớn nhất, dừng hướng Sài Tang, từ đây đến Sài Tang cũng không xa, chỉ có hơn năm mươi dặm, nếu kho dầu Sài Tang gặp đại hỏa, bọn họ đứng đây có thể thấy rõ ràng.
Hôm nay gió thổi lệch về hướng đông bắc, lực cản rất lớn, nếu dùng hết tốc lực đi tới…, cần hai canh giờ mới có thể đến Sài Tang, tuy nhiên muốn kho hàng Sài Tang hoàn toàn hỗn loạn, ít nhất cũng phải hai ba canh giờ, nói cách khác, đợi lửa cháy rồi xuất phát cũng còn kịp.
Đinh Phụng kiên nhẫn chờ đợi động tĩnh của Sài Tang, nhưng trong lòng y hơi bất an, loại bất an này bắt nguồn từ việc hủy bỏ kế hoạch kia, chọn dùng kế hoạch lâm thời, mà y có thể nói là hoàn toàn không biết gì về kế hoạch lâm thời, trước mắt hoàn toàn là một màu đen, tự nhiên sinh ra cảm giác bất an trong lòng y.
Đúng lúc này, mặt hồ phía trước xuất hiện hỏa tiễn, bắn thẳng lên không trung, cực kỳ chói mắt, Đinh Phụng lập tức sững sờ, đây là tín hiệu cảnh báo, phía trước đã xảy ra chuyện gì rồi?
Không bao lâu, một con thuyền nhỏ tuần tra lướt nhanh về, vừa mới tới gần thuyền lớn, binh lính trên thuyền nhỏ bèn hô lớn:
- Tướng quân, tình hình không ổn!
- Xảy ra chuyện gì rồi?
Đinh Phụng đứng ở mạn thuyền lớn tiếng hỏi.
- Trên mặt hồ phía trước phát hiện chiến thuyền quân Hán, có hơn một trăm chiếc, đang đánh tới chúng ta bên này!
Đinh Phụng cả kinh tim cũng suýt chút nữa ngừng đập, không ngờ chiến thuyền quân Hán đã đánh tới rồi, y lập tức ý thức được rằng Từ Thịnh đã thất bại, có phải Từ Thịnh bán đứng bọn họ hay không, Đinh Phụng không rõ, nhưng y vẫn biết mình nhất định phải lập tức rút lui.
- Đội thuyền lập tức khởi hành về hướng nam!
Đinh Phụng lớn tiếng ra lệnh:
- Dùng hết tốc lực rút lui khỏi đây!
Mười lăm chiếc thuyền lớn chậm rãi quay đầu, chạy về hướng nam, bọn họ chỉ có cách đổ bộ xuống huyện Bà Dương, mới có thể thuận lợi rút lui về Giang Đông, bằng không, sẽ bị nhốt trong bãi đầm lầy, cho dù không bị quân Hán tiêu diệt, bọn họ cũng sẽ thiếu thốn lương thực mà diệt vong.
Nhưng mười lăm chiếc thuyền hàng vừa mới chạy không đến nửa dặm, phía trước bỗng nhiên xuất hiện chiến thuyền quân Hán dày đặc, từ bờ nam xuôi dòng xuống, hối hả đánh tới hướng bọn họ.
Con thuyền hàng trước nhất không tránh kịp, đầu thuyền tránh thoát, thân thuyền lại bị chiến thuyền quân Hán đâm mạnh vào, ầm ầm một tiếng vang lên, thân thuyền to lớn bị đụng gãy làm hai đoạn.
Thuyền hàng và chiến thuyền không giống nhau, thuyền hàng đơn sơ không bằng chiến thuyền vững chắc, hơn nữa phía trước đầu chiến thuyền có trang bị sắt thô, đang va chạm kịch liệt, thuyền hàng làm sao có thể không tan.
Thuyền hàng gãy, gần hai trăm quân sĩ Giang Đông trên thuyền rơi xuống nước hết, trong nước hỗn loạn, binh lính hoảng sợ la hét, cũng may phần lớn binh lính Giang Đông bơi lặn cũng không tệ, sau khi kinh hoảng một lát, đã cùng bơi vào ven bờ rồi.
Lúc này, mấy trăm chiến thuyền quân Hán từ Bành Trạch hồ tiến vào Bà Thủy, từ phía sau quân Giang Đông đánh tới. Sau có truy binh, trước bị chặn đường, hơn mười chiếc thuyền lớn đã không còn đường đi, thậm chí đã không có chỉ huy, không ai biết chủ tướng Đinh Phụng đi về hướng nào, chỉ giằng co một lát, binh lính trên thuyền Giang Đông đều giơ cờ đầu hàng.
Từ lúc chiếc thuyền lớn đầu tiên bị đụng nứt, Đinh Phụng đã biết đại sự hỏng rồi, y nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ, dẫn theo hơn mười tùy tùng lặng lẽ rời khỏi đường sông Bà Thủy, nương theo bóng đêm, chạy tới chỗ sâu trong đầm lầy.
Chủ tướng Cam Ninh dẫn theo mười ngàn quân Hán và ba trăm chiến thuyền bao vây, ba nghìn quân sĩ Giang Đông tất cả đều trở thành tù binh của quân Hán, nhưng Cam Ninh nhanh chóng phát hiện ra, chủ tướng quân địch lại không có trong đám tù binh, không biết đã đào thoát từ bao giờ rồi.
Sau khi trời sáng không lâu, Cam Ninh dẫn quân áp giải ba nghìn quân tù binh Giang Đông quay trở về Sài Tang. Chiến thuyền của Cam Ninh vừa mới cập bến Sài Tang, chỉ thấy một gã tòng sự quơ quơ một phong thư hô to:
- Cam tướng quân, Hán Vương điện hạ có lệnh!
Cam Ninh vội vàng xuống thuyền, nhận lấy thư nhìn kỹ, quả nhiên là phong thư do Hán Vương Lưu Cảnh viết, trong thư yêu cầu ông thiêu hủy vài kho hàng trống, hư trương thanh thế, làm giả vụ cháy khu kho hàng Sài Tang.
Cam Ninh khẽ gật đầu, đây là Hán Vương điện hạ tương kế tựu kế, mặc dù còn rất nhiều chi tiết đang bàn bạc, nhưng quân lệnh như sơn, ông lập tức ra lệnh:
- Mau lệnh cho tất cả nha tướng quân quan đến trướng nghị sự.
Buổi tối hôm đó, mười kho hàng góc đông bắc khu kho hàng Sài Tang bùng lên đại hỏa, ánh lửa ngút trời, khói dày đặc cùng lửa bốc cao bay lên không quá ba mươi trượng, khí thế rất hùng vĩ.
Ngoài mười dặm trong thành Sài Tang, dân chúng toàn thành đều chạy lên đầu thành, tận mắt nhìn cảnh tượng hùng tráng này, rất nhiều người trong mắt tràn đầy sầu lo, điều này hiển nhiên là dãy kho hàng của quân Hán đã cháy rồi, Sài Tang là trọng địa hậu cần của quân Hán, việc này sẽ ảnh hưởng đến chiến sự ở tiền tuyến Hợp Phì.
Nhưng lại có người cảm thấy hưng phấn, trong bóng đêm, mấy con chim bồ câu đưa thư bay lên không trung, giương cánh bay về phương đông xa xôi.
.....
Sài Tang bị quân Giang Đông đánh bất ngờ, dãy kho hàng phát sinh hỏa hoạn lớn, tin tức truyền đi, quân Hán không thể kiên trì ở Hợp Phì, Lưu Cảnh hạ lệnh, đại quân rút khỏi Hợp Phì, quân mã ở Sào Hồ bận rộn khác thường, từng chiếc từng chiếc chiến thuyền lớn chở đầy binh lính quân Hán, bắt đầu rút lui về hướng nam.
Lưu Cảnh đang ở trên một đỉnh đồi cao, chăm chú nhìn vào đại doanh quân Hán dưới núi, khu doanh trướng lớn đang dần biến mất, hàng rào gỗ dày đặc cũng được rút lên đặt trên thuyền, nhiều đội binh lính tập kết trên bến tàu, bắt đầu xếp thành hàng lên thuyền.
Ở trong hố cát thật lớn phía xa, ngọn lửa đỏ rực không ngừng bốc lên trời, hỗn loạn bên trong màn khói đen cuồn cuộn, đó là hết thảy vật tư không thể mang đi đang bị quân Hán thiêu hủy, thang bị hư hại, xe không thể tháo dỡ, cùng với binh lính chết bệnh trong doanh trướng và đồ dùng của bọn họ, mấy trăm tên lính chìm vào làn khói dày đặc không ngừng ném từng thùng dầu hỏa vào trong hầm, làm ngọn lửa càng thêm nóng rực.
Bất kể là ai nhìn thấy hết thảy cảnh này, đều đã nhận định quân Hán sắp sửa rút lui khỏi Hợp Phì rồi, chấm dứt chiến dịch Hợp Phì đã giằng co gần nửa năm, quân Hán lại ra đi kiên quyết như vậy, không một chút lưu luyến.
Lúc này, Pháp Chính thấp giọng nói với Lưu Cảnh:
- Tuy rằng Điện hạ dùng kế rút lui, nhưng quân Tào chưa chắc sẽ mắc mưu, Trương Liêu rất mưu trí, lại có Trình Dục trấn giữ, cho dù Tào Phi muốn đuổi theo đánh cũng không làm nổi, chúng ta làm vậy, có mất nhiều hơn được hay không?
Lưu Cảnh biết chiến thuật của Pháp Chính vô cùng tốt, nhưng tùy cơ ứng biến lại còn nhiều thiếu sót, mà ứng biến lợi hại nhất là Giả Hủ, Lưu Cảnh hắn cũng chỉ được bằng một chút da lông của Giả Hủ, đáng tiếc lần này Giả Hủ chưa tới.
Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:
- Nếu chỉ để dẫn dụ quân Tào truy kích, ta sẽ không quanh co như vậy, lại càng không thiêu hủy năm mươi nhà kho trống của Sài Tang, còn nữa chúng ta đi đường thủy, quân Tào sẽ truy kích như thế nào?
Pháp Chính giờ mới ý thức được hành động của Lưu Cảnh là có thâm ý, y chần chờ hỏi:
- Vậy Điện hạ là vì cái gì?
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)