Chương 1095: Đàm phán lần đầu.
Chương 1095: Đàm phán lần đầu.
Tào Tháo quyết định đàm phán hòa bình, đồng thời giao toàn quyền quyết định cho Thế tử Tào Phi trong lần đàm phán này. Trên thực tế, đây chính là một minh chứng hùng hồn cho việc thất bại thảm hại của quân Tào, đơn giản với tình hình quốc lực như bây giờ của nước Ngụy thì cầu hòa là một sự lựa chọn tất yếu.
Tào Tháo cũng hiểu rất rõ, thất bại ở Hợp Phì là điều khó tránh, nhưng nếu có thể bảo vệ được Thọ Xuân thì ở Hoài Hà vẫn có thể lấy phía nam làm cơ sở bảo vệ, càng quan trọng hơn là nhân dân ở Hợp Phì có thể di chuyển đến Thọ Xuân, giúp Thọ Xuân trở thành một tòa đại thành với hơn hai mươi vạn nhân khẩu.
Thọ Xuân, bất luận là về địa vị hay thực lực đều không thể so sánh được với Hợp Phì. Chuyện từ bỏ Hợp Phì, quay sang bảo vệ Thọ Xuân vẫn có thể giúp quân Tào có một tầm ảnh hưởng nhất định ở phía đông nam. Mặc dù vị trí chiến lược của Thọ Xuân trong vấn đề liên quan đến Giang Đông không thể bằng Hợp Phì nhưng phía sau Thọ Xuân là Hoài Hà, chỉ cần Thọ Xuân không thất thủ, cho dù quân Hán có muốn vượt Hoài Hà để lên Bắc Thượng Trung Nguyên cũng sẽ không dễ dàng như vậy. Ở phương diện này, Thọ Xuân cũng có vị trí chiến lược nhất định.
Đây chính là tính toán của Tào Tháo, từ bỏ Hợp Phì, bảo vệ Thọ Xuân, khiến cho quân Hán cũng rơi vào tình trạng quốc khố cạn kiệt, không thể không kí kết hiệp ước cầu hòa, chấp nhận để sức ảnh hưởng của quân Tào ở vùng phía nam sông Hoài.
Tuy rằng Tào Tháo suy nghĩ rất chu toàn nhưng Lưu Cảnh cũng chưa hẳn sẽ đồng ý, quân Hán đã phải dành cả một năm trời, dồn hết quốc lực vào chiến dịch Hợp Phì này, mục đích không đơn giản chỉ là muốn giành lấy quyền chủ đạo ở Giang Đông.
Tầng ý nghĩa sâu xa của chiến dịch Hợp Phì chính là ở chỗ tranh giành Giang Hoài, một khi cướp được Hợp Phì, hai bên Ngụy - Hán sẽ không lấy Trường Giang làm ranh giới phân chia nữa, mà ranh giới phân chia sẽ được dịch chuyển lên sông Hoài. Chuyện thay đổi đường ranh giới có liên quan rất mật thiết với việc giành được quận Nam Dương hay không.
Cho nên, chiến dịch Hợp Phì hoàn toàn không chỉ bao gồm có duy nhất một thành Hợp Phì, mà nó còn bao gồm cả Thọ Xuân, thậm chí có liên quan đến phía đông của thành Quảng Lăng, nói cách khác nó bao gồm tất cả các khu vực thuộc Giang Hoài, chỉ là đặt chiến trường ở thành Hợp Phì mà thôi. Nếu như, Tào Tháo phải nhận thua trong chiến dịch Hợp Phì lần này thì đồng nghĩa với việc lão sẽ mất luôn Thọ Xuân. Đây mới chính là những gì mà Lưu Cảnh hướng tới.
Hai bên đều có suy nghĩ riêng của mình, điều này có nghĩa là chỉ có thể tiến hành thương lượng trên bàn đàm phán mà thôi.
Buổi sáng hôm nay, một đội kỵ binh của quân Tào đi theo bảo vệ Tham quân Tế tửu Vương Lãng đến đại doanh quân Hán ở ngoài thành Hợp Phì. Vương Lãng năm nay khoảng 60 tuổi, đã từng giữ chức Thái thú ở quận Hội Kê, sau khi Tôn Sách tấn công Hội Kê, Vương Lãng phải vất vả lắm mới có thể quay về triều đình, đảm nhiệm chức vụ Gián Nghị Đại Phu, giữ chức Tham tư không quân sự, sau đó lại được bổ nhiệm chức Thái thú Ngụy Quận, lần này theo Tào Phi xuôi nam, ông ta được phong chức Tham quân tế tửu.
Vương Lãng là một trong những tâm phúc của Tào Phi, lần này ông ta đảm nhiệm Tham quân Tế tửu, chính là vị trí nắm được quyền chính vụ của quân Tào, dựa vào quân quyền Tào Phi đang hoàn toàn nắm trong tay, lần này nhận được chỉ thị của Tào Phi đến đàm phán với quân Hán để kết thúc chiến dịch Hợp Phì.
Trước đại doanh của quân Hán, quân sư Pháp Chính đã đợi ở đó rất lâu rồi. Nhìn thấy Vương Lãng đến, Pháp Chính liền niềm nở chạy ra tiếp đón:
- Vương công đi đường vất vả rồi.
Vương Lãng vội vàng xoay người, xuống ngựa sau đó cúi người hành lễ, vô cùng khách khí nói:
- Để Pháp quân sư phải đợi lâu rồi.
Con người của Vương Lãng hoàn toàn không có thành kiến với quân Hán, hơn nữa khi quân Hán chiếm được quận Hội Kê, khiến quân Giang Đông thất bại trở về, nếu xét về một khía cạnh nào đó thì Vương Lãng cũng giải tỏa được những uất ức ông ta đã giấu kín nhiều năm.
- Xin hỏi Hán Vương Điện hạ có ở trong quân doanh hay không? - Vương Lãng vừa cười vừa hỏi.
- Hán Vương Điện hạ đang ở Sào Hồ, hôm nay tạm thời không có mặt ở quân doanh.
Câu trả lời của Pháp Chính khiến cho Vương Lãng tỉnh mộng, ý của Pháp Chính là hôm nay cũng không phải là một ngày thích hợp để chính thức đàm phán với quân Hán. Cả hai bên bây giờ đều đang thám thính tình hình của nhau, Vương Lãng cười thầm đáp lại:
- Thế tử nhà chúng tôi hi vọng có thể sớm gặp được Hán Vương Điện hạ.
- Đây cũng chính là mong muốn của chúng tôi mà, Vương công, mời!
- Mời!
Pháp Chính mời Vương Lãng cùng Phó sứ Trần Kiểu vào trong đại doanh của quân Hán, bước đến thiên trướng hai bên phân chia chủ khách ngồi thành hai dãy: bên quân Hán người đồng hành với Pháp Chính còn có Chủ bạc Tần Mật, cả hai bên đều có Phó sứ, hơn nữa những người này đều là những nhân vật quan trọng, tầm cỡ, tất cả đều thể hiện sự quan tâm, coi trọng của hai bên đối với lần đàm phán này.
Lúc binh lính dâng trà nóng lên, Pháp Chính liền vui vẻ mở lời:
- Nghe nói Hà Bắc đã đón trận tuyết thứ hai rồi, xem ra mùa đông năm nay có vẻ đến hơi muộn thì phải.
- So với năm trước, mùa đông năm nay đến quả thực là hơi muộn, hơn nữa năm nay mới chỉ đón có hai trận mưa tuyết, nếu là năm ngoái thì chắc bây giờ đã đón ba trận bão tuyết cũng nên ấy chứ. Vả lại ảnh hưởng của mấy trận mưa tuyết nhỏ này đến giao thông đi lại là không lớn, không đáng để bận tâm.
Vương Lãng cố gắng không nhắc đến những bất lợi mà quân Tào gặp phải có liên quan đến thời tiết. Tuy là không nói nhưng trong lòng cả hai bên đều hiểu rất rõ, một khi có trận mưa tuyết thứ hai thì trận mưa tuyết thứ ba chẳng mấy chốc nữa sẽ đến. Hơn nữa đây cũng không đơn giản chỉ là một trận mưa tuyết, bởi nếu đây là một trận mưa tuyết lớn thì sẽ trở thành một trở ngại không nhỏ cho việc vận chuyển lương thực của quân Tào.
Đương nhiên, Lưu Cảnh vẫn chưa biết sự thực là lương thực của quân Tào đã hết, chuyện này chính là tin tình báo tuyệt mật của quân Tào, nếu như hắn biết được tin này thì hắn có nhất định sẽ cự tuyệt việc đàm phán với quân Tào, thay vào đó là tiếp tục tấn công, bao vây Hợp Phì, ép quân Tào phải hoàn toàn nhượng bộ hay không?
Trên thực tế, số lượng lương thực còn lại của quân Hán cũng chỉ đủ để duy trì đến đầu tháng hai. Nếu như đầu tháng hai mà số lương thực ở Sài Tang chưa vận chuyển đến thì quân Hán ở Hợp Phì sẽ không có gì mà ăn. Thông tin này cũng là tin tuyệt mật của quân Hán, và đương nhiên quân Tào cũng chưa hay biết.
Sau khi hai bên hàn huyên vài câu liền bắt đầu ngay vào vấn đề chính, Vương Lãng hắng giọng một cái rồi lên tiếng:
- Chiến dịch Hợp Phì kéo dài cũng được một năm rồi, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của bách tính trong thiên hạ, Ngụy công không đành lòng nhìn dân chúng tiếp tục phải chịu cảnh lầm than này nữa, nên đã mạnh dạn đề nghị hai bên cùng kết thúc chiến dịch Hợp Phì, hi vọng có thể nhận được sự ủng hộ từ phía quân Hán.
Nghe xong, Pháp Chính khẽ cười đáp lại:
- Vụ xuân cũng sắp tới rồi, Hán Vương nhà chúng tôi cũng nguyện ý kết thúc chiến dịch Hợp Phì, ủng hộ đề nghị của Ngụy công.
Cả hai bên đều đã thể hiện thái độ đồng ý kết thúc chiến dịch Hợp Phì rồi, nhưng chủ động đưa ra ý kiến này vẫn là bên quân Tào. Điều này có nghĩa quân Tào là người chủ động cầu hòa, nên quân Tào lần này nhất định phải nhượng bộ rồi, điểm này thì cả hai bên đều đã rõ, không cần phải nói ra.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Ở Huyền Vũ Trên Lưng Xây Gia Viên