Chương 1096: Đàm phán lần đầu.

Chương 1096: Đàm phán lần đầu.

Vương Lãng trầm ngâm một chút rồi mới nói tiếp:

- Để bày tỏ thành ý của quân Tào, Ngụy công nhà chúng tôi nguyện ý nhượng lại Hợp Phì, rút quân về Thọ Xuân. Ngụy công cũng đề nghị rằng lấy huyện Thành Đức làm ranh giới phân chia, từ huyện Thành Đức xuôi về phía nam là của quân Hán, bao gồm cả vùng đất thuộc huyện Thành Đức, từ phía bắc trở lên sẽ là địa phận của nước Ngụy, không biết bên quân Hán các ngài có đồng ý với kiến nghị này của Ngụy Công hay không?

Ẩn ý sâu xa mà Vương Lãng muốn nói với Pháp Chính là quân Tào nhiều nhất cũng chỉ có thể nhượng huyện Thành Đức cho quân Hán mà thôi, đây chính là điều kiện nhượng bộ chưa nói ra của quân Tào.

Nghe vậy Pháp Chính chỉ biết lắc đầu mà rằng:

- Chúng tôi không cho rằng đấy chính là thành ý của Ngụy công, nếu như Ngụy công đúng là có thành ý như vậy thì chắc chắn sẽ lấy sông Hoài làm ranh giới phân chia, và nếu đúng như vậy thì quân Hán chúng tôi xin đảm bảo rằng, trong vòng hai năm quân Hán chúng tôi sẽ không vượt qua sông Hoài dù chỉ một bước.

Câu nói này của y lập tức khiến Vương Lãng thay đổi sắc mặt, đối phương quả nhiên muốn chiếm lấy Thọ Xuân, chuyện này thì tuyệt đối không thể! Ông ta vội quay sang phía Trần Kiểu nháy mắt với y. Trần Kiểu nhận được tín hiệu, hiểu ý ngay, lập tức nghiêm nghị cất giọng:

- Hợp Phì là yếu địa chiến lược thứ nhất của trận Giang Hoài, để bảo vệ Hợp Phì quân Tào đã dốc toàn bộ sức người sức của, thêm vào đó là cái giá quá đắt gây ra cái chết thảm của hàng vạn người, hiện tạ Hợp Phì vẫn còn trong tay quân Tào, chúng tôi đã vì bách tính trong thiên hạ, nguyện ý chủ động nhường lại Hợp Phì, chỉ tính riêng chuyện này cũng đã đủ để thể hiện thành ý của chúng tôi, hà cớ gì mà quân Hán các ngài vẫn có tư tưởng lòng tham không đáy, được voi đòi tiên như vậy?

Phó sứ quân Hán - Tần Mật cũng không khách khí mà đáp lại:

- Những lời vừa rồi của Trần trưởng sử đúng là hơi quá lời rồi, bây giờ Hợp Phì chẳng qua cũng chỉ là một thành trống, vậy thì chúng tôi cần một thành trống để làm gì? Nếu như chúng tôi chỉ muốn một thành trống thì hoàn toàn có thể xây dựng một Tân Hợp Phì là xong, hà tất phải bỏ ra nhiều nhân lực vật lực như vậy, mà cuối cùng lại chỉ chiếm được một tòa thành không? Hợp Phì bây giờ chẳng qua chỉ là một bãi chiến trường của Giang Hoài, quân Tào nếu như thực sự muốn kết thúc chiến dịch này, theo như tôi nghĩ các ngài nhất định phải nhường lại Giang Hoài.

Bất đồng quá lớn, hiện tại cả hai bên đều không muốn nhượng bộ nhau nữa, mãi một lúc sau mới thấy Vương Lãng lên tiếng:

- Quân Hán giành được Hợp Phì thì cũng đồng nghĩa với việc quân Tào mất quyền can thiệp vào Giang Đông, nếu như có một ngày Giang Đông xảy ra chiến sự, quân Tào cũng sẽ không nhúng tay tham dự, chỉ hi vọng Hán Vương Điện hạ có thể nghĩ đến đại cục, cho triều đình chúng tôi chút thể diện.

Lúc nãy thôi vẫn còn nói là Tào Ngụy nhưng đến bây giờ lại lôi cả triều đình vào cuộc, với ý đồ lấy triều đình ra để dọa nước Hán, điều này không khỏi khiến Pháp Chính cười nhạt một cái, đương nhiên là y hiểu ý đồ của Vương Lãng. Vương Lãng thực ra muốn lấy lí do quân Tào sẽ không can thiệp vào Giang Đông để nhượng bộ, nhưng đây đâu có phải là nhượng bộ, hơn nữa đây chính là kết quả tất yếu của chiến dịch Hợp Phì.

- Nhưng theo tôi được biết, Vu Cấm vẫn còn thống lĩnh hai vạn quân Tào trấn giữ quận Bì Lăng, cái này cũng được gọi là không can thiệp đến Giang Đông à? - Pháp Chính dùng giọng điệu mỉa mai hỏi lại.

Giang Đông mặc dù không có chiến thuyền lớn, nhưng vẫn còn một bộ phận dân cư dùng thuyền để buôn bán, nếu như quân Tào muốn rút khỏi Giang Đông thì cũng không phải là khó khăn gì, chỉ cần trực tiếp dùng những chiếc thuyền buôn đó chở binh lính qua sông là được, sau đó quân Tào có thể từ Giang Bắc quay về quận Quảng Lăng thậm chí là quay về quận Từ Châu cũng được. Nhưng quân Tào vẫn chưa có động tĩnh gì ở Giang Đông, điều này chứng tỏ Tào Tháo vẫn muốn lợi dụng đội quân này để bình ổn Giang Đông, phòng ngừa quân Hán sẽ hoàn toàn chiếm lấy Ngô Quận.

Vương Lãng gật gật đầu cười nói:

- Ta hiểu được nỗi lo lắng này của Pháp quân sư, thật ra lúc nãy ta cũng nói rồi, nếu như quân Hán có thể tiếp nhận thành ý của Ngụy công, thì chúng ta nhất định sẽ rút quân khỏi Giang Đông, đây chính là lời hứa của Ngụy công.

Nghe được câu nói này, Pháp Chính lại thản nhiên như không:

- Hán Vương Điện hạ chỉ có một yêu cầu duy nhất là lấy sông Hoài làm ranh giới phân chia, cho dù quân Tào có đồng ý rút quân khỏi Giang Đông hay không thì đó là chuyện của quân Tào, không hề liên quan đến buổi đàm phán lần này. Chúng ta không cần phải nói đến những chuyện xa vời đó, nếu không thì vấn đề của chúng ta sẽ đi đến Tịnh Châu, nếu như vậy thì lần đàm phán này sẽ không còn có ý nghĩa nữa, Vương công thấy sao?

Lời vừa dứt thì cả hai bên đều không nói gì nữa, vẫn là chưa tìm được lối đi chung, Vương Lãng vẫn cứng đầu mượn cớ về xin chỉ thị của Thế tử làm lý do thoái thác, rồi sau đó cáo biệt. Pháp Chính cũng đành phải tiễn ông ta ra về, rồi nhanh chóng đi vào lều của Hán vương Lưu Cảnh bẩm báo tình hình buổi đàm phán.

Lưu Cảnh đứng khoanh tay trước sa bàn, cố không cho phép bản thân được bộc lộ bất cứ cảm xúc gì khi nghe xong báo cáo của Pháp Chính. Hắn tin rằng thái độ của Vương Lãng hôm nay không phải là suy nghĩ của Tào Phi, mà chính là chỉ thị của riêng Tào Tháo mà thôi. Nói như vậy có nghĩa là Lưu Cảnh đã lường trước được thái độ này của Tào Tháo, lão ta vẫn luôn muốn treo đầu dê bán thịt chó, từ bỏ Hợp Phì để bảo vệ Thọ Xuân. Từ chuyện này có thể thấy rằng Tào Tháo càng già càng trở nên hồ đồ, lão ta thực sự cho rằng bản thân có thể làm chủ được thành Hợp Phì sao?

Trầm ngâm một lát, Lưu Cảnh hỏi:

- Thế còn ý kiến của Hiếu Trực thì sao?

Pháp Chính chần chừ một chút rồi mới đáp lại:

- Vi thần suy đi nghĩ lại rất nhiều lần, chuyện quân Tào không chịu nhường lại Thọ Xuân chưa chắc đã là chủ ý của Tào Phi, có lẽ đây chính là chỉ thị của Tào Tháo.

- Ý của Hiếu Trực là, cha con Tào Tháo bất đồng ý kiến? - Lưu Cảnh cười cười nói.

- Vâng, đối với Tào Phi nói, chuyện từ bỏ Thọ Xuân đương nhiên y không nỡ, nhưng nếu đem so sánh với binh quyền trong tay y bây giờ thì Thọ Xuân chẳng là cái gì cả.

Lưu Cảnh hiểu được ý của Pháp Chính, đối với Tào Phi, quan trọng nhất vẫn là bảo toàn quân của Tào Nhân, chứ không phải là giữ lấy Thọ Xuân. Hắn có thể lợi dụng điểm này để gây sức ép với Tào Phi buộc Tào Phi phải đến tìm Tào Tháo thương lượng.

Nghĩ đến đây, Lưu Cảnh lập tức hạ lệnh:

- Mời Hoàng lão tướng quân đến gặp ta!

Một lát sau, Hoàng Trung vội vàng bước vào, chắp tay cung kính hành lễ:

- Điện hạ xin cứ hạ lệnh!

Lưu Cảnh khoanh tay lạnh lùng nói:

- Từ bây giờ trở đi, gia tăng tiến độ tấn công Hợp Phì cho ta, không quan trọng việc thắng thua, chỉ cần hao tổn lực lượng quân Tào là được.

- Ty chức tuân lệnh!

Vừa dứt lời, Hoàng Trung liền vội vàng đi ra, Lưu Cảnh lại đi đến phía trước bàn, cầm túi gấm trên bàn lên. Đây chính là chiếc túi gấm mà năm ngoái trước khi Giả Hủ trở về Trường An đã đưa cho Lưu Cảnh, trong đó có cất giữ cẩm nang diệu kế chỉ được mở khi sang đầu năm mới. Thực ra thì hắn đã xem qua rồi, chỉ là hắn luôn trông ngóng đến lúc có thể thực hiện diệu kế này, bây giờ cuối cùng thì thời cơ cũng chín muồi rồi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vừa Thành Tiên Thần, Con Cháu Cầu Ta Xuất Sơn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN