Chương 1097: Từ Châu thất thủ.
Chương 1097: Từ Châu thất thủ.
Từ Châu là một châu khá nhỏ ở phía đông của Trung Nguyên, hạ hạt gồm bốn quận Lang Gia, Đông Hải, Bành Thành, Hạ Bì, trong buổi chiến loạn cuối thời Hán, Từ Châu cũng trải qua kiếp nạn, dân số tổn thất cực lớn, rất nhiều người đã chạy trốn tới Giang Đông và Kinh Châu, đến nỗi hàng ngàn dặm của Từ Châu không có tiếng gà gáy, dân cư sinh sống chỉ còn lại thưa thớt.
Tuy nhiên sau khi Tào Tháo thống nhất phương bắc, Từ Châu cũng theo đó yên ổn trở lại, mười mấy năm nay, dân số sinh sôi, đất hoang được khai khẩn, dần dần khôi phục sức sống.
Từ Châu là nơi đóng quân của Tào Nhân, khi nhiều nhất, Từ Châu có tới tám vạn trú binh, ba mươi vạn thạch quân lương, cùng với việc đại chiến Hợp Phì kéo dài quá lâu khiến Từ Châu cũng bị ảnh hưởng rất lớn, toàn bộ quân đội bị điều đi Thọ Xuân, quân lương cũng bị điều đi hết, lần lượt còn trưng tập năm vạn dân phu, khắp trên dưới Từ Châu đều rơi vào nỗi sợ hãi chiến tranh.
Trước mắt cả khu vực Từ Châu có ba nghìn trú quân, phòng ngự vô cùng trống rỗng, lúc này, tiêu điểm của hai quân Hán và Tào đều tập trung ở Thọ Xuân và Hợp Phì, toàn bộ khu vực Trung Nguyên ngoài Hứa Xương có hai vạn trú quân của Hạ Hầu Đôn ra, các quận huyện còn lại đều không có quân đội đóng giữ, chỉ có một số quân binh phụ trách duy trì trật tự.
Buổi chiều hôm nay, ở huyện Trúc Ấp điểm giao giới giữa Tiếu Quận và quận Bành Thành, một đội quân khoảng vạn người đang trên đường hăng hái hành quân về phía bắc, đội quân này do Đại tướng Ngụy Diên dẫn đầu với một vạn quân Hán, phụng mệnh của Lưu Cảnh đánh lén Từ Châu.
Hành động đánh lén Từ Châu lần này chính là kế sách đặt trong túi gấm của Giả Hủ, dùng Từ Châu để đổi lấy nhượng bộ đàm phán hòa bình ở mức độ lớn nhất của quân Tào.
Giả Hủ biết nhiều nhất Tào Tháo chỉ chống cự được một tháng nữa, sau năm mới, mọi phương diện đều cần lương thực, nguy cơ của Tào Ngụy sẽ bùng nổ lúc này, Tào Tháo dù thế nào cũng sẽ không thể tiếp tục chống đỡ, chỉ có cầu hòa kết thúc chiến tranh ở Hợp Phì.
Đương nhiên, quân Hán cũng có thể dùng cách không chịu đàm phán hòa bình, tiếp tục tấn công để ép quân Tào nhượng bộ, nhưng nếu có thể giành được Từ Châu thì sẽ thêm đòn bí mật quan trọng trong đàm phán của quân Hán, đến khi đó sẽ không phải đơn giản là chỉ nhượng một thành Hợp Phì như thế.
Hơn nữa chiếm lấy Từ Châu, bước tiếp theo của quân Hán đã có đường sống lựa chọn chiến lược, khiến quân Tào không đám dễ dàng trợ giúp Giang Đông, đây chính là kế một mũi tên trúng hai con chim của Giả Hủ.
Ngụy Diên nhìn bầu trời, ít nhất còn một canh giờ nữa là trời tối, y lập tức ra lệnh:
- Tăng tốc mau, dừng chân hạ doanh trại sau khi trời tối!
Một vạn quân Hán tăng nhanh tốc độ, tiến về phía quận Bành Thành.
Châu trị của Từ Châu là huyện Bành Thành, cũng chính là Từ Châu ngày nay, từ sau khi Lã Bố bị Tào Tháo tiêu diệt, huyện Bành Thành cũng bị hủy hoại trong loạn quân, sau này lại được xây thành tu sửa lần nữa, khôi phục huyện thành.
Về sau Tào Nhân đóng quân ở Bành Thành, gã cũng thấy thành trì quá thấp, bất lợi cho phòng ngự, liền hạ lệnh chiêu mộ ba vạn dân phu xây tường thành cao và rộng thêm, cho dù đã qua hai lần đại tu nhưng so với Bành Thành khi ở thời đại của Lã Bố thì thành trì hiện giờ vẫn không đủ cao và rộng lớn, đương nhiên đối phó với kẻ trộm như vậy cũng là đủ rồi.
Hiện tại chủ tướng đóng giữ ở Bành Thành tên là Chu Lương, là thuộc cấp của Tào Tháo, đầu tiên là cấp dưới của Viên Thiệu, sau đại chiến Quan Độ gã đã đầu hàng Tào Tháo và được phân làm thuộc hạ của Tào Nhân.
Sau khi đại quân của Tào Nhân đi tới Hợp Phì, Bành Thành chỉ còn lại ba nghìn quân đóng giữ, Chu Lương cũng có chút lo lắng, phòng ngự của Từ Châu trống không, một khi quân Hán tấn công Từ Châu, chỉ sợ quân đội của gã khó mà chống lại.
Tuy nhiên theo thời gian từng ngày trôi qua, nỗi lo của gã cũng tiêu tan bớt, sau khi qua năm mới, gã hoàn toàn không lo âu gì cả, cả ngày chìm trong tửu sắc, rất ít hỏi đến phòng thủ thành trì.
Hiện gã là chủ tướng của Bành Thành, gã không nắm chặt thời cơ hưởng thụ dư vị chủ tướng, một khi Tào Nhân trở về, gã lại phải rụt đầu rụt đuôi nhìn sắc mặt của người khác.
Tối nay, Chu Lương giống như mọi khi, tới thanh lâu Bích Phượng lầu lớn nhất Từ Châu để uống rượu mua xuân, bên trong Bích Phượng lầu là cảnh ca múa mừng thái bình, oanh oanh yến yến, vô cùng náo nhiệt.
Thời gian dần tới canh một, trong phòng ngủ tráng lệ nguy nga, tiếng cười nói không ngớt, Chu Lương uống rượu say mèm, mấy ả kỹ nữ đang thay phiên ngủ cùng gã, lúc này, một tên lính vội vàng chạy tới, đang định xông vào phòng nhưng lại bị mấy thân binh của Chu Lương ngăn lại, giận dữ mắng mỏ:
- Không hiểu quy tắc, lúc này có thể vào sao?
Binh lính vội la lên:
- Ngoài thành xảy ra tình hình khác lạ, nhất định phải bẩm báo Tướng quân ngay.
- Có tình hình gì khác lạ?
- Thám báo đi tuần tra buổi sáng đến giờ vẫn chưa trở về, Lý Tướng quân sợ xảy ra chuyện, bảo ta đến bẩm báo Chu Tướng quân.
- Điều này có gì ngạc nhiên, thám báo gặp chuyện gì chứ, ví như đi tuần tra chỗ xa hơn, nên không kịp quay về, chắc không có vấn đề gì đâu.
- Nhưng Lý Tướng quân nói, nhất định phải bẩm báo Chu Tướng quân.
Lý Tướng quân là Nha tướng trực đêm nay tên là Lý Cần, thân binh cũng không dám quá mức qua loa đại khái, đành đứng ngoài phòng gọi:
- Tướng quân, Tướng quân!
- Chuyện gì?
Trong phòng có giọng nói bực bội của Chu Lương vang lên.
- Lý Tướng quân nói, thám báo đi tuần tra hôm nay vẫn chưa về.
- Biết rồi, ngày mai hãy nói đi!
Thân binh bất đắc dĩ xua xua tay với tên lính báo tin, thể hiện gã cũng không còn cách nào, tên lính báo tin đành xoay người rời đi, chạy về đầu thành bẩm báo.
…
Mặc dù chủ tướng Chu Lương đắm chìm trong tửu sắc, nhưng không có nghĩa tất cả thủ tướng đều buông lỏng cảnh giới như gã, nha tướng Lý Cần chính là một trong số đó, Lý Cần là một trong ba Nha tướng dưới quyền của Chu Lương, là người bản địa, y không lo quân Hán sẽ vượt ngàn dặm tập kích bất ngờ Từ Châu, mà lo lũ loạn phỉ sẽ đánh úp thành Từ Châu.
Sau đại chiến Xích Bích, Từ Châu cũng bị ảnh hưởng rất lớn, số người gọi nhập ngũ cũng từ năm hộ gọi một ban đầu biến thành ba hộ gọi một nam như bây giờ, số lượng lớn thanh niên khỏe mạnh đi xa nên đã ảnh hưởng tới sản xuất nông nghiệp, hơn nữa mấy năm nay thuế phú nặng nề, khiến cho dân chúng Từ Châu kêu than, không chịu nổi gánh nặng, nạn trộm cưới biến mất nhiều năm giờ cũng xuất hiện lần nữa.
Bắt đầu từ năm ngoái, khắp vùng Từ Châu xuất hiện hai nhóm thổ phỉ, số lượng khoảng mấy trăm người, vào nhà cướp của, cưỡng đoạt dân nữ, khiến cho dân chúng các nơi ở Từ Châu bàng hoàng, đúng lúc Tào Nhân chuẩn bị phái binh đi dẹp thổ phỉ thì lại bùng phát đại chiến Hợp Phì, kế hoạch dẹp thổ phỉ cũng đành phải lùi lại.
Là người bản địa, Lý Cần đặc biệt căm hận nạn trộm cướp, cho dù y không có được quân lệnh dẹp thổ phỉ, nhưng bảo vệ Bành Thành, phòng ngừa loạn phỉ thừa dịp tấn công thành cũng là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng trong phòng vệ của Lý Cần.
Hôm nay y nhận ra tình hình khác thường, ba đội tuần tra đi từ sáng sớm chỉ trở về có hai đội, còn một đội hai mươi người không quay về, khiến trong lòng y vô cùng lo lắng, không chỉ lo đội thám báo này gặp chuyện ngoài ý muốn, mà quan trọng hơn là, nếu họ gặp loạn phỉ, chứng tỏ lũ loạn phỉ hoạt động mạnh ở vùng Hạ Bì đã chuyển tới địa giới quận Bành Thành rồi.
Đề xuất Voz: Con đường đã đi qua