Chương 1098: Từ Châu thất thủ.

Chương 1098: Từ Châu thất thủ.

Lát sau, thuộc hạ chạy đi báo tin quay về, khom người nói:

- Tướng quân, Chu Lương Tướng quân nói ngài biết rồi, việc này sang năm hãy nói!

Lý Cần nhướn mày hỏi:

- Giờ hắn đang ở Bích Phượng lầu sao?

- Đúng vậy, giờ ngài không tiện gặp, mấy thân binh của ngài ấy không cho ty chức vào phòng bẩm báo.

- Chết tiệt!

Lý Cần khẽ chửi một câu, đập mạnh tay lên tường thành, y căm thù đến tận xương tủy sự hoang dâm vô sỉ của Chu Lương, hạng người ngu ngốc bất tài, chỉ vì gã là tâm phúc của Tào Nhân mới được thăng chức vị cao, còn người thật sự có tài năng lại bị chèn ép, không có ngày nổi danh.

Hận vẫn là hận, y không dám thể hiện quá mức, tên Chu Lương này thù rất dai, một khi biết mình bất mãn với gã, gã tất nhiên sẽ gây khó dễ cho mình, đây không phải lần đầu tiên.

Không biết làm sao, Lý Cần đành nén cơn giận, nói với binh lính xung quanh:

- Tối nay phải tăng cường cảnh giới, không được khinh thường.

Vừa dứt lời, dưới thành bỗng vang lên tiếng vó ngựa, thu hút sự chú ý của tất cả thủ tướng ở đầu thành, chỉ thấy một kỵ binh phi như bay tới, nhanh chóng đến bên dưới thành, hô lớn:

- Chủ tướng đang trực là ai?

Lý Cần nhận ra người này là một trong những thám báo tuần tra, lập tức vui vẻ, cao giọng nói:

- Ta là chủ tướng đang trực, đã xảy ra chuyện gì?

- Lý Tướng quân, bọn tại hạ bị loạn phỉ phục kích, các huynh đệ đã chết mất tám người, số còn lại đang bị truy kích, khẩn cầu tướng quân đi trợ giúp.

Lý Cần kinh ngạc, vội hỏi:

- Bị bao nhiêu loạn phỉ truy kích?

- Khoảng hơn một trăm người!

Lý Cần lo lắng, không chút do dự đáp:

- Năm trăm huynh đệ tiền doanh giữ thành, huynh đệ hậu doanh theo ta đi cứu viện!

Cửa thành mở ra, Lý Cần phi ngựa lên trước dẫn đầu chạy ra khỏi thành, phía sau là năm trăm binh lính, Lý Cần cao giọng hỏi:

- Hiện người đang ở đâu?

- Ở vùng núi hẻo lánh Hầu Sơn!

Vùng núi hẻo lánh Hầu Sơn nằm ở phía bắc Vân Long Sơn, cách thành trì khoảng hơn hai mươi dặm, Lý Cần lo binh lính bị tổn thất, không kịp hỏi kỹ, thúc ngựa phi nhanh về phía nam.

Mấy trăm quan binh men theo con đường phi một mạch gần hai mươi dặm, dần đến gần Vân Long Sơn, lúc này, Lý Cần bỗng nhiên sinh nghi, binh lính tuần tra cũng đang lui lại, mình phải gặp được bọn họ từ lâu rồi mới đúng, sao bây giờ vẫn không thấy bóng dáng?

Y ghìm chặt chiến mã, quay đầu lớn tiếng hỏi binh lính báo tin:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, người ở đâu?

Binh lính báo tin tỏ ra vô cùng hoảng hốt, bỗng nhiên quay đầu ngựa chạy trốn, lao về phía rừng sâu, Lý Cần kinh ngạc, không đợi y kịp phản ứng, tiếng chiêng vang lên bốn phía, vô số bóng đen xông ra từ cánh rừng hai bên, bao vây kín quân Tào, binh lính quân Tào giật mình trợn mắt há hốc mồm, tay cầm trường mâu và chiến đao, lưng kề lưng hoảng sợ nhìn xung quanh, định tìm đường phá vây.

Lý Cần đã bình tĩnh lại, y phát hiện ít nhất có vạn người bao vây bọn họ, trường mâu như rừng, chiến kỳ như mây, áo giáp phát ra ánh sáng lạnh người dưới ánh trăng ảm đạm, đây tuyệt đối không phải thổ phỉ gì cả.

- Các ngươi là ai?

Lý Cần lớn tiếng quát.

Lúc này, mấy trăm cây đuốc được đốt lên, bính lính quân Tào lập tức xôn xao, trước mắt bọn chúng xuất hiện đội quân dày đặc, tầng tầng lớp lớp, bao vây quanh bọn chúng, Đại tướng dẫn đầu phóng ngựa đi ra, vung đại đao lên, lớn tiếng hét to:

- Ta là tướng Hán Ngụy Diên, các ngươi sao còn không mau đầu hàng?

Lý Cần sợ ngây người, không ngờ là quân Hán, sau một lúc lâu y chậm rãi quay đầu lại, thấy binh lính thuộc hạ đều buông vũ khí, có người còn cởi bỏ áo giáp, rõ ràng đều muốn đầu hàng, y lại nghĩ đến tên Chu Lương ngu ngốc vô dụng, không khỏi thở dài một tiếng, xoay người xuống ngựa, quỳ nói:

- Nha tướng Lý Cần xin đầu hàng quân Hán, chỉ khẩn cầu Ngụy Tướng quân đối xử tử tế với lê dân Từ Châu.

Ngụy Diên mừng rỡ, vội vàng tiến lên đỡ y dậy, cười nói:

- Quân Hán có quân kỷ nghiêm minh, tuyệt không quấy nhiễu dân thường, Hán Vương điện hạ đối xử tử tế với dân chúng thiên hạ, Tướng quân nguyện trung thành với Đại Hán, là hành động sáng suốt đấy!

Sau nửa canh giờ, Lý Cần dẫn đầu năm trăm binh lính quay về quận Bành Thành, năm trăm binh lính phía sau y đều do quân Hán đóng giả, trong bóng đêm cách đó một dặm, Ngụy Diên dẫn một vạn quân Hán đã chuẩn bị sắp xếp, xuất kích bất cứ lúc nào.

- Lý Cần chạy đến dưới thành hô to:

Trên thành mau mở cửa!

Binh lính giữ thành đều là thuộc hạ của y, thấy chủ tướng quay về, vội buông cầu treo xuống, mở cửa thành, Lý Cần thúc ngựa vào thành, binh lính quân Hán lập tức khống chế được cửa thành, châm một đống lửa lớn ở cửa, Lý Cần thấy tình thế nguy cấp, vội hô lớn:

- Lệnh cho tất cả huynh đệ giữ thành đều tới gặp ta!

Một lát sau, hai trăm binh lính giữ cửa thành nam lần lượt từ đầu thành chạy xuống, Lý Cần cao giọng nói:

- Ta về vì muốn bảo vệ tính mạng của mọi người, ta đã đầu hàng quân Hán, muốn sống thì hãy lập tức hạ vũ khí xuống. Nếu không tính mạng khó bảo toàn.

Bọn lính ngơ ngác nhìn nhau, không rõ sự tình, đúng lúc này, chỉ thấy ngoài thành bóng đen tràn ra, quân Hán đông rợp trời xông đến cửa thành, Ngụy Diên cưỡi ngựa dẫn đầu lao vào trong thành, đám binh lính đều nhìn thấy, sợ tới mức rối rít hạ binh khí, quỳ xuống đầu hàng.

Một vạn quân Hán im lặng tấn công Bành Thành, đông nghịt các phố lớn ngõ nhỏ ở gần thành phía nam, Ngụy Diên lớn tiếng hỏi:

- Lý Tướng quân, quân doanh ở đâu?

- Ngụy Tướng quân mời đi theo ta!

Lý Cần xoay người lên ngựa, dẫn theo Ngụy Diên và binh lính quân Hán chạy vào phía quân doanh trong thành.

Ngay trong lúc Từ Châu bị quân Hán đánh lén, cuộc chiến trên mảnh đất khô cằn ở thành Hợp Phì đã đánh tới bước cực kỳ thê thảm, quân Hán đã bố trí ba trăm năm mươi máy bắn đá loại lớn ở ba hướng tây, nam và bắc của thành Hợp Phì, ngày đêm không ngừng nghỉ bắn dầu hỏa và những tảng đá lớn vào trong thành.

Quân Hán quăng toàn bộ ba vạn thùng dầu hỏa cuối cùng vào trong cuộc chiến trên mảnh đất khô cằn, phần lớn thiêu cháy Hợp Phì thành đất khô, san thành đất bằng, một quả cầu lửa khổng lồ xẹt qua bầu trời, rơi xuống thành, khiến cho trong thành Hợp Phì bốc cháy hừng hực, quả cầu lửa thậm chí đâm vào kho hàng, khiến hai mươi mấy nhà kho của quân Tào bị thiêu rụi phân nửa.

Hơn nửa thành đô Hợp Phì đều chìm trong biển lửa, đầu thành cũng gặp phải sự tấn công mạnh mẽ của những tảng đá lớn, nhiều chỗ tường thành sụp xuống, tảng đá lớn gào thét bay tới làm cho lầu thành bị đập nát vụn, tiếp đó bị đại hỏa thiêu hủy.

Lửa cháy bừng bừng và những tảng đá to che trời phủ đất khiến quân Tào thương vong cực kỳ thê thảm, liên tiếp mười ngày công kích, quân Tào đã thương vong hơn hai vạn người, lương thực bị thiêu hủy quá nửa, chỉ còn lại tám ngàn thạch lương thực cất giữ trong hầm ngầm, cuối cùng chỉ có thể duy trì được mười ngày, binh lính quân Tào đê mê tới cực điểm, khí thế hung bạo tràn ngập trong đại doanh quân Tào, liên tục xảy ra những cuộc báo thù và đánh nhau bằng khí giới quy mô lớn giữa các binh lính, Tào Nhân bị giày vò đến mức sứt đầu mẻ trán, một ngày mấy lần cầu cứu Thọ Xuân.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Võ Đế Tôn [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN