Chương 1100: Hiệp ước dưới thành.

Chương 1100: Hiệp ước dưới thành.

Tào Phi biết, Trình Dục tới tìm mình thì tất nhiên ông ta đã có phương án, nếu không ông ta còn xứng với vị trí Quân sư gì chứ?

Quả nhiên, Trình Dục khẽ cười nói:

- Thực ra vi thần cho rằng, quân Hán hoàn toàn có thể tiếp tục giằng co lâu dài, không cần động can qua lớn như vậy, lại tấn công mạnh mẽ Hợp Phì, còn đánh lén Từ Châu, rõ ràng là đang tạo áp lực với chúng ta, điều này cũng để lộ tình cảnh khó khăn của quân Hán, họ cũng sắp không chống đỡ nổi nữa, nóng lòng chấm dứt chiến tranh Hợp Phì.

- Nhưng nước Hán còn có mấy trăm vạn dê bò, sao lại nói lương thực không đủ?

Hoa Hâm bên cạnh xen vào hỏi.

Trình Dục ung dung đáp:

- Ta cũng biết quân Hán có mấy trăm vạn dê bò, nhưng vấn đề là làm thế nào vận chuyển đến Hợp Phì? Quân Hán ở Sào Hồ đã có mấy ngàn con thuyền, nhưng lại không thể ngược gió ngược dòng trở về Sài Tang, theo ta được biết, sau trung tuần tháng mười hai, quân Hán sẽ không còn đội thuyền tới từ Sài Tang nữa, chứng tỏ Sài Tang đã không còn thuyền, không có phương tiện vận chuyển, ngay cả Sài Tang có nghìn vạn thạch lương thực cũng là nước xa không hiểu khát gần.

Hoa Hâm bị nói cho á khẩu không nói được gì, lâu sau, gã cười khan một tiếng nói:

- Hóa ra tin tức của Trình Quân sư lại rất linh thông.

- Chưa nói tới linh thông, chỉ là quan tâm một chút đến thế cục mà thôi.

Tào Phi liền tiếp lời ông ta:

- Trình Quân sư đã luôn quan tâm đến thế cục, vậy không ngại cho ta biết, giờ ta nên làm thế nào?

Trình Dục trầm ngâm một lát, chậm rãi nói:

- Dựa vào thế cục hiện giờ, vi thần đề nghị thế tử lập tức hội đàm với Lưu Cảnh, từ bỏ Thọ Xuân, đổi lấy quân Hán rút lui khỏi Từ Châu, còn về phía Ngụy công, vi thần sẽ giải thích.

Tào Phi và Hoa Hâm nhìn nhau, trong mắt hai người đều lộ ra vẻ khiếp sợ, đặc biệt là Tào Phi, trong lòng cực kỳ rối loạn, Trình Dục sao dám quyết đoán như thế, chỉ có một lý do có thể giải thích, hoặc là Trình Dục vừa nhận được thủ lệnh của phụ thân, hoặc chính phụ thân đã giao quyền quyết định cho Trình Dục trước lúc đi.

Nguyên nhân đầu tiên không có khả năng lắm, vì không kịp về mặt thời gian, còn khả năng của nguyên nhân sau lớn nhất, Trình Dục luôn ngấm ngầm chịu đựng, chính là vì có quyền quyết sách thực sự trong tay.

Nhưng lúc này Tào Phi không kịp ngẫm nghĩ, y gật đầu:

- Ta sẽ lập tức phái người liên hệ với Lưu Cảnh.

Trình Dục lập tức cáo từ, ông ta vừa mới đi, Tào Phi đã ném mạnh chén trà vỡ nát, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Một ngày nào đó, ta sẽ tiêu diệt cả nhà lão tặc này!

Bành Thành thất thủ đã trở thành cây rơm rạ cuối cùng áp đảo quân Tào, quân Tào đành phải chấp nhận toàn bộ điều kiện dừng chiến mà quân Hán đưa ra, thế lực của quân Tào rút lui đến phía bắc sông Hoài, từ bỏ Hợp Phì và Thọ Xuân, hai quân lấy sông Hoài làm ranh giới.

Để nhượng bộ, quân Hán đồng ý buông tha cho Bành Thành, quân đội rút khỏi Từ Châu, Lưu Cảnh đồng thời hứa hẹn, trong vòng hai năm, quân Hán sẽ không vượt qua sông Hoài một bước, đến đây, chiến dịch Hợp Phì kéo dài gần một năm cuối cùng đã chấm dứt.

Cùng với việc Lưu Cảnh và Tào Phi lần lượt ký vào hiệp ước, quân Tào bắt đầu từ bỏ Hợp Phì và thành Thọ Xuân, men theo cầu nổi trên sông Hoài rút lui về phía bắc, trên bờ phía bắc sông Hoài, Tào Phi nhìn quân Tào đang hoảng sợ rút về phía bắc, trong lòng có sự mất mát không nói ra được, trong đội ngũ rút về phía bắc loáng cái đã không nhìn thấy giới tuyến kia, toàn bộ đều là binh lính quân Tào, không hề có dân thường Thọ Xuân đi theo.

Tào Phi biết vấn đề nằm ở đâu, y tận thu lương thực của dân, dân chúng Thọ Xuân từ lâu đã hận y thấu xương, Tào Phi không khỏi thở dài, nói với Vương Lãng:

- Trận chiến này, chúng ta đã mất đi hoàn toàn lòng dân Giang Hoài rồi!

Vương Lãng an ủi Tào Phi:

- Thế tử cũng đừng nghĩ nhiều quá, chủ yếu vấn là dân chúng không muốn rời khỏi quê hương, đặc biết không muốn qua sông Hoài, từ xưa đã có câu Hoài Nam thủy phú, Hoài Bắc địa tích mà, dân chúng không muốn theo quân Tào rút về phía bắc là nằm trong dự liệu của vi thần.

Tào Phi cười khổ một tiếng, lại lắc đầu, quay ngựa lệnh cho

Tào Chân:

- Một khi quân Tào rút lui hết, lập tức phóng hỏa thiêu cháy cầu nổi.

- Tuân lệnh!

Tào Phi lập tức quất mạnh vào chiến mã, chiến mã hăng hái chạy về phía bắc, y không muốn liếc mắt nhìn lại Hoài Nam nữa, đối với y, chiến tranh đã kết thúc, y nên suy xét làm thế nào tiếp nhận đại quyền của Tào Ngụy đây.

Theo thỏa thuận đạt được của hai bên, quân Tào trước khi rút lui phải giao thành Thọ Xuân cho quân Hán, do đó vào buổi tối ký kết hiệp ước, binh lính quân Tào rút lui toàn bộ ra ngoài thành đóng quân, còn Pháp Chính dẫn đầu một nhóm quân Hán gồm ba nghìn người tiến vào chiếm giữ thành Thọ Xuân, đóng cửa thành, duy trì trật tự trong thành, tránh cho binh lính quân Tào thừa lúc binh bại cướp sạch Thọ Xuân.

Đây là Lưu Cảnh đã tiếp thu lời giáo huấn tung binh cướp sạch Uyển Thành của Tào Hồng, khống chế trước một bước thành Thọ Xuân có hai mươi vạn dân, phải nói đây là hành động cực kỳ cần thiết, từ đại loạn cuối đời Hán đến nay, binh bại thành loạn gần như đã trở thành định luật.

Vì thế Lưu Cảnh rõ ràng yêu cầu Tào Phi khi còn chưa truyền đạt thỏa thuận dừng chiến tới quân Tào, phải rút tất cả binh lính quân Tào ra khỏi thành, quân Hán lập tức tiến vào chiếm giữ, đóng cửa thành, cho dù tướng lĩnh quân Tào muốn nhân lúc loạn lác phát tài thì cũngkh ông kịp tung binh cướp sạch nữa, đồng thời cũng bảo vệ được an toàn cho hai mươi vạn dân chúng, khiến nhân dân khắp thành Thọ Xuân đều tràn đầy cảm kích đối với Hán Vương.

Trong ngày kế tiếp khi quân Tào rút toàn bộ qua sông Hoài, Lưu Cảnh dưới sự bảo vệ của mấy ngàn binh lính đã tiến vào thành Thọ Xuân, các con đường chính trong thành đã được quét dọn sạch sẽ, nhà nhà bày hương án ở cửa, dâng hương quỳ lạy, nghênh đón Hán Vương điện hạ vào thành.

Hợp Phì và Thọ Xuân đều thuộc quận Hoài Nam, Thọ Xuân chính là quận trị của quận Hoài Nam, khi Lưu Cảnh tới quận nha, Quận thừa Giả Phương dẫn mười mấy quan viên ra đón, đồng loạt quỳ xuống bái lạy Lưu Cảnh:

- Tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh bảo thân binh đỡ mọi người dậy, lập tức xoay người xuống ngựa cười nới với mọi người:

- Về sau Thọ Xuân và Hợp Phì phải dựa vào các vị rồi, mong mọi người không nề hà vất vả, làm việc vì dân chúng hơn nữa!

Mọi người mừng rỡ, ý của Hán Vương là muốn trọng dụng quan viên địa phương, bọn họ vây lấy Lưu Cảnh cùng đi vào đại đường như vì sao vây quanh mặt trăng, Lưu Cảnh ngồi ở trên cao, khoát tay lệnh cho mọi người cũng ngồi xuống, lúc này hắn mới hỏi:

- Ta muốn biết, trong thành có bao nhiêu người Hợp Phì?

Giả Phương thở dài đáp:

- Hiện giờ nhân khẩu ở Thọ Xuân có khoảng hai mươi một vạn, trong đó một nửa từ Hợp Phì tới, đa phần ở nhờ trong nhà dân, các cuộc hỗn loạn đã kéo dài một năm, thành Thọ Xuân đã không chịu nổi gánh nặng nữa rồi.

- Hiện nay vấn đề lớn nhất của Thọ Xuân là gì?

Lưu Cảnh lại hỏi.

Mọi người nhìn nhau, tất cả đồng thanh đáp:

- Vấn đề lớn nhất là đã không còn lương thực.

Giả Phương lo lắng nói:

- Khoảng mười ngày trước, quân Tào đã lục soát tất cả lương thực của dân trong thành, thực thi phân phối lương thực, mỗi hộ được chưa đến một hợp gạo một ngày, đến nỗi dân chúng không thể sống được, tiếng oán than dậy đất, hiện quân Tào đã rút khỏi, mang theo tất cả lương thực, hôm qua trong thành đã cạn lương thực rồi.

Pháp Chính ở bên cạnh tiếp lời:

- Giả Quận thừa nói không sai, trong thành quả thật không còn lương thực nữa, hôm qua vi thần đã lập năm mươi điểm phát chẩn cháo trong thành, mới gắng gượng qua một ngày, nếu không giải quyết vấn đề lương thực thì e rằng sẽ khiến dân chúng gây rối.

Lưu Cảnh gật đầu, quay lại hỏi Tần Mật:

- Hiện chúng ta còn bao nhiêu lương thực?

Tần Mật suy nghĩ một lát đáp:

- Quân lương của chúng ta còn đủ chống cự được hai mươi ngày, tuy nhiên hôm qua gió chuyển hướng sang gió đông, Cam Tướng quân đích thân dẫn đội tàu đi Sài Tang vận chuyển lương thực rồi.

Lưu Cảnh tính toán một lát, nếu thuận lợi thì mười ngày nữa lương thực sẽ được chuyển đến, hắn liền nói với Pháp Chính:

- Có thể lấy ra một nửa quân lương cứu tế cho dân chúng Thọ Xuân, giúp họ vượt qua mấy ngày khó khăn nhất này, một khi đội thuyền vận chuyển lương thực quay về, vấn đề này sẽ được xoa dịu.

Các quan viên đều cảm động trong lòng, cùng nhau dập đầu rơi lệ nói:

- Hán Vương điện hạ nhân từ, là may mắn của dân chúng Thọ Xuân!

Lưu Cảnh cười đáp:

- Dân chúng Thọ Xuân đã là con dân của ta, ta đương nhiên không thể bỏ mặc, có điều ta còn có mấy việc, muốn mọi người giúp đỡ.

- Xin điện hạ căn dặn.

Lưu Cảnh chậm rãi nói:

- Thành Hợp Phì về cơ bản đã bị hỏa chiến thiêu rụi hết, cần khôi phục lại, ngoài ra các vùng đã bắt đầu cày bừa vụ xuân, Thọ Xuân cũng không thể ngoại lệ, nên ta dự định thực thi quân quản thời hạn nửa năm ở Thọ Xuân và Hợp Phì, nói cách khác, hai mươi vạn dân trong thành Thọ Xuân đều phải tham gia lao động, đương nhiên trẻ con và người già có thể miễn, một số người tham gia đồn điền, một số tham gia xây dựng lại thành Hợp Phì, sau đó sửa chữa đường sông, khơi thông thủy lợi, coi như là điều kiện để quân Hán cung cấp lương thực, điều này cần các vị động viên các đại gia tộc, mọi người hợp mưu hợp sức, làm tốt công việc dân sinh.

Quan viên ngơ ngác nhìn nhau, thực ra bảo dân chúng lao động thì không có vấn dề gì, mấu chốt là vấn đề đất đai, trước đây đất đai ở Hợp Phì và Thọ Xuân đều có chủ, một khi thực thi đồn điền, tài sản đất đai làm thế nào?

Giả Phương bèn dè dặt nói ra lo lắng của mình:

- Điện hạ, người Hoài Nam coi đất đai là sinh mạng của mình, nếu mất đi đất đai, chỉ sợ sẽ khiến dân chúng cực kỳ bất mãn, thậm chí sẽ xảy ra bạo loạn, xin điện hạ minh giám.

Lưu Cảnh mỉm cười:

- Ta sẽ không tịch thu đất đai của dân chúng, chỉ là lấy thời gian nửa năm làm giới hạn, sau vụ hè sẽ khôi phục sở hữu đất đai vốn có, các ngươi trước tiên hãy làm tốt việc đăng ký đất đai, ngoài ra đầm nước Bạch Hạ đã nhấn chìm mất mấy vạn mẫu ruộng tốt, ước tính sẽ có không tí nhà bị tổn thất, có thể cho phép họ khai hoang mở điền lại, đồng thời miễn thuế mười năm, chư vị chỉ cần sắp xếp thỏa đáng những chuyện này, ta sẽ để chư vị thăng quan thêm một cấp nữa.

Mọi người đều vui mừng khôn xiết, đặc biệt Quận thừa Giả Phương càng vui sướng đến mức không ngậm được miệng, thế tức là, nửa năm sau gã sẽ được thăng làm Thái thú quận Hoài Nam.

Lưu Cảnh lập tức tạm thời bổ nhiệm Pháp Chính làm Đồn điền Giáo Úy ở Hoài Nam, dẫn một vạn quân phối hợp với dân chúng địa phương sửa thành đồn điền, khôi phục nền kinh tế Hoài Nam đã bị chiến tranh phá hoại.

Lưu Cảnh lập tức rời khỏi Thọ Xuân, dẫn đại quân đi thuyền quay về Nhu Tu Khẩu.

Chiến dịch với quân Tào mặc dù đã chấm dứt, nhưng không có nghĩa là quân Hán hoàn toàn kiểm soát được Giang Hoài, trên thực tế trước mắt họ chỉ khống chế được phía tây Giang Hoài, Giang Hoài chủ yếu do ba quận hợp thành, quận Lư Giang, quận Hoài Nam và quận Quảng Lăng, trong đó quân Hán đã khống chế được quận Lư Giang, quân Tào khống chế quận Hoài Nam và phía bắc quận Quảng Lăng, còn phía nam quận Quảng Lăng thì thuộc về Giang Đông.

Sau khi chiến dịch Hợp Phì kết thúc, quân Tào hoàn toàn rút khỏi Giang Hoài, quân Hán đã khống chế được phần lớn đất đai Giang Hoài, duy chỉ phần phía nam Quảng Lăng vẫn đang trong tay Giang Đông, tức là khu vực Giang Bắc ở phía đông huyện Lịch Dương.

Cũng không phải là Lưu Cảnh nhất định muốn chiếm lĩnh toàn bộ Giang Hoài, mà một khi quân Hán đã chiếm được phía nam Quảng Lăng, có nghĩa là quân Hán sẽ khống chế được cả Trường Giang, quân Giang Đông sẽ không có bất cứ cơ hội nào phục hưng thủy quân.

Lưu Cảnh đi qua đị lại suy nghĩ trong khoang thuyền, hắn phải nghĩ ra một cách để hợp tình hợp lý, hơn nữa là hợp pháp chiếm lĩnh lấy phía nam của Quảng Lăng, đóng quân ở bờ phía bắc Trường Giang.

Đề xuất Voz: Nghi có ma... 3 tuần trông nhà bạn thân!
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN