Chương 1101: Giả đạo diệt Quắc.
Chương 1101: Giả đạo diệt Quắc.
Thời gian dần đến đầu tháng hai, sau khi Cam Ninh dẫn đội thuyền vận chuyển lương thực tới Hợp Phì, đã hoàn toàn hóa giải được nguy cơ lương thực của quân đội và dân chúng, lúc này, khu vực Hợp Phì và Thọ Xuân đã bắt đầu xây công sự và đồn điền với khí thế ngút trời, mười mấy vạn thanh niên nam nữ khỏe mạnh dưới sự hiệp trợ của quân Hán đã cày ruộng chuyển đá, chặt phá cây cối, xây lại phòng xá, sửa sang thủy lợi, trên mảnh đất Sào Hồ hoang vu rộng lớn đã khôi phục lại sức sống tràn trề.
Nhưng quân Hán lại không rút quân về Kinh Châu, Lưu Cảnh hy vọng có thể mượn cơ hội này, giành lấy toàn bộ đất đai ở phía bắc Trường Giang, để chiến thuyền quân Hán có thể lui tới tuần tra trên mặt sông bên ngoài Kiến Nghiệp.
Trên chiến thuyền năm ngàn thạch ở Nhu Tu Khẩu, Lưu Cảnh và bảy tám đại thần quân Hán đang bàn bạc đối sách trước sa bàn, Lưu Cảnh chậm rãi nói với mọi người:
- Phương án ta xem xét chính là lợi dụng hai vạn quân Tào tấn công Vu Cấm, từ đó chiếm lĩnh toàn bộ phía nam Quảng Lăng.
Lưu Cảnh dùng cây gỗ chỉ vào sa bàn nói:
- Theo thỏa thuận đạt được giữa ta và Tào Phi, quân Tào phải rút lui toàn bộ khỏi phía nam sông Hoài, điều này cũng bao gồm cả hai vạn quân Tào đang đóng giữ ở Giang Đông hiện giờ, nhất định phải làm cho hai vạn quân Tào rút về phía bắc, hai vạn quân Tào của Vu Cấm cũng chỉ có thể từ quận Quảng Lăng rút về phía bắc, chỉ có quân Tào đóng lại quận Quảng Lăng không đi, chúng ta mới có thể lấy lý do quân Tào làm trái với hiệp ước, phát động tấn công với quân Tào, từ đó chiếm lĩnh bờ phía bắc Trường Giang.
Lưu Cảnh nói đến đây, thấy các tướng đều gật đầu, duy chỉ Bàng Thống trầm ngâm không nói, Lưu Cảnh liền hỏi:
- Bàng quân sư có ý kiến gì không?
Bàng Thống khẽ than thở:
- Chỉ sợ hiệp ước giữa chúng ta và Tào Phi không thể trói buộc được Vu Cấm, không có lệnh của Tào Tháo, Vu Cấm sao chịu rút khỏi Giang Đông về phía bắc, e rằng Tào Tháo sẽ không hạ lệnh như thế.
Lưu Cảnh cười nhạt nói:
- Nếu là như vậy, chúng ta sẽ phát động chiến dịch với quân Tào, đuổi quân Tào của Vu Cấm ra khỏi Giang Đông, đến lúc đó, chỉ sợ không cần chúng ta ra tay, Tôn Quyền cũng muốn thúc ép quân Tào rời đi.
Cam Ninh ở bên cạnh cũng cười nói:
- Tốt nhất Vu Cấm không chịu đi, như thế chúng ta mới có lý do tuyên chiến, đợi quân Tào rút về bờ phía bắc, chúng ta sẽ lập tức phát động tiến công, trực tiếp chiếm lĩnh bờ phía bắc Trường Giang.
Các tướng tranh nhau nói, nhao nhao ủng hộ xuất binh tới Giang Đông, thậm chí hy vọng có thể nhân cơ hội này trực tiếp tiêu diệt Giang Đông, nhưng Lưu Cảnh biết, hiện giờ thời cơ diệt vong Giang Đông vẫn chưa chín muồi, cần đi từng bước một.
Hắn khoát tay, trong khoang thuyền lập tức yên tĩnh, Lưu Cảnh nói với các tướng:
- Bất kể thế nào, việc nên làm vẫn phải làm, chúng ta có thể ngoại giao trước, quân sự sau.
Lúc này, Chủ bạc Tần Mật tiến lên thi lễ nói:
- Vi thần nguyện làm sứ giả đi tới Giang Đông!
Tin tức quân Tào thua trận ở Hợp Phì, bị buộc rút lui đến phía bắc sông Hoài từ lâu đã được truyền đến Giang Đông, lập tức đã gây chấn động mạnh cho vua dân Giang Đông, đối với dân chúng bình thường thì tin này đáng được ăn mừng, chiến tranh chấm dứt, nhà giàu không cần sống nơm nớp lo sợ nữa, đối với thương nhân, đây cũng là tin tốt, quân Hán sẽ không cần phong tỏa mặt sông nữa, cho phép thương thuyền đi buôn bán về phía tây.
Tuy nhiên đối với rất nhiều có học ở Giang Đông, tin tức này lại trĩu nặng, quân Hán chiếm lĩnh Giang Hoài, mục tiêu kế tiếp liệu có phải là Giang Đông?
Tuy nhiên đối với Tôn Quyền, kết quả này nằm trong dự liệu của y, từ khi quân Hán đổi chiến dịch ở Hợp Phì sang thành chiến tranh quốc lực, Tôn Quyền đã biết ngay, quân Tào nhất định bại trận, không phải vì đất đai của Tào Ngụy không đủ rộng, mà là trong vấn đề lương thực then chốt nhất trong chiến dịch này, quân Hán có ưu thế hơn.
Họ vừa mới đánh bại Hung Nô, có tiền lời chiến tranh khổng lồ, không chỉ chiếm được mấy trăm vạn con dê bò, mà còn có bãi cỏ Lũng Tây và Hà Tây, nguồn cung cấp quân lương không chỉ là đồng ruộng, xét về điểm này, quân Hán có thể giằng co lâu dài hơn.
Sau khi tin tức quân Tào rút lui về phía bắc được truyền đi, đối với Tôn Quyền, chỉ là chiếc giày thứ hai rơi xuống đất mà thôi, chứng thực cho suy đoán của y, Tôn Quyền không hề sợ hãi trước cái tin này.
Trái lại, chính hai vạn quân Tào ở quận Bì Lăng lại khiến Tôn Quyền khá phiền muộn, lý do rất đơn giản, y đã sắp không gánh nổi chi tiêu lương thực cho đội quân này nữa, hai vạn quân Tào mỗi tháng phải chi một vạn thạch lương thực, hoàn toàn do Giang Đông gánh vác, chúng đã đóng quân sắp được nửa năm, tiêu hao sáu vạn thạch lương thực của Giang Đông.
Trong khi đó ở khu sản xuất lương thực chính, Ngô Quyền vì không đủ nông dân trồng trọt, làm cho lương thực năm nay giảm sản lượng trên diện rộng, chỉ riêng lương thực của năm quận là Đan Dương, Bì Lăng, Tân Đô, Dự Chương và Cửu Giang còn phải chống đỡ cho ba vạn quân đội của Giang Đông, cung ứng lương thực căng thẳng, giá gạo trên thị trường không dưới ba trăm tiền một đấu, khiến áp lực của Tôn Quyền cực lớn.
Tôn Quyền muốn để quân Tào rút về phía bắc, nhưng y lại lo sợ sự uy hiếp của quân Hán ở Thái Hồ và quận Hội Kê, vì thế cứ chần chừ không quyết định, hơn nữa vào tháng mười một năm ngoái, y từng phái người đi thăm dò chủ tướng của quân Tào Vu Cấm, câu trả lời của Vu Cấm lại là phải có thủ lệnh của Ngụy công thì chúng mới có thể rút lui, điều này khiến Tôn Quyền càng phiền lòng, hay là Tào Tháo định cứ để quân Tào đóng quân ở quận Bì Lăng sao?
Trong hậu đường cung Kiến Nghiệp, Tôn Quyền có chút buồn phiền đi qua đi lại, vừa ban nãy, Vu Cấm sai người thúc giục hắn đòi ba tháng lương thực, tính ra là ba vạn thạch lương thực, nhưng trong phủ khố của y chỉ có năm vạn thạch, một khi cấp cho Vu Cấm thì quân đội của y làm sao bây giờ?
Nhu cầu của quân Tào giống như một cái hang không đáy có lòng tham vô tận, không lúc nào không quấy nhiễu tâm trạng vốn đã không yên bình của Tôn Quyền, điều khiến Tôn Quyền phẫn hận hơn là, Tào Tháo còn đồng ý cấp cho Giang Đông mười vạn thạch lương thực, đến giờ đã không còn tin tức gì, còn cả chuyện một vạn thùng dầu hỏa giả, y còn chưa kịp tìm Tào Tháo tính sổ.
Ngoài ra còn có một chuyện cũng khiến Tôn Quyền bất mãn trong lòng, trước đây Tào Tháo đồng ý gả con gái cho mình, nhưng từ khi chiến thuyền của chúng bị quân Hán thiêu rụi, Tào Tháo không bao giờ nhắc đến chuyện này nữa, như thể chưa từng hứa hẹn.
Cho dù Tôn Quyền đang buồn phiền vì chuyện của Tào Tháo và quân Tào, nhưng y cũng biết, lương thực mà quân Tào cần nhất định phải cấp, chỉ là có thể cấp trước một vạn thạch không, không phải một phát lấy ba vạn thạch ra ép bức y.
Đúng lúc này, một gã thị vệ vội đi tới, bẩm báo dưới đường:
- Khởi bẩm Ngô hầu, Trương quân sư có việc khẩn cấp cầu kiến!
Tôn Quyền gật đầu ra lệnh:
- Để ông ta tới gặp ta.
Không lâu sau, Trương Chiêu bước nhanh vào nội đường, cười nói:
- Ngô hầu, Lưu Cảnh lại phái Tần Mật đến.
Tôn Quyền không khỏi ngẩn ra:
- Lần này là vì sao?
- Thần đã hỏi Tần Mật, chính xác là Tần Mật không phải tới gặp Ngô hầu, mà đi tới quận Bì Lăng gặp Vu Cấm.
- Ông ta muốn gặp Vu Cấm làm gì?
Tôn Quyền không hiểu liền hỏi.
- Tần Mật không nói cụ thể, tuy nhiên lão thần cũng có thể đoán được đại khái, Lưu Cảnh hy vọng quân Tào rút khỏi Giang Đông.
Tôn Quyền lạnh lùng hừ một tiếng:
- Hắn muốn quân Tào rút quân, thế tại sao bản thân hắn không rút? Coi Giang Đông là cái gì.
Trương Chiêu cười khổ một tiếng nói:
- Ngô hầu đừng tự tìm phiền não, quân Hán đánh bại quân Tào, hai bên đã ký kết hiệp ước, quân Tào phải rút lui đến phía nam sông Hoài, bao gồm cả đội quân Tào ở Giang Đông, vì thế Lưu Cảnh phái sứ giả tới thúc giục Vu Cấm rút quân, cũng là hợp tình lý.
Tôn Quyền mãi không nói gì, chắp tay đi qua đi lại, bỗng nhiên y quay đầu hỏi:
- Lưu Cảnh bảo quân Tào rút đi, có phải chuẩn bị động thủ với Giang Đông không?
Sắc mặt của Tôn Quyền trở nên vô cùng chăm chú, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Trương Chiêu, việc y lo lắng và sợ nhất có tới bất ngờ hay không?
Trương Chiêu lắc đầu:
- Chỉ một chiến dịch Hợp Phì cũng khiến quốc lực nước Hán kiệt quệ, binh lính mệt mỏi, hơn nữa Giang Đông còn có thực lực, lòng quân lòng dân đều hướng về Ngô hầu, vì thế lão thần cho rằng, hiện hắn sẽ không tấn công Giang Đông, trong vòng một hai năm cũng sẽ không ra tay, nhưng hắn rất kiêng kị Tôn Tào liên minh, vì thế hắn nhất định phải buộc quân Tào tuân thủ hiệp định rút về phía bắc.
Tôn Quyền nghĩ một lát, quả thực cũng là như thế, y liền hơi hạ mình xuống, nói với Trương Chiêu:
- Thật ra ta cũng hy vọng quân Tào có thể rút khỏi Giang Bắc, ít nhất để Tào Tháo tự mình chịu gánh nặng quân lương của chúng, ta thực sự không đủ sức nữa, nhưng chỉ sợ Vu Cấm không chịu rút lui thì làm sao bây giờ?
Trương Chiêu khẽ mỉm cười:
- Vấn đề này lão thần nghĩ Ngô hầu không cần quá lo lắng, lão thần tin Lưu Cảnh sẽ có cách giải quyết.
Tôn Quyền dường như biết Lưu Cảnh sẽ dùng biện pháp gì để thúc ép quân Tào rời đi, y không khỏi khe khẽ thở dài:
- Chỉ mong đừng xuất hiện bi kịch giả đường diệt Quắc.
Mặc dù Tần Mật đi hội kiến chủ tướng của quân Tào ở Vu Cấm, nhưng xuất phát từ lễ tiết, Tôn Quyền vẫn tiếp kiến ông ta, hơn nữa Lưu Cảnh có thái độ gì với Giang Đông, chiến thuyền của quân Hán ở Thái Hồ có rút đi không, những việc này đều phải làm rõ.
Chỉ có điều Tôn Quyền không ôm hy vọng quá lớn với Tần Mật, có lẽ có thể thông qua Tần Mật để bày tỏ thái độ của mình cho Lưu Cảnh biết.
Trong nội đường, Tần Mật thong thả uống một ngụm trà, cười nói với Tôn Quyền:
- Quân Hán sở dĩ đóng quân ở Thái Hồ, là vì chống lại quân Tào ở quận Bì Lăng, chứ không phải nhắm vào Giang Đông, một khi quận Bì Lăng có thể rút khỏi Giang Đông, Hán Vương điện hạ cũng sẵn lòng cắt giảm trú quân ở Thái Hồ.
Trương Chiêu và Bộ Chất ngồi một bên liếc nhìn nhau, đối phương dùng từ rất thận trọng, lại dùng cắt giảm chứ không phải rút khỏi, điều này chứng tỏ quân Hán vẫn sẽ đóng quân ở Thái Hồ.
Đương nhiên, kể cả Tần Mật nói quân Hán sẽ rút đi, bọn họ cũng sẽ không tin, ăn được miếng thịt béo bở trong mồm sao có thể dễ dàng nhả ra, Tần Mật nói cắt giảm trú quân, liệu có mấy phần đáng tin.
- Không biết quân Hán chuẩn bị cắt giảm bao nhiêu trú quân?
Tôn Quyền không lộ thanh sắc hỏi.
- Cụ thể bao nhiêu ta cũng không rõ lắm, có điều ý của Hán Vương điện hạ là nói có thể thương lượng cụ thể, chỉ cần quân Tào rút đi, quân Hán rút toàn bộ cũng không phải là không thể.
Cách nói này khiến tinh thần mọi người có mặt đều hứng khởi hơn, quả thật như thế, chỉ cần quân Tào rút về phía bắc, quân Hán cũng không có lý do tiếp tục ở lại Thái Hồ, quân Hán nhất định sẽ đưa ra điều kiện rút quân, rút quân có điều kiện.
Đối với Tôn Quyền, quân Hán chịu rút khỏi Thái Hồ, giải trừ được mối nguy của Giang Đông, đây mới là việc quan trọng nhất, còn về điều kiện rút quân, chỉ cần không quá đáng quá, y cũng có thể chấp nhận.
Nghĩ vậy, Tôn Quyền vui vẻ cười nói:
- Vậy để Bộ Trưởng sử và Tần Chủ bạc cùng tới Tào doanh đi!
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Ưng Lĩnh Chủ