Chương 1099: Tối hậu thư.

Chương 1099: Tối hậu thư.

Thành phía đông là khu vực duy nhất không bị quân Hán tấn công mạnh mẽ, cũng là đại doanh của quân Tào, trong đại trướng, Tào Nhân chắp tay đi qua đi lại, trong lòng bực bội làm gã gần như sắp buột miệng ra chửi ầm lên, gã muốn chửi Tào Phi, lương thực không có, Thọ Xuân còn giữ được cái đít gì, vẫn muốn bày trò, giả vờ cao thâm, chẳng lẽ cứ muốn để quân Hán tiêu diệt sạch quân Tào ở Hợp Phì thì y mới chịu nhượng bộ hay sao?

Tào Nhân còn muốn trách Tào Tháo hồ đồ, hiện giờ Thọ Xuân không có dầu hỏa, máy bắn đá hủy hoại hầu như không còn, tường thành đã sụp tám chỗ, quân Tào không còn sức tu sửa, quân Hán dùng chiến thuyền bất cứ lúc nào cũng có thể vượt sông giữ thành để tiến vào, nhưng quân Hán không công phá Hợp Phì, mà muốn đốt Hợp Phì thành mảnh đất khô cằn, không còn một cọng lông nào.

Ngụy Công sao cứ muốn một Thọ Xuân, mà không để ý tới an nguy của mấy vạn binh lính quân Tào?

Đúng lúc này, trong quân doanh truyền ra tiếng hò hét kinh hoàng, Tào Nhân còn tưởng lại xảy ra đánh nhau bằng binh khí, rút kiếm nổi giận đùng đùng xông ra, vừa đến cửa trướng, thân binh của hắn xông vào, vội hô to:

- Tướng quân, cầu lửa, đại doanh bị cháy rồi!

Tào Nhân kinh ngạc, lao ra ngoài trướng, cảnh tượng trước mắt khiến gã trợn mắt há hốc mồm, lại thấy một quả cầu lửa khổng lồ vượt qua đầu thành bắn tới, đặc biệt sáng chói mắt trong bầu trời đêm, mặc dù điểm rơi của quả cầu lửa còn cách quân doanh mấy trăm bước, nhưng sau khi nó rơi xuống, lại bắn lên cao, nhảy vọt mấy trăm bước, gào thét lao tới đại doanh, mấy trăm đại trướng ở góc đông bắc đã bị cháy, lửa lớn hừng hực thiêu đốt, các binh lính gào khóc chạy trốn, đại doanh vô cùng hỗn loạn.

Quân Hán bao vây tấn công trong mười ngày, tiến đánh ba phía nam, bắc, tây, duy chỉ buông tha cho phía đông, Tào Nhân cho rằng đây là vì sông bảo vệ thành ở phía đông quá rộng, máy bắn đá loại lớn của quân Hán không bắn nổi vào thành, do đó gã đã dời đại doanh quân Tào đến phía đông, không ngờ quân Hán lại bất ngờ tấn công.

Tào Nhân thấy hỏa thế càng lúc càng lớn, gất rút hô to:

- Không cần lo cho doanh trướng, lập tức rút lui! Rút lui!

Trong hỗn loạn, vô số binh lính quân Tào quăng mũ cởi áo giáp, binh khí và vật tư cũng không màng tới, chen chúc chạy ra ngoài đại doanh, rất nhiều binh lính chạy hơi chậm một chút, có lẽ là quay về lấy vật phẩm, đều bị lửa lớn vây quanh, chết thảm trong biển lửa.

Tào Nhân trơ mắt nhìn vô số binh lính bị lửa lớn nuốt gọn, hận đến muốn nổ tung mắt, bỗng nhiên, gã xoay người lên ngựa, thúc ngựa chạy về đầu thành hướng đông, dù thế nào gã cũng không hiểu nổi vì sao quân Hán có thể bắn cầu lửa vào thành từ phía đông, sông bảo vệ thành ở ngoài thành phía đông rộng tới một dặm, bất kỳ máy bắn đá nào cũng không thể bắn qua được khoảng cách này, quân Hán sao lại làm được?

Không giải tỏa được sự nghi hoặc này thì gã không thể yên lòng, lát sau, chiến mã của Tào Nhân xông lên đầu thành, trên đó không bị đá lớn công kích, cũng không có binh lính bảo vệ, Tào Nhân nhanh chóng nhìn thấy cảnh tượng khiến gã khó quên.

Chỉ thấy trên con sông bảo vệ thành xuất hiện một chiếc cầu nổi khổng lồ, rộng chừng năm mẫu, cao tới một trượng, mười chiếc máy bắn đá loại lớn đang luân phiên bắn trên cầu nổi, quăng từng quả cầu lửa to lớn vào trong thành.

Tào Nhân không kìm nổi liền thở dài một tiếng, nếu Tào Phi không nhượng bộ, bọn họ sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, Tào Nhân quay đầu hỏi thân binh:

- Chúng ta còn có mấy con bồ câu đưa thư?

- Hồi bẩm Tướng quân, còn ba con!

- Toàn bộ phóng đi Thọ Xuân, nói cho Tào Phi, nếu y còn không hành động, ta sẽ mở thành đầu hàng!

Tào Nhân cuối cùng không thể nhịn được, ra tối hậu thư với Tào Phi.

Trong thành Thọ Xuân, để giải quyết nguy cơ cạn lương thực quân đội, Tào Phi sử dụng kế sách của Hoa Hâm, phái binh lính cố gắng lục soát lương thực các nhà giàu và dân thường ở Thọ Xuân, thực hành chế độ phân phối lương thực cực kỳ nghiêm khắc, mỗi ngày cho dân chúng chỉ một chút lương thực đủ sinh sống.

Cứ như vậy, trong tay quân Tào đã có mấy vạn thạch lương thực, lại có thể miễn cưỡng chống đỡ được một thời gian, ổn định quân tâm, phía Thọ Xuân bởi vậy mà dân chúng kêu than ầm ĩ, tiếng oán than dậy đất, Tào Phi cũng không thèm để ý, y hiểu rằng, Thọ Xuân sớm muộn cũng không giữ nổi, cần gì phải để ý quá tới ý dân của Thọ Xuân?

Tào Nhân quả thật đã trách lầm Tào Phi, gã không biết, vấn đề không phải nằm ở chỗ Tào Phi, mà là Tào Tháo kiên quyết không chịu nhượng Thọ Xuân, đối với Tào Phi mà nói, lui về phía bắc Hoàng Hà, đạt được thỏa thuận hòa bình trong hai năm với Lưu Cảnh sẽ có lợi cho Tào Ngụy khôi phục kinh tế, càng có lợi hơn để y dần dần tiếp quản đại quyền.

Quân Hán tiến công mạnh mẽ vào Hợp Phì khiến Tào Phi như con kiến bò trên chảo nóng, một khi quân Tào ở Hợp Phì bị quân Hán đánh tan, điều này sẽ tạo thành một đòn trí mạng cho thanh danh của y và kế hoạch nắm giữ quân quyền.

Mười ngày liên tiếp, gần như ngày nào y cũng phát quân báo khẩn cấp tới Nghiệp Đô, thậm chí không ngại khuếch đại tình hình nguy cấp ở Hợp Phì, kể ra quân lương của Thọ Xuân nguy cấp, nhưng tất cả quân báo của y đều như trâu đất xuống biển, không có bất cứ hồi âm nào.

Trong lúc này, tin Từ Châu bị quân Hán tập kích, Bành Thành thất thủ đã được truyền đến Thọ Xuân, Tào Phi bị đả kích nặng nề dường như đã mất đi lý trí, trong nội đường, chỉ nghe thấy tiếng gào thét giống lên như sấm của y.

- Cái gì gọi là toàn quyền do ta phụ trách, đây là toàn quyền sao? Cái gì ta cũng không được làm chủ, kể cả là một con chó cũng tự do hơn ta nhiều, ta không làm nữa, để tự lão đến giải quyết đi!

Hoa Hâm ở trong sân nghe thấy tiếng gào thét của Tào Phi, gã sợ tới mức chạy ào vào nội đường, cuống quít khẩn nài:

- Công tử gia của tôi ơi, xin ngài đứng chửi nữa, tai vách mạch rừng, nếu để Ngụy công biết được, ngôi vị của thế tử nguy rồi!

Chửi rủa được trút ra khiến Tào Phi dễ chịu hơn một chút, cũng dần bình tĩnh lại, y cũng ý thức được mình quá xúc động, y biết phụ thân đều cài tai mắt bên cạnh tam đệ và nhị đệ, lẽ nào bên cạnh mình không có tai mắt sao?

Nghĩ vậy, trong lòng Tào Phi không khỏi có chút hối hận, ngồi xuống mãi không nói nên lời, Hoa Hâm thấy Tào Phi đã bình tĩnh lại, liền khẽ giọng nói:

- Hai ngày nay thần nghĩ đi nghĩ lại lý do Ngụy công không chịu lên tiếng, rất có thể là Trình Dục cũng đang phát quân báo tới Ngụy công, trong khi quân báo của công tử có phần hơi khuếch đại, tất nhiên sẽ khiến Ngụy công không tin tưởng, nên Ngụy công mới chần chừ không chịu bày tỏ thái độ, chi bằng công tử cáo ốm, chuyển giao quyền đàm phán cho Trình Dục, thần tin sẽ có thể xoay chuyển.

Tào Phi gật đầu, suy đoán của Hoa Hâm không phải tin đồn vô căn cứ, từ khi mình chủ quản Thọ Xuân tới nay, Trình Dục cực ít khi lộ diện, dường như buông tay để mình tự làm, nhưng điều này không đúng với lời dặn dò của phụ thân trước lúc đi, chứng tỏ Trình Dục không phải buông tay mặc kệ, mà là đang âm thầm quan sát mình, đồng thời cũng báo cáo thế cục ở Hợp Phì cho phụ thân.

Hoặc là, phụ thân thông qua Trình Dục để tiếp tục nắm giữ chiến cục ở Hợp Phì, cho nên phụ thân không nghe theo ý kiến của mình, nghĩ đến đây, Tào Phi bỗng toát mồ hôi, y dường như cảm nhận được ánh mắt u ám của Trình Dục đang nhìn chằm chằm phía sau mình, còn phụ thân thì đang ở trên đầu mình lạnh lùng quan sát tất cả.

Hoa Hâm thấy Tào Phi đã hiểu, lại tiếp tục khuyên nhủ:

- Công tử thật ra không cần quá lo lắng, Từ Châu thất thủ, thần tin Ngụy công cũng không ngồi yên, sẽ nhanh chóng có chỉ thị tới đây, có thể Trình Dục sẽ chủ động tìm đến công tử.

Hoa Hâm vừa dứt lời, chỉ nghe dưới đường có thị vệ bẩm báo:

- Khởi bẩm thế tử, Trình Quân sư cầu kiến!

Quả nhiên Hoa Hâm nói trúng, điều đó chứng tỏ Trình Dục đúng là đang âm thầm qua lại với phụ thân, Tào Phi liền giơ ngón tay cái lên với Hoa Hâm, tỏ ý khen ngợi gã, rồi lập tức gật đầu nói:

- Mời ông ta vào!

Lát sau, Trình Dục vội đi vào nội đường, mặc dù Tào Tháo trước khi đi dặn dò Trình Dục phò tá thế tử Tào Phi, nhưng lại mật lệnh ông ta bất cứ lúc nào cũng phải báo cáo động hướng của Thọ Xuân và Hợp Phì cho mình, nắm được chiến dịch Hợp Phì thông qua Trình Dục.

Tuy nhiên bản thân Trình Dục cũng nhận ra mục đích chủ yếu của Tào Phi là muốn thông qua chiến dịch này để nắm quân quyền trong tay, vì thế Trình Dục cũng không hỏi đến, mặc cho Tào Phi sắp xếp điều động, chỉ là cứ cách hai ngày một lần dùng chim bồ câu đưa tin hồi bẩm với Tào Tháo về tình hình của Thọ Xuân và Hợp Phì.

Nhưng Từ Châu bị quân Hán đánh úp, Bành Thành thất thủ, tình thế lập tức chuyển biến xấu, điều này khiến Trình Dục cũng ngồi không yên, vội vã tới bàn bạc đối sách với Tào Phi.

Ông ta tiến lên một bước thi lễ:

- Vi thần tham kiến thế tử!

Lúc này, Tào Phi thực sự chán ghét lão già mưu kế thâm sâu này, y lạnh lùng hỏi:

- Trình quân sư khỏi bệnh rồi sao?

Trình Dục nghe ra được sự bất mãn trong giọng nói của Tào Phi, không khỏi thở dài, bản thân trung thành với Ngụy công, lại đắc tội với thế tử, đây cũng không phải chuyện tốt! Ông ta đành kiên trì nói:

- Vi thần tuổi đã cao, phò tá không đắc lực cho thế tử, mong thế tử thứ lỗi.

Hoa Hâm bên cạnh nhanh chóng nháy mắt với Tào Phi, nhắc Tào Phi hiện không được đắc tội với Trình Dục, Tào Phi đành cố nén nỗi oán hận với Trình Dục trong lòng lại, khoát tay nói:

- Quân sư mời ngồi!

Trình Dục ngồi xuống, chắp tay cười nói với Hoa Hâm:

- Hoa Trung thừa tới Thọ Xuân khi nào, ta lại không biết.

Không đợi Hoa Hâm mở miệng, Tào Phi liền lạnh lùng nói:

- Việc này ta đã bẩm báo với phụ thân rồi, rất xin lỗi, ta quên nói cho Trình Quân sư.

Trình Dục xấu hổ mỉm cười, liền quay lại chủ đề chính sự:

- Vi thần nghe nói Từ Châu bị quân Hán đánh lén, quận Bành Thành thất thủ, chuyện này rất nghiêm trọng, không biết thế tử chuẩn bị đối phó thế nào?

Hoa Hâm biết Tào Phi mặc dù bình tĩnh nhưng lửa giận vẫn chưa tắt hẳn, lời nói của Trình Dục rất có thể sẽ khiến Tào Phi mất lý trí, trong lòng gã vô cùng lo lắng, không ngờ Tào Phi lại hoàn toàn không hề nổi giận, vô cùng bình tĩnh đáp lại:

- Từ Châu bị đánh lén thực ra không lạ, binh lực của Trung Nguyên phần lớn đều tập trung ở Hứa Xương và Lạc Dương, không chỉ binh lực ở Từ Châu trống rỗng, mà Tiếu Quận cũng không có bao nhiêu binh lực, Lưu Cảnh vì muốn ép chúng ta nhượng lại Thọ Xuân nên đã không từ thủ đoạn, bao gồm cả tấn công mạnh mẽ Hợp Phì, không biết Trình Quân sư có biết không, mười ngày gần đây Hợp Phì đã tổn thất hơn hai vạn người, đã ăn bữa hôm lo bữa mai rồi.

- Vậy thế tử chuẩn bị ứng phó với cục diện khó khăn trước mắt như thế nào?

Trình Dục lại một lần nữa hỏi Tào Phi chuẩn bị ứng phó như thế nào, nếu như trước đây nửa canh giờ ông ta hỏi câu hỏi này, Tào Phi tất nhiên sẽ giận tím mặt, hung hăng lên án Trình Dục mạnh mẽ, nhưng Tào Phi lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, lấy lại sự khôn ngoan sâu sắc nhất quán của y.

Tào Phi thản nhiên hỏi:

- Đây đúng là điều ta muốn hỏi Quân sư, chúng ta nên làm gì bây giờ?

Đề xuất Voz: Trông nhà nghỉ, tự kỷ 1 mình
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN