Chương 1102: Giả đạo diệt Quắc.
Chương 1102: Giả đạo diệt Quắc.
Tần Mật đi nghỉ ngơi trước, trên nội đường chỉ còn lại ba người, lúc này, Tôn Quyền thở dài nói:
- Chúng ta rốt cuộc có muốn quân Tào rời đi không?
Trương Chiêu chần chừ một lát đáp:
- Trước đây Ngô hầu chẳng phải đã công khai tày tỏ thái độ hy vọng quân Tào rút khỏi Giang Đông rồi sao?
Tôn Quyền lắc đầu:
- Đó là chuyện của tháng mười một năm ngoái, khi đó Tào Tháo và Tào Phi đều không để ý đến, hiện giờ tình thế đã khác, quân Tào đã rút về phía bắc sông Hoài, nếu quân Tào ở Giang Đông lại đi nữa, e rằng ta sẽ không có trợ lực, nhưng nếu quân Tào không đi, ta lại không thể gánh được chi phí tiền lương của quân đội, nói thật, ta khó cả đôi đường!
Nói đến đây, Tôn Quyền lấy ra một phong thư, đưa cho Trương Chiêu và Bộ Chất.
- Đây là bức thư khẩn hôm trước Tào Tháo sai người đưa đến, ý của lão là mong chúng ta có thể công khai giữ lại quân Tào.
Trương Chiêu và Bộ Chất cũng không khỏi sững sờ, họ lại không biết chuyện Tào Tháo đã đưa thư tới, Ngô hầu cũng không nói cho họ biết, Trương Chiêu vội nhận lấy thư xem một lượt, Tôn Quyền nhìn y chăm chú rồi hỏi:
- Tử Bố có thái độ thế nào?
Trương Chiêu đưa thư cho Bộ Chất, cân nhắc mãi mới đáp:
- Vi thần cho rằng Tào Tháo bị ràng buộc bởi hiệp ước với Lưu Cảnh nên phải tỏ vẻ rút quân, nhưng lão lại không muốn rời khỏi Giang Đông, nên hy vọng chúng ta giữ lại, như thế lão có thể ăn nói với Lưu Cảnh.
- Ý của Trưởng sử thế nào?
Ánh mắt của Tôn Quyền lại chuyển sang phía Bộ Chất.
Bộ Chất thở dài nói:
- Tào Tháo muốn đẩy trách nhiệm cho chúng ta, thật ra trách nhiệm gì đó cũng không quan trọng, mấu chốt là quân Hán có rút quân khỏi Thái Hồ hay không, nếu quân Hán không chịu rút thì quân Tào cũng tốt nhất là giữ lại, nhưng nếu quân Hán chịu rút, quân Tào cũng không cần ở lại Giang Đông nữa.
Bộ Chất nhìn rất thấu đáo, trực tiếp nêu được căn nguyên vấn đề, tốt nhất hai bên đều rút quân!
Chỉ có điều điều kiện đầu tiên để quân Hán rút quân là quân Tào phải rời khỏi, điều này làm cho Giang Đông phải mạo hiểm, trước tiên để quân Tào rút quân, sau đó lại đàm phán với quân Hán, Tôn Quyền trầm tư thật lâu, cuối cùng gật đầu:
- Quân Tào ở lại Giang Đông, tác dụng thật ra cũng không lớn lắm, trái lại sẽ tạo cái cớ cho Lưu Cảnh tấn công, thôi được! Chúng ta sẽ tỏ thái độ rõ ràng, quân Tào phải rời khỏi Giang Đông.
Quận Bì Lăng cũng chính là vùng Thường Châu ngày nay, vào thời Tam Quốc, nơi này là trọng địa đồn điền của Giang Đông, Giang Đông đã đặc biệt bố trí Giáo úy điển nông của Bì Lăng ở đây, phụ trách đồn điền. Thế nhưng trong thời gian chiến tranh Hợp Phì, Tào Tháo vì hiệp trợ Giang Đông chống lại quân Hán ở quận Hội Kê, đã to gan đưa hai vạn quân của Vu Cấm tiến vào Giang Đông, đóng quân ở quận Bì Lăng, loáng cái đã hơn nửa năm, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đồn điền của Giang Đông ở đây.
Lúc này chiến dịch Hợp Phì đã chấm dứt, toàn bộ quân Tào rút lui về phía bắc sông Hoài, theo thỏa thuận của hai bên, quân đội của Vu Cấm cũng phải lui về phía bắc sông Hoài, chỉ có điều quân đội của Vu Cấm là do Tào Tháo đích thân bố trí, không thuộc quyền cai quản của Tào Phi, do đó muốn quân đội của gã rút về phương bắc, nhất định phải có mệnh lệnh của Tào Tháo.
Đương nhiên, thỏa thuận dừng chiến giữa Tào Phi và Lưu Cảnh đã đại diện cho hai nước Hán Ngụy, nên Vu Cấm cũng phải tuân theo, chỉ là trong lúc này có vấn đề về thời gian, cần đợi sau khi Tào Tháo phê chuẩn hiệp ước dừng chiến, mới truyền mệnh lệnh, bảo quân đội của Vu Cấm rút về phía bắc.
Đây là quy trình nhất định phải làm, nói cách khác, có gấp cũng không gấp được, tuy nhiên hai quân Hán Tào không biết đã ký bao nhiêu hiệp ước, phần lớn đều không tuân thủ, hai bên cũng tập thành thói quen, Tào Tháo cũng không coi thỏa thuận ký kết tại Hợp Phì là cái gì cả, với lão, cuộc chiến Hợp Phì chẳng qua là thực lực không đủ, rút lui bằng một phương thức thể diện mà thôi, một khi khôi phục được thực lực, lão sẽ còn phái quân đội xuôi xuống phía nam đoạt lại Hợp Phì.
Tương tự, một khi quân Hán có đủ thực lực, họ cũng sẽ tìm cớ xé bỏ hiệp ước, đại quân vượt qua phía bắc sông Hoài, tuyệt đối sẽ không thực sự bị quản chế bởi thời hạn hai năm ngừng chiến.
Cũng chính bởi trong lòng hai bên có ký kết ngầm, nên Tào Tháo trên thực tế không muốn rút quân Tào ở Giang Đông về, lão hy vọng dùng đội quân này để kiềm hãm quân Hán tấn công Giang Đông, từ đó giữ được Giang Đông.
Tuy nhiên Tào Tháo lại không suy xét đến khả năng chịu đựng của Giang Đông, không nghĩ đến việc Giang Đông sẽ không chịu nổi chi phí tiền lương của quân Tào, Tôn Quyền đã công khai bày tỏ, mong đội quân Tào này có thể nhanh chóng rút khỏi Giang Đông.
Thế nhưng điều càng khiến Tào Tháo khó xử là, cho dù quân Tào đã từ Thọ Xuân rút về phía bắc, nhưng quân Hán ở Bành Thành lại chần chừ không có ý định rút về phía nam, cho dù hai bên đều không nói rõ, nhưng trong lòng Tào Tháo hiểu, nếu quân Tào ở Giang Đông không rút lui về phía bắc thì quân Hán ở Từ Châu cũng sẽ không rút về phía nam.
Chính vì cân nhắc điều này, Tào Tháo liền gửi cho Vu Cấm một bức thư khẩn qua chim bồ câu, trong thư nói về nguyên tắc đồng ý cho Vu Cấm rút về phía bắc, nhưng phải xem thái độ của Giang Đông, nói cách khác, nếu GiangĐông không để quân Tào rút lui, thì quân Tào sẽ tiếp tục ở lại quận Bì Lăng, còn về việc quân Hán ở Từ Châu chậm trễ không chịu rút lui về phía nam, Tào Tháo sẽ can thiệp tiếp với Lưu Cảnh.
Tôn Quyền cũng biết điều này, cho nên y mới phái Bộ Chất cùng tới Bì Lăng với Tần Mật, bày tỏ rõ ràng thái độ của Giang Đông, hy vọng quân Tào rút khỏi Giang Đông.
Trong đại doanh của quân Tào ở ngoài huyện thành Bì Lăng, Vu Cấm một mình ngồi trong đại trướng, có vẻ tâm sự nặng nề, trên bàn có một phong thư, là tộc đệ Vu Trạch vừa sai người đưa đến.
Chuyện Vu Trạch đầu hàng quân Hán ở Nam Dương, Vu Cấm cũng có nghe nói, lúc ban đầu gã có chút khẩn trương, chỉ sợ Vu Trạch sẽ liên lụy đến mình, nhưng Tào Tháo vẫn bổ nhiệm gã làm chủ soái quân Tào đóng ở Giang Đông, lúc này Vu Cấm mới thở phào, gã cũng vô cùng cảm kích sự tín nhiệm của Tào Tháo với mình.
Mà lúc này Vu Trạch lại viết một bức thư đến, đề nghị gã nhìn rõ đại thế thiên hạ, sớm có lựa chọn sáng suốt, đồng thời trong thư còn tiết lộ, Hán Vương đặc biệt coi trọng gã, nếu gã đầu hàng, chắc chắn sẽ được Hán Vương trọng dụng.
Thực ra Vu Cấm cũng biết rất rõ tình hình ngày một bất lợi cho Tào Ngụy, nước Hán không chỉ đã vượt qua Tào Ngụy về quân sự và quốc lực, mà sau khi Lưu Cảnh định đô ở Trường An còn giành được ưu thế về chính trị, người trong thiên hạ đã dần dần quên mất thiên tử bù nhìn ở Nghiệp Đô, mà coi Lưu Cảnh là người thừa kế của vương triều Đại Hán, Lưu Cảnh thống nhất thiên hạ chỉ là vấn đề thời gian.
Tình thế đã đến bước này, Vu Cấm sao không suy xét đến tiền đồ của mình, chỉ là Tào Tháo đối đãi với gã không bạc, hơn nữa từ sau khi Vu Trạch đầu hàng vẫn tín nhiệm gã như vậy, điều này khiến Vu Cấm sao nhẫn tâm phản bội Tào Tháo.
Về phần Lưu Cảnh đặc biệt xem trọng gã, Vu Cấm đương nhiên biết nguyên nhân nằm ở đâu, gã cũng chỉ có thể cười gượng, có lẽ năm đó gặp Lưu Cảnh đúng là duyên phận ông trời sắp xếp!
Đang nghĩ thì có binh lính bước nhanh tới cửa đại trướng bẩm báo:
- Khởi bẩm Tướng quân, sứ giả của Hán Vương là Tần Mật và sứ giả của Ngô hầu là Bộ Chất đang ở ngoài quân doanh cầu kiến.
Vu Cấm bỗng sững người, hai sứ giả lại dắt tay nhau đến, gã trầm tư một lát bèn đáp:
- Mời bọn họ đến thiên trướng ngồi tạm, ta sẽ đến ngay!
Không lâu sau, một gã quan quân mời Tần Mật và Bộ Chất vào thiên trướng:
- Hai vị sứ quân mời ngồi tạm, ta sẽ đi mời Tướng quân tới.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Khuynh Chi Hậu