Chương 1103: Ép Tào rút về phía bắc.
Chương 1103: Ép Tào rút về phía bắc.
Quan quân vội vàng bước đi, Bộ Chất khẽ nhắc nhở Tần Mật:
- Vu Cấm chưa chắc chịu rút lui về phía bắc, Tử Sắc có thể kín đáo nhắc nhở gã, thái độ và ngữ khí không được cứng rắn, phòng khi gã giam giữ chúng ta làm vật thế chấp.
Tần Mật cười gật đầu:
- Yên tâm đi! Ta đã có tính toán trong lòng.
Lát sau, Vu Cấm bước nhanh vào đại trướng, gã vừa vào đã cười sang sảng nói:
- Không biết hai vị sứ giả đến, không nghênh đón từ xa, thứ tội! Thứ tội!
Tần Mật và Bộ Chất đồng thời đứng dậy, cùng thi lễ với Vu Cấm:
- Vu Tướng quân quá khách khí rồi.
Vu Cấm và hai người ngồi xuống, Vu Cấm hỏi Bộ Chất trước:
- Lương thảo trong quân chỉ chống cự được mấy ngày nữa, không biết khi nào Ngô hầu mới đưa được lương thảo tới?
Bộ Chất có vẻ cười xấu hổ:
- Ngô hầu đã đang sắp xếp!
- Vậy vẫn phải xin Trưởng sử thay ta thúc giục Ngô hầu, quân kỷ của quân Tào còn tốt, nhưng một khi cạn lương thực, ta lo các binh lính sẽ bị ép làm những hành vi tổn hại đến dân thường, đây là chuyện mà hai bên chúng ta đều không mong xảy ra.
Sự uy hiếp trắng trợn của Vu Cấm khiến mặt Bộ Chất biến sắc, nụ cười trên khuôn mặt y biến mất, sầm mặt không nói gì, Vu Cấm nhìn chằm chằm Bộ Chất với ánh mắt lạnh lẽo, thấy y không đáp lại mình, lúc này mới thầm hừ một tiếng, nở nụ cười, quay đầu nói với Tần Mật:
- Không biết Tần Chủ bạc đường xa đến, có việc gì gấp cần Vu Cấm ra sức?
Tần Mật lấy một quyển trục ra, đưa cho Vu Cấm:
- Đây là hiệp ước dừng chiến mà hai quân Hán Tào đã ký kết, trên đó có chữ ký chính tay của thế tử Ngụy công đại diện cho nước Ngụy, ta tin Vu Tướng quân cũng biết việc này, vậy theo hiệp ước giữa hai bên, quân Tào nhất định phải rút lui đến phía bắc sông Hoài, cũng bao gồm cả quân đội của Vu Tướng quân, Hán Vương điện hạ muốn biết, Vu Tướng quân chuẩn bị khi nào rút quân?
Vu Cấm chậm rãi nhận lấy quyển trục, mở ra xem, không ngờ là bản gốc, trên đó có chữ ý đồng ý của thế tử Tào Phi, gã trầm ngâm mãi mới đáp:
- Việc này ta cũng có nghe nói đến, theo quy định hiệp ước, ta quả thực nên rút lui về phía bắc, chỉ có điều quân quy của quân Tào nghiêm khắc, ta phải nhận được hổ phù rút quân và thủ lệnh của Ngụy công mới có thể rút quân, đường từ Nghiệp Đô đến Giang Đông xa xôi, cần một chút thời gian, xin Tần Chủ bạc chuyển lời đến Hán Vương điện hạ, ngay khi Ngụy Công truyền lệnh đến, ta sẽ lập tức rút về phía bắc.
Nói đến đây, Vu Cấm lại liếc nhìn Bộ Chất, cười nói:
- Đương nhiên, quân Tào rút lui về phía bắc còn phải được Giang Đông đồng ý, dù sao trước đây là Giang Đông mời quân Tào xuống phía nam, chủ nhân không mở miệng, kẻ làm khách cũng không nên tùy ý rời đi.
Vu Cấm vốn cho rằng Bộ Chất sẽ nói đi xin chỉ thị của Ngô hầu vân vân, cùng với mình khéo léo từ chối yêu cầu rút quân của Tần Mật, không ngờ Bộ Chất vì ban nãy Vu Cấm bức lương thực nên trong lòng cực kỳ không vui, ném hết lời nhắc nhở trước đây rằng Tần Mật phải dùng lời lẽ cô đọng khéo léo đi, Vu Cấm vừa dứt câu, gã đã lạnh lùng tiếp lời:
- Ngô hầu đã quyết định, tiếp nhận hiệp ước ngừng chiến giữa quân Hán và quân Tào, nếu quân Tào muốn qua sông rút lui về phía bắc, Giang Đông tuyệt không ngăn cản, đồng thời sẽ cung cấp thuyền vượt sông.
Sắc mặt của Vu Cấm lập tức u ám, ba người không ai nói gì, không khí trong đại trướng trở nên cực kỳ đè nén, qua một lúc lâu, Vu Cấm mới gật đầu nói:
- Thái độ của Giang Đông ta sẽ kịp thời chuyển tới Ngụy công, mặt khác chuyện rút quân như ban nãy ta đã nói, chỉ cần Ngụy công truyền mệnh lệnh, ta sẽ lập tức rút quân, đây cũng coi như thái độ chính thức của ta, cũng xin Tần Chủ bạc hồi bẩm với Hán Vương điện hạ.
Tần Mật khẽ mỉm cười đứng lên nói:
- Đã thế, ta xin cáo từ.
Vu Cấm cũng lạnh lùng liếc nhìn Bộ Chất, lại nói:
- Việc quân lương, vẫn mong Bộ Trưởng sử lưu tâm, quân lương của ta chỉ đủ chống cự ba ngày nữa, sau ba ngày sẽ xảy ra rất nhiều chuyện không vui, đến lúc đó đừng trách ta không nhắc nhở Giang Đông.
Bộ Chất không nói câu gì, theo Tần Mật cáo từ rời đi, Vu Cấm vẫn đưa họ ra khỏi đại doanh, nhìn đám người đó đi xa, trong lòng gã không khỏi thở dài, hiện giờ mình nên làm sao đây? Rút hay không rút?
Thật ra gã đã nhận được lệnh rút quân của Tào Tháo, chỉ là Tào Tháo bảo gã dùng Giang Đông để lấy lệ, cố gắng kéo dài thời gian, cuối cùng làm cho chuyện rút quân bị bỏ mặc đó.
Nhưng giờ Giang Đông đã bày tỏ thái độ rõ ràng, muốn mình rút quân, hơn nữa quân lương của gã nhiều nhất chỉ chống cự được mười ngày, nhìn ý tứ của Giang Đông là không chuẩn bị trích cấp lương thực cho chúng ta nữa, lẽ nào thật sự muốn ép gã tung binh cướp sạch quận Bì Lăng sao?
Ngụy công bảo mình xem thái độ mà hành động, gã lại làm thế nào được chứ? Quân Hán ngoại giao trước, quân sự sau, trước tiên phái sứ giả tới thúc mình rút lui về phía bắc, nếu mình không chịu rút quân, quân Hán tất nhiên sẽ tăng binh với ồ ạt vào Thái Hồ, đe dọa trực tiếp tới quận Bì Lăng, không chừng sẽ nhân cơ hội tiêu diệt Giang Đông.
Trong lòng Vu Cấm rối loan, lúc này gã lại nghĩ đến mật thư mà huynh đệ Vu Trạch đưa tới, do dự thật lâu, cuối cùng Vu Cấm thở dài, mình quả thật không thể đắc tội Lưu Cảnh, phải để cho mình đường rút lui thôi!
Sáng sớm hôm sau, Vu Cấm triệu tập tướng lĩnh tam quân, truyền đạt hợp ước dừng chiến đã ký kết giữa Hán và Tào, cùng lệnh rút quân của Ngụy công, chính thức tuyên bố quân Tào rút lui về phía bắc.
Hai vạn quân Giang Đông nhổ trại lên đường, trùng trùng điệp điệp tiến về phía Kinh Khẩu, sớm đã có binh lính chạy đi bẩm báo với Tôn Quyền, Tôn Quyền được biết quân Tào ở quận Bì Lăng quyết định rút về phương bắc, trong lòng vừa mừng thầm lại vừa có chút lo lắng.
Y lập tức lệnh cho Thái thú quận Đan Dương là Lã Phạm mau tới Kinh Khẩu, tập trung năm mươi thương thuyền cho quân Tào, trợ giúp quân Tào vượt sông, còn bảo Huyện lệnh Kinh Khẩu trích cấp năm nghìn thạch lương thực từ trong kho cho quân Tào, làm quân lương cho quân Tào rút lui về phía bắc.
Cùng lúc đó, Tôn Quyền lại âm thầm ra lệnh cho Đại tướng Hoàng Cái và Chu Thái mỗi người dẫn một vạn quân, bố trí ở vùng Kinh Khẩu, giám sát quân Tào vượt sông rút về phương bắc.
Ba ngày sau, hai vạn quân Tào đã tới Kinh Khẩu, lúc này trên bến tàu ngoài Kinh Khẩu đã có hơn năm mươi thuyền buôn neo đậu ở đó, phần lớn là thuyền hàng nghìn thạch, còn có năm ngàn thạch lương thực chất trên bến tàu.
Khi Vu Cấm dẫn các tướng tới bến tàu, Lã Phạm chờ đã lâu lập tức ra tiếp đón, từ xa đã chắp tay cười nói:
- Ngô hầu vốn định đích thân tới tiễn Vu Tướng quân quay về phía bắc, tiếc rằng công việc bận rộn, liền ủy thác cho ta thay mặt ngài bày tỏ lời cảm ơn chân thành tới Vu Tướng quân.
Lời nói màu mè cũng không đỡ được sự lạnh nhạt vì Tôn Quyền không chịu đến đưa tiễn quân Tào, có điều lúc này Vu Cấm đã không còn hứng thú với Giang Đông, tối qua gã lại nhận được thư bồ câu khẩn mà Tào Tháo gửi tới, lệnh cho gã lập tức lên phía bắc chiếm giữ Từ Châu, quân Hán ở Từ Châu đã rút quân khỏi Bành Thành về phía đông nam.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Sủng Tiến Hóa