Chương 1104: Sự kiện tranh giành lương thực.

Chương 1104: Sự kiện tranh giành lương thực.

Đây là mệnh lệnh thứ hai của Tào Tháo, chính thức bảo gã rút khỏi Giang Đông, trong lòng Vu Cấm có chút kỳ lạ, theo lý, Từ Châu là phạm vi thế lực của Tào Nhân, nên là quân đội Tào Nhân tiến vào chiếm giữ Từ Châu mới đúng, sao bảo mình đi đóng giữ Từ Châu làm gì.

Điều này khiến cho Vu Cấm suy nghĩ mãi không có lời giải đáp, gã nhạy cảm ý thức được, rất có thể quân quyền trong nội bộ Tào Ngụy đã có điều chỉnh lớn, hẳn là liên quan đến thế tử, Vu Cấm có một sự lo lắng không hiểu nổi, lúc này gã cũng không để ý đến thái độ của Giang Đông

Vu Cấm gật đầu, gã nhìn mấy ngàn bao lương thực chất trên bến tàu hỏi:

- Số lương thực kia là quân lương cấp cho chúng ta sao?

Lã Phạm vội cười đáp:

- Đúng vậy, là quân lương Ngô hầu cấp cho quân Tào dùng trên đường, tổng cộng năm ngàn thạch!

- Chỉ có năm ngàn thạch, Ngô hầu các ngươi đang xua đuổi ăn mày đấy hả!

Vu Cấm cực kỳ bất mãn nói.

Lã Phạm vội vàng giải thích:

- Ngô hầu đưa một vạn thạch lương thực cho quân Tào, đây chỉ là một nửa, nửa kia nằm trong huyện Cao Bưu ở Giang Bắc, kho quan ở đó cũng có năm ngàn thạch lương thực tồn kho, Ngô hầu đã đưa thư tới Huyện lệnh của Cao Bưu, Vu Tướng quân có thể lấy năm ngàn thạch lương thực đi.

Sự nhỏ mọn của Tôn Quyền thực khiến người ta khinh bỉ, Vu Cấm lạnh lùng hừ một tiếng, lập tức dặn dò tướng lĩnh phía sau:

- Phái người đi nhận quân lương!

Gã lập tức chắp tay nói với Lã Phạm:

- Xin Lã công chuyển lời đến Ngô hầu, đa tạ sự quan tâm của Ngô hầu nửa năm nay, chúng ta sau này còn gặp lại!

- Chúc Vu Tướng quân thuận buồm xuôi gió!

Vu Cấm cáo từ Lã Phạm, dẫn đầu đội quân bắt đầu lên thuyền, từng chiếc thuyền lớn xuất phát, chậm rãi hướng tới Giang Bắc, để hai vạn đại quân lên thuyền mất một ngày, rốt cuộc toàn bộ quân Tào mới rời khỏi Giang Đông.

Lã Phạm vẫn đợi đến khi tốp quân Tào cuối cùng lên thuyền rời đi, y mới thở dài nhè nhẹ, quay đầu ra lệnh:

- Mau tới Kiến Nghiệp bẩm báo Ngô hầu, nói quân Tào đã rời khỏi Giang Đông.

Ngay trong lúc quân Tào đang chỉnh quân trên bờ Giang Bắc, Đại tướng Hoàng Trung và Cam Ninh mỗi người dẫn ba vạn quân nhanh chóng tiến quân vào quận Quảng Lăng, quân Hán chia làm hai đường, một đường men theo phía nam sông Hoài đông tiến, một đường xuyên qua Chiêu Quan, men theo phía bắc Trường Giang đông tiến, cực giống như muốn bao vây toàn diệt quân Tào.

Lúc này Vu Cấm dẫn đầu đại quân đã rời khỏi thị trấn quan trọng của Giang Bắc là thành Quảng Lăng, đang men theo Trung Độc Thủy hành quân về phía bắc, họ chuẩn bị vượt sông Hoài ở Hoài Âm.

Khu vực Giang Bắc ở thời kỳ Tam Quốc phân bố phần lướn đất đai bị nhiễm phèn cằn cỗi và đầm lầy, đại bộ phận dân chúng đều chuyển đến phía nam Trường Giang, khiến cho dân cư khu vực Giang Bắc thưa thớt, thành trì càng lác đác, mấy chục dặm cũng không thấy một bóng người, khắp nơi đều là đầm nước và rừng rậm.

Trên mảnh đất cằn cỗi này, điều quan trọng duy nhất chính là một kênh đào được khai thác vào thời Hán, tên là Trung Độc Thủy, kênh đào nối giữa sông Hoài và Trường Giang, buôn bán qua lại giữa Giang Hoài và Giang Đông nhộn nhịp, vật tư và lương thực của khu vực Giang Hoài có một nửa là vận chuyển qua Trường Giang, còn nửa kia được vận chuyển tới Giang Đông thông qua kênh đào Trung Độc Thủy.

Ở trung đoạn của kênh đào này có một huyện thành, gọi là huyện Cao Bưu, nơi đây là trạm trung chuyển của kênh đào, xây dựng rất nhiều kho lương thực và vật tư, trong đại chiến Hợp Phì, lương thực tồn kho trong kho quan ở các vùng của Giang Hoài về cơ bản đều đã bị điều đến Thọ Xuân, trong khi đó huyện Cao Bưu do thuộc Giang Đông nên may mắn được miễn, trong kho còn có năm ngàn thạch lương thực, Tôn Quyền đã hạ lệnh đưa cho quân Tào.

Vu Cấm đang lúc cần gấp năm ngàn thạch lương thực này, mới lệnh cho quân đội men theo Trung Độc Thủy lên phía bắc, sẩm tối hôm nay, mắt nhìn thấy cách huyện Cao Bưu không còn xa, nhưng trời bỗng nhiên đổ mưa to.

Màn đêm dần buông xuống, mưa càng lúc càng lớn, đường xá cũng trở nên lầy lội, hành quân khó khăn, quân Tào vốn định tới huyện Cao Bưu cắm trại đã buộc phải thay đổi kế hoạch, đành hạ trại qua đêm trong một khu rừng, trong cơn mưa lớn, các binh lính lội bì bõm, chạy ào ào vào rừng cây.

Vu Cấm dẫn theo mấy chục thân binh, cưỡi ngựa thị sát quân Tào hạ doanh trướng, do doanh trướng không nhiều, chỉ có mấy trăm cái, nên chỉ quan quân và binh lính bị bệnh mới được vào ở, còn hầu hết binh lính đành phải núp dưới gốc cây to, chen chúc nhanh qua đêm, cơm cũng không nấu được nên đành uống nước lã nhai gạo rang.

Lúc này đang vào tháng hai đầu xuân, trong cái ấm áp còn chút se lạnh, trong đêm mưa trời càng ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, ngay cả Vu Cấm cũng lạnh đến run lẩy bẩy, phải quấn thêm một cái chăn lông, sĩ khí binh lính của gã đê mê, rét lạnh khó chịu nổi, không khỏi cúi đầu thở dài. Kiểu thời tiết và sự lạnh lẽo này rất dễ khiến cảm xúc của con người ta trầm xuống, cơ thể hơi yếu một chút cũng sẽ không chịu nổi được rét mà đổ bệnh.

Cách mười dặm về phía bắc chính là huyện thành Cao Bưu, đó là huyện duy nhất trước khi đến Hoài Âm, dân số khoảng hai nghìn hộ, trong thành có mười mấy nhà kho lớn, là trạm trung chuyển lương thực từ Giang Hoài đi phía nam tới Quảng Lăng, Vu Cấm được tin từ Lã Phạm rằng trong kho lương của Cao Bưu còn khoảng bốn năm ngàn thạch lương thực, điều này cực kỳ quan trọng với chúng.

Mặt khác, đám binh lính được tiến vào chiếm giữ thành trì, đối với đám lính mấy ngày nay hành quân vắng vẻ mà nói thì đây cũng là một sự an ủi rất lớn.

Gã vốn dự định vào trong thành Cao Bưu nghỉ ngơi ba ngày, thế nhưng mưa quá to, đường sá lầy lội khó đi, tối nay bọn họ không có cách nào tới huyện Cao Bưu nữa.

Lúc này, trong rừng cây bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, chỉ nghe thấy thám báo lớn tiếng hỏi ngoài bìa rừng:

- Tướng quân đang ở đâu? Có quân tình khẩn cấp.

Vu Cấm kinh ngạc, thúc ngựa chạy ra khỏi rừng cây, đúng lúc gặp mấy tên thám báo:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Vu Cấm hỏi.

Thám báo cầm đầu chắp tay trên ngựa đáp:

- Khởi bẩm Tướng quân, phía bắc có một nhóm quân Hán đang tới, khoảng hơn hai ngàn người, bọn chúng đi thuyền đến, mang theo rất nhiều thuyền.

Vu Cấm nghi hoặc trong lòng, hơn hai ngàn quân Hán xuôi phía nam, là chuyện gì thế? Gã lại hỏi:

- Chuyện xảy ra khi nào?

- Xảy ra một canh giờ trước.

Vu Cấm cúi đầu suy nghĩ một lát, đột nhiên bừng tỉnh, vội hỏi:

- Quân Hán vào thành Cao Bưu rồi sao?

- Huyện thành Cao Bưu đã bị quân Hán chiếm lĩnh rồi.

Vu Cấm lập tức khẩn trương, quân lương trong tay gã không nhiều, khó có thể chống cực cho bọn chúng tới Từ Châu, nghĩ đến việc lương thực trong kho quan ở các nơi của Giang Hoài đều đã bị điều đi Thọ Xuân, sự bổ sung duy nhất của bọn chúng chính là năm ngàn thạch lương thực ở huyện Cao Bưu này, nếu quân Hán chuyển hết lương thực đi, bọn chúng phải làm sao bây giờ?

Vu Cấm bất chấp việc có thể bùng nổ xung đột với quân Hán, bất kể thế nào, gã nhất định phải giữ lại năm ngàn thạch lương thực, Vu Cấm lập tức hạ lệnh cho Phó tướng vừa đến là Vương Tấn:

- Vương Tướng quân hãy dẫn ba ngàn binh mau tới huyện Cao Bưu, khống chế đội thuyền của quân Hán, không cho chúng chuyển lương thực đi, cố gắng đừng xảy ra xung đột, ta sẽ đến ngay sau.

Vương Tấn nhận lệnh, lập tức dẫn ba ngàn quân đội mưa chạy gấp tới huyện Cao Bưu cách đó mười dặm, Vu Cấm chờ thêm nửa canh giờ nữa, đợi mưa nhỏ hơn, gã mới dẫn năm ngàn quân đi chi viện Phó tướng Vương Tấn.

Nhưng trong lúc chỉ còn cách huyện Cao Bưu ba bốn dặm nữa, quân đội của Vu Cấm đã gặp mấy tên kỵ binh hối hả chạy về báo tin, kỵ binh dẫn đầu lớn tiếng bẩm báo:

- Khởi bẩm Vu Tướng quân, chúng ta chiến đấu ác liệt với quân Hán, hai bên thương vong thê thảm, Vương Tướng quân cũng bị trọng thương, khẩn cầu Tướng quân lập tức tăng viện.

Vu Cấm chấn động, giận dữ nói:

- Rốt cuộc là chuyện gì? Sao lại xảy ra chiến đấu kịch liệt?

- Chúng ta vội tới ngoài thành Cao Bưu, đúng lúc gặp quân Hán đang chuyển lương thực lên thuyền, Vương Tướng quân lệnh cho binh lính quân Hán dừng lại, nhưng quân Hán không chịu, hai bên trong lúc tranh giành lương thực đã xảy ra xung đột, lập tức nổ ra cuộc chiến dữ dội, chúng ta đã giết chết mấy trăm quân Hán ngoài thành, nhưng cũng bị quân Hán trong thành tập kích từ phía sau, các huynh đệ thương vong gần ngàn người.

Vu Cấm cũng biết, một khi tranh giành lương thực, xung đột là điều tất yếu, chỉ là gã hy vọng xung đột này cố gắng giảm bớt một chút, không cần làm ầm sự việc, nhưng không ngờ lại bùng nổ chiến đấu ác liệt, Phó tướng cũng bị trọng thương.

Vu Cấm vừa tức vừa vội, hạ lệnh cho thuộc hạ:

- Dốc toàn tốc lực mau tới huyện Cao Bưu!

Lúc này cuộc chiến vô cùng kịch liệt trên bến tàu ở phía bắc huyện thành Cao Bưu, mấy ngàn người đội mưa chém giết trong đêm tối, cung tiễn không thể sử dụng trong mưa, đành dùng trường mâu đâm chọc, chiến đao bổ chém, tiếng kêu la rung trời, giằng co một mất một còn, nước mưa hòa chung với máu, xác chết bị giẫm đạp trong bùn lầy, hai bên đều điên cuồng, thậm chí xuất hiện tình cảnh khó phân biệt địch ta, tàn sát lẫn nhau.

Mặc dù quân Hán chỉ có hơn hai ngàn người, binh lực kém hơn đối phương, nhưng khả năng đánh đêm lại mạnh hơn quân Tào, trong cuộc huyết chiến kéo dài một canh giờ, thương vong không bằng một nửa quân Tào, cho dù như thế thì quân Hán vẫn thương vong hơn bảy trăm người.

Đúng lúc này, một tiếng kèn tấn công từ xa vang đến, đây là tiếng báo hiệu viện quân của quân Tào đã đến, quân Tào vốn bị giết tới mức lần lượt tháo chạy bỗng lập tức chấn hưng sĩ khí, bắt đầu vồ đến quân Hán.

Lúc này, trong quân Hán vang lên tiếng chuông chói tai, hơn một ngàn quân Hán bắt đầu nhanh chóng rút lui về phía bắc, bỏ lại hàng trăm chiếc thuyền tới chở lương thực và mấy ngàn thạch lương thực, hoảng sợ rút chạy.

Vu Cấm không truy kích quân Hán chạy về phía bắc, gã hạ lệnh thu dọn chiến trường, chôn lấp bính lính hai bên bị chết trận, lại lệnh cho binh lính vận chuyển toàn bộ lương thực trong kho lên thuyền, khi trời sắp sáng, hai vạn quân Tào đã tới hết quận Cao Bưu, Vu Cấm vốn định nghỉ ở huyện Cao Bưu ba ngày, nhưng vì xảy ra cuộc chiến đấu tranh giành lương thực ở Cao Bưu nên gã cũng không muốn chậm trễ nữa, lệnh cho các binh lính chỉnh đốn đội hình, lập tức tiến lên phía bắc.

Nhưng Vu Cấm nằm mơ cũng không ngờ rằng, sự kiện tranh giành lương thực ở Cao Bưu đã diễn biến thành sự kiện nghiêm trọng quân Tào tập kích thương đội nước Hán ở Hoài Nam, phá hoại hiệp ước dừng chiến, giúp quân Hán tìm được cái cớ xuất binh, sáu vạn đại quân chia hai đường, nhanh chóng đánh về phía quận Quảng Lăng.

Đề xuất Voz: Linh Hồn Sử Việt
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN