Chương 1105: Cưỡng chiếm Quảng Lăng.

Chương 1105: Cưỡng chiếm Quảng Lăng.

Không chỉ Vu Cấm không ngờ tới, mà ngay cả Tôn Quyền cũng không tưởng tượng được, mấy ngày thạch lương thực Giang Đông cất giữ ở huyện Cao Bưu lại trở thành mồi nhử để quân Hán đông tiến, khi Vu Cấm cấp bách cướp lấy mồi nhử này trong tay quân Hán, gã đã rơi vào cạm bẫy của quân Hán.

Vào ngày thứ ba sau khi xảy ra sự kiện ở Cao Bưu, Lưu Cảnh ở Nhu Tu Khẩu công khai chỉ trích hai vạn quân Tào đã phá hoại hiệp ước dừng chiến, chặn giết thuyền lương của quân Hán ở Cao Bưu, giết chết quân Hán bảo vệ thuyền, cướp mấy ngàn thạch lương thực, Lưu Cảnh nghiêm chỉnh nói rõ quân Hán tuyệt đối sẽ không ngồi im nhìn, nhất định phải khiến cho quân Tào chặn giết thuyền lương của quân Hán phải trả giá thê thảm hơn.

Thà chỉ trích quân Tào, cổ vũ sĩ khí, còn hơn nói cho Giang Đông một lý do, quân Hán tại sao xuất binh tới quận Quảng Lăng?

Sáu vạn quân Hán lập tức chia hai đường, Hoàng Trung dẫn ba vạn đại quân tiến vào huyện Hoài Âm trước, cắt đứt đường quay về phía bắc của quân Tào, còn Cam Ninh dẫn ba vạn thủy quân cập bờ huyện Quảng Lăng, quân đội phong tỏa mặt sông Trường Giang ở huyện Quảng Lăng, Cam Ninh lập tức dẫn hai vạn đại quân lên phía bắc, chiếm lĩnh huyện Cao Bưu, cắt đứt đường xuôi phía nam của quân Tào.

Hai vạn quân Tào của Vu Cấm bị nhốt ở giữa huyện Cao Bưu và huyện Hoài Âm, vùng này không có huyện thành và hương lý, mấy trặm dặm hoang vu vắng vẻ, hai vạn quân Tào tiến thoái lưỡng nan, nhanh chóng rơi vào nguy cơ sinh tồn nghiêm trọng, lương thực của quân Tào nhiều nhất chỉ chống cự được hơn mười ngày, một khi hết lương thực, bọn họ sẽ không được tiếp viện bất cứ cái gì, hai vạn quân rất nhanh sẽ lâm vào cảnh đường cùng.

Sự kiện Cao Bưu nhìn như một âm mưu của quân Hán, nhưng trên thực tế, nó lại là tất yếu để quân Hán đông tiến, ngay từ đầu khi thế lực quân Tào tiến vào Giang Đông, đã định trước quân Tào ở Giang Đông đừng mơ rời khỏi một cách yên bình, Lưu Cảnh nhất định phải cảnh cáo Tào Tháo, bất kỳ ý đồ xuất binh can thiệp vào Giang Đông đều nhất định phải trả giá thê thảm và nặng nề.

Sáu vạn quân Hán tiến quân vào Quảng Lăng, chuyện bao vây quân Tào sớm đã được truyền khắp Giang Đông, chấn động cả vua và dân Giang Đông, trở thành đại sự mà nhà nhà đều đang đàm luận.

Đương nhiên, tuyệt đại đa số dân chúng không rõ chân tướng, cũng không muốn phí sức cân nhắc cẩn thận sự kỳ quái trong đó, họ chỉ quan tấm đến bề nổi, tới tấp chửi rủa quân Hán chặn thuyền lương của quân Hán là tự tìm đường chết, rất nhiều người vui sướng khi người khác gặp họa đã suy đoán quân Tào không chống cự nổi mười ngày.

Trưa nay, Gia Cát Cẩn như thường ngày tới quán rượu Chương Ký tửu quán lớn nhất thành Mạt Lăng để dùng cơm, hiện Gia Cát Cẩn giữ chức Phó đô đốc Giang Đông kiêm Tả đô hộ, là văn quan trong quân chỉ xếp sau Quân sư Trương Chiêu, cực kỳ có địa vị ở Giang Đông.

Tuy nhiên tâm trạng của Gia Cát Cẩn vẫn buồn bực không vui, một mặt tất nhiên là vì gã chủ quản chiến thuyền Giang Đông, quân Hán thiêu sạch chiến thuyền Giang Đông nên gã có trách nhiệm không thể trốn tránh được, mặt khác cục diện chính trị ở Giang Đông ngày một sa sút, bệnh đã vào tận xương tủy, cắm sâu khó nhổ.

Gia Cát Cẩn biết rất rõ trong lòng, Giang Đông muốn khôi phục cường thịnh như trước năm thứ chín Kiến An, nếu không dốc lòng xây dựng đất nước trong hai mươi năm thì đừng mơ làm được.

Quân Hán càng ngày càng lớn mạnh đã không cho họ cơ hội nữa, nghĩ đến tiền đồ ảm đạm của Giang Đông, nghĩ đến tương lai tối tăm của mình, Gia Cát Cẩn thực sự cảm thấy nặng trĩu trong lòng.

Như thường ngày, Gia Cát Cẩn lên lầu hai, ngồi xuống vị trí gần cửa sổ mà gã thường ngồi, nói với tửu bảo:

- Vẫn theo quy tắc cũ đi! Một bầu rượu, ba đồ ăn.

- Gia Cát công ngồi tạm, lập tức tới ngay!

Tửu bảo thi lễ, bước nhanh rời đi.

Gia Cát Cẩn nhìn quanh đại đường, chỉ nghe thấy tiếng người huyên náo, khách chật kín, lầu một của tửu quán là đại đường, có thể ngồi tùy ý, giữa các vị khách không có ngăn cách, rượu và đồ nhắm cũng khá rẻ.

Còn lầu hai lại là trung đường, ngăn cách bởi các bình phong cao năm thước, chỗ ngồi lớn có nhỏ có, rất tùy ý, hoặc là hai người ngồi đối diện, hoặc nhiều người tụ tập uống, do bình phong ngăn cách nên giữa các vị khách đương nhiên cũng có chút riêng tư, còn lầu ba là nhã phòng đơn.

Gia Cát Cẩn không nhìn thấy những vị khách khác, nhưng có thể nghe thấy họ nói chuyện, lúc này, ở góc đông nam hình như có một nhóm người tụ tập ăn uống, bàn luận sôi nổi về sự kiện Cao Bưu xảy ra ở Giang Bắc, tiếng bọn họ rất to, vang đến rõ ràng bên tai Gia Cát Cẩn.

- Ta nói chuyện này có chút kỳ lạ mà! Mọi người có nhận thấy không, quân Hán tại sao lại vận chuyển lương thực từ Trung Độc Thủy, hơn nữa chúng chuyển cho ai? Thông thường là đi qua Trường Giang mới đúng, mọi người nói có đúng không?

- Ngưu lão đệ không biết rồi, nghe nói Thái thú Quảng Lăng Chu Phường tự mình mượn lương thực của quân Hán, thuyền lương quân Hán không dám đi qua Trường Giang vì sợ bị Ngô hầu biết được, cho nên mới gián tiếp đi qua Trung Độc Thủy, vừa lúc bị Vu Cấm bắt gặp, quân Tào đang thiếu lương thực, đương nhiên bọn họ sẽ không khách khí.

- Chuyện ngươi nói già trẻ ở Kiến Nghiệp đều biết, thực ra không đáng tin nhất, Quảng Lăng thiếu lương thực, sao Chu Thái thú không xin Ngô hầu lương thực? Căn bản đã nói không thông mà! Theo ta thấy, ở đây tất có ẩn tình, nói không chừng là thám báo quân Hán đóng giả thành thương đội, bị quân Tào phát hiện nên mới dẫn tới chiến đấu dữ dội.

Đám đông mỗi người một câu, dần trở thành tranh luận, Gia Cát Cẩn lắc đầu, gã thực sự không muốn nghe những lời tranh luận hoang đường này, lúc này, sát vách của gã lại vang lên một tiếng hừ, có người lầu bầu:

- Chẳng qua là kế sách giả đạo diệt quắc của Lưu Cảnh mà thôi, một lũ ngu dốt tự cho là đúng, còn dám nói bừa đại sự quân quốc, Giang Đông thật sự không còn người nào nữa!

Gia Cát Cẩn vô cùng kinh ngạc, đứng dậy nhìn sách chỗ ngồi ở sát vách, thấy có một vị phương sĩ, không nhìn ra tuổi tác, chỉ thấy ông ta tướng mạo thanh kỳ, mặc áo bào lông trắng, tay cầm một cây phất trần, có cảm giác tiên phong đạo cốt.

Gia Cát Cẩn vòng qua ngồi trước đối phương, chắp tay khom người hỏi:

- Xin hỏi vị tiên trưởng họ gì?

Phương sĩ khẽ mỉm cười:

- Gia Cát cư sĩ không đi giải quyết ưu phiền cho Ngô hầu, lại ngồi đây uống rượu, thật nhàn rỗi quá!

- Tiên trưởng biết ta sao?

- Hai mươi năm trước chúng ta từng có duyên gặp nhau một lần.

Gia Cát Cẩn nhíu mày ngẫm nghĩ, nhưng không thể nhớ ra chuyện của hai mươi năm trước, gã lại hỏi:

- Không biết tiên trưởng tu tiên ở đâu, pháp hiệu xưng hô thế nào?

Phương sĩ nhẹ nhàng vung phất trần lên:

- Ta là ai không quan trọng, cũng không thay đổi được xu thế thiên hạ, Gia Cát cư sĩ nhất định muốn biết sao?

Gia Cát Cẩn thấy ông ta nói năng không tầm thường, liền chuyển bình rượu của mình sang bàn phương sĩ, ngồi đối diện với ông ta, khẽ hỏi:

- Ban nãy phương trưởng nói, chuyện ở Cao Bưu chẳng qua là kế sách giả đạo diệt quặc của Lưu Cảnh, là như thế nào?

Phương sĩ cười ha hả:

- Ta không tin ngay cả một mánh khóe nhỏ mà Gia Cát Đô đốc cũng không nhìn ra, xin thần dễ tiễn thần khó, quân Hán tiến vào quận Quảng Lăng, Giang Đông còn có thể trông mong bọn chúng dời đi sao?

Gia Cát Cẩn ngây người một lát, lời của phương sĩ đã nói trúng tâm tư gã, gã cũng mơ hồ đoán được ý đồ của Lưu Cảnh không nhắm vào quân Tào, mà là Quảng Lăng, chỉ có điều gã vẫn có một số điều không nghĩ ra.

Đề xuất Võng Hiệp: Tầm Tần Ký
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN