Chương 1111: Cáo trạng kinh thành.
Chương 1111: Cáo trạng kinh thành.
Màn đêm buông xuống, trong thành Trường An vẫn náo nhiệt, ánh đèn trong hai cửa thành đông tây nơi buôn bán khá tập trung vẫn sáng trưng, tiếng đàn sáo, nói cười vang trời, trong tửu quán, tiếng oản tù tì uống rượu liên tục không ngừng, sau khi thành Trường An đến giờ Hợi mới bắt đầu thực thi cấm đi lại ban đêm, còn trước thời điểm này, các hoạt động thương mại về cơ bản không bị ảnh hưởng.
Cũng chính vì lý do này, trong một giờ sau khi màn đêm vừa buông xuống, các nhà kinh doanh lớn đều buôn bán cực tốt, đặc biệt là tửu quán và thanh lâu, gần như nhà nào cũng chật ních, nhưng khi gần đến giờ Hợi, các cửa hàng lần lượt bắt đầu đóng cửa, người trên đường cũng đông lên, phần lớn đều đi vội vã, họ đều phải vội trở về nhà trước giờ Hợi.
Lúc này cách giờ Hợi còn mười lăm phút nữa, là lúc các cửa hàng đóng cửa ngừng kinh doanh, người đi đường vội trở về nhà, trên đường lớn thành phía tây Trường An cũng có hai bóng áo đen vội vã chạy đi, lúc này người qua lại trên đường vội vàng, không ai chú ý tới họ.
Lúc này hai người rẽ ngoặt vào một ngõ nhỏ, đi về phía trước mấy chục bước, đằng trước là một cánh cổng lớn treo một chiếc đèn lồng tử khí, phát ra ánh đèn màu vỏ quýt, trên đó viết hai chữ quán trọ.
Đây là một quán trọ giấu trong ngõ hẻm, tuy nhiên cũng có đánh dấu đèn lồng ở ngõ, giúp cho kinh doanh cũng không tệ, mấy khách thương vừa mới tới Trường An đang đứng ở cửa hỏi giá một gã tiểu nhị, rất nhanh đã được tiểu nhị dẫn vào trong.
Lúc này, hai gã áo đen đi tới cửa chính, nhìn vào tấm biển trên cửa, ánh đèn mờ mờ khiến họ mãi mới nhìn được chữ trên biển hiệu, trên đó viết quán trọ Vương thị.
Nơi bọn họ muốn tìm chính là đây, hai gã áo đen nhìn nhau, cùng đi vào trong, một gã tiểu nhị béo ra đón, khuôn mặt tươi cười nói:
- Hai vị khách nhân, quán đã kín khách, thật xin lỗi!
- Chúng ta không tới ở, mà tìm một người.
Một tên áo đen lạnh lùng đáp.
- Ồ! Các ngươi tìm ai?
- Nghe đây, chúng ta tìm một người đàn ông tới từ Hà Tây, tên là Lý Văn, có lẽ gã không dùng cái tên này, khoảng ba mươi tuổi, vóc dáng khá gầy, chỉ đi một mình tới Trường An, ngươi đi tìm gã lại đây!
Gã tiểu nhị béo cảm thấy giọng hai người này lạnh lùng, thái độ vô lễ, trong lòng có vẻ không vui, chửi thầm: ‘xin người khác giúp đỡ mà lạnh lùng như vậy, các ngươi là cái đếch gì! ’ Tuy nhiên thói quen nghề nghiệp khiến gã tiểu nhị béo vẫn tươi cười, thái độ thành khẩn nói:
- Hai vị khách nhân có thể chắc chắn gã sống ở quán trọ này sao?
- Chúng ta có thể khẳng định, gã đang ở đây!
Lúc này, tên tiểu nhị béo chợt phát hiện hai gã áo đen cầm đao trong tay, gã ngây người một lát, trong lòng có chút sợ hãi, vội nói:
- Ta đi kiểm tra, hai vị khách chờ một lát!
Gã xoay người vội vã đi tới đại sảnh, hai người áo đen cũng không chờ, mà theo sát gã đi vào đại sảnh, lúc này, trưởng quầy thấy tiểu nhị dẫn hai người bước vào, liền mắng:
- Chẳng phải đã nói với ngươi kín khách rồi, sao lại dẫn khách vào?
- Trưởng quầy, họ tới tìm người!
- Bọn họ tìm ai!
Gã tiểu nhị béo quay đầu liếc nhìn hai gã áo đen, dưới ánh đèn nhìn rõ tướng mạo của chúng, thấy hai người này vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt hung ác, trong lòng gã càng thêm sợ hãi, vội vàng nói:
- Các ngươi hỏi trưởng quầy của ta đi! Ông ấy biết rõ từng người khách.
Nói xong, gã cười bồi lui đi, phía xa nghe thấy hai tên áo đen lạnh lùng hỏi:
- Chúng tôi tìm một người đàn ông tới từ Hà Tây.
Gã tiểu nhị béo hoảng hốt chạy tới hậu viên, chạy thẳng đến trước một phòng trọ, gõ cửa ầm ầm:
- Lý công tử! Lý công tử!
Cánh cửa mở ra kèn kẹt, lộ ra một khuôn mặt thanh tú, là người đàn ông vóc dáng gầy gò:
- Tiểu nhị, có chuyện gì không?
- Bên ngoài, bên ngoài có hai người tới tìm ngài, bộ dạng rất hung hãn, còn cầm đao nữa.
Người đàn ông sững sờ, liền hỏi:
- Là nha dịch quan phủ sao?
- Không phải! Là hai người áo đen, khẩu âm giống với ngài, Lý công tử, hình như bọn chúng không phải người tốt.
Lý công tử lập tức luống cuống tay chân:
- Nguy rồi, chúng nhất định là tới giết ta.
Lúc này, phía hành lang nghe thấy tiếng trưởng quầy:
- Hai vị mời qua bên này, Lý công tử ở gian phòng cuối cùng.
Gã tiểu nhị béo giật mình kinh hãi, nắm cổ tay Lý công tử chạy, chạy tới hậu viện, gã tiểu nhị chỉ về bức tường thấp phía trước, vội la lên:
- Trèo tường đi ra ngoài, bên ngoài là đường cái, chạy mau lên!
Gã tiểu nhị béo tự thấy đã tận tâm tận nghĩa, gã vắt chân lên cổ chạy về phía tiểu viện bên cạnh, loáng cái đã không thấy bóng dáng đâu, gã cũng không muốn bị liên lụy, cùng bị mất mạng.
Lý công tử luống cuống tay chân, chạy vội tới tường, chân tay vụng về bò lên bức tường thấp, trong lúc gã đang định lộn qua tường, một con dao găm sáng loáng phóng ‘vù’ tới, trúng vào vai trái của gã.
Lý công tử đau tới mức kêu thảm một tiếng, xoay người ngã xuống ngoài tường, hai gã áo đen rút đao phi như bay tới, nhảy vọt lên tường, thấy người mà bọn chúng muốn giết đã chạy được hai mươi bước, khẽ quát một tiếng, rồi nhảy xuống tường đuổi theo.
Sau đó trưởng quầy trợn mắt há hốc mồm, hóa ra bọn chúng đến giết người! Lúc này, gã tiểu nhị béo toàn thân run rẩy chạy từ trong đêm tối ra, nơm nớp lo sợ nói:
- Trưởng quầy, ngài vẫn chưa chết, đúng là mạng lớn!
Trưởng quầy giận dữ, giơ bàn tay ra đánh:
- Tên khốn kiếp này, lại ném cho ông đây hai tên sát nhân, ông phải đánh chết ngươi!
- Trưởng quầy tha mạng!
Lý công tử lảo đảo chạy trốn, mặc dù động tác vụng về, cơ thể lại gầy yếu, nhưng trái tim muốn sống khiến gã cố chịu đựng vết thương ở vai để liều mạng chạy thoát, chạy một mạch trăm bước, nhưng dù sao gã chỉ là thư sinh, sao chạy qua nổi hai tên thích khách sát thủ phía sau, mắt thấy hai gã sát thủ phía sau đã sắp đuổi kịp.
Đúng là mạng gã chưa đến lúc chết, đúng lúc này phía đối diện vừa hay có một đội binh lính tuần tra chạy tới, đã tới giờ giới nghiêm ban đêm, lính tuần tra bắt đầu chuẩn bị tuần tra ban đêm, Lý công nhìn thấy cứu tinh, liều mạng hô to:
- Cứu mạng! Giết người!
Binh lính tuần tra nghe thấy tiếng kêu gào, cùng nhau chạy lên:
- Ai đó?
Hai tên áo đen phía sau thấy binh lính đã đuổi tới, chúng đã chậm một bước, không giết được người này, đành quay đầu chạy về phía đêm đen, mấy binh lính đuổi theo phía sau hô:
- Đứng lại!
Lý công tử thả lỏng một hơi, lập tức ngã xuống đất, đồn trưởng dẫn đầu thấy gã toàn thân đầy máu, bỗng kinh ngạc, tiến đến vội hỏi:
- Ngươi là ai, ai muốn giết ngươi?
Ở cách nơi xảy ra vụ ám sát khoảng trăm bước, có một tòa nhà mới rộng khoảng ba mươi mẫu, đây chính là phủ đệ của Triệu Vân, được người Trường An gọi là phủ Tướng quân, phủ đệ mới được xây dựng xong từ năm ngoái, trên mảnh đất Đào gia hiến cho quan phủ.
Bình thường Triệu Vân không hay ở phủ trạch, nơi này chỉ có thê tử Lý thị và hai đứa con trai của y ở, lần này Hán Vương Lưu Cảnh quay về kinh thành, Triệu Vân cũng vội từ Đồng Quan trở về, chiều nay mới vừa tới Trường An.
Triệu Vân tắm rửa bụi đường, thay một bộ quần áo sạch sẽ, đang ngồi trong thư phòng viết báo cáo cho Lưu Cảnh, lúc này, quản gia tới cửa bẩm báo:
- Tướng quân, ngoài phủ có một đội binh lính tuần tra, hình như có chuyện gì quan trọng tìm Tướng quân.
Triệu Vân ngẩn ra, binh lính tuần tra tại sao lại tìm mình, y dừng bút, đứng dậy nói:
- Đi xem một lát!
Triệu Vân đi tới ngoài cửa chính, chỉ thấy dưới bậc thềm có một đội lính tuần tra, y liền hỏi:
- Các ngươi tìm ta có việc gì?
Đồn trưởng dẫn đầu vội tiến lên khom người thi lễ nói:
- Khởi bẩm Tướng quân, chúng ta đã cứu được một văn sĩ bị truy sát, gã nói là có chuyện quan trọng tìm Tướng quân, nói Tướng quân cũng biết gã.
Triệu Vân đã thấy hai tên lính khiêng một người, hình như là bị thương, y liền chậm rãi bước tới, giơ đèn lồng chiếu vào khuôn mặt người này, dò xét một lúc, gật đầu:
- Có hơi quen mặt, gặp ở đâu đó rồi, ngươi là người ở đâu?
Văn sĩ khẽ nói:
- Triệu Tướng quân không nhớ thần sao? Thần là Huyện lệnh Lý Văn của huyện Cư Diên, mùa đông năm kia ở huyện Cư Diên, Tướng quân từng đồng ý đưa giúp thần một phong thư.
- Là ngươi!
Triệu Vân lập tức nhớ ra, trước đây khi y bắc chinh người Hung Nô ở Cư Diên đã từng nói chuyện với người này, y lại liếc nhìn Lý Văn, thấy gã toàn thân đầy máu, vết thương không nhẹ, không khỏi kinh ngạc hỏi:
- Ngươi đây là… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
…
Trong nội thư phòng phủ Hán Vương, Lưu Cảnh ngồi sau chiếc bàn, chăm chú nhìn con trai Lưu Trí trước mặt, hôm nay là ngày thứ hai hắn trở về Trường An, hắn đã dần khôi phục sau chặng đường mệt nhọc, bắt đầu hỏi con trai trưởng về tình hình một năm qua.
Có câu hổ phụ sinh hổ tử, điều này dường như là một định số lịch sử, phía sau vô số anh hùng hào kiệt luôn có một đứa con bình thường, đương nhiên, đây cũng chỉ là vấn đề xác suất, bản thân sự xuất hiện các nhân vật anh hùng đã cực ít, cha và con đều trở thành anh hùng thực sự càng hiếm hoi hơn.
Không chỉ vì thiên phú, mà còn liên quan cực lớn đến kinh nghiệm sống và môi trường sinh tồn.
Nếu không có loạn Tần Mạt, Lưu Bang, Tiêu Hà chẳng qua chỉ là quan lại nhỏ, Tào Tham và Phàn Khoái cũng chỉ là dung dân tầm thường, Hạng Vũ nhiều nhất chỉ là tên côn đồ giết người, Trương Lương và Trần Bình chỉ là những thư sinh tật thế phẫn tục, Hàn Tín chẳng qua là kẻ lang thang tâm cao mệnh bạc, đâu có những nhân vật anh hùng này xuất hiện.
Nhưng sau khi thiên hạ thái bình, loạn thế tiêu vong, con cháu họ lại ở nơi nào?
Lưu Cảnh cũng hiểu được đạo lý này, vì thế hắn không trông mong con trai có thể vượt qua mình, hắn chỉ hy vọng con trai có thể trở thành quân chủ tỉnh táo, có triển vọng, kế thừa giang sơn do hắn khai sáng và phát triển nó tiếp tục phồn vinh.
Kỳ vọng với con trai lớn, yêu cầu cũng cao, đặc biệt một năm nay, Lưu Trí về cơ bản sáng nào cũng tới Bình Chương Đài học chính vụ, Lưu Cảnh cũng tin nó sẽ có thay đổi rất lớn.
Tuy nhiên chỉ nhìn từ dáng vẻ bề ngoài, thay đổi của Lưu Trí cũng rất lớn, nó đã mười tuổi, vóc dáng cao thêm một chút, mặc dù hơi yếu ớt, nhưng giữa cử chỉ giơ tay nhấc chân lại thể hiện sự thong dong và trưởng thành không phù hợp với lứa tuổi của nó, đây chính là thay đổi trong hơn một năm nay sau khi học chính vụ ở Bình Chương Đài.
Sự thay đổi này, Lưu Cảnh nhìn thấy được, trong lòng cũng thực sự cảm thấy vui mừng.
- Nói vậy, sáng nào con cũng tới Bình Chương Đài, buổi chiều thì cùng sư phụ học văn làm phú, đúng vậy không?
- Hồi bẩm phụ thân, đúng là như thế, hơn nữa hàng ngày hài nhi đều tới Bình Chương Đài, chưa bỏ một ngày nào.
- Ngày nghỉ cũng đi sao?
- Ngày nghỉ có Thượng thư trực ở đó, hài nhi cũng đi.
Lưu Cảnh gật đầu, hỏi tiếp:
- Thế còn thời gian con luyện võ tập thể dục thì sao?
Lưu Trí mãi không nói gì, về phương diện này quả thật nó thiếu sót, nó chậm rãi cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Hồi bẩm phụ thân, hài nhi rất ít luyện võ tập thể dục.
- Cái này không được, ta nhìn ra được sức khỏe của con không tốt lắm, thậm chí còn hơi gầy yếu, đây không phải là kế lâu dài, bắt đầu từ ngày mai, sáng dậy sớm luyện võ tập thể dục một canh giờ, liên hệ kiếm thuật, học cưỡi ngựa bắn cung, sau đó hãy tới Bình Chương Đài, ta sẽ sắp xếp thị vệ chuyên dạy con.
- Hài nhi hiểu.
Lưu Cảnh còn muốn thử thêm kiến thức của nó, lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân nhè nhẹ, ngay sau đó nghe thấy thê tử Đào Trạm nói ngoài cửa:
- Phu quân, Tử Long đến, nói có việc quan trọng cầu kiến.
Triệu Vân tới gặp mình, tất nhiên là có chuyện quan trọng, Lưu Cảnh gật đầu:
- Ta sẽ đi ngay!
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Mệnh Vạn Thế, Ta Đánh Nổ Tiên Đế