Chương 1112: Ẩn họa hiện rõ.

Chương 1112: Ẩn họa hiện rõ.

Lưu Cảnh dặn dò con trai vài câu, rồi mới bước nhanh về phía tiền viện, nhìn phụ thân đi xa, Lưu Trí mới khẽ thè lưỡi, chạy nhanh tới cạnh mẫu thân, Đào Trạm xoa đầu con trai cười hỏi:

- Bị phụ thân dạy dỗ sao?

- Nếu không phải Triệu bá phụ đến, nói không chừng sẽ bị phụ thân dạy cho một bài rồi.

- Không đâu! Phụ thân nhìn thấy con cũng rất thích, sao lại giáo huấn con chứ, hơn nữa Trí nhi một năm nay rất chăm chỉ, phụ thân càng không có lý do gì giáo huấn con.

- Phụ thân nói con quá gầy yếu, bắt đầu từ mai, sáng sớm hàng ngày phải luyện võ nghệ một canh giờ, sau đó mới được tới Bình Chương Đài.

- Con đúng là quá yếu, mẹ cũng muốn bồi bổ cơ thể cho con.

Hai mẹ con vừa đi vừa nói, dần dẫn cũng đi xa.

Còn Lưu Cảnh vội vã tới ngoại thư phòng, chỉ thấy Triệu Vân đang ngồi trong thư phòng uống trà, tâm trạng nặng nề, Lưu Cảnh bước vào cười hỏi:

- Hình như có tâm sự! Chẳng lẽ phía Đồng Quan xuất binh bất lợi sao?

Triệu Vân vội đứng dậy hành lễ, Lưu Cảnh khoát tay:

- Không cần đa lễ, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.

Hai người ngồi xuống, thị nữ tiến đến dâng trà, Triệu Vân lúc này mới thở dài nói:

- Điện hạ còn nhớ năm kia sau khi thần xuất chinh ở Cư Diên trở về, có nói cho điện hạ một chuyện không?

Lưu Cảnh lập tức nhớ ra chuyện sáng nay Đào Lợi đã nói với hắn, liền gật đầu, thản nhiên nói:

- Ngươi là nói Mã Siêu, ông ta lại xảy ra chuyện gì?

- Vi thần dẫn theo một người, đang ở phòng kế bên, điện hạ không ngại theo thần đến gặp gã chứ.

- Là ai vậy?

- Lý Huyện lệnh của Cư Diên, gã đã bị thương.

Lưu Cảnh đứng dậy, tới ngoài cửa căn dặn thị vệ:

- Phòng kế bên có một người mà Triệu Tướng quân dẫn tới, hãy đưa gã tới đây gặp ta!

Lát sau, mấy tên thị vệ khiêng một chiếc cáng mềm bước nhanh vào, trên cáng là gã họ Ký đang bị thương, gã mất quá nhiều máu, sức khỏe rất yếu, sắc mặt trắng bệch.

Lý Văn nhìn thấy Lưu Cảnh, giãy dụa định ngồi dậy, thị vệ giữ gã lại, Lưu Cảnh tiến lên ngồi xuống trước mặt gã nói:

- Ngươi chính là Lý Huyện lệnh ở Cư Diên, người của đại tộc Lý thị ở Lũng Tây sao?

- Đúng là vi thần!

Triệu Vân đứng cạnh bổ sung thêm:

- Gã bị truy sát, may mắn được binh lính tuần tra cứu, nói có chuyện quan trọng tìm thần, nên các binh lính đã đưa gã tới phủ của thần.

- Ai muốn giết ngươi?

Lưu Cảnh hỏi.

Lý Văn cắn môi, nhìn thị vệ hai bên, Lưu Cảnh lập tức ra lệnh:

- Các ngươi đều lui ra!

Trong phòng chỉ còn lại ba người là Lưu Cảnh, Triệu Vân và gã, Lý Văn giờ mới cắn răng đáp:

- Là Mã Siêu phái người tới giết thần.

- Sao ông ta muốn giết ngươi?

- Bởi vì thần biết ông ta sắp mưu phản tự lập rồi.

Lưu Cảnh không vội, chậm rãi ngồi xuống trước, lúc này mới hỏi:

- Ngươi có chứng cứ Mã Siêu muốn tạo phản không?

- Điện hạ, vi thần không phải vì báo thù riêng mà đổ oan cho ông ta, kể từ năm ngoái, ông ta đã dùng cách bề ngoài thăng chức, bên trong ngầm giáng chức, rời binh quyền của từng tướng Hán thuộc hạ, mà để người Khương và người Đê nắm giữ quân quyền, đã điều đi mười ba tướng Hán rồi.

- Sao ngươi biết những chuyện này?

Lưu Cảnh nheo mắt lại, ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào gã hỏi.

- Những chuyện này đều là Mã Đại Tướng quân nói cho thần, y vốn còn có một phong thư, nhưng thần sợ bị Mã Siêu bắt được sẽ liên lụy đến y, nên vi thần đã đốt thư trên đường rồi.

Lưu Cảnh trầm tư không nói, hắn thấy ở đây hình như có chút lộn xộn, Mã Đại sao lại ủy thác cho tên họ Lý này tới đưa thư, sao y không phái thân binh tâm phúc đi? Hơn nữa Mã Đại đóng giữ ở quận Võ Uy, phái người đến Trường An càng thuận tiện hơn, sao lại liên quan đến Huyện lệnh Cư Diên?

- Sao ngươi lại biết Mã Đại?

Lý Văn hiểu được nghi ngờ của Lưu Cảnh, khẽ thở dài một tiếng đáp:

- Ty chức đã không phải là Huyện lệnh Cư Diên nữa rồi, mùa hè năm ngoái ty chức bị Mã Siêu điều đến Đôn Hoàng làm Chủ bạc, trên đường suýt nữa bị mã phỉ giết chết, là Tướng quân Mã Đại đã cứu ty chức, điện hạ có lẽ không biết, Mã Đại Tướng quân cũng không ở quận Võ Uy nữa rồi, đầu năm ngoái, Mã Siêu đã lấy cớ bảo vệ thương đạo, dẹp mã phỉ nên điều Mã Đại Tướng quân tới quận Đôn Hoàng, còn sai người giữ nghiêm ải đạo, không cho bộ hạ của Mã Đại xuôi xuống phía nam, Mã Đại Tướng quân nói, điện hạ đại chiến ở Hợp Phì, không còn sức để ý tới phía tây, không thể rút dây động rừng quá sớm, nên vẫn ngấm ngầm chịu đựng, đến đầu năm nay, phụ thân của vi thần qua đời, vi thần mới được tới Lũng Tây chịu tang, liền nhân cơ hội này đến Trường An, không ngờ vẫn bị Mã Siêu phát hiện ra.

Lưu Cảnh giờ mới hiểu ra nguyên do hậu quả trong đó, hắn thầm giận trong lòng, Mã Siêu lại dám tự tiện điều các Đại tướng đi, dám tự tiện thăng miễn Huyện lệnh, đủ thấy dã tâm của ông ta đã bừng bừng, Lưu Cảnh nén cơn giận trong lòng, gật đầu nói:

- Nói thế, ngươi thật ra là do Mã Đại phái tới báo tin!

- Quả đúng là như thế!

- Nhưng ngươi lại không có bất kỳ tín vật nào.

Lý Văn cắn chặt môi, chậm rãi nói:

- Thần nguyện lấy cái chết chứng minh!

- Điều này không cần, ngươi hãy dưỡng thương cho tốt trước, là thật hay giả, sự thật sẽ chứng minh tất cả.

Lưu Cảnh nở nụ cười, sau đó lệnh cho thị vệ khiêng Lý Văn ra, đồng thời sai người sắp xếp cho gã đi dưỡng thương, Lưu Cảnh lúc này mới nói với Triệu Vân:

- Xem ra Hà Tây đã có nguy cơ rồi.

Triệu Vân lặng lẽ gật đầu:

Nếu Lý Văn không đến Trường An, có lẽ Mã Siêu sẽ còn sắp xếp thêm mấy tháng nữa, nhưng giờ ông ta ám sát Lý Văn thất bại, chắc chắn ông ta sẽ không chờ nữa.

- Cũng không phải vì một mình Lý Văn, mà chiến dịch Hợp Phì kết thúc, quân Hán quay về Trường An, ông ta đã không chờ đợi nữa.

Lưu Cảnh xoay người đi tới trước cửa sổ, lặng yên chăm chú nhìn ra ngoài, lâu sau, hắn khẽ thở dài một tiếng:

- Ta vốn cho rằng ông ta là một anh hùng, một lòng muốn trọng dụng, bồi dưỡng ông ta, thậm chí để ông ta chủ quản Hà Tây, nhưng không ngờ, ta vẫn nhìn lầm người.

Triệu Vân hiểu được tâm trạng của Lưu Cảnh, liền an ủi hắn:

- Ông ta quả là một anh hùng, võ nghệ cao cường, giỏi chinh chiến, điểm này điện hạ không hề nhìn lầm ông ta, chỉ là bản thân ông ta chính là chư hầu một phương, cha con họ xưng bá Tây Lương, bị Tào Tháo đánh bại mới phải nương nhờ điện hạ, trong xương cốt ông ta không có lòng thần phục, một khi điều kiện cho phép, dã tâm của ông ta tự nhiên sẽ nảy sinh.

- Ngươi không cần an ủi ta, trong lòng ta biết rất rõ, trước đây Tào Tháo một lòng muốn chém tận giết tuyệt ông ta, không để lại hậu họa, nhưng ta lại thu dụng ông ta, còn bổ nhiệm ông ta cai quản Hà Tây, dẫn đến họa ngày hôm nay, xét về tài nhìn người, ta quả thực không bằng Tào Tháo!

Triệu Vân trầm mặc một lát đáp:

- Nếu điện hạ tin tưởng vi thần, thần nguyện dẫn quân tây chinh, bình định họa Hà Tây.

Lưu Cảnh quay đầu chăm chú nhìn Triệu Vân một lát, chậm rãi nói:

- Nếu ngay cả ngươi mà ta cũng không tin, vậy Lưu Cảnh ta thật sự là kẻ cô độc rồi.

Triệu Vân cảm động trong lòng, chắp tay nói:

- Ty chức có thể xuất phát bất cứ lúc nào!

Lưu Cảnh gật đầu:

- Xuất binh là chuyện chắc chắn, nhưng không vội nhất thời được, còn rất nhiều việc phải làm trước đã.

Triệu Vân cáo từ, Lưu Cảnh đi qua đi lại một mình trong thư phòng, Mã Siêu muốn cát cứ tự lập đã dần trở thành sự thực, điều này là một đòn rất mạnh giáng xuống người hắn, nó không phải là vì biên giới bị chia cắt, mà là sự phản bội đau thấu tâm can.

Hắn cho rằng mình đối đãi bằng chân thành và tín nhiệm là có thể đổi lấy lòng trung thành, nhưng sự thật chứng minh hắn vẫn nhìn lầm người, có lẽ hắn còn chưa đủ trưởng thành trong chính trị, có một số chuyện nên làm thì hắn lại không làm, hắn không thể kịp thời xây dựng một chế độ để bảo đảm lòng trung thành của quân đội.

Kể cả Lưu Cảnh hắn có uy danh cực lớn, các đại tướng đều trung thành với hắn, nhưng tương lai thì sao? Các đại tướng liệu còn trung thành với con trai của hắn?

Từ xưa đến nay, ràng buộc đối với quân đội đều không hạn chế ở cái gọi là trung thành, quan trọng hơn là chế độ, thời Tiên Tần chất thê nhi của đại tướng ở kinh thành, Tùy Đường thì tách rời tướng binh, sau khi phủ binh suy bại lại dùng hoạn quan để giám sát quân đội, kết quả dẫn đến họa hoạn quan, đời Tống thì dùng quan dẫn binh, cho nên bại dưới tay Liêu Kim, tiêu vong trước Mông Cổ, tới hậu thế còn có ủy viên chính trị v.v…, đủ kiểu đủ loại, đều là để quân quyền được nắm chặt trong tay của triều đình trung ương.

Còn Lưu Cảnh hắn không thể giống như Tào Tháo, giao quân quyền cho con cháu huynh đệ, cũng không thể noi theo Giang Đông, tập trung binh lính ở Kiến Nghiệp, không đóng quân ở các địa phương. Trong lúc thiên hạ còn chưa yên bình, hắn chỉ có thể dựa vào sự tín nhiệm với các đại tướng, giao quân đội cho họ.

Nhưng Mã Siêu lại phụ sự tín nhiệm của mình giành cho ông ta, có lẽ, mình không nên tin tưởng một chư hầu từng cát cứ một phương, mình nên để Mã Đại hoặc Bàng Đức tới cai quản Hà Tây, chính vì sự nhân từ trong ý nghĩ của mình, kết quả khiến cho Hà Tây sinh loạn.

Lưu Cảnh thầm tự trách mình, lúc này, một tên thị vệ đứng ở cửa bẩm báo:

- Điện hạ, Đào công đã tới.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Mời ông ta vào đây!

Lát sau, Đào Thắng được thị vệ dẫn tới vội vã bước vào ngoại thư phòng:

- Điện hạ tìm ta sao?

Lưu Cảnh gật đầu:

- Nhạc phụ mời ngồi!

Đào Thắng không biết tại sao Lưu Cảnh tới tìm mình, trong lòng ông có chút bất an, hai ngày nay ông rất lo chuyện con gái Tào Tháo xuất giá, lo chuyện này có ảnh hưởng tới địa vị của con gái mình hay không, lúc này, Lưu Cảnh tới tìm mình, ông đương nhiên liên tưởng tới chuyện này.

Lưu Cảnh cảm nhận được sự căng thẳng của Đào Thắng, liền áy náy cười nói:

- Có thể lại phải xin nhạc phụ hỗ trợ.

Đào Thắng ngẩn người, ông mơ hồ cảm thấy hẳn không liên quan tới đàn bà, nếu chuyện liên quan đến con gái Tào Tháo, Lưu Cảnh sẽ nói xin lỗi Đào gia, nhưng hiện giờ muốn mình giúp đỡ, hiển nhiên không phải việc ông đang lo lắng, Đào Thắng lập tức thở phào nhẹ nhõm, cười đáp:

- Chỉ cần Đào gia có thể làm được, ta tuyệt đối không từ chối.

Lưu Cảnh gật đầu hỏi:

- Đào gia khai khẩn đất đai ở Linh Châu thế nào rồi?

- Nói ra quả thực khiến mọi người ngạc nhiên vui mừng, thông thường đất hoang trở thành đất được khai khẩn phải cần ít nhất ba đến bốn năm, nhưng đất đai ở Linh Châu cực kỳ phì nhiêu, chỉ cần canh tác một năm là đã gieo trồng được hoa màu rồi, hơn nữa ánh nắng đầy đủ, tưới tiêu tiện lợi, ta chuẩn bị mùa hè năm nay bắt đầu trồng ngô, sau khi thu hoạch vụ thu sẽ trồng lúa mì vụ đông, tức là có thể một năm hai vụ rồi.

Lưu Cảnh thở dài, áy náy nói:

- Ta xin nhạc phụ giúp đỡ, chính là hy vọng Đào gia nhường cho ta mười vạn khoảnh đất.

Lưu Cảnh quả thực rất khó mở lời, hắn biết Đào gia, vì mười vạn khoảnh đất này không chỉ hao phí lượng lớn nhân lực và vật lực, chỉ tính riêng riền đã đầu tư vào đó một trăm triệu, dùng để đo đạc đất đai, chiêu mộ nông dân và xây dựng cải tạo thủy lợi, hiện có thể trồng trọt được thì mình lại muốn thu nó lại.

Nhưng hắn cũng không còn cách nào, giờ đất đai có thể lập tức sử dụng ở Linh Châu cũng chỉ có mười vạn khoảnh đất đã khai hoang của Đào gia thôi.

Đào Thắng yên lặng gật đầu:

- Nếu điện hạ muốn thu về, Đào gia có thể lập tức giao ra.

Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một lát, liền giải thích:

- Thực sự ta không lừa gạt Đào gia, cũng không có ý cưỡng đoạt, mà là phía Hà Tây xảy ra chuyện, ta muốn chuyển dân Hán ở Hà Tây đi với tốc độ nhanh nhất, lại không muốn nói rõ với họ, chỉ có thể dùng cách dụ dỗ bằng cái lợi, cho họ đất đai ở Linh Châu, hơn nữa phải dùng đất đã khai hoang, đành để Đào gia chịu uất ức.

Đào Thắng giờ mới bừng tỉnh, hóa ra là vì chuyện của Hà Tây, tối qua ông ta cũng nghe huynh đệ Đào Lợi nói đến cảnh hỗn loạn ở Hà Tây, chỉ là không ngờ vấn đề sẽ nghiêm trọng và gấp gáp như thế, ông lập tức đáp:

- Ta sẽ phái người cả đêm đi thông báo cho quản sự ở Linh Châu, lệnh cho họ giao đất đai cho quan phủ.

Dừng một chút, Đào Thắng lại nói:

- Mặt khác, còn mấy ngàn hộ tá điền ta chiêu mộ, thỉnh cầu điện hạ chiếu cố thỏa đáng.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Ta sẽ coi họ giống như dân di cư ở Hà Tây, cùng sắp xếp luôn cho họ.

Trên thực tế Lưu Cảnh cũng từng nghĩ qua, người Hán ở vùng Hà Tây không nhiều, quận Võ Uy thì đông hơn một chút, toàn bộ cộng lại cũng chỉ có hơn một vạn hộ, thêm cả tá điền, nhiều nhất là hai vạn hộ, kể cả mỗi hộ nhận hai khoảnh ruộng, cũng mới hết bốn vạn khoảnh đất, còn thừa ra sáu vạn khoảnh nữa.

Lưu Cảnh chuẩn bị dùng nó để sắp xếp cho dân tị nạn ở Hà Bắc và Trung Nguyên, chịu ảnh hưởng của cuộc chiến Hợp Phì lần này nên Hà Bắc và Trung Nguyên đều xảy ra thiếu lương thực, rất nhiều dân tị nạn đổ vào nước Hán, một vùng ở gần Quan Trung đã có gần hai mươi vạn dân tị nạn tới, khiến quan phủ chịu gánh nặng rất lớn, hắn phải sắp xếp cho họ ruộng đất có thể trồng trọt được ngay, đồng thời cũng có thể làm phong phú thêm Linh Châu, đất đai của Đào gia vừa hay có chỗ dụng võ.

Mặc dù điều này quả thực không công bằng lắm với Đào gia, nhưng tin rằng mình sẽ đền bù cho Đào gia ở phương diện khác.

Đề xuất Voz: Oan hồn trong xóm trọ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN