Chương 1113: Đối sách với Hà Tây.
Chương 1113: Đối sách với Hà Tây.
Ngày hôm sau khi trời còn chưa sáng Lưu Cảnh đã dậy tới cung Vị Ương, đây là ngày thứ ba hắn trở về Trường An, còn quá nhiều chính vụ phải xử lý, cho dù thực thi chế độ phân quyền thời chiến giao quyền lực ở hạn độ lớn nhất cho Bình Chương Đài, nhưng kể cả như thế thì vẫn chất đống rất nhiều việc quan trọng đợi phê chuẩn.
Xe ngựa của Lưu Cảnh đi vào cung Vị Ương dưới sự bảo vệ của mấy trăm kỵ binh, hắn xuống xe ngựa đi vào phòng quan phòng mà mình đã xa cách một năm nay, trái ngược với thay đổi to lớn của Trường An, thư phòng không có bất kỳ thay đổi gì, như thể tối qua mới vừa rời đi.
Lúc này đã vào tháng ba, tiết trời dần ấm áp, chậu lửa được đốt lên, trong phòng sạch sẽ không có hạt bụi nào, Lưu Cảnh đẩy cửa sổ ra, một luồng gió sớm trong lành phả vào mặt.
Lúc này dường như có cảm giác gì đó, Lưu Cảnh quay đầu lại chỉ thấy Từ Thứ đang đứng ở cửa, hắn bật cười:
- Nguyên Trực hàng ngày đều đến sớm vậy sao?
- Không phải hàng ngày.
Từ Thứ chậm rãi bước vào phòng cười nói:
- Đoán điện hạ sáng nay đến sớm nên thần ra khỏi cửa sớm hơn một chút, quả nhiên như thế!
- Ngồi xuống đi!
Lưu Cảnh mời Từ Thứ ngồi xuống cười nói:
- Đoán là sau khi trở về mọi người đều sẽ tố khổ rằng một trận đại chiến Hợp Phì đã vét sạch của cải trong nhà.
- Đến giai đoạn cuối quả thực lương thực vô cùng căng thẳng, sau vụ thu hoạch mùa thu thì đã được hóa giải, mấu chốt nhất là Hung Nô mang tới mấy trăm vạn con dê và bò, cứu chúng ta trong lúc cấp bách nhất, giai đoạn cuối chúng thần toàn chuyển thịt dê bò ra tiền tuyến, điện hạ hẳn là cảm nhận sâu sắc chứ!
- Đương nhiên cảm nhận sâu sắc, sau tháng chín ngày nào cũng ăn thịt dê nấu, thịt dê nướng, thịt dê rán thay đổi đủ kiểu, giờ nhìn thấy thịt dê là sợ rồi.
Đến đây hai người đều bật cười ha hả, lúc này tiểu đồng bước vào dâng trà cho họ, Lưu Cảnh uống một ngụm nói tiếp:
- Xem xong báo cáo của Bình Chương Đài liên quan đến Hung Nô khiến ta lo lắng, không phải bởi Hung Nô mà là hai nhánh đông tây Tiên Ti của người Tiên Ti đã liên hợp lại, một khi họ hợp thành một thể tất sẽ trở thành bá chủ thảo nguyên. Hung Nô bị diệt vong cũng sẽ trở thành điều tất yếu. Người Tiên Ti sớm muộn sẽ trở thành mối đe dọa lớn nhất của Trung Nguyên.
- Ý của điện hạ là hỗ trợ Hung Nô đối phó với Tiên Ti?
- Ta từng nghĩ như vậy nhưng luôn cảm thấy không an toàn khi phó thác sang một dân tộc du mục khác. Đương nhiên để hai dân tộc tự tàn sát lẫn nhau cũng không tồi, nhưng xét cho cùng còn phải dựa vào chính bản thân mình, chúng ta nhất định phải dùng vũ lực mạnh mẽ để khống chế dân tộc du mục thảo nguyên, không cho phép bất kỳ dân tộc nào phát triển lớn mạnh.
Từ Thứ trầm ngâm một lát:
- Nhưng nếu như chỉ dựa vào dân số đông và tài lực thì e rằng khó duy trì được quân lực hùng mạnh.
- Đúng thế, chiến dịch Hợp Phì lần này chỉ có mười mấy vạn quân và một năm chiến tranh mà gần như tiêu hao hết tài lực của chúng ta. Nếu mấy chục vạn quân thì căn bản chúng ta không gánh nổi. Trong khi đó với dân tộc du mục thì toàn dân đều là lính, chiến đấu để nuôi chiến đấu, rất dễ dàng động viên mấy chục vạn người xuôi phía nam. Nếu họ có đủ quân đội thì chúng ta phải dựa vào binh khí hùng mạnh phát triển mạnh mẽ như nỏ ong, dầu hỏa và bộ binh trọng giáp. Những thứ này đối phó với vũ khí sắc bén của dân tộc du mục thì chỉ cần hai đến ba vạn quân là có thể đánh bại mấy chục vạn dân chúng du mục.
Hai người nói đến đây thì Lưu Cảnh liền chuyển chủ đề hỏi:
- Liên quan đến Hà Tây, Bình Chương Đài có nghe được tin gì không?
- Chúng thần biết Mã Siêu vượt quyền can thiệp vào chuyện bổ và miễn nhiệm quan viên địa phương, cũng biết ông ta tự tiện thu thuế cao của các thương nhân qua lại ở Túc Châu. Ngoài ra, người Khương và người Đê ở Hà Tây đáng nhẽ ra phải đưa lãnh thổ tới Trường An trong tháng một, nhưng năm nay đến giờ vẫn chưa đưa tới.
Đến lúc này Từ Thứ thở dài một tiếng:
- Chúng thần vốn định cử người đi chất vấn Mã Siêu, nhưng xét thấy chiến sự Hợp Phì khẩn trương nên nín nhịn, đành phải giảm thuế ở Trường An đối với các khách thương Tây Vực, coi như là đền bù tổn thất cho họ. Điện hạ! E rằng cục diện Hà Tây không được ổn lắm!
Lưu Cảnh biết Từ Thứ đành phải nói thẳng một cách khá hàm súc chuyện Mã Siêu muốn mưu phản, nhưng tất cả mọi người đều hiểu việc của Hà Tây không thể không giải quyết.
Lưu Cảnh trầm ngâm một lát liền nói với thị vệ đứng ở cửa:
- Đi dò la xem các Thượng thư còn lại đã đến chưa.
Thị vệ vội vã đi, lát sau trở về bẩm báo:
- Điện hạ, các Thượng thư đều đến rồi.
Lưu Cảnh lập tức nói với Từ Thứ:
- Chúng ta tới nghị sự đường bàn bạc cụ thể về chuyện này.
Trong nghị sự đường mọi người tập trung đông đủ, Doãn Mặc tuổi đã cao cũng vội tới, hơn một năm nghị sự với mọi người, trong lòng Lưu Cảnh đã cảm thấy thân thiết, hắn cười nói với mọi người:
- Trước tiên phải cảm tạ các vị đã tận tình dạy bảo khuyển tử, có thể nhận ra thay đổi rất lớn, điều này đều nhờ sự giúp đỡ của các vị, Lưu Cảnh vô cùng cảm kích!
Lưu Cảnh đứng lên khom người thi lễ với mọi người, đám đông vội xua tay không dám nhận, Đổng Hòa thẳng thắn nói:
- Điện hạ chịu giao công tử cho chúng thần, chính là đã tin tưởng chúng thần, quan trọng hơn chúng thần đều hy vọng tương lai công tử có thể trở thành một vị chủ công có triển vọng, như vậy chúng thần đã tận trách nhiệm.
Tất cả mọi người đều tỏ vẻ đồng ý, Đổng Hòa bày tỏ thái độ, Tưởng Uyển cũng cười:
- Công tử bản tính khoan dung, nhân hậu, giản dị, chúng thần đã sớm phát hiện khi công tử đọc các văn điệp, đặc biệt quan tâm tới dân sinh dân tình, chúng thần đều tin rằng công tử nhất định sẽ trở thành vị vua nhân từ, đây là may mắn của thiên hạ!
- Bây giờ nói còn quá sớm, phải xem sau này!
Lưu Cảnh không nói đến chuyện của con trai nữa, mà đi thẳng vào việc của Hà Tây, hắn chậm rãi nói với mọi người:
- Mọi người chỉ sợ vẫn chưa hiểu sâu tình hình ở Hà Tây, ta đã nhận được mật báo của Mã Đại rằng Mã Siêu đã đề bạt mười ba Đại tướng người Khương để nắm giữ quân quyền, ngoài ra quân đội ở Hà Tây đã tăng lên ba vạn, trong đó có hai vạn người Khương và Đê, quân Hán chỉ có một vạn, chủ yếu bố trí ở hai vùng Võ Uy và Đôn Hoàng, cuối năm kia ta đã biết tình hình hỗn loạn ở Hà Tây nhưng vì phải sắp xếp cho chiến dịch Hợp Phì nên đành phải thỏa hiệp với Mã Siêu, nhưng hiện giờ chiến dịch Hợp Phì đã kết thúc, khôi phục trật tự ở Hà Tây cũng đã trở thành hiện thực, giờ ta muốn các ngươi xem xét rốt cuộc còn bao nhiêu tài lực vật lực cho phép xuất binh bình định Hà Tây?
Bên trong nghị sự đường đều lặng im hồi lâu, Tưởng Uyển lên tiếng trước:
- Điện hạ nếu muốn toàn lực tấn công Hà Tây, chúng thần đương nhiên ủng hộ, nhưng chúng thần cũng phải báo cho điện hạ biết tình hình thực tế của ngân khố. Hiện tại trong kho quan của Trường An còn mười ba vạn thạch lương thực tồn kho, ban đầu là hơn ba mươi vạn thạch nhưng vì năm ngoài đã vay lương thực của dân chúng, nên sau khi lương thực vụ thu nhập kho đã phải trả cho họ, chỉ dựa vào lương thực tồn kho ở Trường An chắc chắn không đủ, tuy nhiên chúng thần có thể điều quan lương ở Hán Trung và Ích Châu tới, ước tính lương thực tồn kho cuối cùng có thể đạt bốn mươi vạn thạch, có điều cần một chút thời gian.
Lưu Cảnh cười:
- Các vị nghĩ vấn đề quá nghiêm trọng rồi, đây không phải là chiến dịch Hợp Phì, không cần quá nhiều quân đội, nhiều nhất chỉ cần xuất năm vạn binh, thời gian cũng không quá lâu. Dự tính khoảng mười vạn thạch lương thực là đủ, hơn nữa còn rất nhiều dê bò chưa xuất chuồng cũng có thể bổ sung làm quân lương. Vấn đề lo lắng không nằm ở lương thực, mà là vấn đề quan viên ở Hà Tây và dân Hán, một khi Hà Tây phản loạn thì họ là những người chạy trốn đầu tiên, nên phải chuyển họ ra trước.
- Điện hạ muốn chuyển dân Hán ở Hà Tây tới Quan Trung sao?
Tư Mã Ý hỏi.
- Không! Gánh nặng của Quan Trung đã quá nặng nề rồi, ta định bố trí cho họ đến Linh Châu, Đào gia đã khai khẩn được mười vạn khoảnh đất ở Linh Châu, hiện giờ đã thuyết phục được Đào gia giao toàn bộ số đất đai này cho quan phủ, đủ để sắp xếp cho năm vạn hộ dân, không chỉ thế, Đào gia còn muốn hiến tặng mười vạn thạch lương thực và hai mươi vạn đoạn vải cho dân di cư, như thế không chỉ dân Hán ở Hà Tây mà ngay cả dân di cư ở Trung Nguyên và Hà Bắc cũng có thể được bố trí. Chuyện mà các vị phiền lòng đã được giải quyết hết rồi.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cũng không khỏi vui mừng khôn xiết. Năm ngoái Hà Bắc và Trung Nguyên lần lượt gặp thiên tai, cộng thêm ảnh hưởng nghiêm trọng của chiến dịch Hợp Phì, khiến cho rất nhiều cơ dân tràn vào Quan Trung và Kinh Tương, lên tới mười vạn người. Những người dân nghèo đói này cần lượng lớn lương thực và vật tư, đem đến gánh nặng nặng nề cho nước Hán, khiến các Thượng thư ở Bình Chương Đài khổ không thể tả.
Hiện giờ Lưu Cảnh yêu cầu Đào gia nhượng lại đất đai, Đào gia còn muốn tặng lương thực và vải vóc, điều này rõ ràng đã giải quyết được việc khiến mọi người nhức đầu nhất, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Từ Thứ than thở:
- Đào gia hào hiệp như vậy, là phúc của điện hạ!
Lưu Cảnh khẽ cười:
- Đào Thắng nói vải vóc và lương thực đều ở Ba Thục, muốn vận chuyển đến Quan Trung cũng không dễ dàng. Tuy nhiên cũng không cần chuyển đến Quan Trung mà để ngay tại Thành Đô dùng chi cho quân đội, sau đó mở kho phủ Trường An sắp xếp cho cơ dân. Ngoài ra, ta cần Bình Chương Đài bố trí lượng lớn nhân lực tới Linh Châu giúp Đào Chính sắp xếp cho dân di cư, chỉ dựa vào quan phủ Linh Châu căn bản khó có thể hoàn thành được trọng trách này, công việc rất nhiều, cũng rất vụn vặt, hy vọng mọi người lao tâm hơn nữa cùng sắp xếp ổn thỏa mọi việc, sau đó quân Hán sẽ có thể xuất binh tới Hà Tây.
Mọi người yên lặng gật đầu, Tư Mã Ý đứng dậy:
- Xin điện hạ yên tâm, Bình Chương Đài đã có kinh nghiệm sắp xếp, sẽ bố trí ổn thỏa mọi việc, có điều vi thần muốn nhắc nhở điện hạ phải kịp thời phái trọng binh tới bảo vệ Đại Đấu Bạt Cốc, ngăn người Khương ở Hà Tây liên kết với Hà Hoàng.
Câu nói của Tư Mã Ý đã nhắc nhở Lưu Cảnh, nếu Mã Siêu thực sự tạo phản ở Hà Tây, tất nhiên sẽ xuất binh công chiếm Đại Đấu Bạt Cốc, khi đó không chỉ Hà Tây có nguy cơ, mà ngay Hà Hoàng và Lũng Tây cũng sẽ bị đe dọa nghiêm trọng, phải giữ vững quan ải hiểm yếu trước, Lưu Cảnh gật đầu:
- May mà Tư Mã Thượng thư nhắc nhở, ta quả thực chưa nghĩ tới điều này.
Bàn bạc xong với các Thượng thư về chuyện của Hà Tây, Lưu Cảnh liền trở về quan phòng của mình, vừa tới cửa thì một gã thư tá chạy tới bẩm báo:
- Bàng Tướng quân tới cầu kiến điện hạ!
Lưu Cảnh hơi ngẩn ra, Bàng Đức không ngờ lại tới đây, vốn cũng định sai người mời Bàng Đức tới, dù sao trước đây Bàng Đức là phụ tá đắc lực của Mã Siêu, nếu Mã Siêu tạo phản Bàng Đức có hưởng ứng hay không? Mặc dù Lưu Cảnh biết Bàng Đức là người trung nghĩa, nhưng vấn đề vẫn phải suy xét, giờ Bàng Đức tự tìm đến chính là để tỏ rõ thái độ!
Nghĩ tới đây Lưu Cảnh liền hỏi:
- Giờ đang ở đâu?
Vừa nói xong, Bàng Đức từ trong viện đi ra, quỳ một gối chắp tay thật cao:
- Ty chức đặc biệt tới thỉnh tội điện hạ.
Lưu Cảnh vội đỡ dậy:
- Bàng Tướng quân cớ gì nói ra những lời này?
- Điện hạ!
Lưu Cảnh không đợi ông ta nói tiếp liền xua tay ngắt lời:
- Nơi này không được, theo ta đi!
Lưu Cảnh dẫn Bàng Đức vào quan phòng bảo ngồi xuống, lại lệnh cho các thị vệ đều lui cả ra, lúc này mới ngồi đối diện dịu dàng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Bàng Đức lấy ra một phong thư đưa cho Lưu Cảnh:
- Tên Mã Siêu ngày hôm qua sai người đưa mật thư cho ty chức, mong ty chức dẫn kỵ binh tới Hà Tây bạo động, phục hưng Tây Lương, ty chức có tội!
- Lẽ nào Bàng Tướng quân đã đồng ý?
- Nếu đồng ý thì hôm nay ty chức đã không tới gặp điện hạ.
- Thế tội gì?
Bàng Đức do dự một chút bỗng rơi lệ:
- Ngay từ mùa xuân năm ngoái Mã Siêu đã sai người tới ngầm báo cho ty chức, bảo ty chức nghĩ cách tới Hà Tây nhậm chức, mặc dù không nói rõ nhưng ty chức đoán được dụng ý, chỉ vì ty chức nhất thời hồ đồ lại giấu diếm chuyện này, cho đến hôm qua ty chức mới biết ở Hà Tây đã chuẩn bị rất nhiều tiền lương binh khí, sắp xếp tướng người Khương nắm giữ binh quyền, ty chức có tội, nếu năm ngoái ty chức báo với điện hạ thì sẽ không dẫn đến đại họa ngày hôm nay.
Lưu Cảnh thản nhiên cười:
- Bàng Tướng quân đừng tự trách mình, thật ra ta sớm đã biết sẽ có mối họa ngày hôm nay, khi Tử Long xuất chinh đến Cư Diên Hải đã phát hiện manh mối, nhưng vì phát động chiến dịch Hợp Phì nên đành phải giả như không biết gì, tối qua Mã Đại đã phái Chủ bạc của Đôn Hoàng là Lý Văn tới mật báo nhiều nhất hai ba tháng nữa Hà Tây sẽ có loạn, bảo ta sớm chuẩn bị.
Bàng Đức thoáng có chút an ủi trong lòng, hóa ra điện hạ sớm đã biết, liền lập tức đứng dậy chắp tay nói:
- Ty chức nguyện làm tiên phong dẹp loạn Hà Tây!
Lưu Cảnh chăm chú nhìn hồi lâu:
- Biết Lệnh Minh Tướng quân trung nghĩa, sẽ không phản bội, ta cũng muốn tin tưởng Lệnh Minh nên đã chủ động thỉnh lệnh muốn để Tướng quân chỉ huy kỵ binh bảo vệ Đại Đấu Bạt Cốc.
Bàng Đức bỗng nhiên hiểu được dũng khí và sự tín nhiệm cực lớn trong quyết định của Hán Vương, trong lòng ông ta vô cùng cảm động, sống mũi cay cay quỳ xuống khóc:
- Cảm tạ điện hạ tín nhiệm, ty chức thề với trời xanh dù chết cũng không bao giờ phản bội điện hạ!
Lưu Cảnh vội vàng đỡ dậy, trầm giọng nói:
- Phía Hà Tây có lẽ còn cần một chút thời gian rút dân, nhưng Đại Đấu Bạt Cốc lại vô cùng cấp bách, đoán chừng Mã Siêu đã hành động, tối nay Lệnh Minh hãy xuất phát suốt đêm, phải bằng mọi giá giữ được Đại Đấu Bạt Cốc.
Đề xuất Voz: Hành trình lấy vợ =)))