Chương 1115: Rút dân ở Hà Tây.
Chương 1115: Rút dân ở Hà Tây.
Binh lính người Khương đang ngủ say thì bị lửa lớn đánh thức, bọn chúng liều mạng chạy ra khỏi doanh trướng, tranh nhau chạy về phía miệng khe núi, gần như tất cả mọi người đều mặc áo giáp nhưng không kịp mang theo binh khí, thậm chí rất nhiều người còn đi chân trần.
Lúc này lửa lớn đã bao phủ một nửa đại doanh, khói đặc cuồn cuộn, thế lửa nhanh chóng lan tràn, mấy trăm binh lính ngoài chạy ra ngoài khe núi ra không còn lối thoát nào nữa.
Nhưng ngay trước hàng rào quân doanh, một trăm năm mươi lính Ưng Kích quân đã giơ cung nỏ lên, xếp thành ba hàng lần lượt bịt chặn miệng khe núi, lạnh lùng ngắm mũi tên về phía binh lính người Khương đang chạy trốn ra ngoài, một tướng lĩnh quân Hán khẽ hô một tiếng: - Hàng thứ nhất bắn!
Năm mươi mũi tên bỗng nhiên bắn ra, bay vút về phía người Khương đang tháo chạy, trong đêm đen binh lính người Khương không kịp đề phòng đều bị bắn ngã xuống đất. Lúc này, hàng lính quân Hán đầu tiên nhanh chóng ngồi xuống lắp tên, hàng thứ hai lại bắn năm mươi mũi tên nhanh như chớp về phía quân địch, tiếp theo đó là binh lính hàng thứ ba giương nỏ bắn ra.
Động tác của binh lính quân Hán nhanh chóng và chuẩn xác, liên tiếp bốn trăm năm mươi mũi tên được bắn về phía quân địch trong thời gian ngắn nhất, lực sát thương cực lớn, hơn hai trăm binh lính người Khương bị bắn ngã, thi thể chất đầy miệng khe núi.
Tiếng kêu khóc trong khe núi vang rung trời, bên trong lửa rừng rực, bên ngoài là mũi tên đoạt mệnh, khiến binh lính người Khương tiến thoái lưỡng nan. Vô số người chết trong biển lửa, rất nhiều người giơ hai tay khóc hô đầu hàng, chạy ra miệng khe núi khẩn cầu tha mạng, nhưng quân Hán lại không chút nể tình vẫn bắn chết chúng với những mũi tên vô tình và dày đặc.
Năm mươi binh lính quân Hán trên đỉnh đầu cũng không ngừng bắn mũi tên xuống dưới, mấy chục tên lính Khương mưu đồ leo lên quân bảo cũng bị quân Hán bắn trúng, lăn lông lốc xuống núi. Nhậm Bình chăm chú nhìn cảnh giết chóc trong khe núi, khuôn mặt không hề biểu lộ tình cảm, cuộc đời quân lữ trường kỳ khiến nội tâm của họ đã trở nên nguội lạnh, khoan dung với quân địch thì cuối cùng sẽ hại chính mình.
Lúc này Nhậm Bình ngẩng đầu nhìn về phía bắc, thế lửa ở phía bắc đã nhỏ lại, nhưng tiếng kêu la vẫn còn. Khi thấy quân địch đã bị giết chết quá nửa, chỉ còn lại chưa đến trăm người, Nhậm Bình liền cao giọng hô về phía miệng khe núi: - Lý Giáo Úy dẫn một trăm huynh đệ sang phía bắc chi viện chủ tướng!
Phía xa nghe thấy tiếng đáp lại, chỉ thấy một trăm binh lính quay đầu chạy về hướng bắc. Trong lòng Nhậm Bình có chút lo lắng, không biết phía Lưu Chính đã xảy ra chuyện gì.
Đúng như Nhậm Bình lo lắng, Lưu Chính dẫn quân tấn công doanh trại phía bắc quả đã xảy ra chuyện. Doanh trại phía bắc không như quân doanh phía nam nằm trong một khe núi rất dễ đối phó. Doanh trại phía bắc nằm trên sườn núi kéo dài trăm trượng ở chỗ cao trên khe núi, có mấy chục đại trướng, ở đó cũng có một tòa quân bảo. Bên trong quân bảo là Nha tướng, binh lính và ba gã ưng nô cùng năm con chim ưng đưa thư.
Quân bảo nằm đối diện quân doanh, có nghĩa là nếu đồng thời ra tay thì sẽ bị phía đối diện phát hiện ra. Cuối cùng Lưu Chính quyết định tập trung binh lực chiếm lấy quân bảo, phải giết sạch ưng nô và chim ưng đưa thư, không được để cho Hà Tây biết Đại Đấu Bạt Cốc xảy ra chuyện. Còn về phần có bị quân doanh đối diện phát hiện ra hay không y đã không còn quan tâm nữa.
Lưu Chính lệnh cho một trăm người mai phục trên hẻm núi phía bắc quân doanh, phụ trách chặn lại binh lính chạy trốn về phía bắc, còn mình dẫn hai trăm binh lính đánh mạnh về phía quân bảo, binh lính trong đó không nhiều, chỉ hơn mười người đã bị quân Hán một đòn đoạt được, ưng nô và chim ưng đưa thư đều bị bắn chết.
Nhưng đột kích trong quân bảo cuối cùng đã kinh động tới quân doanh đối diện, mấy trăm lính Khương bị đánh thức ào ào lao ra khỏi quân doanh, gào thét chạy về tòa quân bảo. Lưu Chính dẫn hai trăm Ưng Kích quân quay đầu lao xuống cùng chiến đấu ác liệt với gần năm trăm binh lính người Khương.
Trong bóng đêm ánh đao lóe sáng, trường mâu đâm nhanh, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, kẻ bị chặt đứt cánh tay, kẻ bị đánh bay đầu, máu tanh bao trùm trong không khí, xung quanh tràn ngập tiếng kêu rên khi hấp hối.
Ưng Kích quân là đội quân tinh nhuệ nhất của quân Hán, được tuyển chọn từ những người võ nghệ cao cường, kinh nghiệm tác chiến cực kỳ phong phú hiếm có trong quân đội để lấy một địch mười. Hai trăm Ưng Kích quân đối phó với năm trăm lính Khương hoàn toàn không cùng cấp bậc, vì thế chỉ chốc lát đã giết được lính Khương, xác người ngang dọc khắp nơi khiến quân địch lần lượt lui lại phía sau.
Chỉ vẻn vẹn mười lăm phút, năm trăm lính Khương đã thương vong quá bán, còn quân Hán chỉ có mấy người bị thương nhẹ. Quân Khương bị giết tới mức khiếp sợ, thêm vào đó chủ tướng của chúng đã chết trong quân bảo, đám binh lính như rắn mất đầu, sụp đổ trong nháy mắt. Binh lính người Khương chạy trốn tứ tung, rất nhiều người không có chỗ để chạy, rối rít quỳ xuống đầu hàng nhưng vẫn bị quân Hán vô tình giết chết.
Lần này họ không nhận tù binh, phải giết chết toàn bộ quân coi giữ ở Đại Đấu Bạt Cốc. Trên thực tế quân phòng thủ ở đây đã không còn chỗ thoát, phía bắc đã bị một trăm tên lính mai phục trước đó cắt đứt đường lui. Hầu hết binh lính đều chạy về phía nam. Ở phía nam còn có một quân doanh, theo bản năng chúng gửi gắm tia hy vọng cuối cùng này vào quân doanh đó.
Nhưng đón tiếp bọn chúng lại là những binh lính quân Hán lao tới từ phía nam. Nhậm Bình đã phái một trăm binh bính vừa hay chặn được lũ bại binh chạy trốn về phía nam, họ không chút dung tình vung đao chém sạch. Lưu Chính dẫn quân cũng vừa lúc xông đến, nam bắc giáp công, hơn một trăm binh lính cuối cùng bị tàn sát hầu như không còn trong tiếng kêu gào thê thảm.
Trận chiến đấu giành lấy Đại Đấu Bạt Cốc đã kết thúc trước canh năm, một ngàn binh lính người Khương bị giết sạch, lửa ở khe núi phía nam đã dần tắt, đám binh lính cố chịu mùi hôi cháy xém vào khe núi tuần tra để giết chết từng quân địch tắt thở, không để lại một ai sống sót.
Lúc này một kỵ binh canh gác bên ngoài khe núi phi như bay tới, chắp tay với Lưu Chính: - Khởi bẩm Tướng quân, Bàng Tướng quân dẫn đại đội kỵ binh đã đuổi tới cách ba mươi dặm, Bàng Tướng quân hỏi về tình hình chiến đấu.
Lưu Chính căn dặn Nhậm Bình dọn sạch chiến trường, rồi phi người lên ngựa dẫn theo mấy huynh đệ thúc ngựa chạy một mạch hơn hai mươi dặm về phía khe núi. Lúc này trời đã dần sáng, vạn ánh hào quang chiếu sáng xuống dãy núi trùng điệp, phía xa dường như ráng may bùng cháy đã phủ kín đỉnh núi tuyết trắng xóa, kim quang lóng lánh vô cùng lộng lẫy.
Một vạn kỵ binh quân Hán ở nơi xa xếp hàng đón gió sớm phần phật trong cánh đồng bát ngát. Bàng Đức đứng trên cùng chăm chú nhìn mấy gã kỵ binh đang từ xa tiến đến. Trong lòng ông biết rõ chuyện Ưng Kích quân đoạt lấy Đại Đấu Bạt Cốc, năm trăm Ưng Kích quân ra tay thì cửa ải nào cũng đều chiếm được, còn nhiệm vụ của bọn họ là chờ đợi cơ hội, một khi cơ hội đến sẽ dẫn theo một vạn quân Hán từ Đại Đấu Bạt Cốc lao đến Hà Tây.
Lúc này mấy gã kỵ binh đã chạy đến cách trăm bước. Bàng Đức nhận ra người cầm đầu Lưu Chính đang thúc ngựa tiến đến.
Ngay sau khi quân Hán chiếm được Đại Đấu Bạt Cốc, Hà Tây cũng xuất hiện một số thay đổi, dân chúng bắt đầu rút về phía bắc tới Linh Châu. Trên con đường phía đông quận Võ Uy, một dòng người và dòng xe trùng trùng điệp điệp đang đi về phía đông bắc. Dòng người và xe trải đài hơn hai mươi dặm, với khoảng hơn bảy tám vạn người.
Trong dòng xe xen lẫn vô số xe ngựa và xe bò. Trên xe chất đầy các vật dụng sinh hoạt và lương thực. Người già và trẻ nhỏ ngồi trên xe, đàn ông và phụ nữ thì ngồi trước đánh xe. Dân thường đi bộ hai bên không chỉ có dân Hán, mà còn không ít người Khương, người Đê và người Hung Nô sống bằng canh tác nông nghiệp.
Hai bên dòng người là các kỵ binh và bộ binh đi theo, thi thoảng họ cảnh giác nhìn ra xa. Đây là nhóm rút dân đầu tiên của quận Võ Uy. Quận Võ Uy là nơi nhiều đất canh tác nhất Hà Tây, và cũng là nơi tập trung đông dân chúng nông canh nhất, hơn hai vạn hộ.
Trong mấy tháng trước các quận ở Hà Tây đều tràn ngập một cảm xúc bất an. Người Khương và người Đê thỉnh thoảng xâm nhập vào chỗ dân Hán nông canh để cưỡng chiếm đất đai, thiêu hủy nhà cửa, đuổi họ ra khỏi nhà, thậm chí thỉnh thoảng còn giết đàn ông và người già, bắt cóc phụ nữ cùng trẻ nhỏ. Tin tức truyền đi khiến toàn bộ
các khu vực ở Hà Bắc đều cực kỳ căng thẳng.
Liên tiếp Trương Dịch, Tửu Tuyền, dân Hán và dân tộc nông canh của nó đều di chuyển tới quận Võ Uy và quận Đôn Hoàng, Mãi đến mấy hôm trước quan phủ mới phái quan lại tập trung dân Hán lại động viên và yêu cầu dân Hán dời về phía bắc tới Linh Châu.
Không cần quan viên khuyên bảo quá nhiều, trong lòng mọi người đều rất rõ, cuộc sống và đất đai canh tác của họ đã không còn an toàn nữa, mâu thuẫn giữa người Khương Đê và người Hán ngày càng sâu sắc. Nếu bọn họ còn không đi thì một cuộc tàn sát quy mô lớn nhằm vào người Hán sắp bắt đầu.
Mọi người đều thu dọn gia sản, ngồi xe bò và xe ngựa rời khỏi quê nhà, đi tới Linh châu cách đó ngàn dặm. Nhóm di dân đầu tiên xuất phát, rất nhanh sau đó là nhóm thứ hai và nhóm thứ ba.
Phía trước đội ngũ, Thái thú quận Võ Uy là Đỗ Kỳ cũng cưỡi ngựa dẫn đầu, theo sau là mấy cỗ xe ngựa, trong đó là thê nhi và mẫu thân của y. Đỗ Kỳ khoảng năm mươi tuổi, là người Đỗ Lăng thuộc Kinh Triệu, hai mươi năm trước làm quan trong triều đinh, từ khi bốn mươi tuổi được điều đến quận Võ Uy làm Thái thú được mười năm.
Đỗ Kỳ là người thanh liêm chính trực, yêu dân như con, cai trị quận Võ Uy trật tự, rất được nhân dân kính yêu, cũng là đại thần mà Lưu Cảnh trọng điểm muốn bảo vệ. Nửa tháng trước y đã được bổ nhiệm làm thị trung, chuẩn bị tiếp nhận chức vụ của Doãn Mặc, còn Thái thú quận Võ Uy sẽ do Quận thừa Lý Tế kế nhiệm.
Nhưng Đỗ Kỳ lại không muốn bỏ lại dân chúng quận Võ Uy trong lúc nguy cấp để rời đi, liền kiên trì ở lại động viên mọi người đi, và đích thân tới Linh Châu để sắp xếp xong cho con dân Võ Uy.
- Đỗ Sứ quân, Hà Tây không khai chiến sao? Phó giáo úy Dương Thanh của quân Hán phụ trách hộ tống dân chúng lên phía bắc khẽ hỏi.
Đỗ Kỳ đương nhiên biết rõ trong lòng, có điều hiện giờ Trường An và Hà Tây vẫn trở mặt thì không thể dễ dàng để chiến tranh bùng nổ các loại, nhỡ mà những việc này truyền đến tai Mã Siêu ép ông ta khởi binh trước thì e rằng sẽ ảnh hưởng tới sự bố trí của Bình Chương Đài.
Đỗ Kỳ khẽ cười: - Đoán chừng Hán Vương Điện hạ phải sắp xếp lại, dân du mục người Khương ở Hà Tây quá nhiều, ít nhất phải để một nửa số người chuyển sang nông canh, một số bộ lạc sắp tiêu vong, do đó Hà Tây sẽ có thay đổi lớn, chúng ta phải nhượng đất đai đi.
- Những người dân du mục đó đâu chịu chuyển sang canh tác nông nghiệp, e rằng kế hoạch rất khó thực thi.
- Kể cả bọn họ không muốn cũng phải chuyển, người Khương ở Lũng Tây và Hà Hoàng đều chuyển sang nông canh, họ cũng phải chấp nhận hiện thực.
Dương Thanh yên lặng gật đầu, trong lòng hiểu nếu người Khương và người Đê đối chọi đến cùng thì có nghĩa là chiến tranh sẽ nổ ra.
Lúc này một ông lão khác chắp tay hỏi: - Xin hỏi Đỗ Thái thú, chúng tôi sẽ có bao nhiêu đất ở Linh Châu?
Đỗ Kỳ gật đầu với lão nhân tỏ vẻ kính trọng, rồi cười giải thích: - Được biết Linh Châu đã sắp xếp xong, đất đai đều là đất canh tác phì nhiêu, cũng có mương máng tưới tiêu thủy lợi. Mùa hè năm nay là có thể trồng ngô gạo, nghe nói mỗi hộ được chia hai khoảnh đất, đều là ruộng vĩnh viễn có thể truyền lại cho con cháu. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là nhập hộ khẩu Linh Châu, từ bỏ đất đai ở Hà Tây.
- Chúng tôi còn có thể quay về Hà Tây không? Lão nhân lại hỏi.
- Nếu lão nhân nhất định muốn quay về, cũng không phải không thể, nhưng phải biết rõ sau này sắp xếp cho người Khương chắc chắn sẽ chia đi một phần đất canh tác của Hà Tây, ví dụ hiện giờ ông có hai khoảnh đất ở quận Võ Uy thì tương lai chỉ còn một khoảnh. Đương nhiên cũng sẽ được một chút đền bù, phải xem vào lựa chọn của mình thôi.
Lão nhân mang vẻ mặt ảm đạm không muốn rời khỏi Hà Tây, nhưng nếu phải chia đất đai đi thì cũng đành ở lại Linh Châu. Lúc này, ông ta lại nhớ đến một chuyện vội hỏi:
- Còn thuế phú thì sao? Thuế ở Linh Châu so với thuế ở Hà Tây thế nào?
- Thuế phú giống nhau, hơn nữa chuyển đến Linh Châu còn được giảm hai năm tiền thuế.
Đến đây Đỗ Kỳ lại cười hỏi: - Vậy lão nhân quyết định ở lại Linh Châu hay quay về Hà Tây?
Lão nhân cười: - Nếu thật sự như lời Thái thú nói thì ta muốn ở lại Linh Châu.
Đỗ Kỳ ngửa đầu mỉm cười: - Đây là lựa chọn sáng suốt!
Quay đầu lại chỉ thấy đội ngũ ngay ngắn chỉnh tề, trên mặt mỗi người đều hướng tới cuộc sống tương lai. Lúc này, trong lòng Đỗ Kỳ cũng tràn đầy hy vọng với tương lai.
Đề xuất Voz: Trung hưng chi lộ