Chương 1116: Đàm phán cuối cùng.
Chương 1116: Đàm phán cuối cùng.
Thành Trương Dịch là trung tâm kinh tế, chính trị của Hà Tây, cũng là nơi đặt quân nha của Mã Siêu ở Hà Tây. Có lẽ hoàn cảnh đã thay đổi lòng người. Khi Mã Siêu bắt đầu nhậm chức Đô đốc Hà Tây không có bất cứ ý định phản loạn nào. Khi đó, sự tín nhiệm của Lưu Cảnh khiến y vô cùng cảm kích, cũng quyết tâm trấn thủ biên cương của nước Hán, bảo vệ nguồn gốc chiến mã cho quân Hán ở nơi này.
Thậm chí còn chuẩn bị khi thời cơ chín muồi sẽ tây chinh xây dựng lại phủ Tây Vực Đô Hộ. Hoài bão từng lớn như vậy nhưng cùng với việc ở Hà Tây được hưởng thụ quyền lực và uy phong của Tây Lương Vương. Nghi thức tuần tra đi ra ngoài cũng có thanh thế lớn, thậm chí vượt cả Hán Vương Lưu Cảnh.
Tù trưởng các bộ lạc Khương Đê tôn y là là chủ, dâng lên vô số vàng bạc châu báu và thiếu nữ xinh đẹp, cuộc sống cũng dần trở nên kiêu xa. Mười mấy cơ thiếp xinh đẹp bên cạnh ở trong đại trướng rộng vài mẫu, vàng son lộng lẫy, thường xuyên tổ chức yến hội long trọng và dẫn các tù trưởng ra ngoài đi săn. Tất cả những chuyện này đều đã quá quen thuộc.
Tâm tính của Mã Siêu dần bắt đầu thay đổi. Hoài bão xây dựng lại phủ Tây Vực Đô Hộ cũng ném ra sau. Khi y không còn thỏa mãn với chức Đô đốc Hà Tây nữa, đã nhen nhóm ý định phản bộ Lưu Cảnh, luôn khát khao Lưu Cảnh có thể cam kết rõ ràng rằng con cháu Tây Lương Vương đời đời sẽ làm chủ Hà Tây.
Tuy nhiên Lưu Cảnh chỉ đồng ý phong làm Trương Dịch Hầu và vẫn lặng im trước cuộc sống dâm dục xa hoa của Mã Siêu, còn khéo léo từ chối yêu cầu phong Tây Lương Vương. Từ lúc này Mã Siêu đã xuất hiện dã tâm phục hưng Tây Lương, muốn là chư hầu cát cứ Tây Lương xưng hùng một phương như Tôn Quyền và Lưu Cảnh. Cho dù Lưu Cảnh khéo léo từ chối yêu cầu trở thành Tây Lương Vương, nhưng hắn lại không thể ngăn cản quyết tâm nắm binh tự lập của Mã Siêu.
Đúng lúc này chiến dịch Hợp Phì bùng nổ, Mã Siêu đã lợi dụng cơ hội quân Hán không có thời gian chú ý đến phía tây để bắt đầu mở rộng quân đội trên quy mô lớn, chiêu mộ hai vạn kỵ binh tinh nhuệ từ các bộ lạc Khương Đê làm quân đội trực thuộc, còn sắp xếp mười ba người Khương vào trong quân Hán nắm giữ quân quyền, nhưng hành động này lại vấp phải sự phản đối quyết liệt của huynh đệ Mã Đại.
Mã Siêu tức giận liền tách một vạn quân Hán ra, để Mã Đại chỉ huy sáu ngàn quân đóng giữ quận Đôn Hoàng, bốn ngàn quân còn lại được đặt ở phía nam quận Võ Uy, còn quân đội trực thuộc khống chế khu trung tâm của Hà Tây.
Không chỉ như thế, để không làm kinh động nước Hán, ông ta đã phái người tới nước Quý Sương bái kiến Quốc vương và mua hai vạn bộ binh giáp. Đồng thời còn chiêu mộ năm ngàn quân đội ở nước Quý Sương, thế lực của người Nguyệt thị bởi vậy đã tiến vào chốn cũ Hà Tây.
Hơn nữa để tăng thêm nguồn tiền bạc, Mã Siêu đã lập trạm kiểm soát ở Tửu Tuyền để trưng thu thuế nặng đối với các khách thương qua lại, đồng thời sai người giả trang làm mã tặc cướp bóc quấy rầy thương nhân trên đường, buộc họ phải bỏ ra số tiền lớn mời quân đội hộ tống.
Tất cả những chuyện này đều đang được thực hiện chiêng trống rùm beng. Sau khi quân Hán kết thúc chiến dịch Hợp Phì, Hán Vương Lưu Cảnh trở về Trường An thì Mã Siêu cũng ý thức được thời gian không còn nhiều, bắt đầu làm công việc chuẩn bị cử binh cuối cùng.
Đương nhiên Mã Siêu cũng có chút áy náy với Lưu Cảnh, không muốn xuất binh Lũng Tây hoặc Quan Trung. Thậm chí khi Quan Trung trống không cũng án binh bất động, chỉ nghĩ tới việc cát cứ Hà Tây tự lập.
Mấy ngày trước, Mã siêu đã nhận được tin sát thủ phái đi ám sát kẻ mật báo Lý Văn ở Trường An thất bại, rất có khả năng Lưu Cảnh sẽ biết được kế hoạch cử binh tự lập của mình.
Cùng lúc đó ở quận Võ Uy truyền đến tin tức rất nhiều dân Hán rời khỏi quận Võ Uy, bắt đầu chuyển tới Linh Châu ở phía bắc. Điều này có nghĩa là nước Hán đã chuẩn bị cho chiến tranh sắp xảy ra, Mã Siêu không khỏi lo lắng cho tin tức của thê nhi ở Trường An, không biết có bị Lưu Cảnh bắt làm con tin không.
Thê tử của Mã Siêu là tỷ tỷ của Lưu Hổ, thực ra sống hay chết Mã Siêu cũng không quan tâm lắm, nhưng hai đứa con trai lại vô cùng quan trọng với y. Từ lâu đã muốn đón thê nhi tới Trương Dịch, nhưng thê tử một mực không chịu đồng ý, bởi vì y đã cưới mười mấy cơ thiếp ở Trương Dịch khiến thê tử nổi giận.
Quân Hán đã quy dịnh rõ ràng các Đại tướng dẫn binh ở bên ngoài thì thê nhi phụ mẫu phải ở lại Trường An, bao gồm thê nhi của Triệu Vân, Sính, Hoàng Trung, Cam Ninh v.v.. đều sống ở Trường An. Vì thế Mã Siêu cũng không dám quá mức rõ ràng chuyện này, nên cứ kéo dài cho đến khi nghe nói Lưu Cảnh đã quay về Trường An mới vội vàng sai người đi đón con trai tới, nhưng lúc này đã muộn rồi.
Mã Siêu bồn chồn lo lắng đi qua đi lại trong quân nha, công tác chuẩn bị vẫn chưa đầy đủ, Bàng Đức còn tỏ rõ thái độ, Mã Đại cũng im lặng, không đón được con trai tới, thành Trương Dịch vẫn đang còn tu sửa, quân đội huấn luyện cũng chưa tới, dầu hỏa chưa luyện chế ra, đủ loại công việc còn cần thời gian, nhưng phía Trường An dường như đã bắt đầu động thủ, dân chúng quận Võ Uy chuyển đi chính là tín hiệu rõ nhất.
Đúng lúc này thân binh bẩm báo ở ngoài cửa: - Khởi bẩm Đô hầu, bên ngoài thành có một Sứ giả Trường An phụng lệnh của Hán Vương tới hội đàm với Đô hầu.
Mã Siêu ngẩn ra vội hỏi: - Sứ giả tên là gì?
- Thái thú Kinh Triệu Trương Ký.
- !
Trương Ký vốn là phụ tá quan trọng dưới quyền Chung Diêu, mấy lần thay mặt Chung Diêu đi sứ Tây Lương xúc tiến hòa giải giữa Mã Đằng và Hàn Tọa, còn thúc đẩy quân Tây Lương giúp Tào tấn công Viên Thiệu, có mối quân hệ cực tốt với cha con Mã thị, rất được cha con Mã thị kính trọng. Về sau khi quân Hán công phá Quan Trung, nghe nói Trương Ký bị điều đi Nam Dương, không ngờ cuối cùng lại đầu hàng Lưu Cảnh, còn được phong làm Thái thú Kinh Triệu.
Tuy nhiên Trương Ký đã đến, Mã Siêu thấy mình có thể cùng thành thật nói chuyện với nhau một chút, liền lập tức ra lệnh: - Mau mời Sứ giả vào, phải đối đãi lễ phép.
Không lâu sau Trương Ký được thân binh dẫn vào quân nha. Mã Siêu đã đứng ở cửa chờ sẵn, khom người thi lễ: - Trương công đã lâu không gặp.
Trương Ký đáp lễ cười nói: - Mã Tướng quân vẫn khỏe chứ?
- Nhờ phúc của Trương công, Mã Siêu vẫn khỏe. Trương công mời vào quân nha nói chuyện!
- Mời!
Hai người nhường nhau lần lượt bước vào quân nha, phân chủ khách ngồi xuống trong nghị sự đường. Trương Ký mỉm cười: - Lần này phụng lệnh của Hán Vương Điện hạ tới bàn bạc với Mã Tướng quân, đây là bức thư Điện hạ tự tay viết, mời Tướng quân xem qua trước!
Trương Ký lấy ra bức thư của Lưu Cảnh đưa cho Mã Siêu. Tâm trạng Mã Siêu phức tạp đón lấy phong thư mở ra xem. Nội dung trong thư không nhiều, chưa đến nửa trang. Lưu Cảnh thúc giục lấy đại cục làm trọng, không làm những chuyện trái với lễ chế, trong thư còn hứa hẹn sẽ phong làm Hà Tây Công, con cháu đều được kế thừa tước vị.
Mã Siêu khẽ thở dài trong lòng, những chuyện này đã muộn rồi. Kể cả Mã Siêu đồng ý thì các tù trưởng người Khương Đê kia sẽ không chấp nhận, hơn nữa thứ mà cuối cùng Lưu Cảnh nhượng bộ vẫn không phải thứ y mong muốn.
Mã Siêu trầm ngâm một lát nói với Trương Dịch: - Hán Vương Điện hạ chỉ nói rất qua loa trong thư, hy vọng có thể nhận được lời hứa hẹn rõ ràng, ví như quyền lực ra sao, có quan hệ gì với Trường An, vấn đề sở hữu quân đội và quyền lực thuế phú ở Hà Tây v.v Trong thư Điện hạ chỉ đề cập đến phong làm Hà Tây Công. Theo chế độ của Đại Hán, người phong Công có thể dựng nước, thế có phải ý là có thể dựng nước ở Hà Tây không?
Trương Ký mỉm cười: - Điện hạ hiện giờ chỉ phong Tướng quân làm Hà Tây Công, Điện hạ chỉ hứa sau này sẽ phong Tướng quân làm Công tước.
Mã Siêu lại xem kỹ bức thư, quả nhiên trong thư có nói phong y làm Hà Tây Công, thêm một chữ tướng thì đó là việc của sau này. Mã Siêu lập tức biến sắc, lạnh lùng hỏi: - "Tướng" là khi nào?
- Hiện giờ chúng ta cũng chẳng qua là nước Hán ra ân lệnh, từ lâu đã hủy bỏ quyền lực phân đất phong hầu cho nước thuộc địa của Hán Vương rồi, do đó muốn phong Tướng quân và dựng nước ở Hà Tây, ít nhất phải chờ đến sau khi thiên hạ thống nhất, đợi Hán Vương đăng cơ, sau đó mới có thể phong Tướng quân dựng nước, thực ra cũng không lâu lắm, khoảng chừng ba đến năm năm!
Mã Siêu mặc dù mưu trí không vượt trội nhưng vẫn lập tức đoán được ra đây là Hán Vương đang dùng kế hoãn binh. Một khi đăng cơ thống nhất đất nước, việc đầu tiên sẽ là thu dọn mình, đâu có chuyện còn cho mình cơ hội dựng nước.
Mã Siêu chắp tay đi vài bước, thực ra luôn suy nghĩ một phương án, chuyện cát cứ cứ giả vờ phụng lệnh của Trường An, tức là bề ngoài không độc lập, còn tôn Lưu Cảnh làm chủ, nhưng trên thực tế hưởng quân quyền, tài sản và quyền bổ nhiệm, miễn nhiệm Thái thú, thật ra cũng giống với Giang Đông.
Như vậy ít nhất về thể diện mọi người đều đẹp, nghĩ thế y liền quay đầu lại: - Chuyện phong Công dựng nước có thể để sau, nhưng trước tiên chúng ta hãy nói chuyện trước mắt nếu Điện hạ có thể đồng ý duy trì hiện trạng, ngoài ra cho phép tiến cử quan lại các quận Hà Tây vẫn đảm nhiệm như trước, Đô đốc Hà Tây không mưu cầu chức vị cao, cũng hứa không đưa quân đội ra khỏi Hà Tây một bước, Trương công nghĩ Hán Vương Điện hạ sẽ chấp nhận chứ?
Trương Ký nổi giận trong lòng, đây chẳng phải là cát cứ trên thực tế sao? Xem ra Mã Siêu quyết tâm muốn có binh tự lập rồi. Trương Ký im lặng không đàm phán với Mã Siêu nữa, mà chuyển chủ đề sang vấn đề thực tế.
Trương Ký chậm rãi: - Ta sẽ bẩm báo đúng sự thực những tâm nguyện của Mã Tướng quân với Điện hạ. Ngoài ra con cái của Mã tướng quân còn nhỏ đang sốt ruột nhớ mong phụ thân, Mã Tướng quân không muốn gặp chúng sao?
Mã Siêu ngẩn ra, bỗng nhiên hiểu ý của Trương Ký liền đáp: - Dĩ nhiên ta muốn gặp hai đứa con trai, không biết Điện hạ đưa ra điều kiện gì?
- Điều kiện rất đơn giản. Thứ nhất là để ngăn các dân tộc Hà Tây thù hận lẫn nhau, tất cả dân nông canh ở Hà Tây đều phải chuyển tới Linh Châu, tướng quân không được ngăn cản; Thứ hai, quan lại các quận ở Hà Tây cũng phải về kinh báo cáo công việc, gia quyến của họ cũng phải cùng đi, tướng quân cũng không được cản trở; Chỉ hai điều kiện này thôi, nếu Tướng quân làm được, Điện hạ sẽ để cha con đoàn viên.
Mã Siêu vốn ngăn cản rất nhiều đối với chuyện dân chúng Hà Tây chuyển tới Linh Châu, mặc dù không muốn quan viên đều đi, nhưng nghĩ đến hai đứa con trai quan trọng hơn thì đám quan viên này cũng chẳng còn lưu tâm nữa. Y lập tức nói: - Có thể đồng ý yêu cầu của Điện hạ, không biết khi nào các con của ta được đưa tới?
- Chỉ cần làm thỏa đáng hai điều kiện, Tướng quân đương nhiên có thể gặp gỡ con trai, Hán Vương đã hứa thì sẽ không nuốt lời!
Mã Siêu cũng không tin lắm vào lời hứa hẹn của Lưu Cảnh, nhưng nghĩ đến có thể lợi dụng khoảng thời gian này để hoàn thành công tác chuẩn bị cuối cùng cũng không tệ, y liền gật đầu: - Vậy chúng ta một lời đã định!
Mấy ngày sau quận Tửu Tuyền và Trương Dịch cũng bắt đầu di chuyển dân Hán. Quan phủ đã thu hồi đất đai của dân Hán và yêu cầu họ trong ba ngày phải khởi hành. Cho dù rất nhiều người Hán không muốn rời bỏ ruộng vườn, nhưng dưới lệnh cưỡng chế của quan phủ thì dân Hán ở các quận của Hà Tây và dân nông canh đều phải dọn dẹp nhà cửa lên đường.
Dân Hán ở Trương Dịch và Tửu Tuyền không nhiều, chủ yếu sinh sống ở vùng thành Trương Dịch và Tửu Tuyền, ước gần một vạn hộ, bao gồm rất nhiều thương nhân tới Hà Tây mưu sinh. Tuy nhiên đi theo dân Hán rút đi lại không thiếu những dân tộc Khương, Đê, Hung Nô, Ô Hoàn, Thổ Dục Hồn v.v sống bằng nông canh cũng nhộn nhịp từ bỏ đất đai rút về phía đông. Tất cả mọi người đều cảm nhận được hơi thở chiến tranh sắp xảy ra.
Còn quan viên cũng mang theo gia quyến rút khỏi Hà Tây. Mã Siêu cầm kiếm đứng ở đầu thành, lạnh lùng nhìn dòng người và dòng xe trùng điệp phía xa, tay xiết chặt đuôi kiếm, sẽ có một ngày ta đánh tới Linh Châu cướp toàn bộ những người này về.
Đề xuất Tiên Hiệp: Gia Tộc Tu Tiên: Từ Ngự Thú Bắt Đầu Quật Khởi