Chương 1117: Mã Đại ở Đôn Hoàng.
Chương 1117: Mã Đại ở Đôn Hoàng.
Trong dòng chảy dài của lịch sử, quận Đôn Hoàng vẫn luôn tồn tại một cách đặc biệt, cuối thời Hán, Hà Tây rơi vào tay giặc, có lẽ là thời đại Tấn Trung ngũ Hồ loạn hoa, quận Đôn Hoàng vẫn luôn trung thành với triều đình trung ương, trở thành một vùng đất lệ thuộc của vương triều Trung Nguyên ở Tây Vực.
Cho dù Thổ Phiên công hãm Hà Tây và Tây Vực, Đôn Hoàng vẫn là nơi đầu tiên khởi nghĩa, quy thuận vương triều Đường, cho đến trước khi Lý Nguyên Hạo của Tây Hạ công chiếm thành Đôn Hoàng, quận Đôn Hoàng vẫn là quận huyện của vương triều Trung Nguyên, đứng vững vàng nơi biên thùy Tây Vực.
Thế lực của Mã Siêu mặc dù đã dần khống chế được Hà Tây, nhưng quận Đôn Hoàng lại không chịu sự kiểm soát của ông ta, Đại tướng Mã Đại dẫn sáu ngàn quân Hán lui về giữ quận Đôn Hoàng, không bị Mã Siêu chỉ huy.
Mã Siêu vẫn luôn hy vọng huynh đệ sẽ giống như lúc trước đánh nhau với Tào Tháo, trở thành phụ tá đắc lực cho mình, nhưng lần này ông ta đã thất vọng, Mã Đại kiên quyết không chịu phản bội Lưu Cảnh, phản bội nước Hán, cuối cùng Mã Siêu bất đắc dĩ, đành điều y tới quận Đôn Hoàng, giữ chức Đô úy của Đôn Hoàng, đồng thời phái rất nhiều thám báo trên đường, cắt đứt liên hệ giữa Mã Đại và Trường An.
Thậm chí thương nhân tới Tây Vực, cũng không cho đi theo đường Đôn Hoàng, mặc dù tin tức bị phong tỏa, nhưng Mã Đại vẫn thông qua cơ hội Chủ bạc Lý Văn về Lũng Tây chịu tang, bảo Lý Văn đưa tin Mã Siêu sắp tạo phản tới Trường An.
Thời gian trôi qua từng ngày, Mã Đại cũng không có tin gì của Trường An, y kiên nhẫn chờ đợi, y biết, ít nhất Mã Siêu sẽ có tin truyền tới.
Trưa nay, một đội thám báo quân Hán chạy về từ phía nam, dẫn theo ba kỵ binh, tới thẳng quân doanh bên ngoài thành Đôn Hoàng, lúc này Mã Đại đang ở trong quân doanh thao luyện binh lính, một tên lính chạy như bay đến, quỳ một gối xuống nói: - Tướng quân, thám báo có chuyện quan trọng bẩm báo.
- Dẫn họ tới đây!
Lát sau mấy thám báo bước nhanh vào, Mã Đại liếc mắt thấy ba tên lính quân Hán phía sau họ, không khỏi ngẩn người, vội ra đón liền hỏi: - Chúng là ai thế?
Thám báo khom người bẩm báo: - Khởi bẩm Tướng quân, chúng từ phía Nam Sơn tới, phụng lệnh của Tướng quân Bàng Đức tới đưa thư.
Nam Sơn chính kỳ Kỳ Liên Sơn, tức là tới từ phía nam Kỳ Liên Sơn, bên đó là cao nguyên Thanh Hải, thật ra dân du mục vẫn thường xuyên từ bên đó tới đây, nhưng với người Trung Nguyên lại rất khó, bên đó địa thế quá cao, hít thở khó khăn, rất dễ bị bệnh, hơn nữa bầy sói trên cao nguyên cực nhiều, chỉ cần bất cẩn một chút là sẽ thiệt mạng chui vào bụng sói, Mã Đại cũng chưa từng nghĩ tới tuyến đường đó, không ngờ Bàng Đức lại phái người vòng tới đây, y không khỏi mừng rỡ, tiến lên hỏi: - Các ngươi đều là bộ hạ của Bàng Tướng quân sao?
Một gã kỵ binh dẫn đầu cười đáp: - Tướng quân không nhận ra bọn tại hạ ư?
Mã Đại nhìn kỹ lại, lập tức nhận ra ba người bọn họ, là bộ thuộc kỵ binh mà y huấn luyện trước đây, Mã Đại cũng mỉm cười:
- Hóa ra là các ngươi, giờ vừa đen vừa gầy, ta thật sự không nhận ra, mau tới đại trướng.
Mã Đại dẫn ba kỵ binh tới đại trướng, y bảo ba người ngồi xuống, còn sai người đưa canh nóng tới, Mã Đại vội hỏi: - Bàng Tướng quân có tin gì cho ta?
Tên lính dẫn đầu lấy ra một phong thư, đưa cho Mã Đại: - Đây là bức thư Bàng Tướng quân bảo bọn tại hạ mang cho Tướng quân.
Mã Đại nhận thư mở ra xem, y lập tức ngây người, đây không phải thư của Bàng Đức cho mình, mà là thư tự tay Hán Vương Điện hạ viết, y cẩn thận đọc một lượt, trong thư Hán Vương khen ngợi y trung nghĩa, còn phong y làm Đôn Hoàng Hầu, yêu cầu y chỉnh đốn trang bị quân đội, trước tiên bảo vệ chắc thành Đôn Hoàng, sau đó chờ thời cơ phối hợp với chủ lực quân Hán tác chiến.
Mã Đại cảm động trong lòng, y hiểu khổ tâm của Hán Vương Điện hạ, không đành lòng để mình trở mặt với huynh đệ Mã Siêu, vì thế bảo mình trước tiên hãy bảo vệ thành Đôn Hoàng, Mã Đại thầm thở dài một tiếng, y quả thực không hiểu tại sao huynh trưởng lại có dã tâm bừng bừng như thế, nhất định phải thực hiện giấc mơ không thực tế kia.
- Bàng Tướng quân giờ ở đâu?
- Hồi bẩm Tướng quân, Ưng Kích quân đã chiếm được Đại Đấu Bạt Cốc, Bàng Tướng quân hiện dẫn kỵ binh đóng quân ở cửa cốc, chờ lệnh của Hán Vương.
Mã Đại gật đầu hỏi tiếp:
- Bàng Tướng quân yêu cầu các ngươi trở về phục mệnh sao?
- Cũng không có yêu cầu này.
- Đã vậy, các ngươi cứ ở lại Đôn Hoàng, cùng ta chờ đợi thời cơ.
Nhiệm vụ lớn nhất trong chuyến đi sứ của Trương Ký là để cho quân Hán tranh thủ thời gian, một là quân Hán phải rút quan viên và dân Hán ở Hà Tây đi, để họ không phải chịu tai ương của chiến tranh, thực ra chính là quân Hán cần thời gian chuẩn bị chiến đấu.
Mặc dù Lưu Cảnh không muốn hao phí gần một năm như chiến dịch Hợp Phì, nước Hán cũng không có sự hỗ trợ tài lực lớn như thế, nhưng công việc chuẩn bị chiến tranh tuyệt đối không được bỏ qua, Lưu Cảnh thân kinh bách chiến, hắn biết mấu chốt thắng thua của một chiến dịch phụ thuộc rất lớn vào việc chuẩn bị chiến đấu có đầy đủ không, kể cả hắn kết thúc chiến đấu trong một ngày thì cũng phải bỏ một tháng để chuẩn bị.
Trọng địa hậu cần của chiến tranh đặt ở quận Kim Thành, tức là Lan Châu hiện giờ, nơi đây sát với Hoàng Hà, vận chuyển thuận tiện, đội thuyền vận chuyển vật tư lương thực xuất phát từ Trường An, qua sông Vị đến Hoàng Hà, cuối cùng chở tới huyện Kim thành.
Quân đội cũng tập kết ở huyện Kim Thành, lần này, quân Hán phải đối phó với kỵ binh Khương Để, còn cả một đội quân Quý Sương thần bí, Lưu Cảnh cũng hạ quyết tâm, phải lợi dụng cuộc chiến này để cải tạo triệt để Hà Tây.
Từng đội thuyền hàng chất đầy lương thực vật tư đã rời khỏi Trường An, trùng trùng điệp điệp chạy tới quận Kim Thành, bắt đầu chuẩn bị chiến đấu khua chuông gõ mõ.
Nhưng Lưu Cảnh lại tới Linh Châu để thị sát tình hình di dân ở Linh Châu, theo sự sắp xếp của Bình Chương Đài, Trường An đã điều ba ngàn Thái học sinh và hàng trăm quan lại tới Linh Châu, giúp đỡ quan phủ ở đây sắp xếp cho dân di cư.
Lưu Cảnh không phải một mình tới Linh Châu, lần này hắn dẫn theo Tôn Thượng Hương cùng tới, từ mấy năm trước, hắn đã đưa Tôn Thượng Hương đi thị sát Hán Trung, nàng thông minh giỏi giang, giúp ích rất nhiều cho chuyến đi thị sát của hắn.
Nhưng lý do quan trọng hơn là hắn muốn dẫn Tôn Thượng Hương đi cho khuây khỏa, mặc dù nàng thề không đề cập tới chuyện của Giang Đông, không cầu xin cho huynh trưởng nữa, nhưng Lưu Cảnh nhìn thấu được tâm tư của nàng quả thực không tốt, đưa nàng đi sẽ giúp nỗi khổ tâm và áp lực đè nén trong lòng nàng được giảm bớt.
Linh Châu vào năm ngoái đã đổi tên là quận Sóc Phương, Kinh lược sứ của Sóc Phương chính là Đào Chính, y đã nhậm chức được hơn một năm, dưới sự cai quản của y, dân số ở Sóc Phương đã từ hơn bảy ngàn người dần tăng lên đến một vạn năm ngàn người, đa phần là dân chạy nạn trốn khỏi Hà Đông, tới Sóc Phương an cư lạc nghiệp.
Còn lần này nước Hán di chuyển số lượng lớn người Hán ở Hà Tây và dân tị nạn Trung Nguyên tới quận Sóc Phương, khiến cho nhân khẩu ở đây tăng mạnh, đồng thời mang đến hoạt động buôn bán nhộn nhịp và rất nhiều hàng hóa vận chuyển đến bến tàu Sóc Phương.
Việc này làm cho Đào Chính vô cùng bận rộn, mấy ngày mấy đêm hiếm khi được về thành nghỉ ngơi, may mà có không ít Thái học sinh và quan viên tới mới không khiến y quá mệt mỏi, cuối cùng cũng được thở, đúng lúc này, y được tin Hán Vương Lưu Cảnh tới, vội vàng đến bái kiến.
Trên một khoảnh đất trống rộng mấy chục khoảnh ở ngoài thành Linh Châu, mấy vạn lều trại được dựng nên, đây đều là nhà ở tạm thời của những người dân di cư, gần như mỗi hộ đều có một lều trại, quan phủ còn phát cho mỗi hộ năm chiếc chăn da dê và một chiếc giường quân thảm.
Dân di cư đa phần đều mang theo đồ dùng trong nhà và đồ dùng hàng ngày đơn giản như chăn đệm, nồi bát, bình gốm, hơn nữa các quan viên cũng cung ứng những thứ như lương thực, muối và các loại thịt, khiến lòng dân ổn định, trong khu sinh hoạt trật tự ngăn nắp.
Khi Lưu Cảnh đến, đã có không ít người di chuyển đến, làm cho khu sinh hoạt rộng lớn đặc biệt náo nhiệt, nhà nhà đều bận rộn, phụ nữ sắp xếp đồ đạc gia đình trong lều trại, đàn ông thì tới khu sự vụ đăng ký, còn từng đám trẻ con chạy trốn chơi đùa trong lều, thi thoảng xuất hiện người bán hàng rong gánh hàng tới rao bán, lập tức những người phụ nữ vây lấy xem.
Tôn Thượng Hương đi theo phu quân lên phía bắc, được ngắm nhìn thỏa thuê phong cảnh tuyệt đẹp nên tâm trạng của nàng cũng dần vui vẻ hơn, sau khi vào lãnh thổ quận Sóc Phương, cuối cùng nàng đã bắt đầu nói cười.
Đây là kết quả mà Lưu Cảnh hy vọng, hắn không muốn nói chuyện Giang Đông với Tôn Thượng Hương, hắn hy vọng nàng có thể tự mỉnh cởi bỏ khúc mắc này, dường như khi mình đưa nàng tới chợ phía tây, nàng đã vui hơn rất nhiều, cho dù còn có chút buồn bực không vui, nhưng chỉ cần ra ngoài đi dạo là tâm tư của nàng đã tốt lên.
Lúc này, Tôn Thượng Hương nhìn qua cửa xe thấy những khu lều trại quy mô to lớn, nàng hơi ngây người, vội kéo tay Lưu Cảnh hỏi: - Phu lang, đây là nơi nào?
Lưu Cảnh nhìn một lát liền mỉm cười: - Đây là ngoài thành Linh châu, nhiều lều trại như vậy là để sắp xếp cho dân di cư của Hà Tây và Trung Nguyên, ta đoán ít nhất có hai mươi vạn người tới, đây hẳn chỉ là một phần.
- Có hai mươi vạn người! Tôn Thượng Hương ngạc nhiên thán phục, lại lẩm bẩm: - Chắc là Giang Đông cũng có rất nhiều người đến.
- Giang Đông cũng có không ít dân tị nạn, tuy nhiên phần lớn tập trung ở Kinh Châu, Quan Trung và Trường An cũng có một số, khoảng một vạn người, lần này không có nhiều người Giang Đông chuyển tới Linh Châu, chủ yếu là vì khí hậu, họ rất khó thích ứng với mùa đông ở đây.
- Đúng thế! Cuối cùng họ đều sẽ trở về, ai muốn rời khỏi quê hương của mình chứ?
Tôn Thượng Hương khẽ nói, tâm trạng nàng dường như lại buồn bã, Lưu Cảnh ôm lấy vai nàng cười nói: - Vui vẻ lên đi, lát nữa nàng còn phải theo ta tới thăm dân bị nạn, cần nàng thể hiện hình tượng của Vương phi.
Tôn Thượng Hương lườm hắn, lầm bầm nói:
- Vương phi của chàng ở Trường An ấy! Thiếp đâu có phải.
Dù nói như vậy nhưng Tôn Thượng Hương vẫn lấy gương đồng ra soi lại dung mạo và búi tóc của mình một chút, lúc này mới cười nói: - Phải nói trước đã, thiếp chỉ chịu uất ức một hôm thôi đấy, lần này thiếp đi cho khuây khỏa, chứ không phải làm thị nữ của chàng.
- Ừ thì một hôm đi!
Xe ngựa chậm rãi dừng trước cửa lớn của doanh trại, Lưu Cảnh xuống xe trước, sau đó nắm tay Tôn Thượng Hương, từ từ dẫn nàng xuống, một đám quan lớn quân chính đã chờ ở đây, gồm các quan viên như Thượng thư Đổng Hòa, Kinh lược sứ Đào Chính, Đô đốc Linh Châu là Liêu Hóa và Đỗ Kỳ rút từ Hà Tây tới.
Bọn họ thấy Hán Vương và Vương phi xuống xe ngựa, cùng tiến lên thi lễ: - Tham kiến Hán Vương Điện hạ, tham kiến Vương phi!
Lưu Cảnh gật đầu cười nói: - Thời gian này vất vả cho mọi người rồi, không biết tình hình gần đây thế nào?
Đổng Hòa là người chỉ đạo cuộc di dân lần này, ông ta hồi đáp: - Tất cả đều rất thuận lợi, mời Điện hạ vào trong trướng nói chuyện.
Lưu Cảnh và Tôn Thượng Hương cùng mọi người bước vào khu sự vụ, ở đây có mấy trăm đại trướng hợp thành, đa phần là kho hàng, có binh lính phòng hộ nghiêm mật, chủ yếu phụ trách các công việc như đăng ký cho dân di cư và giải quyết khó khăn của họ, đồng thời cứu tế lương thực và làm khế đất.
Trước mấy đại trướng, xếp chật kín dân chúng đến đăng ký, chủ yếu là đàn ông trẻ tuổi trai tráng, tiến hành đăng ký hộ tịch là có thể lấy được kế bài đất đai, nhanh chống được tham gia phân chia đất, sự việc liên quan đến lợi ích sát sườn của từng người, đối với tất cả di dân, đây là chuyện quan trọng nhất, mỗi người dân di cư mới tới thì việc đầu tiên chính là tới đăng ký hộ tịch.
Tôn Thượng Hương đi theo Lưu Cảnh bước qua đám đông di dân đăng ký, lúc này, một người đàn ông trẻ dáng người gầy gò vội vã bước ra từ trong đại trướng, Tôn Thượng Hương nhận ra gã, không khỏi sững sờ: - Sao ngươi cũng tới Linh Châu?
Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân